Anh còn ngồi hàng đầu, suốt một tiết học cứ nhìn chằm chằm tôi.

Sau khi tan lớp, tôi vừa bước ra khỏi cửa thì Bùi Ngộ đã theo tới.

“Bảo bối…” anh vừa tới đã định nắm tay tôi.

Tôi giật mình hất tay anh ra.

“Đang ở trong trường đấy, anh ăn mặc trẻ vậy, giữ khoảng cách với em một chút được không?” tôi nhỏ giọng nói, “coi như em cầu xin anh, đừng phá hoại hình tượng giảng viên của em.”

Bùi Ngộ: “……”

“Chẳng phải em suốt ngày đối mặt với sinh viên sao, tôi sợ em chê tôi già rồi xuống sắc, nên mới ăn diện một chút đến đây.”

“Ngoan, muốn ăn diện thì về nhà mà ăn diện, với bộ dạng này của anh em sợ người ta chụp ảnh tố cáo, em không giải thích nổi.”

“……”

Con công xòe đuôi Bùi Ngộ cuối cùng cũng ngoan ngoãn lại.

Nếu như buổi tối anh không ghé tai tôi gọi tôi là “cô Diệp” thì tốt rồi.

Người này lúc nào cũng trêu chọc tôi.

Phiên ngoại

(Góc nhìn Chu Đình Thâm)

Tình cảm của Diệp Tỉnh Xuân rất mãnh liệt.

Năm lớp mười hai, lời tỏ tình của cô chân thành mà cảm động, nhưng tôi không thích cô, vốn nên từ chối, nhưng lời đến miệng lại biến thành:

“Nếu chúng ta có thể đậu cùng một trường đại học, rồi hãy nói.”

Vì thế năm đó, tôi chứng kiến thành tích của cô tăng vọt, đến mức khiến tôi cũng bắt đầu có chút cảm giác nguy cơ.

Sự chú ý của tôi không tránh khỏi dồn lên người cô.

Nhưng tôi vẫn không cho rằng cô là kiểu người tôi thích.

Vậy mà Diệp Tỉnh Xuân lại bỏ ra không ít tâm tư để tìm hiểu sở thích của tôi, quà cô tặng, lời cô dỗ dành, lúc nào cũng vừa vặn.

Sau khi vào đại học, cô tiếp tục theo đuổi.

Khi đó nhìn vào mắt cô, tôi cảm thấy… có lẽ nên chiều theo mong muốn của cô.

Vì thế chúng tôi ở bên nhau, nhưng tôi lại không thể quen với sự tồn tại của cô, thậm chí cũng không muốn để người khác biết.

Trong mắt tôi, cô không tính là quá xinh đẹp, không đến mức rực rỡ khiến người ta nhìn một lần là nhớ.

Vì vậy, Diệp Tỉnh Xuân đã xóa sạch mọi dấu vết của đoạn tình cảm này.

Tôi quen một bạn gái được cho là “xứng đôi”.

Vốn dĩ mọi thứ đều rất tốt, cho đến khi tôi biết Diệp Tỉnh Xuân lại yêu lần nữa, mà cô lại nói đó là mối tình đầu của mình?

Vậy tôi là gì?

Chưa bao giờ tôi nhận thức rõ ràng sự hèn kém của bản thân như vậy, tôi vậy mà lại hối hận.

Nhưng không ai cho tôi cơ hội hối hận, ngay cả những bạn học từng thân thiết cũng khuyên tôi:

“Thâm ca, tụi mình không thể bịa chuyện về bạn nữ đâu.”

Không ai tin giữa tôi và cô từng có một đoạn tình cảm ngắn ngủi.

Ngay cả bản thân tôi, cũng không đưa ra được bằng chứng.

Sau này nghe nói họ yêu nhau rất nhiều năm, tôi cuối cùng cũng nhận ra, Diệp Tỉnh Xuân ở bên bất kỳ ai, cũng có thể sống rất tốt.

(Góc nhìn Bùi Ngộ)

Sau này đồng chí Tiểu Xuân luôn cho rằng cô ấy đã lừa tôi, về chuyện mối tình đầu.

Cô ấy không biết, trước khi quen nhau, tôi đã gặp cô ấy hai lần.

Lần đầu là lúc quân sự huấn luyện, cô gái nhỏ mặt đỏ bừng vì nắng, hô khẩu hiệu rất hăng.

Lần thứ hai tôi gặp cô, là khi cô đang tỏ tình với bạn học cũ trong trường.

Hôm đó đêm tối gió lớn, tôi tình cờ đi ngang qua.

Nhìn thấy một cô gái đáng yêu đang tỏ tình với người khác, chân thành mà tha thiết.

Vậy mà người kia lại miễn cưỡng đồng ý.

Rất tệ, vừa mới biết rung động, lại thích bạn gái của người khác.

Nghe lỏm được vài câu trong cuộc nói chuyện của họ, mới biết đó là học muội trực hệ của tôi, tôi đi hỏi thăm một học muội quen biết, vừa hay lại là bạn cùng phòng của cô, nhưng cô ấy không cho tôi phương thức liên lạc.

Nhưng không sao, chúng tôi có duyên.

Sau này, đồng chí Tiểu Xuân nói tôi là mối tình đầu.

Cô ấy nói vậy, thì tôi đương nhiên là vậy.

(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...