Chương 43: Nhiệm Vụ Uỷ Thác
Nhiệm vụ.
Một trong những yếu tố cốt lõi tạo nên hệ thống đặc biệt của Kizen.
Sau khi kết thúc thời gian bảo hộ học viên, các học viên Kizen sẽ bước vào khoảng thời gian được gọi là "kỳ thực hiện nhiệm vụ".
Khoảng thời gian này thường kéo dài 2-3 ngày quanh thời điểm cuối tuần, tức là khoảng 5 ngày, các học viên có thể thực hiện nhiều loại nhiệm vụ được ủy thác từ bên ngoài.
Từ những công việc vặt đơn giản, làm thêm cho đến tiêu diệt quái vật, hộ tống, ám sát nhân vật quan trọng, thậm chí là tham gia chiến tranh ủy nhiệm.
Chủng loại nhiệm vụ vô cùng đa dạng. Ngay cả những nhiệm vụ dành cho các Tử Linh Sư đương chức cũng được mở ra cho học viên Kizen.
Tùy thuộc vào độ khó và mức độ thành công của nhiệm vụ, học viên không chỉ được chấm "điểm đánh giá" mà còn có thể nhận tiền thù lao một cách chính thức. Đối với những học viên Kizen luôn thiếu hụt tiền bạc do chi phí nguyên vật liệu đắt đỏ, đây là phương tiện kiếm tiền nhanh nhất và nhiều nhất.
Và đúng như Hongpeng đã nói tối qua, Kizen đã ấn định 5 ngày bao gồm cả cuối tuần này là kỳ thực hiện nhiệm vụ.
"Chiến lược của mỗi học viên trong kỳ nhiệm vụ là khác nhau."
Giờ ăn trưa, tại nhà ăn, Dick đang thao thao bất tuyệt về các thông tin cậu ta biết.
"Trong khoảng thời gian này, tụi mình phải nhận và hoàn thành ít nhất một nhiệm vụ, hiểu không? Có những đứa chỉ làm qua loa một nhiệm vụ đơn giản trên đảo Roke rồi dành thời gian còn lại cày cuốc học tập để nâng cao thành tích, nhưng cũng có những đứa đi pháp trận dịch chuyển ra ngoài đảo, giải quyết một vụ án lớn để kiếm cả tiền lẫn điểm nhiệm vụ."
"Ừm."
Simon nhấp một ngụm nước ngọt rồi gật đầu.
"Nếu không hoàn thành nhiệm vụ trong vòng 5 ngày đó thì sao?"
"Thì đương nhiên là thất bại chứ sao. Mất cả tiền lẫn điểm."
Dick nhún vai nói tiếp.
"Trong trường hợp đặc biệt thì có thể viết đơn giải trình để tiếp tục làm nhiệm vụ, nhưng rốt cuộc thì sẽ bị lỡ hết các buổi học, tự mình chịu thiệt thôi."
"Cũng rủi ro nhỉ."
Dick gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc.
"Thế nên tớ định kiếm cái gì đó vừa sức giải quyết được ngay tại Rochest cho nhàn, rồi tập trung mở rộng kinh doanh."
[Chúng ta thì chẳng cần phải đắn đo gì cả!]
Phân thân của Pier đang bám trên đồng phục của Simon lên tiếng. Tất nhiên, giọng nói của ông ta chỉ mình Simon nghe thấy.
[Lấy cớ làm nhiệm vụ để ra ngoài đại lục! Việc cấp bách bây giờ là tập hợp lại lực lượng của Quân đoàn đang rải rác khắp lục địa và khôi phục lại uy thế trước đây!]
Simon cũng đồng tình.
Nếu những Xác sống Cổ đại từng dưới quyền cha cậu đang nằm rải rác đâu đó trên đại lục, thì cậu nhất định phải thu phục chúng.
Dù ai nói gì đi nữa, đó là cách tăng cường sức mạnh lớn nhất mà Simon có thể thực hiện vào lúc này.
'Nhưng có xác sống nào mạnh hơn Pier không?'
Phân thân của Pier cười khẩy.
[Khà khà! Ta là Thống soái Quân đoàn! Không kẻ nào dám chống đối ta, nhưng nếu chỉ xét về năng lực chiến đấu, thì trong số những kẻ từng giữ chức Đại tướng dưới trướng Quân đoàn, có những con quái vật thực sự đấy.]
'Đại tướng dưới trướng Quân đoàn?'
Đây là lần đầu tiên Simon nghe thấy điều này.
