07
Phản kháng?
Tôi nhìn chằm chằm hai chữ này đến ngẩn người.
Từ đó, đối với tôi mà nói quá xa xỉ.
Cuộc đời tôi giống như một kịch bản đã được viết sẵn từ trước.
Bệnh của Giang Du là tiền đề vĩnh viễn không thay đổi.
Sự ra đời của tôi cũng là vì chị gái cần máu cuống rốn.
Từ nhỏ tôi đã phải ngoan, phải hiểu chuyện, phải đi lấp đầy mọi thiếu sót của gia đình này.
Tôi còn nhớ năm lớp mười một, tôi từng thầm thích một nam sinh lớp bên cạnh.
Mẹ tôi phát hiện ra nhưng không mắng tôi.
Bà nói: “Vãn Vãn, con phải hiểu chuyện. Chị con sức khỏe không tốt, tương lai của nhà họ Giang đều đặt trên người con, con không thể phân tâm.”
Giọng điệu giống hệt hôm nay, dịu dàng nhưng không cho phép từ chối.
Không bao lâu sau, nam sinh đó chuyển trường.
Tôi biết là ba tôi đã động tay động chân.
Sau đó, tôi không còn thích bất kỳ ai nữa.
Đóng vai cô con gái ngoan mà tất cả mọi người đều yêu thích.
Chỉ chờ đến lúc thích hợp, thay chị gái gả vào nhà họ Chu.
Tôi cứ nghĩ mình đã cam chịu số phận.
Nhưng sự xuất hiện của Lục Chính Châu giống như có người bất ngờ xé rách một góc kịch bản.
Ánh sáng chói mắt và tự do từ bên ngoài chiếu vào.
Trong lồng ngực nghẹn một hơi thở, không lên không xuống.
Khó chịu vô cùng.
Trong lòng đột nhiên sinh ra một khát vọng mãnh liệt.
Tôi nhất định phải làm gì đó, mới có thể xác nhận bản thân là một con người sống sờ sờ, chứ không phải con rối bị điều khiển.
Tôi xoay người.
Chạy ra khỏi cổng bệnh viện.
Màn hình điện thoại lại sáng lên, là cuộc gọi của mẹ tôi.
Tôi tắt đi.
Lại sáng.
Lại tắt.
Tôi gửi lại một tin nhắn: tối nay có việc.
Tắt máy.
…
Con số trên thang máy từng tầng từng tầng tăng lên.
Bóng dáng trong gương chật vật vô cùng.
Tóc nửa ướt dính trên mặt, lớp trang điểm lem nhem, mắt đỏ hoe.
Nhưng trái tim trong lồng ngực lại đập mạnh hơn bất cứ lúc nào.
Chuông cửa chỉ vang lên một tiếng đã mở.
Lục Chính Châu đứng ở cửa.
Hai cúc áo nơi cổ sơ mi mở lỏng, trên tay kẹp một điếu thuốc chưa châm.
Hai người đều không nói gì.
Mùi tanh ẩm của nước mưa từ cửa sổ hành lang tràn vào.
Hòa cùng hương thơm lạnh lẽo quen thuộc trên người anh.
Anh không hỏi gì cả.
Chỉ đặt điếu thuốc xuống, nghiêng người nhường ra một khoảng.
Tôi bước vào.
Cửa đóng lại phía sau.
Sau đó tôi kiễng chân, hôn anh.
Anh không động.
Để tôi hôn hai giây, rồi đưa tay giữ sau gáy tôi, đoạt lại quyền chủ động.
Môi Lục Chính Châu lạnh, nhưng đầu lưỡi lại nóng bỏng.
“Giang Nhan.”
Anh áp trán vào tôi, giọng rất thấp: “Là em chủ động quay lại, lần này tôi sẽ không thả em đi nữa.”
“Ừm.”
Tôi mơ hồ đáp một tiếng.
Ngón tay cái của anh lau đi hơi ẩm nơi khóe mắt tôi, không nói gì thêm.
Anh bế ngang tôi lên, đi về phía phòng ngủ.
Khóa kéo váy từ sau gáy trượt xuống đến eo.
Anh cúi đầu, hôn lên nốt ruồi son bên đùi tôi.
Mang theo dục vọng chiếm hữu mãnh liệt mà tuyên bố:
“Nốt ruồi này, chỉ mình tôi được chạm vào.”
Toàn thân tôi run lên, ngón tay siết chặt ga giường dưới thân.
Ngoài cửa sổ, mưa càng lúc càng lớn.
Hạt mưa đập vào mặt kính, làm mờ cả ánh đèn neon của thành phố.
Tôi nhắm mắt, ngón tay trên lưng anh siết chặt rồi buông lỏng.
Tiếng mưa vang ầm ầm.
Che lấp toàn bộ những âm thanh không nên tồn tại.
Sáng sớm hôm sau, nhân lúc Lục Chính Châu còn chưa tỉnh.
Tôi lén bỏ đi.
Trên đường, tin nhắn của Thẩm Mạt liên tục nhảy ra.
Toàn là khát vọng hóng chuyện:
“Tối qua nhắn bảo tớ gọi điện cứu cậu là ý gì vậy?”
“Tối qua tớ uống say quá, không nhìn thấy.”
“Lục Chính Châu thật sự từ nước ngoài đuổi giết cậu tới đây rồi à?”
“Này, đâu rồi?”
“Hai người không phải tái hợp rồi chứ?”
Tôi xoa cái eo mềm nhũn đau nhức, trả lời:
“Không đâu.”
“Hôn lễ vẫn diễn ra như cũ, nhớ tới nhé.”
Chaporia
Bình Luận (0)