Tu Chân Giới Các Ngươi Đạo Đức Cao Quá Rồi/Chapter 16: Kỳ thi giữa kì: 7 ngày định mệnh (ngày 7) (hồi kết)Chapter 16: Kỳ thi giữa kì: 7 ngày định mệnh (ngày 7) (hồi kết)
20px

Tiếng gầm đó không còn là của một con người nữa.

Nó là tiếng gầm của một con thú săn mồi bị thương, một tiếng gầm vang vọng khắp khu vực thác nước, át cả tiếng nước chảy xối xả. Lòng kiêu hãnh của một quý tộc, sự tự tin của một kẻ đi săn đã vỡ tan thành từng mảnh.

Thay vào đó là sự phẫn nộ nguyên thủy, điên cuồng. Tên cầm đầu gầm lên, đôi mắt sau lớp mặt nạ sắt hằn lên những tia máu khi hắn nhìn đồng đội đã gục ngã và mục tiêu vẫn còn đứng vững.

Hắn nhìn Lee Yeon-woo bằng ánh mắt căm hận tột cùng, giọng nói khàn đặc vì giận dữ.

“KHỐN KIẾP!”

“TA SẼ XÉ XÁC MÀY RA!”

“Mày sẽ phải trả giá cho sự ngu ngốc của mình, con tiện dân!”

Sự tinh vi đã biến mất. Phối hợp ăn ý cũng không còn. Giờ đây chỉ còn lại bạo lực thuần túy.

Hắn và tên cầm kiếm còn lại, như hai con chó sói bị dồn vào đường cùng, đồng loạt lao về phía Lee Yeon-woo từ hai hướng. Một gọng kìm chết chóc, đơn giản nhưng không có lối thoát.

Lee Yeon-woo thở dốc, từng hơi thở như kéo theo hàng ngàn mảnh thủy tinh cứa vào phổi. Lưng cô chạm vào vách đá lạnh lẽo, ẩm ướt phía sau. Hết đường lui.

Cô đã chiến đấu một cách phi thường, nhưng cái giá phải trả là gần như toàn bộ lượng mana. Gương mặt cô trắng bệch, bộ đồng phục rách nát. Nhưng trong đôi mắt màu trà của cô, ngọn lửa vẫn chưa tắt.

Tên cầm đầu vung cây chùy gai lên cao, một luồng mana màu đất đặc quánh bao bọc lấy nó, khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề. Hắn gầm lên, lời tuyên án tử hình dành cho cô gái trước mặt.

“Chết đi, con thường dân bẩn thỉu!”

“Tao sẽ nghiền nát mày!”

“Địa Chấn Kích!”

Nhưng hắn không nhắm vào cô. Hắn đập thẳng cây chùy xuống mặt đất ngay trước mặt.

RẦM!

Mặt đất rung lên bần bật. Một làn sóng xung kích vật lý lan ra, khiến Lee Yeon-woo mất thăng bằng, lảo đảo. Đó là một chiêu thức xảo quyệt, một đòn tấn công diện rộng không thể né tránh, được thiết kế chỉ để tạo ra một sơ hở chí mạng.

Và trong khoảnh khắc cô loạng choạng đó, tên cầm kiếm đã áp sát từ bên hông. Hắn như một bóng ma lướt đến, thanh kiếm ngắn trong tay lóe lên một tia sáng lạnh lẽo dưới ánh hoàng hôn, mũi kiếm nhắm thẳng vào sườn cô.

Đòn tấn công kết hợp hoàn hảo. Không có lối thoát.

Park Ji-sung, từ trong hốc đá trên cao, cảm thấy thời gian như chậm lại. Mọi thứ diễn ra như một đoạn phim quay chậm: sự tuyệt vọng trong mắt Lee Yeon-woo, nụ cười tàn độc của tên cầm kiếm, quỹ đạo chết chóc của lưỡi kiếm.

Anh không còn có thể trông chờ vào những cái bẫy gián tiếp nữa. Anh phải can thiệp. Trực tiếp. Anh chỉ có một phát bắn, một cơ hội duy nhất.

Anh đứng dậy, cơ thể căng cứng như một cây cung được kéo đến giới hạn, tay phải nắm chặt con dao găm của Tinh linh. Anh không nhắm vào kẻ địch. Anh nhắm vào một mục tiêu mà không ai có thể ngờ tới, một câu thần chú của riêng mình vang lên trong tâm trí.