[Quân đoàn vốn được chia thành nhiều đơn vị Xác sống! Và những Xác sống Cổ đại có trí tuệ đã thống lĩnh các binh lực dưới quyền đó! Nếu quy tụ được tất cả các Đại tướng cùng đám Xác sống do chúng chỉ huy, thì ngày Quân đoàn tìm lại uy thế xưa kia sẽ không còn xa nữa!]
Ngoài Pier ra còn có thể sở hữu thêm những Xác sống Cổ đại mới ư!
Mắt Simon sáng rực lên. Cậu nghĩ nhất định phải làm việc này.
'Nhưng làm sao biết các Đại tướng đang ở đâu?'
[Khà khà! Lũ điên đó đời nào chịu ngồi yên không gây chuyện. Chắc chắn chúng đang gây rối ở khắp nơi trên đại lục. Khả năng cao là những vụ việc đó đã nằm trong danh sách nhiệm vụ của Kizen!]
'Nếu có dù chỉ một chút manh mối thì nhất định phải ra ngoài thôi.'
"Simon."
Đang mải nói chuyện với Pier, Simon chợt thấy Dick nhìn mình với ánh mắt kỳ quặc.
"Sao tự nhiên lại ngồi cười tủm tỉm một mình thế?"
"Hả, hở? A ha ha! Không, tự nhiên tớ nghĩ ra chuyện buồn cười thôi......."
Simon vội vàng cười trừ cho qua chuyện.
"Dù sao thì, làm qua loa mấy nhiệm vụ dễ cũng là vấn đề đấy."
Dick vừa khua cái nĩa vừa nói.
"Vì nó liên quan đến thành tích nhiệm vụ mà. Cứ làm nhiệm vụ dễ rồi trì hoãn mãi, sau này có khi phải nhận mấy nhiệm vụ nguy hiểm kiểu ám sát yếu nhân thật đấy."
"Nghĩa là trì hoãn cũng không phải thượng sách."
"Chứ sao."
Simon cảm thấy quyết tâm của mình càng thêm vững chắc.
✦✧✦✧
Sáng hôm sau.
Bảng thông báo nhiệm vụ được dựng lên khắp các khu vực chính, bao gồm cả ký túc xá nam nữ của Kizen. Trước bảng thông báo, các học viên chen chúc nhau đông nghịt.
"Ai đi tiêu diệt Người Sói ở đảo Roke không? Tổ đội 3 người!"
"Nhiệm vụ ở Langerstin mà lại là giấy ủy thác lam á! Kèo thơm này."
"Langerstin trả phí ủy thác bèo lắm. Đã đi thì thà đi xa hơn chút còn hơn."
Vừa nghe những lời bàn tán của các học viên khác, Simon vừa kiểm tra các tờ giấy ủy thác dán trên bảng. Cậu nhận thấy mỗi tờ giấy đều có màu sắc khác nhau.
Màu trắng—Nhiệm vụ trong đảo Roke. Không có khả năng đụng độ Linh Mục.
Màu lam—Nhiệm vụ trong Liên minh Hắc ám. Khả năng đụng độ Linh Mục cực thấp.
Màu đỏ—Nhiệm vụ trong vùng trung lập. Khả năng đụng độ Linh Mục cao.
Màu đen—Nhiệm vụ trong Liên bang Thần thánh. Đụng độ với Linh Mục.
Nhiệm vụ càng nguy hiểm thì phí ủy thác và điểm nhiệm vụ càng cao là điều đương nhiên. Và ngay cả cùng là giấy ủy thác lam, phí ủy thác cũng khác nhau một trời một vực tùy theo nội dung nhiệm vụ.
Đứng quan sát một lúc, cậu thấy những tờ giấy ủy thác màu trắng biến mất nhanh nhất.
Các học viên năm nhất vẫn đang trong giai đoạn thích nghi với Kizen, và xu hướng tập trung vào đời sống học đường hơn là nhiệm vụ vẫn còn mạnh mẽ. Tâm lý muốn tránh những việc khó khăn ngay từ nhiệm vụ đầu tiên cũng tác động không nhỏ.
Tất nhiên, suy nghĩ của Simon lại khác.
'Chắc chắn không thể có thêm Xác sống của cha trên đảo Roke được.'
Simon bỏ qua ngay những tờ giấy ủy thác màu trắng, bắt đầu xem xét từ bảng dán giấy ủy thác màu lam.
