Một cuộc đời như nào gọi là đáng sống? Một cuộc đời như nào gọi là tốt đẹp? Tôi không muốn sống một cuộc đời vô vị và rồi chết đi như những kẻ ngốc.
Mặt trời vẫn mọc, ngày mới vẫn đến, nhưng không phải ngày nào cũng đáng để chờ đợi.
Một giọng nói vang lên.
“Davi! Tao mới tìm được thứ này.”
Chàng trai quay lại, đó là Valentino, một người bằng tuổi. Có thể nói là bạn bè, dù cả hai cũng không thân lắm. Hắn không cha mẹ, không một người thân nào, một kẻ lạc loài không có nơi nương tựa. Chàng cũng gần giống hắn, có lẽ vì thế họ mới làm bạn chăng?.
“Tao có vài thứ thú vị muốn cho mày xem! Theo tao.”
“Chậm thôi.”
Cả hai chạy về phía cổng thành phía nam. Những người xung quanh khi thấy chàng đều tránh né một cách sợ hãi, ánh mắt khinh thường của họ lộ rõ khi nhìn cậu trai trẻ. Nhưng chàng trai không có chút cảm xúc nào về chuyện đó. Cậu không quan tâm ai nghĩ gì về cuộc đời mình, vì cậu khác họ.
Tám năm trước, khi Davi chỉ mới là một đứa trẻ bảy tuổi, cậu đã chứng kiến cảnh gia tộc Heriot gần như tuyệt diệt. Chị em ruột của chàng may mắn sống sót vì không có ở nhà lúc đó, chỉ có cậu là kẻ chứng kiến mọi thứ. Cậu được giấu dưới hàng tá xác chết, vì thế mới có thể sống sót.
Cả hai đi qua một ngọn đồi đầy mộ và tiến vào khu rừng. Thành phố Risa nằm cạnh biển, phía đất liền được bao quanh bởi rừng núi, nằm cao hơn so với thành phố. Dọc theo con đường mòn từ bìa rừng vào trong có một hồ nước tên Evelyn. Họ dừng lại trước một căn nhà sàn cũ kỹ. Vì khu rừng có địa hình cao hơn thành phố nên từ trên căn nhà sàn, nhìn qua cửa sổ có thể thấy toàn cảnh Risa và biển rộng mênh mông.
“Hôm qua, tao đã tìm được một lối đi bí mật!” Valentino nói với giọng đầy phấn khích.
“Bí mật?”
Valentino tìm quanh bụi hoa dưới căn nhà sàn. Một cánh cửa hầm bị che lấp bởi cỏ hiện ra.
“Vào không?” Valentino nhoẻn miệng cười.
Davi cười trừ.
“ Haa…ha cho dù tao nói không thì mày vẫn vào thôi”
Valentino liền mở cửa. Một mùi hôi nồng nặc bốc lên khiến cả hai phải cau mày, nín thở. Nó giống mùi trứng thối nhưng nồng nặc hơn nhiều.
Chàng trai nhăn mặt, lùi lại.
“Có chắc mày muốn vào không đấy? Valentino.”
Valentino không chút do dự, mắt vẫn dán vào hầm tối đen. “ Hỡi nhân loại, sinh ra để bay lên cao, tại sao chỉ cần một cơn gió nhỏ, ngươi lại ngã xuống? ”
“Mày thích văn của Dante đến vậy à.”
Không gian dưới này chật hẹp và ẩm thấp. Hầu như không có chút ánh sáng nào lọt vào. Trong góc phòng, vô số lọ thủy tinh được xếp chồng lên nhau, chứa đầy các loại thuốc lạ. Một vài lọ đã bị đổ, chất lỏng rỉ ra thấm vào nền đất, chính là nguồn cơn của cái mùi hôi nồng nặc đến khó chịu này. Đây chắc hẳn là kho thuốc của bố tôi, một nơi ông ta chưa bao giờ nhắc đến.
