Khoảnh khắc Hạ Thần chạm tay vào, bia đá đột nhiên rung chuyển mạnh. Trong nháy mắt, bia đá cùng vị thần linh được khắc trên nó phóng ra từng tia hào quang màu tím. Nó xông lên tận trời, sau đó bao phủ toàn bộ khu vực bán kính mười dặm quang làng. Khí thế từ ánh sáng bay ra, quét qua khắp mười dặm xung quanh.
Còn cây cổ thụ ở chính giữa bia đá cũng biến đổi. Nó bắn ra một tia sáng màu vàng nhạt. Ánh sáng này so với ánh sáng của vị thần linh cùng bản thân bia đá, rõ ràng là yếu hơn không ít.
“Th... Thánh phẩm! Thiên phú song thánh!”
Ninh Hà cùng bốn vị đồng môn khiếp sợ nói. Lúc này, bọn họ không khỏi mở to mắt, vẻ mặt ngạc nhiên nhìn lên bầu trời.
Giờ khắc này, bia đá cùng thần linh trên đó càng thêm huyền ảo, khó mà hiểu được.
“Thánh hồn, thánh thể, hoàng căn. Thiên tài!”
Trong lòng Ninh Hà vẫn còn cảm thấy không thể tin được. Sắc mặt anh đỏ bừng, từng giọt mồ hôi chảy xuống từ trên trán. Anh ta hưng phấn đến mức khó thở.
Năm nay, Ninh Hà đã hai mươi sáu tuổi. Khi mới bảy tuổi, anh đã bái nhập phái Lạc Phách với tư chất nhất thần song hoàng. Trải qua mười chín năm, dưới sự dạy bảo ân cần của sư phụ và tình nghĩa sâu đậm giữa các sư huynh đệ, anh đã sinh ra một tình yêu quý sâu sắc đối với môn phái.
Vì vậy, Ninh Hà rất muốn đóng góp sức mình vào công cuộc phục hưng phái Lạc Phách, để nó quay lại thời kỳ huy hoàng như trước. Thấy thiên phú của Hạ Thần xuất sắc như vậy, anh sao có thể không vui mừng?
Cùng lúc ấy, mọi người trong làng càng là há hốc miệng, hoàn toàn sợ hãi trước cảnh tượng trên bầu trời.
“Em… Em tên là gì?”
Ninh Hà gấp gáp đến gần cậu bé, hai tay nắm chặt vai hỏi.
“Tiên trưởng, không phải ngài vừa đọc tên của em sao?”
Hạ Thần hơi sợ hãi. Hai vai cậu cảm thấy hơi đau đớn vì bị đối phương nắm chặt.
“Ấy chết! Ta nhất thời quên mất, xin lỗi vì đã làm em sợ.”
Nghe thằng bé nói vậy, Ninh Hà giật mình buông tay, sau đó xấu hổ nói.
“Hạ Thần, em đã đủ điều kiện vào phái Lạc Phách, ta đảm bảo toàn bộ sư môn sẽ dốc hết tài nguyên vì em.”
Ninh Hà nói. Thần thái của anh vô cùng kích động, gương mặt sát lại gần với cậu bé. Bộ dáng bây giờ rất khác với hình tượng tiên phong đạo cốt lúc đầu.
“Tất nhiên là được rồi tiên trưởng.”
Hạ Thần lúc này đã không còn lộ ra khí thế bất phàm như trước, thay vào đó cậu nở nụ cười nghịch ngợm như trước đây.
Nghe vậy, Ninh Hà cũng vui mừng khôn xiết.
“Như vậy thì hãy đứng bên cạnh ta đi.”
Anh nói vội với cậu bé, Hạ Thần cũng nghe theo.
“Tô Xuân Đào!”
Lúc này đã đến lượt cô bé trong nhóm ba người Trần Trường Thanh.
Từ trong hàng người, Tô Xuân Đào bước ra một cách chậm chạp. Trên mặt cô bé hiện lên vẻ bối rối.
“Cố lên Đào!”
Người nhà, bạn bè đều hét lớn để cổ vũ cho cô. Tô Xuân Đào bị tiếng hô lớn xuất hiện một cách đột nhiên ấy dọa giật cả mình.
Cô bé quay mặt lại, đưa tay phải nắm chặt đối với mọi người, làm ra một tư thế yên tâm đi. Nhưng vẻ mặt bối rối ấy lại khiến cái dáng của cô trông có vẻ hơi buồn cười.
“Con bé bình thường nhút nhát như thế, nay lại có thể nói “yên tâm đi” với chúng ta?”
Cha mẹ Tô Xuân Đào ngây người, hoàn toàn không nghĩ tới.
“Tốt lắm Đào! Cố lên!”
Nhưng hai người họ cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần, tiếp tục cổ vũ cho cô bé.
Lúc này, cô bé đã quay người đi đến trước bia đá.
“Đặt lên đi.”
Ninh Hà nói.