Giấy ủy thác màu lam cũng rất được ưa chuộng vì khoảng cách gần và ít áp lực tâm lý hơn. Những học viên muốn kiếm tiền nhưng vẫn chọn giải pháp an toàn thường chọn loại này.
'Pier.'
[Ừm, ta đang xem đây.
]
Phân thân của Pier trên đồng phục Simon đang đảo mắt liên tục.
[Không có gì đáng chú ý cả.]
'Vậy mình qua cái tiếp theo nhé.'
Simon bước sang bảng dán giấy ủy thác màu đỏ. Lượng học viên xem ở đây đã giảm hẳn.
Định tiến lại gần để đọc những dòng chữ nhỏ, Simon vô tình va phải vai của ai đó bên cạnh.
"Aa, xin l......."
Một nam sinh có vóc dáng to lớn.
Không ai khác chính là Hector.
Nhận ra đối phương là ai, Simon vội vàng lùi lại giữ khoảng cách. Cậu thừa biết Hector ghét mình đến mức nào.
"Simon Follentia."
Lúc đó, Hector lên tiếng.
“Cậu cũng định đến vùng trung lập à."
"...... Tôi chỉ xem qua thôi."
Hector cười khẩy.
"Vùng trung lập là nơi vô pháp luật mà tầm ảnh hưởng của Kizen không vươn tới được. Cậu có gặp chuyện gì hay chết ở đó như thế nào thì Kizen cũng chẳng có cách nào biết được đâu."
Khóe miệng cậu ta nhếch lên sâu hoắm.
"Cầu mong cho tôi với cậu gặp nhau trong lúc làm nhiệm vụ."
Hector giật phăng một tờ giấy ủy thác màu đỏ trên bảng rồi sải bước bỏ đi.
"Hector."
"?"
Khi Hector quay lại, Simon mỉm cười.
"Bảo trọng nhé."
"......!!"
Trong khoảnh khắc, vẻ mặt Hector nhăn nhúm lại một cách thảm hại. Những đường gân guốc nổi lên trên cổ, nắm đấm siết chặt.
Simon thẳng vai, điềm nhiên nhìn thẳng vào mắt cậu ta.
"......."
"......."
Cuộc đấu mắt diễn ra trong chốc lát.
Cuối cùng, Hector bực bội quay lưng đi lên cầu thang. Simon cũng quay lại xem bảng thông báo.
[Khà khà khà! Sao thằng nhóc đó lại cư xử như thế?]
'Tôi cũng không biết nữa.'
Dù có nghĩ thế nào, Simon cũng không hiểu tại sao Hector lại ghét mình.
Vì làm cậu ta mất mặt trong giờ Triệu Hồi học đầu tiên ư? Nhưng chuyện đó thì trong giờ Nguyền Rủa học, cậu ta cũng làm mình mất mặt rồi, coi như hòa nhau chứ nhỉ.
Vụ đụng độ ở nhà tắm? Chuyện đó cũng được hòa giải nhờ sự can thiệp của Kajan trước khi đánh nhau to mà.
Nghĩ mãi không ra lý do, Simon gạt phắt Hector ra khỏi đầu và tập trung lại vào những tờ giấy ủy thác màu đỏ.
'Pier, cái này thế nào? Đàn Thây ma bị nhiễm bệnh tấn công ngôi làng.'
[Nhiễm bệnh là trường hợp quá phổ biến.]
'Vậy cái này thì sao? Đàn Rắn đỏ bất ngờ xuất hiện tấn công gây thiệt hại cho công trình và nông sản.'
[Nghe cũng thú vị đấy nhưng trong số các Đại tướng không có kẻ nào sở hữu năng lực đó cả.]
Đúng lúc Simon và Pier đang xem xét kỹ lưỡng các tờ giấy ủy thác.
'Sao cái này lại ở đây nhỉ?'
Ở một góc trong mớ giấy ủy thác dán chi chít trên bảng, có một tờ giấy đặc biệt bắt mắt.
Cũng phải thôi, vì đó là một tờ giấy ủy thác màu lam dán trên bảng màu đỏ.
'Nhầm lẫn sao?'
Ngay khi Simon định tiến lại gần xem tờ giấy đó, ai đó đã giật nó xuống.
"A, cái này vẫn còn dán ở đây sao. Bỏ qua cái này đi."
Là người quản lý bảng thông báo nhiệm vụ. Simon nhanh chóng hỏi.
"Đó là nhiệm vụ gì vậy ạ?"
"À, đây là nhiệm vụ đã có từ vài tháng trước...... Một Tử Linh Sư nhận thầu lại từ Kizen đã nhận nó nhưng sau đó bị mất tích."