Davi hơi nhăn nhó, phất tay trước mặt như xua bớt mùi hôi.
“Nơi này ngộp ngạt quá!”
Davi bước nhanh lên, mở nắp cửa hầm để không khí và ánh sáng tràn vào, rồi quay trở lại. Bên trong, Valentino vẫn đứng bất động trước bức tường, ngón tay lướt nhẹ trên những hình vẽ và ký tự phủ đầy bụi. Khi lớp bụi mờ dần tan đi, những đường nét thô ráp và bí ẩn hiện ra rõ ràng hơn. Cậu ta khẽ thì thầm, ánh mắt trầm ngâm.
Davi nheo mắt, nhìn chăm chú vào những ký tự kỳ lạ trên tường rồi lên tiếng.
“Đó là chữ cái Runic.”
Valentino quay sang Davi, giọng đầy tò mò.
“Mày đọc được à, Davi?”
Davi gật đầu, chậm rãi giải thích.
“Lúc bé tao từng sống ở phía bắc một thời gian ngắn, có một người chú giỏi mấy thứ này. Không lầm thì những dòng chữ này là một loại bản ghi chép lịch sử. Nó ghi rằng: Máu phù thủy sẽ ban cho những kẻ yếu sức mạnh, sức mạnh sẽ khiến…”
Chàng ngừng lại, nhíu mày.
Valentino sốt ruột.
“Rồi sao nữa? Mày không đọc được ý chính à?!”
Davi lắc đầu, thở dài.
“Ý của nó toàn dùng từ chỉ có người cùng thời hiểu thôi! Tao chỉ đọc được tới đó là hết mức rồi.”
Valentino cau mày, rồi bất chợt đưa tay phủi sạch lớp bụi bám trên bức tường. Khi bụi tan đi, một hình ảnh hiện ra khiến cả hai phải sởn gai ốc. Những dòng chữ tưởng như lộn xộn lại ghép thành một bức tranh, một bức tranh kỳ dị, đầy ám ảnh, chỉ có thể nhìn thấy khi xoay ngược lại.
Một bức tranh vẽ 12 cái cột bao quanh một cái tế đàn, mỗi cái cột điều có một sinh vật quái dị giống người dựa vào. Trên bàn tế có một viên đá lấp lánh, ánh sáng mặt trời tiếp năng lượng cho nó và nó chiếu ánh sáng vào tất cả lũ quái vật khiến não chúng nổ tung. Một bức tranh mang đến cảm giác sợ hãi.
“Davi đấy à?” giọng nói của một cô gái vang lên từ phía sau chàng trai.
Một giọng nói trong trẻo và ấm áp đó là Elizabeth, một cô gái nhỏ nhắn với mái tóc nâu óng, đôi mắt màu hazel sáng rực, và gương mặt trẻ trung đầy sức sống. Bộ váy lụa mềm mại ôm lấy dáng vẻ tiểu thư quý phái của cô. Cô cười rạng rỡ, trông tựa như một bông lan vừa nở.
Elizabeth ngạc nhiên khi thấy Valentino cũng ở đây.
“Là Betty đây! Cả hai làm gì dưới này thế? Tớ không ngờ là có một căn hầm chứa thuốc ngay dưới nhà cậu đâu, Davi.”
Cô gái tò mò vươn tay định chạm vào một trong những lọ thuốc, nhưng ngay lập tức Davi nắm lấy cổ tay cô, kéo lại.
“Nguy hiểm lắm! Đừng chạm!”
Một lọ thuốc rơi xuống nền gỗ. Dung dịch đen bên trong chảy ra, nhưng thay vì thấm vào sàn, nó tụ lại, gợn sóng như có sự sống. Một con mắt bất ngờ mở ra từ khối nước đen, khiến cả ba người sững sờ. Sự im lặng đáng sợ bao trùm cho đến khi thứ đó phát ra tiếng rên rỉ quái dị.