“Tốc độ.”

“Độ chính xác.”

“Và sự bất ngờ.”

Và anh ném con dao đi. Ngay khi con dao rời khỏi tay, anh truyền một luồng mana Phong nhỏ, được nén chặt, vào chuôi dao. Con dao găm bạc xoáy tít trong không khí như một mũi khoan, lao đi với một tốc độ kinh hoàng và một tiếng rít khe khẽ.

Mục tiêu của nó là cây chùy gai của tên cầm đầu, ngay lúc hắn vừa đập xuống đất và đang trong đà nhấc nó lên.

KENG!

Một tia lửa sáng chói tóe lên. Con dao găm của Tinh linh va chạm chính xác vào một trong những chiếc gai thép trên đầu cây chùy. Lực va chạm tạo ra một sự rung động dữ dội truyền thẳng lên cánh tay hắn.

Tên cầm kiếm, đang tập trung hoàn toàn vào việc chứng kiến con mồi bị kết liễu, bị bất ngờ. Theo phản xạ, hắn khựng lại trong một phần nghìn giây, một cái liếc mắt vô thức về phía vũ khí của tên cầm đầu.

Một phần nghìn giây. Đối với Lee Yeon-woo, đó là tất cả những gì cô cần.

Cơn chấn động qua đi, cô lấy lại được thăng bằng. Cô thấy nhát kiếm đang lao tới, chỉ cách sườn mình vài centimet. Thay vì lùi lại, cô làm một điều ngược lại.

Cô bước tới một bước nhỏ, xoay người về phía tên cầm kiếm. Một hành động liều lĩnh, gần như tự sát. Thanh kiếm sượt qua hông cô, cắt qua lớp đồng phục và da thịt, một vết cắt nông nhưng đau đớn.

Và trong lúc xoay người đó, cây trượng của cô đã được giơ lên, nhắm thẳng vào mặt kẻ tấn công. Phần đầu cây trượng phát sáng rực rỡ như một mặt trời nhỏ, cô dồn chút mana cuối cùng vào đó, giọng nói yếu ớt nhưng đầy quyết đoán.

“Thánh Quang Bộc Phá!”

Một vụ nổ ánh sáng tinh khiết, chói lòa bùng ra từ đầu cây trượng. Tên cầm kiếm hét lên một tiếng thảm thiết, hai tay vội vàng ôm lấy mặt. Ánh sáng cường độ cao ở cự ly gần đã đốt cháy võng mạc của hắn, khiến thế giới của hắn chìm trong một màu trắng xóa.

Hắn tạm thời bị mù, la hét trong đau đớn và hoảng loạn.

“ÁAAAAAA!”

“Mắt tao! Mắt tao!”

“Cái gì thế này? Tao không thấy gì cả!”

Hai chọi một, giờ chỉ còn một chọi một. Lee Yeon-woo thở hổn hển, một tay ôm lấy bên hông đang rỉ máu. Cơn đau khiến đầu óc cô quay cuồng, nhưng cô vẫn đứng vững.

Cô đã vô hiệu hóa được hai kẻ địch. Nhưng giờ đây, cô phải đối mặt với kẻ mạnh nhất. Tên cầm đầu, sau một thoáng bối rối, đã hiểu ra mọi chuyện.

Hắn nhìn đồng đội của mình đang la hét và quờ quạng, rồi nhìn con dao găm bạc đang cắm sâu trên mặt đất gần đó. Đây không còn là sự xui xẻo. Đây là sự can thiệp.

Đôi mắt sau lớp mặt nạ của hắn quét một vòng quanh khu vực, qua những vách đá, những bụi cây, tìm kiếm kẻ giấu mặt. Giọng hắn gầm lên đầy sự ngạc nhiên và giận dữ, âm thanh vang vọng khắp không gian.

“Có kẻ thứ tư!”

“Ra đây, thằng hèn nhát!”

“Mày nghĩ trốn trong bóng tối là có thể thắng được sao?”

“Ra đây đối mặt với tao, nếu mày có gan!”

Ji-sung, trong hốc đá, cảm thấy tim mình như ngừng đập một giây. Anh đã bị phát hiện. Kế hoạch A và B đã thất bại. Giờ là lúc của kế hoạch C - Kế hoạch "Sống sót bằng mọi giá".

