Ôn Ngôn nhìn tôi như thể đang nhìn một kẻ thù:

“Những thứ con gái tôi không có được, thì thứ con hoang không mẹ dạy như cô càng không xứng có được!”

Bà lại quay sang nhân viên bán hàng:

"Bây giờ có phải chỉ có thể bán cho chúng tôi không?"

Sau khi thanh toán, bà cố ý ném sợi vòng tay vào thùng rác ngay trước mặt tôi, ánh mắt đầy thách thức.

Nhân viên nói đây là chiếc duy nhất, sẽ không còn chiếc thứ hai.

Tôi sững người tại chỗ, đầu óc quay cuồng tràn ngập sự tự trách.

Đây là chiếc vòng tay mà cô chủ nhiệm yêu thích nhất… Nếu như… nếu như không phải tôi đến mua, Hạ Vân đã không xuất hiện để tranh giành…

Tại sao tôi lại phải lo chuyện bao đồng như vậy…

Vài phút sau.

Tôi vẫn ngẩn người, trong đầu toàn những lời Ôn Ngôn và Hạ Vân nói khi rời đi:

“Con yêu à, cái vòng tay đó nhìn là biết hàng rẻ tiền, chiếc vòng đá quý của con mới là vô giá, cũng chính vì nó, chúng ta mới nhận ra con đấy!”

Tôi không muốn tin.

Không muốn tin rằng, người thân mà tôi luôn khao khát tìm kiếm...

Lại chính là những người làm tôi tổn thương nặng nề nhất.

Tôi chỉ mong mình đã nghĩ quá nhiều, hiểu lầm thôi.

Nhưng những lời của Kiều Châu đã hoàn toàn dập tắt tia hy vọng cuối cùng trong tôi.

Thấy tôi phản ứng lạnh nhạt, Ôn Ngôn cũng không còn đủ can đảm đến gần.

Bà vừa khóc vừa không ngừng xin lỗi.

Liên tục tự trách mình chỉ vì nhìn thấy chiếc vòng tay mà đã vội vàng khẳng định Hạ Vân là con gái ruột.

Kiều Kiến Nghiệp xoa xoa hai tay, cười gượng:

“Chi Chi à, dù sao chúng ta cũng là người một nhà, chuyện trước đây là do chúng ta không đúng, ba mẹ sẽ bù đắp cho con, về nhà với chúng ta có được không?"

Bất kể họ nói gì, tôi vẫn lặng im không đáp.

Nụ cười trên mặt Kiều Kiến Nghiệp cứng lại, ánh mắt ông ta nhìn Hạ Vân dần hiện lên vẻ không hài lòng.

Nếu không phải vì Hạ Vân suốt ngày xúi giục dựng chuyện, thái độ của họ với tôi đâu đến nỗi tệ bạc như vậy.

Nhận ra ánh mắt của ông ta, Hạ Vân đảo mắt một vòng, đột nhiên “phịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt tôi:

“Chi Chi xin lỗi, tất cả là do em không tốt, là em đã hiểu lầm chị, xin chị hãy về nhà với ba mẹ có được không? Ba mẹ thật sự rất yêu rất yêu chị, tất cả đều tại em..."

Hạ Vân "bốp bốp" dập đầu, trán cô ta thậm chí còn rướm cả máu.

Ôn Ngôn xót xa vô cùng, vội vàng kéo cô ta dậy dỗ dành:

"Con yêu, không trách con, là chúng ta không tốt."

Hạ Vân vừa khóc vừa rúc vào lòng Ôn Ngôn.

Ở nơi người khác không để ý, cô ta lại nhướng mày về phía tôi, ánh mắt khiêu khích.

Khổ nhục kế ư.

Tôi lặng lẽ thưởng thức màn diễn vụng về của cô ta.

Để không bị đuổi ra khỏi nhà, cô ta đúng là không từ thủ đoạn nào.

"Ba mẹ, tất cả là do con không tốt, Chi Chi mới không muốn về với ba mẹ..."

Tôi khẽ cất tiếng, giọng nhẹ như gió thoảng:

"Ai nói tôi không về nhà?"

Nghe thấy câu này, Hạ Vân ở góc phòng đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng qua một tia ghen ghét cay độc.

Khóe môi tôi cong lên.

Về chứ, đương nhiên phải về rồi.

Không về, chẳng phải tiếp tục để Hạ Vân làm cô tiểu thư danh giá của cô ta sao?

Ngày xuất viện, Kiều Châu xách theo cả đống túi lớn túi nhỏ giúp tôi.

Anh ta bận rộn trước sau, sợ rằng tôi sẽ có ấn tượng xấu về anh ta vì chuyện trước đây.

Anh vừa nở nụ cười lấy lòng, anh ta vừa hỏi:

"Em gái, có mệt không, có cần anh cõng em lên xe không?"

Tôi lắc đầu.

Hạ Vân cảm thấy mình bị lạnh nhạt, liền vội bước tới định đón lấy đồ trên tay Kiều Châu:

"Anh ơi để em giúp anh cầm nhé, đồ của Chi Chi nhiều quá."

Kiều Châu phớt lờ ý tốt của cô ta, tiện tay đẩy một phát làm cô ta ngồi phịch xuống đất:

"Ai là anh của cô, cút ra chỗ khác!"

Hạ Vân ngây người ngồi trên đất, rưng rưng sắp khóc, trông đáng thương vô cùng.

Ôn Ngôn thấy cô ta như vậy có chút xót xa, nhanh chóng bước đến đỡ cô ta dậy:

"Vân Vân, không sao đâu, anh ấy tính tình vốn thế mà!"

Kiều Kiến Nghiệp cũng tiến lại gần:

"Đúng vậy, con đừng chấp nhặt với nó!"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...