Davi hoang mang thốt lên:
“Cái quái gì đây?!”
Không chần chừ, Davi giơ chân đạp thẳng vào nó. Nhưng thay vì vỡ nát hay bị dẫm bẹp, khối chất lỏng lập tức tách ra, trườn đi như một sinh vật sống. Tiếng rên rỉ vang vọng khắp hầm tối.
“Cẩn thận, Elizabeth! Đừng để nó lại gần! Valentino, đóng cửa hầm lại! Đừng để nó thoát ra!”
Valentino phản ứng ngay, đồng thời đáp lại.
“Không cần mày nhắc!”
Davi chắn trước Elizabeth, mắt đảo quanh tìm kiếm. Không lâu sau, từ trong bóng tối của một ngăn tủ, thứ đó bất ngờ lao thẳng về phía cậu. Trước khi nó kịp chạm vào mặt Davi, Valentino đã nhanh tay chụp lấy một chiếc lọ, chặn đứng nó lại.
Valentino gấp gáp nói.
“Lấy nắp nhanh, Davi! Nó đang mọc răng kìa!”
Không chậm trễ, Davi giật lấy chiếc nắp, đậy chặt lên miệng lọ. Một tiếng động khẽ vang lên khi cái nắp vừa khít, giam hãm sinh vật kỳ dị bên trong. Chỉ khi ấy, cả ba mới có thể thở phào. Khối chất lỏng vẫn quằn quại, đôi mắt trong suốt của nó đảo loạn, còn những chiếc răng vừa mọc lên thì liên tục cắn vào thành lọ như muốn thoát ra.
Elizabeth giọng nghẹn lại.
“Thứ đó… là gì vậy?”
❝Khao khát là nỗi đau, cảm nhận sự cô đơn, trống trải, thậm chí là đau khổ và rồi sẽ trở nên tuyệt vọng.❞
Davi trầm ngâm, mắt vẫn dán chặt vào sinh vật đang quằn quại trong lọ.
“Không biết... Nó nằm ngoài hiểu biết của mình.”
Valentino cau mày, nhìn chăm chăm vào con quái vật nhỏ bé nhưng kỳ dị.
“Thứ này là gì vậy? Tao chưa thấy bao giờ.”
Không muốn giữ thứ đó trong tay lâu hơn nữa, Valentino đặt chiếc lọ trở lại kệ thuốc. Bên trong, sinh vật ấy vẫn không ngừng va đập vào thành lọ, vùng vẫy điên cuồng, như thể muốn cắn xé tất cả. Nhưng cả ba chỉ lặng lẽ quay lưng rời đi, mặc kệ nó gào thét trong vô vọng.
Bước ra khỏi căn hầm, bầu không khí bên ngoài như dịu đi, nhưng cũng không hoàn toàn thoải mái. Đứng đó, chờ sẵn, là hai người khác, một cô gái và một chàng trai. Khi ánh mắt chạm nhau, cả hai trông có vẻ bối rối, như thể họ không biết nên phản ứng thế nào khi nhìn thấy Davi. Để tránh sự lúng túng, họ cố gắng nặn ra một lời chào gượng gạo.
Carmen miễn cưỡng, cất giọng.
“Chào buổi sáng...”
Davi đáp lại ngắn gọn, giọng không mấy cảm xúc.
“Chào.”
Cô gái ấy là Carmen Amato, một người có vẻ ngoài khá đặc biệt. Mái tóc đen dài của cô ấy nổi bật với vài sợi trắng lẫn trong những lọn tóc. Nhưng điểm thu hút nhất vẫn là đôi mắt, một màu tím nhạt, trong veo như thể được tạo thành từ những mảnh pha lê vỡ vụn. Carmen từng kể với tôi rằng đôi mắt này là kết quả của một căn bệnh hiếm gặp, và tôi cũng từng nghe dì của mình có đôi mắt tương tự cô ấy.