Tô Xuân Đào nghe theo, đưa tay lên đặt vào.
Ngay lúc bàn tay chạm vào, tấm bia lại rung chuyển mạnh một lần nữa. Trong nháy mắt, một cột ánh sáng màu tím bắn ra, chiếu sáng khắp trời đất xung quanh.
“Không… Không thể nào? Làm sao có thể chứ?!”
Ninh Hà cùng các sư đệ, sư muội lại há hốc mồm một lần nữa.
Bọn họ cho rằng, làng Dương Lôi có thể sinh ra Hạ Thần đã là có vận may mười đời cộng lại, hoàn toàn không có khả năng sinh ra thêm một người có thiên phú giống vậy nữa.
Nhưng bây giờ, thực tế đã cho một bàn tay vào mặt năm người.
Trên bia đá, cây cổ thụ chính là thứ bắn ra ánh sáng màu tím. Lúc này, nó sinh ra vô số chữ cổ màu vàng kim. Những chữ cái này dường như là chân lý trong trời đất, vô cùng thần kỳ. Khi nhìn vào chúng, mỗi một chữ cái để cho người ta như rơi vào trạng thái đốn ngộ.
Bia đá cùng vị thần linh thì tựa như vật làm nền. Nó tỏa ra từng ánh sáng vàng nhạt, ảm đạm hơn cây cổ không ít.
“Thánh… Thánh căn! Ông trời ơi, cái làng gì thế này?!”
“Tư chất thánh phẩm vạn năm khó gặp, vậy mà ngôi làng này sinh ra tới hai người có thiên phú như thế!”
“Để ta chết đi thôi!”
“Sư muội bình tĩnh!”
Mấy vị sư đệ, sư muội của Ninh Hà gào lên, thậm chí là khóc lóc, hoàn toàn mất đi khí chất siêu nhiên lúc trước. Thậm chí vị sư muội tên Hồng Vận kia, đạo tâm của nàng suýt vỡ tan, nàng không muốn sống nữa.
Ninh Hà ngẩn người, sắc mặt cứng đơ.
“Nhất thánh song hoàng, tư chất này mặc dù kém hơn Hạ Thần một chút, nhưng tuyệt đối cũng là một vị thiên tài.”
“Chỉ cần không chết sớm giữa đường, đại thế tương lai, thiên tài chiến đấu, nhất định hai đứa trẻ này sẽ vô cùng sáng chói.”
Sau đó Ninh Hà nghĩ thầm.
Mà cùng lúc ấy, cha mẹ của Tô Xuân Đào là Tô Giang và Lạc Nguyệt cũng ngẩn người giống như Ninh Hà.
“Cha nó, mình cho em đánh một cái.”
“Ừ.”
Lúc này Lạc Nguyệt hỏi thăm, Tô Giang vẫn còn đang ngơ ngác nhìn bầu trời.
Nghe chồng mình đồng ý, Lạc Nguyệt lấy sức, sau đó lấy tay phải tát bốp một cái vào miệng lão.
“Ây da! Làm cái gì vậy?!”
Tô Giang sau khi bị đánh mới tỉnh hồn, quay lại quát lớn vợ.
“Là thật! Là thật kìa, con chúng ta là thiên tài đấy!”
Lạc Nguyệt lập tức ôm lão và nói, giọng vô cùng kích động. Tô Giang cũng không thèm chấp nhặt, sau đó lại quay qua nhìn Tô Xuân Đào.
“Hay lắm, không hổ là con gái của ta!”
Lão cổ vũ nói.
Mà bây giờ, Tô Xuân Đào cũng đã tỉnh lại.
“Tô Xuân Đào, gia nhập vào môn phái chúng ta đi. Ta đảm…”
Ninh Hà lúc này tiến tới nói, anh tiếp tục mời cô bé gia nhập giống như Hạ Thần vừa nãy.
“V…Vâng!”
Lúc này, Tô Xuân Đào đã trở lại bộ dáng nhút nhát.
“Được rồi, đứng cạnh Hạ Thần đi.”
Ninh Hà nói.
Cô bé lập tức chạy ra đứng cùng bạn mình.
Sau đó, Ninh Hà tiếp tục gọi tên hai đứa em của Trần Trường Thanh. Trần Trường An cùng Trần An Nhiên, thiên phú của hai đứa được kiểm tra ra đều là tam hoàng. Mặc dù tư chất không bằng Hạ Thần và Tô Xuân Đào, nhưng nó cũng đã để cho mọi người kinh hô.
“Trần Trường Thanh!”
Trần Trường Thanh là người cuối cùng được gọi tên.
Lúc này, cậu bước đi đến thạch bia.
“Đặt tay lên đi!”
Ninh Hà làm đúng chức vụ của mình, từ tốn nói.
Nghe vậy, Trần Trường Thanh cũng đưa tay lên, từ từ chạm vào bia đá.
Chaporia
Bình Luận (0)