Mắt Simon mở to. Không phải học viên mà là Tử Linh Sư bị hạ sao?
“Tôi có thể xem qua một chút được không?"
"Hả? Nh, nhưng đây không phải là nhiệm vụ học viên có thể làm......."
"Làm ơn."
Người quản lý với vẻ mặt lo lắng đưa tờ giấy ủy thác ra. Simon và Pier nhanh chóng xem xét.
Nhiệm vụ: Giải quyết vụ án mất tích
Cấp độ nhiệm vụ: D -> B
Thù lao: 50 vàng.
Vị trí: Lãnh địa Arnish.
Chi tiết: Các cô gái trẻ được tìm thấy trong tình trạng xác chết khô quắt.
Đặc điểm: Người nhận nhiệm vụ mất tích.
Simon giật mình khi nhìn thấy bức ảnh đính kèm trong tờ giấy ủy thác. Quả thật người trong ảnh khô quắt lại như xác ướp.
[Tìm thấy rồi!]
Pier cười toác miệng.
[Dấu vết này là của cô ta! Erzabet!]
'Đó là ai vậy?'
[Là Xác sống Cổ đại chỉ huy đội quân nhện. Nếu Erzabet hoặc lũ nhện do cô ta chỉ huy hút cạn dịch thể của con người thì sẽ biến thành thế này. Chắc chắn là cô ta!]
Simon cẩn thận cất tờ giấy ủy thác vào trong áo.
Có lẽ do cấp độ cao nên thù lao lên tới 50 vàng.
Với Simon đang túng thiếu vì lỡ tay chi quá nhiều cho bộ xương khô gần đây, đây là cơ hội tuyệt đối không thể bỏ qua.
"...... Học viên. Cậu thực sự định nhận cái đó sao?"
"Vâng."
"Chắc giáo sư phụ trách sẽ không cho phép đâu."
Simon mỉm cười.
"Phải thử thuyết phục xem sao."
✦✧✦✧
Nhiệm vụ giấy trắng thì ai cũng có thể tự do nhận, nhưng từ giấy đỏ trở lên hoặc nhiệm vụ cấp B trở đi thì cần phải tham vấn giáo sư phụ trách.
Simon hít thở sâu một hơi rồi gõ cửa phòng nghiên cứu của Jane.
"Thưa giáo sư Jane, em là Simon Follentia ạ."
"Vào đi."
Giọng Jane vang lên sau cánh cửa. Simon rón rén bước vào.
Đập vào mắt cậu là những kệ sách chất đầy đến mức không nhìn thấy khoảng trống trên tường, và vô số tháp tài liệu chất đống trong các thùng ở mọi ngóc ngách.
Tuy nhiên, nhìn tổng thể thì căn phòng vẫn được sắp xếp gọn gàng, chỗ duy nhất bừa bộn là đống giấy tờ ngổn ngang trên bàn làm việc của cô ấy.
Simon cũng hiểu rằng đó là công việc cô phải giải quyết trong ngày hôm nay.
"Đến vì nhiệm vụ à?"
Jane đang xem tài liệu, khác với mọi ngày, cô ấy búi tóc cao và đeo kính. Cô ấy đặt câu hỏi nhưng mắt vẫn dán chặt vào tài liệu, tay cầm bút lông ngỗng di chuyển với tốc độ chóng mặt.
"Vâng! Thưa giáo sư."
"Để ta xem nào."
Để không làm phiền cô ấy, Simon bước nhẹ nhàng lại gần, cẩn thận đặt tờ giấy ủy thác lên góc bàn.
Jane chỉ liếc mắt nhìn tờ giấy một cái rồi lại tiếp tục viết tài liệu của mình.
'X, xem xong rồi sao?'
Simon đang đứng lúng túng thì cô ấy lên tiếng.
"Đổi sang nhiệm vụ khác đi. Đây không phải việc tân sinh có thể làm."
Có vẻ như cô ấy đã nhìn kỹ rồi.
Simon nuốt nước bọt rồi nói.
"Em tự tin ạ, thưa giáo sư. Em nhất định muốn nhận và giải quyết nhiệm vụ này."
Cây bút lông ngỗng của cô dừng lại. Simon nhìn thấy đôi mắt Jane đang nhìn mình chằm chằm đầy sắc bén qua cặp kính.
Cảm thấy căng thẳng ập đến, Simon đứng thẳng người.
"Tự tin sao?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)