Kẻ đứng yên lặng bên cạnh Carmen là Volcanus Butler, hay còn được gọi là Hephaestus. Gã là con trai của một thợ mộc, bề ngoài chẳng có gì đặc biệt, nhưng tài năng của hắn thì không ai có thể xem thường. Một thiên tài điêu khắc, bậc thầy tạc tượng và chế tác trang sức. Cả hai người bọn họ đều lớn hơn tôi vài tuổi.
Valentino bước tới, lên tiếng trước, giọng điệu có chút thoải mái.
“Chào, mọi người đang định làm gì sao?”
Elizabeth vừa mở miệng định trả lời nhưng lại khựng lại giữa chừng.
“Ừm… bọn mình đang…” cô lúng túng, ánh mắt liếc sang Carmen và Volcanus như chờ đợi phản ứng của họ.
Davi nhận ra ngay. Hai người kia không hề muốn Elizabeth rủ cậu đi cùng. Họ không nói ra, nhưng ánh mắt lẫn bầu không khí xung quanh đã đủ để nói lên tất cả. Cậu không muốn để Elizabeth phải khó xử, vậy nên quyết định lên tiếng trước.
Davi điềm nhiên.
“Tôi và Valentino đang định đến tiệm rèn, nên là đi trước nhé.”
Elizabeth bối rối, cúi đầu nhỏ giọng.
“Xin lỗi…”
Khuôn mặt cô ấy buồn bã hẳn đi, ánh mắt như một con thỏ nhỏ cụp tai xuống vì cảm thấy tội lỗi. Nhưng Davi không trách cô được, vì cả thành phố này luôn khinh ghét và sợ hãi cậu.
❝Cái giá của lòng tin rất đắt... nhưng sự giả dối thì luôn miễn phí.❞
Cả hai rời đi mà chẳng để ý nhiều về bức tranh được khắc trên tường, nó bị bụi bẩn che giấu. Ở trước tế đàn vẽ một gã đàn ông giơ một chén thánh về một người phụ nữ phía trên trời cao và đồng thời ánh mặt trời đang thiêu rụi ông ta. Dưới góc bức hoạ có viết một cái tên bị bốp méo mó.
“Zoe”
Davi cảm thấy lo lắng, dù cậu cũng chẳng biết lý do là gì.
“Này Valentino, tao nghĩ sắp tới có gì đáng sợ lắm, tao luôn cảm thấy bồi hồi. Giống như có gì đó đang đến…”
Valentino bật cười.
“Haha, là do mày dạo này ít ngủ quá đấy! Cứ cắm đầu vào tiệm rèn đó thì không cô nào để ý đâu!.”
Davi thở dài.
“Nói thật tao chẳng hứng thú với mấy chuyện đó.”
Valentino.
“Mày còn nghĩ về Lana với Lavie à? Mày chưa bao giờ ngừng dằn vặt vì chuyện đó… đúng không?”
❝Hoa nở rồi tàn, chỉ có nỗi nhớ là ở lại mãi mãi.❞
Cả hai băng qua nghĩa trang, nơi những bia mộ lạnh lẽo xếp hàng dài. Bố mẹ chàng… dòng họ Heriot… thầy Lavie Caruso… và Lana Caruso, người bạn thuở nhỏ. Cậu đã để bị vụt mất tất cả.
Khi ánh mắt chàng lướt qua từng tấm bia, một bóng người đập vào mắt cậu. Một người phụ nữ đang quỳ trước mộ mẹ cậu, nhẹ nhàng đặt một bó hoa xuống. Điều đó khiến Davi sững lại.
Không chần chừ, chàng tiến đến gần. Chàng cảnh giác, hỏi.
“Cô là ai? Cô quen bố mẹ tôi sao?”
Người phụ nữ khẽ ngẩng lên. Đôi mắt xanh lam sáng rực trong lớp áo choàng đen che phủ gần như toàn bộ cơ thể. Nếu nhìn kỹ, có thể thấy những lọn tóc trắng thấp thoáng sau lớp vải.