Anh không đáp lại lời khiêu khích. Sự im lặng là vũ khí tốt nhất của anh lúc này.

Sự bất an bắt đầu gặm nhấm sự tự tin còn sót lại của tên cầm đầu. Nhưng hắn biết, mục tiêu chính vẫn ở ngay trước mắt.

Hắn gầm lên, một lần nữa lao về phía Lee Yeon-woo, sự điên cuồng trong giọng nói càng lúc càng tăng.

“Được thôi!”

“Tao sẽ giết mày trước!”

“Rồi xử lý thằng chuột nhắt kia sau!”

“Mày sẽ chết một cách đau đớn nhất!”

Lee Yeon-woo đã thực sự kiệt sức. Cơn đau từ vết thương và sự cạn kiệt mana khiến tầm nhìn của cô mờ đi. Cô cố gắng giơ cây trượng lên, nhưng lượng mana còn lại chỉ đủ để tạo ra một vài tia sáng yếu ớt, vô hại.

Cô biết mình không thể chống cự được nữa. Nhưng cô không hề tỏ ra sợ hãi. Cô cắn chặt môi, cố gắng đứng thẳng, và nhìn thẳng vào tên cầm đầu đang lao tới. Ánh mắt cô kiên định. Nếu phải chết, cô sẽ chết khi đang đứng.

Ji-sung biết đây là lúc. Không còn đường lui nữa. Anh không chạy trốn. Anh không ẩn nấp. Anh làm một điều mà không một nhân vật nền nào từng làm.

Anh nhảy xuống.

Anh nhảy từ hốc đá của mình, đáp xuống mỏm đá bên dưới, rồi tiếp tục nhảy xuống sườn dốc, dùng những tảng đá và rễ cây làm điểm tựa. Chuyển động của anh nhanh nhẹn và chính xác.

Tên cầm đầu, đang lao về phía Lee Yeon-woo, nghe thấy tiếng động và quay phắt lại. Hắn thấy một bóng người mặc đồng phục học viện bình thường, tay không tấc sắt, đang lao xuống từ trên cao.

Hắn cười khẩy, sự tự tin quay trở lại khi hắn quay người, hoàn toàn đối mặt với mối đe dọa mới.

“Một thằng ngốc khác muốn chết à?”

“Đến đây!”

“Tao sẽ cho mày toại nguyện!”

“Mày sẽ là kẻ tiếp theo!”

Đó là sai lầm cuối cùng của cuộc đời hắn. Bởi vì Ji-sung không hề có ý định đối đầu với hắn. Anh chỉ đang đóng vai một kẻ liều mạng để che giấu mục đích thật sự của mình.

Mục tiêu của anh là con dao găm. Quỹ đạo của anh hơi lệch sang một bên, về phía con dao găm bạc đang cắm trên mặt đất. Tên cầm đầu ngay lập tức nhận ra ý định của anh. Cây chùy gai được vung lên, tạo thành một vòng cung chết chóc.

Hắn gầm lên một tiếng đầy khinh bỉ.

“Mơ đi!”

Nhưng Ji-sung đã tính toán tất cả. Ngay trước khi cây chùy có thể chạm tới, anh thực hiện một cú trượt dài trên mặt đất phủ đầy rêu và lá mục. Cơ thể anh lách qua bên dưới cánh tay đang vung chùy của tên cầm đầu, trong một khoảng trống chỉ tồn tại trong tích tắc.

Anh chộp lấy chuôi dao găm. Và trong khoảnh khắc đó, khi anh và tên cầm đầu ở gần nhau nhất, khi tên cầm đầu vừa tung ra đòn tấn công và để lộ ra một kẽ hở trong phòng thủ bên hông. Tay trái của Ji-sung, bàn tay mà hắn không hề để ý tới, đã sẵn sàng từ lâu.

Anh kích hoạt con át chủ bài, một cái tên mà chỉ mình anh biết, thì thầm trong tâm trí.

“Tê Liệt Ma Lực.”

Anh không cần phải đập mạnh. Anh chỉ cần một cú chạm. Lòng bàn tay anh áp vào phần hông không được áo giáp che chắn của tên cầm đầu.

BZZZZT!

Một luồng sốc ma lực vô hình, im lặng nhưng tàn khốc, chạy dọc cơ thể tên cầm đầu. Hắn khựng lại. Cây chùy gai nặng trịch rơi khỏi tay hắn.

