Trường Thanh Tu Tiên Truyện/Chapter 1: Phái Lạc Phách.Chapter 1: Phái Lạc Phách.
20px

Phái Lạc Phách, một môn phái tu tiên do Thánh Nhân Lạc Phách thành lập trên núi Lạc từ mấy ngàn vạn năm trước. Phái Lạc Phách khi ấy rộng lắm, lấy núi Lạc làm trung tâm, phái Lạc Phách có được địa bàn kéo dài mấy ngàn vạn dặm, đệ tử trong môn phái càng là có vô số kể. Thời điểm đó, môn phái rất mạnh mẽ, cường giả xuất hiện lớp lớp, mỗi một thời đại đều sinh ra rất nhiều cường giả Thần Cảnh, Nghịch Thiên. Môn phái hùng mạnh như vậy, thậm chí nó còn được gọi là Thánh Địa Lạc Phách, là nơi rất nhiều người đều mơ ước được vào.

Tại thời điểm đó, tất cả mọi người đều cho rằng phái Lạc Phách có thể truyền thừa bất hủ. Đáng tiếc, thế gian không có gì là vĩnh viễn. Một triệu năm trước, tất cả Thánh Nhân trên thế giới đều biến mất, trong đó bao gồm cả tổ sư Lạc Phách.

Tổ sư Lạc Phách biến mất, môn phái lại trải qua đại chiến mấy lần, cường giả của thánh địa lần lượt chết trận, đệ tử trẻ tuổi chưa kịp trưởng thành đã tử vong. Điều này dẫn đến nó càng ngày càng yếu ớt, lãnh thổ mấy ngàn vạn dặm cũng bị mất đi, số lượng đệ tử cũng giảm xuống, tất cả mọi người đều rút về tổ sơn.

Trải qua một triệu năm, phái Lạc Phách từ một thánh địa đỉnh cao đã rơi xuống thành một môn phái tầm thường. Trong phái chỉ có chưởng môn đạt tới Niết Bàn Cảnh, tu sĩ Thái Uyên lác đác không có mấy, số lượng đệ tử cũng chỉ còn hơn vạn người.

Trần Trường Thanh sinh ra ở làng Dương Lôi, một ngôi làng bình thường nằm dưới chân núi Lạc, nằm trong địa bàn bán kính năm mươi dặm của môn phái.

Năm nay Trần Trường Thanh mười tuổi, vừa đúng dịp phái Lạc Phách mười năm mở chiêu thu đệ tử. Các tu sĩ của môn phái sẽ đến các nơi xung quanh trong địa bàn, họ sẽ tuyển chọn ra các hạt giống tu luyện để mang về tông môn.

Ngày hôm nay là một ngày đầu xuân, gió xuân mát mẻ mang theo chút hơi lạnh của mùa đông còn sót lại. Sắc trời xanh thẳm, khiến bầu trời lộ ra rất cao. Mùa xuân, mùa của vạn vật sinh sôi, cỏ cây hoa lá tươi tốt, mọi thứ đều lộ ra sức sống mãnh liệt.

Lúc này, Trần Trường Thanh khẩn trương, cậu đứng bên cạnh cha mẹ cùng em trai và em gái, trong lòng vô cùng hồi hộp chờ đợi tiên nhân từ trên núi xuống.

“Cha, tiên nhân trông như thế nào?”

Gió xuân thổi qua gương mặt non nớt, làm mái tóc Trần Trường Thanh bay bay. Cậu đứng bên cạnh Trần Trường Sinh, sau đó hỏi.

“Các tiên nhân trông rất trẻ tuổi, mỗi người đều có dung mạo đẹp đẽ, tiên khí bồng bềnh…”

Người cha Trần Trường Sinh nói, ông ngóng nhìn đỉnh núi Lạc, nơi phái Lạc Phách được dựng xuống, trong lòng hồi hộp chờ mong.

“Vậy chẳng phải họ đều đẹp hơn chị Lạc ở trong làng sao?”

Bên cạnh là em gái Trần An Nhiên mới bảy tuổi đang nắm tay mẹ, ngó đầu sang nói với cha.

“Lạc Vân đúng là đẹp thật, nàng để cho trai trẻ mấy thôn xung quanh đều mê như điếu đổ. Nhưng mà Lạc Vân vẫn thiếu một chút gì đó, không so được với các nữ tiên từ trên núi xuống.”

Lý Tố Vân nắm tay con gái nói, cảm xúc cũng giống ông chồng, đều rất hồi hộp.

“Ừ, đúng đấy.”

Trần Trường Sinh gật đầu đồng ý, trong lòng nhớ lại những nam tiên, nữ tiên mười năm trước. Nội tâm ông không khỏi cảm thấy thất thần, bởi vì bọn họ dường như không thuộc về thế gian này vậy.

“Cha, bao giờ các tiên nhân với đến vậy?”

Người anh sinh đôi của Trần An Nhiên, Trần Trường An nóng lòng hỏi.

“Có lẽ sắp rồi.”

Trần Trường Sinh không chắc chắn nói.