Nhưng điều khiến Davi chú ý nhất không phải là vẻ ngoài bí ẩn, mà là đôi mắt ấy… cô ta đang khóc.
Người phụ nữ thì thầm.
“Vậy là cậu là Davi Heriot!”
Davi nheo mắt, bàn tay vô thức siết chặt, chàng hỏi.
“Cô thật sự là phù thủy? Phù thủy thật sự tồn tại?”
Cô ta khẽ nghiêng đầu, chậm rãi đưa khăn tay lên lau đi những giọt nước mắt. Chiếc khăn tay thêu hoa iris, ở một góc có thiêu một cái tên Gwen..
Người phụ nữ nhẹ giọng đáp.
“Đúng vậy, ta là phù thủy. Nếu ta không tồn tại, thì con đã không phải khốn khổ như này. Nhưng thật trớ trêu, chúng ta phải trả giá cho mọi tội lỗi mà mình gây ra.”
Davi cắn chặt răng. Cảm giác căng thẳng trong lòng mỗi lúc một lớn.
Davi gằn giọng.
“Ý cô là sao?”
Cô ta không trả lời ngay. Một khoảng lặng kéo dài giữa hai người, chỉ có tiếng gió rì rào giữa những tán cây khô cằn. Sau cùng, cô ta cất giọng, thấp nhưng rõ ràng, đó là một lời cảnh báo.
“Sắp tới, sẽ có một gã tu sĩ tìm đến ngươi. Hãy cẩn thận hắn.”
Davi cau mày.
Người phụ nữ tiếp tục, giọng nói trở nên nghiêm trọng hơn.
“Hắn là một kẻ xảo quyệt. Những kẻ xung quanh ngươi cũng vậy… tất cả bọn chúng đều là những kẻ dối trá. Cẩn thận trước lời nói của chúng! Đừng bao giờ để bản thân bị kéo vào…”
Davi chưa kịp phản ứng thì một giọng nói khác vang lên từ phía sau.
Valentino tò mò, nhìn chàng như thể chàng vừa làm điều gì kỳ lạ.
“Mày đang nói chuyện với ai vậy, Davi?”
Davi quay sang, bực dọc.
“Ý mày là gì? Tất nhiên là cô ta rồi!”
Nhưng khi chàng quay lại thì cô ta đã biến mất.
Một cơn gió lạnh lùa qua, khiến Davi rùng mình. Chợt, chàng cảm nhận được thứ gì đó trong tay mình. Một vật nhỏ, lành lạnh. Khi mở lòng bàn tay ra, chàng thấy một chiếc hoa tai hình giọt nước màu đỏ.
Và ngay lúc đó, một giọng nói nhẹ như hơi thở vang lên bên tai chàng, đủ để làm sống lưng cậu lạnh buốt.
“Đừng lo! Chỉ có con mới thấy ta thôi… ta không hề tồn tại… chỉ tồn tại trong tâm trí điên loạn còn sót lại của con mà thôi…”
Davi siết chặt chiếc hoa tai, cảm nhận sự hiện diện thực sự của nó. Không phải ảo giác. Không thể nào là ảo giác…
Trời nhanh chóng tối dần, bóng đêm dần nuốt lấy bầu trời trong khi những ngọn đuốc trên tường thành bập bùng ánh sáng vàng yếu ớt. Bên dưới, những lính canh vẫn đang trò chuyện, không hề hay biết trên cao có hai kẻ lén lút trèo lên.
Davi và Valentino đứng trên tường thành, gió thổi mạnh làm áo choàng của họ tung bay.
Valentino khẽ cười, giang tay như muốn ôm lấy cơn gió.
“Cuộc sống cũng giống như những cơn gió nhỉ? Thoáng đến rồi lại thoáng đi.”
Davi trầm ngâm đáp.