Đôi mắt sau lớp mặt nạ của hắn mở to kinh hoàng. Hắn cảm thấy toàn bộ cơ thể mình tê cứng như bị hóa đá, dòng chảy mana bị tắc nghẽn, hỗn loạn. Các cơ bắp của hắn không còn tuân theo sự điều khiển của não bộ nữa.

Hắn cố gắng gầm lên, nhưng chỉ có một tiếng ậm ừ tuyệt vọng phát ra từ cổ họng.

“Ự… a… làm… sao…”

“Mày… là ai…”

Và rồi, như một con rối bị cắt dây, hắn đổ gục xuống đất. Bất tỉnh.

Sự im lặng đột ngột bao trùm lấy khu vực thác nước, chỉ còn lại tiếng nước chảy và tiếng thở hổn hển nặng nhọc của Lee Yeon-woo. Mọi chuyện đã kết thúc.

Trong vòng vài phút, ba pháp sư được trang bị tốt, với một kế hoạch ám sát hoàn hảo, đã bị hạ gục.

Ji-sung từ từ đứng dậy, tay vẫn nắm chặt con dao găm. Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Anh đã thắng. Anh đã thay đổi được "Bad Ending #17".

Anh quay sang nhìn Lee Yeon-woo. Cô đang ngồi bệt xuống, tựa lưng vào vách đá, một tay ôm chặt vết thương bên hông. Cô nhìn anh, ánh mắt đầy sự kinh ngạc, bối rối, và một lòng biết ơn không thể che giấu.

Cô lắp bắp, cố gắng tìm một cái tên, một khuôn mặt quen thuộc, nhưng không thể.

“Cậu…”

“Cậu là…”

“Cảm ơn… cậu đã cứu tôi…”

“Tôi nợ cậu một mạng…”

Ji-sung không trả lời. Anh không thể để lộ danh tính. Anh chỉ khẽ gật đầu với cô một cái. Một cử chỉ thừa nhận ngắn ngủi, lạnh lùng, và đầy bí ẩn.

Sau đó, anh nhanh chóng hành động. Anh tiến đến chỗ ba kẻ tấn công, lột mặt nạ của chúng ra. Đúng như anh đoán, anh không nhận ra chúng. Những con tốt thí.

Anh không lãng phí thời gian, nhanh chóng thu thập những viên Tinh thể Mana mà chúng đã kiếm được. Một chiến lợi phẩm xứng đáng.

Rồi anh quay người. Không nói một lời nào nữa. Anh biến mất vào trong khu rừng rậm, nhanh như cách anh đã xuất hiện. Anh để lại Lee Yeon-woo một mình, giữa ba kẻ thù bất tỉnh, với những câu hỏi không có lời giải đáp, và một câu chuyện mà nếu cô kể ra, sẽ không một ai tin.

Khi đã ở một khoảng cách an toàn, sâu trong bóng tối của những tán cây, Ji-sung mới dừng lại. Anh tựa lưng vào một gốc cây cổ thụ, rồi từ từ trượt người xuống đất.

Cơn sốt adrenaline rút đi, để lại một cảm giác mệt mỏi cùng cực, cả về thể chất lẫn tinh thần. Anh đã thắng, nhưng anh không cảm thấy vui mừng. Chỉ có sự nhẹ nhõm.

Anh đã làm được.

Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đang dần chuyển sang màu tím sẫm qua những kẽ lá. Bài kiểm tra sinh tồn đã kết thúc.

Anh đã sống sót. Anh đã bảo vệ được người cần bảo vệ để cứu lấy thế giới này. Nhưng anh biết, đây mới chỉ là sự khởi đầu. "Hiệp hội Thuần Huyết" sẽ không bỏ cuộc. Han So-hee sẽ ngày càng trở nên mạnh mẽ và khó lường hơn.

Và những bí mật đen tối của cái thế giới game này vẫn còn đang chờ đợi anh ở phía trước.

Anh nhìn vào bàn tay mình, bàn tay vừa hạ gục một kẻ địch mạnh hơn anh gấp nhiều lần. Anh có thể là một vai phụ. Một nhân vật nền. Nhưng kể từ hôm nay, nhân vật nền này sẽ tự tay viết nên kịch bản của riêng mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...