Không chỉ gia đình của bọn họ hồi hộp, cả làng Dương Lôi đều như vậy cả. Một ngôi làng có mấy chục hộ gia đình, lúc này bọn họ đều đứng trước cổng làng để chờ đợi mấy vị tiên nhân từ trên núi xuống.

Trở thành tu sĩ, nó có thể để cho quang tông diệu tổ. Trở thành tu sĩ, được vạn người kính trọng. Trở thành tu sĩ, có thể dời núi lấp biển, trường sinh bất tử, cả dòng họ cũng theo đó lên trời.

“Thanh, cậu nói xem chúng ta có thể trở thành tiên nhân chứ?”

Trong lúc mọi người đang đứng đợi tiên nhân, phía sau lưng Trần Trường Thanh đột nhiên có một giọng nói vang lên. Nghe thấy vậy, cậu không khỏi quay đầu lại.

Giữa đám người hơi chen lấn với nhau, có một thằng nhóc thò đầu ra, phía sau nó là một cô bé trạc tuổi. Thằng bé có tướng mạo thanh tú, người mặc áo gấm, cổ tay đeo vòng vàng, vừa nhìn đã biết con nhà phú quý. Còn cô bé trạc tuổi kia, dung mạo thanh thoát mang theo một chút nhút nhát, người mặc vải, trông rất hiền lành.

“Hạ Thần, cậu lại dẫn Đào trốn đi chơi rồi, không sợ bị đánh sao?”

Cậu trai này là Hạ Thần, con của một gia đình buôn vải giàu có trong thôn. Thằng bé này là bạn tốt của Trần Trường Thanh và Tô Xuân Đào, trong thôn cũng có những đứa trẻ khác làm bạn, nhưng Trường Thanh chơi thân với hai người này nhất.

“Sao phải sợ? Cha ta bây giờ vẫn đang đứng nhìn chằm chằm lên núi cùng mẹ ta, hoàn toàn không để ý đến xung quanh. Ta thấy chán quá nên rủ Đào trốn ra đây tìm cậu chơi mà.”

Vẻ mặt Hạ Thần trông thật tùy ý, hoàn toàn không sợ cha của nó đánh.

“Hơn nữa cậu vẫn chưa trả lời ta, chúng ta có thể trở thành tiên không?”

Cậu ta vẫn chưa buông tha cho Trần Trường Thanh, tiếp tục hỏi vấn đề lúc nãy. Tô Xuân Đào đứng phía sau, mặc dù vẫn hơi nhút nhát, nhưng ánh mắt cô bé cũng nhìn chằm chằm Trần Trường Thanh, cô cũng muốn biết đáp án.

“Ai mà biết được? Cậu hỏi ta, ta hỏi ai đây?”

Trần Trường Thanh bất lực nhìn Hạ Thần, tiên nhân còn chưa xuống núi kiểm tra, sao cậu biết được đây.

“Nói cũng đúng. Vậy Đào, cậu nói xem chúng ta có thể trở thành tiên nhân không?”

“Ta… Ta… Ta không biết!”

Hạ Thần lại quay sang hỏi Tô Xuân Đào. Nhận được câu hỏi, cô bé hơi bối rối một chút, sau đó trả lời.

Trần Trường Thanh thấy cảnh này không khỏi bất lực, cậu hoàn toàn nhìn ra đây là Hạ Thần cố ý trêu Tô Xuân Đào. Cô bé này vốn hơi nhát, chỉ có người thân là có thể nói chuyện bình thường được. Vì Trần Trường Thanh và Hạ Thần là bạn chơi chung từ nhỏ với cô bé, nên cả ba mới có thể nói chuyện với nhau được.

“Đừng có trêu Đào nữa, thành tiên hay không, chút nữa là biết mà.”

Trần Trường Thanh gõ đầu Hạ Thần, ngăn cậu ta tiếp tục trêu Tô Xuân Đào.

“Ô, Hạ Thần với Xuân Đào à? Đến đây đứng chung với chúng ta đi.”

Ba đứa trêu nhau như thế, Trần Trường Sinh cùng Lý Tố Vân cũng để ý.

“Vâng chú Sinh.”

Hạ Thần cùng Tô Xuân Đào đáp lời, hai đứa đã hoàn toàn quen với gia đình của Trần Trường Thanh.

Cả làng đứng từ sáng sớm đến gần trưa, một số người trẻ tuổi đều hơi mất kiên nhẫn, đúng lúc đó từ trên núi mới xuất hiện vài bóng người. Họ từ bên trên bay xuống.

“Ồ, tiên nhân đã xuống đến nơi rồi! Mau ra chào đón đi!”

Trưởng làng Lê Chính Đức bình thường nói không ra hơi, nay lại vui mừng hô lên, từng câu từng chữ rõ ràng. Lúc này, tất cả mọi người chạy ra khỏi cửa thôn để chào đón các tiên nhân.

Từ trên trời bay xuống năm người. Mỗi người đều mặc một bộ áo xanh, tiên khí bồng bềnh, khí chất siêu phàm thoát tục, tựa như không thuộc về nhân gian.