“Ừm, có lẽ thế…”
Bỗng một tiếng gào thét vang vọng phía dưới bức tường làm cả hai gật mình.
“Aaaaaa!!”
Có một sinh vật gớm ghiếc, hình thù như một con cáo đứng hai chân, lông rậm rạp, nanh vuốt sắc nhọn, nó vừa cắn đứt đầu một lính canh. Davi và Valentino vội che miệng, nín thở theo bản năng. Nhưng đôi mắt quái thú đã dán chặt vào họ. Nó gầm gừ, móng vuốt cào mạnh xuống nền đá.
Davi nghiến răng, thì thầm.
“Chạy không? Tao nghĩ nó thấy mình rồi! Nín thở chả tác dụng đâu.”
Valentino nuốt khan, mắt vẫn không rời con quái vật.
“Ừm… đếm đến ba nhé! Chạy điiiii!!”
Valentino hét lớn rồi phóng người chạy bán sống bán chết.
Davi cũng cắm đầu chạy theo cùng với muôn lời chửi tục.
“Thằng chó Valentino! Mày đã đếm đâu?”
Bước chân vang dội trên tường thành, phía sau, con quái vật lao đến. Nhưng thay vì sợ hãi, cả hai lại bật cười, một nụ cười kỳ lạ giữa tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Valentino cười sảng khoái.
“Haha, tao với mày như hai thằng ngốc ấy nhỉ! Xuống đây đi, Davi!”
Chưa kịp phản ứng, Davi đã bị kéo xuống một cầu thang. Cả hai trượt xuống những bậc đá thô ráp, vội vã lao vào bóng tối. Khi đã cách xa, Davi mới ngước nhìn lên. Không thấy gì cả thì cậu mới dám thở phào.
Valentino ngồi bệt xuống đất, thở dốc.
“Hah… nó thật chậm! Chúng ta dư sức để chạy thoát!”
“Vậy thì quái vật có tồn tại thật… Nhưng tại sao nó lại xuất hiện ở một nơi như Risa?”
Hơi thở họ vẫn còn dồn dập, chưa kịp ổn định thì có người tiến đến hỏi.
“Có chuyện gì thế?”
Đó là giọng một người lính, Davi định lên tiếng nhưng chợt khựng lại. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng chàng. Kẻ trước mặt chàng… hắn không có đầu.
Âm thanh phát ra từ đâu đó trong cổ họng hắn. Còn Valentino, vì quá mệt nên cúi đầu thở dốc, không nhận ra điều bất thường.
“Lộng hành quá nhỉ!!”
Một cây chùy gai bỗng đập thẳng vào người lính không đầu, khiến nó ngã quỵ.
Đó là một người đàn ông khoác áo choàng tu sĩ, mái tóc hắn rất ngắn, mái tóc trắng và cạo một hình triquetra ở trái, dáng đứng thẳng tắp đầy uy nghiêm.
Trong tay hắn, một lọ thủy tinh đựng chất lỏng lấp lánh phản chiếu ánh sáng lờ mờ. Hắn mở nắp, đổ dung dịch đó lên cái xác. Chẳng bao lâu sau, thi thể bốc hơi, chỉ còn lại bộ xương trắng hếu.
Giọng nói trầm thấp của hắn vang lên cùng sự điềm tĩnh.
“Chà… đám thợ săn được thuê để điều tra đã chết hết rồi sao! Mà không có nhà Heriot có lẽ nơi này sẽ không trụ nổi cho tới lúc Lãnh chúa Baron quay về đâu!.”
Hắn đưa tay đặt lên ngực, cúi nhẹ đầu một cách lịch thiệp.
“Ta là Zander Smith.”
Davi không đáp, chỉ đứng yên quan sát hắn.
Zander khẽ nghiêng đầu, vẻ mặt vẫn điềm nhiên.
“Ồ… vẻ mặt bình tĩnh đó… Ngươi từng nghe tên ta rồi sao?.”
Hắn nheo mắt, nói tiếp.
“Ngươi là Davi Heriot, đúng chứ?”
Zander là một người đàn ông tầm 27 tuổi có làn da trung tính, hắn cao khoảng 182 centimet, đó là một chiều cao rất lớn so với người ở đây nhưng đối với Davi thì Zander chỉ cao hơn cậu một chút, gã dáng người hắn mảnh khảnh, gã có mái tóc rất ngắn màu bạc và một đôi mắt xám với con ngươi thẳng đứng như một con mèo. Cổ hắn có một hình xăm nhưng đã bị cổ áo che lại, dù vậy vẫn đủ để Davi biết đó là một hình xăm con mắt màu đỏ có chữ Z nằm giữa mắt. Hắn có giọng điệu trầm, vang, vừa êm dịu vừa đáng sợ, giống như một quý tộc đầy uy quyền.
Trời đêm trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Zander cẩn thận cất lọ thủy tinh vào áo choàng, quay sang hai kẻ trẻ tuổi đang đứng đó.
Hắn nói nhẹ nhàng với cả hai.
“Trở về nhà đi, đừng nói với ai chuyện đêm nay. Ta sẽ lo đám quái vật còn lại, Thiên hội cũng sớm đến thôi.”
Valentino phì cười, vỗ nhẹ lên vai Davi.
“Nghe ghê thế! Mà thôi, tạm biệt, mai gặp lại.”
“Buổi tối tốt lành!” Davi khẽ gật đầu.
Zander chớp mắt, nhìn hai người họ quay lưng đi một cách thản nhiên.
“Này!!” hắn gọi giật, giọng pha chút khó tin. Khi cả hai dừng lại thì hắn nói tiếp. “Nói thế là hai ngươi về thật à?”
Valentino nhún vai, quay lại nhìn hắn.
“Chúng tôi còn phận sự gì sao?.”
Zander không đáp ngay, chỉ lặng lẽ đưa tay chỉ về một góc tối. Cả hai chậm rãi nhìn theo…
Dưới bóng của một căn nhà, một kẻ đang đứng đó. Quan sát họ. Davi cảm nhận được hơi lạnh chạy dọc sống lưng.
Davi cất giọng cẩn trọng, chàng cũng cầm sẵn con dao ăn trong áo.
“Ai đấy?”
Cô ta chậm rãi trả lời.
“Azaleas Mimosa của toà án dị giáo Hắc hội.”
Bóng người kia bước ra khỏi màn đêm, dáng đi uốn lượn, mái đầu nghiêng sang một bên như thể nó vốn không thể thẳng được. Một nụ cười quái dị nở trên môi.
❝Máu vẫn chảy, không rõ vì vết thương hay vì trái tim này còn đó.❞
Cô ta mang một chiếc mặt nạ che nửa trên khuôn mặt, để lộ đôi môi đỏ thẫm và một ánh mắt ma quái.
Azaleas nhẹ nhàng cất giọng.
“Tôi là Azaleas Mimosa! Rất vui vì được gặp mọi người…”
Bộ trang phục của cô ta là tu phục kiểu Cơ Đốc, nhưng sắc đỏ và đen bao trùm, như thể được nhuộm từ máu và bóng tối. Cảm giác áp lực từ cô ta khiến Davi và Valentino cứng đờ, không dám di chuyển.
Bỗng Azaleas nghiêng đầu hơn nữa, giọng nói khẽ khàng.
“Mọi người có thắc mắc tại sao tôi lại nghiêng đầu không?”
Davi hơi khó hiểu nhưng vẫn lên tiếng.
“Tại sao…?”
Cô ta bật cười, một âm thanh vừa vui vẻ vừa méo mó.
“Haha! Tại vì… chúng ta đang đứng trên tường.”