Năm người này có ba nam hai nữ. Đứng đầu là một người con trai, anh ta trông tuổi hai mươi, mái tóc đen dài, đầu đội ngọc quan. Gương mặt tuấn tú, ánh mắt sáng chói tràn đầy sức sống, toàn thân mang theo khí chất không tầm thường. Người mặc bạch y cẩm bào, hông đeo trường kiếm, tay vác cự thạch.

Hai vị nam tử cùng hai vị nữ tử theo sau cũng không tầm thường, đều như tiên nhân trên trời giáng xuống.

“Toàn dân làng xin… xin ra mắt các vị… vị tiên trưởng. Ta là trưởng làng… làng Lê Chính Đức, thứ cho không thể… thể tiếp đón các… các vị chu đáo.”

Ông lão Lê Chính Đức đã tám mươi tuổi, hai tay run run chống gậy, ngẩng mặt lên nhìn năm người kia, giọng nói cung kính.

“Trưởng làng không cần như vậy, chúng ta chỉ là làm nhiệm vụ xuống đây thu đệ tử mà thôi.”

Nam tử nhìn xem trưởng làng, giọng ôn hòa nói. Bốn người phía sau cũng gật đầu tỏ ý.

“Đa… Đa tạ các vị tiên… tiên trưởng thông cảm.  Bây… Bây giờ xin mời các… các vị vào làng làm… làm khách.”

Trưởng làng run run, giọng vui mừng nói.

“Được, vậy đa tạ trưởng làng và thôn dân.”

Nam tử cười đáp, từ đầu đến cuối vẫn nhẹ nhàng, ôn hòa như thế. Bốn người sau lưng cũng là như vậy.

Sau đó, mọi người để cho lão trưởng làng dẫn năm người đi vào đình làng ngồi uống nước, mà người dân đứng ở ngoài nghe họ nói chuyện. Trong lúc trò chuyện, mọi người mới biết người thanh niên dẫn đầu này tên Ninh Hà, là một tu sĩ nội môn của phái Lạc Phách, nay dẫn theo bốn vị khác xuống núi đi ba thôn xung quanh thu đệ tử.

“Năm vị tiên nhân này thật khác xa với tưởng tượng.”

Lúc đầu, Trần Trường Thanh còn tưởng rằng mỗi người tiên nhân đều kiêu ngạo, không để người bình thường vào mắt. Thật không nghĩ tới, năm người này dễ gần như vậy.

Trừ Ninh Hà đang nói chuyện với lão trưởng làng, bốn người còn lại đều ở bên ngoài. Trong đó, hai vị nam tử thì nghe câu hỏi của một vài người dân, thậm chí có vài cô gái trẻ to gan tới gần, gạ gẫm bọn họ. Hai vị nữ tử còn lại thì lại chơi đùa cũng với đám trẻ con như Trần Trường Thanh, lại không ngại lấm lem bùn đất khi chơi.

“Đúng vậy, hoàn toàn khác xa.”

Hạ Thần cùng Tô Xuân Đào cũng gật đầu đồng ý. Thật ra, mười năm trước cũng từng có hai đến ba vị tiên nhân xuống núi thu đồ. Chỉ khác là, những người đó vô cùng kiêu ngạo, hoàn toàn không xem những người thôn dân thật thà này ra gì. Trước khi năm người Ninh Hà xuống núi, nhiều người lớn đã kể lại ấn tượng của mình cho trẻ con nghe. Cho nên, rất nhiều người mặc định tiên nhân rất khó gần.

Khi chưa gặp, dân làng đều nơm nớp lo sợ rằng tiên nhân có gì không vừa ý thì bọn họ sẽ gặp tai họa ngập đầu. Dù sao, người bình thường trong mắt họ chỉ sâu kiến, tiện tay có thể tiêu diệt tất cả. Vì vậy, khi thấy thái độ của năm người vô cùng lịch sự và nhẹ nhàng, người dân không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Bữa trưa, trưởng làng tổ chức tiệc chào mừng năm người tiên nhân, dân làng giết mấy con lợn, gà vịt để chiêu đãi. Cha của Hạ Thần còn lấy ra mấy thùng rượu lớn mời cả làng cùng uống. Những vị tiên nhân trẻ tuổi này cũng không chê cơm canh đạm bạc, họ dứt khoát ngồi xuống cùng một bàn với người dân, ăn uống trò chuyện. Ba vị nam tiên so đấu tửu lượng với đàn ông trong làng, hai vị nữ tiên lịch sự nghe phụ nữ kể chuyện, trẻ con ăn xong thì chạy đi nô đùa xung quanh.

Phải đến tầm chiều chiều, tất cả dân làng mới ra sân đình để bắt đầu buổi chiêu thu đệ tử. Lúc này, trong lòng mọi người không khỏi khẩn trương, hồi hộp. Ai cũng mong muốn mình có thể trở thành đệ tử phái Lạc Phách, cùng với đó là lo lắng về việc không trúng tuyển.

“Được rồi, bây giờ chúng ta bắt đầu buổi tuyển chọn.”

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...