Cả hai bỗng nhận ra, chân họ không còn đứng trên mặt đất nữa. Mọi thứ xung quanh biến thành một bức tường thẳng đứng. Không còn bầu trời. Không còn mặt đất. Chỉ có vực sâu vô tận bên dưới.
“Chết tiệt!!”
Trước khi kịp rơi xuống, một bàn tay mạnh mẽ kéo họ lại.
Zander trừng mắt nhìn Azaleas, giọng nói không còn vẻ điềm nhiên nữa.
“Cô muốn gì ở đây, Azaleas?”
Azaleas khẽ nhún vai, nụ cười vẫn không thay đổi.
“Mệnh lệnh trực tiếp từ các Đại thẩm giáo Hắc Hội… Zander, ngươi có nghĩa vụ phải bảo vệ thứ đó.”
Zander nheo mắt.
“Ý ngươi là con bé phù thủy nhà Clauwin?”
Azaleas cười khẽ, không phủ nhận. Nhưng ngay sau đó, giọng cô ta trầm xuống.
“Ngoài ra, ta có một thông báo cho ngươi, trước hết cho bọn trẻ về đi.”
Ngay lập tức, không gian xung quanh trở lại bình thường như chưa có gì xảy ra.
Davi và Valentino nhìn nhau, quyết định không ở lại lâu hơn nữa, vội vã rời đi. Nhưng trước khi Davi bước được xa, câu nói tiếp theo khiến chàng khựng lại.
Azaleas thốt lên với vẻ thích thú.
“Scorpio đang ở thành phố này.”
Giọng nói ấy như thể cố tình để chàng nghe thấy. Davi cứng người. Một cơn rùng mình không thể kiểm soát. Rồi không cần suy nghĩ, chàng quay phắt lại, lao về phía cô ta.
“Hắn ta đang ở đâu? Kẻ đã giết mẹ tôi đang ở đâu?!” Davi hét lớn, giờ đây đối với chàng cô ta chẳng là thứ gì khiến chàng phải lo sợ.
“Mày điên hả, Davi?!” Valentino hoảng hốt kéo Davi lại.
Azaleas chớp mắt, sau đó bật cười.
“Thú vị lắm!”
Cô ta bước tới gần hơn, thì thầm một cách thích thú.
“Được thôi… nếu ngươi có thể chịu nổi một cái búng tay của ta thì…”
Davi không do dự. Chàng vén tóc lên, chỉ vào trán mình. Azaleas nhìn cảnh đó, nụ cười trên môi càng rộng hơn, đôi mắt lóe lên sự phấn khích.
Cô ta đưa tay lên, nhẹ nhàng búng vào trán chàng…
“Cộp.”
Chỉ là một cú chạm nhẹ.
Davi không cảm thấy gì.
Chàng cười khẩy, định mở miệng chế nhạo thì liền cảm thấy choáng váng.
“—!!”
Hơi thở nghẹn lại. Đầu óc quay cuồng. Tim đập loạn nhịp như thể sắp nổ tung trong lồng ngực. Chàng ngã quỵ xuống, tầm nhìn cũng mờ đi, mọi âm thanh xung quanh trở nên méo mó. Cơ thể không còn nghe theo ý chí của mình nữa.
Cả hai kẻ kia chỉ liếc nhìn Davi đang run rẩy trên mặt đất, rồi chẳng nói chẳng rằng, quay lưng rời đi.
Trong giấc mơ, chàng thấy rất nhiều bản thể của mình đang nhìn chằm chằm vào chàng. Có người là nam, có người là nữ, cả trẻ nhỏ lẫn người trưởng thành.
“Thiên đường! Thiên đường! Thiên đường!”
Dưới chân chàng là hàng trăm xác chết không rõ mặt. Chàng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Những xác chết đó bắt đầu kéo chàng xuống. Chàng giơ tay lên bầu trời đỏ thẫm, cố gắng vùng vẫy cho đến khi bị chôn vùi trong đống xác.
Chaporia
Bình Luận (0)