Học tỷ cười đến đau bụng.

Tôi không hiểu:

“Học tỷ, chị cười gì vậy?”

“Tiểu Xuân à, nhìn người khác gặp báo ứng thật ra khá vui.”

Cũng có lý, nhưng ai gặp báo ứng?

Tôi hỏi học tỷ, chị xua tay:

“Không nói không nói.”

“……”

Cuối tuần hiếm hoi, tôi nằm trên giường đến trưa mới dậy, đặt đồ ăn xong thì xuống giường đi rửa mặt, vừa rửa xong thì bạn cùng phòng giường bên cũng ngáp dài bước xuống, điện thoại tôi bỗng rung lên, Bùi Ngộ gửi tin nhắn.

Tôi còn chưa kịp nhìn rõ nội dung, bạn cùng phòng vô tình liếc qua màn hình tôi, “ủa” một tiếng:

“Sao avatar này nhìn quen quen vậy?”

“Quen?”

Bạn cùng phòng gật đầu:

“Cả tên cũng quen.”

Vừa nói cô ấy vừa lướt điện thoại mình, một lát sau lại kêu lên:

“Tỉnh Xuân, cậu xem có phải cùng một người không?”

Cô ấy mở một đoạn chat, tin nhắn cuối dừng ở năm ngoái, chính là lúc đối phương hỏi xin phương thức liên lạc của tôi.

“……”

“Đây chẳng phải là anh học trưởng đẹp trai đưa cậu làm đề tài, thỉnh thoảng còn tiện đường ghé dưới ký túc xá mang trà sữa với bánh ngọt cho cậu sao?” bạn cùng phòng cảm thán, “Ai bảo đàn ông không có tâm cơ…”

“Mang đồ ăn cho tớ chẳng phải là sợ tớ bỏ chạy nên hối lộ tớ à?” tôi kinh ngạc.

Viết luận văn làm nghiên cứu thật sự rất khổ.

Bạn cùng phòng: “……”

Buổi chiều, tôi hẹn Bùi Ngộ ở thư viện, anh bận sửa luận văn, tôi nhìn anh rất lâu, cho đến khi Bùi Ngộ ngẩng đầu, nhỏ giọng nói:

“Nhìn nữa là tính phí đấy.”

“……”

Keo kiệt.

Cứ nhìn.

Bùi Ngộ cũng không cản nữa.

Ra khỏi thư viện, Bùi Ngộ hỏi:

“Tối nay muốn ăn gì?”

Tôi nghĩ một chút:

“Muốn ăn lẩu.”

“Đồng chí Tiểu Xuân, tôi trịnh trọng hỏi một câu, lẩu kiếp trước có phải đã cứu mạng em không?”

“Chẳng phải anh hỏi em sao? Nếu thấy phiền thì chúng ta ăn căn tin cũng được.”

Bùi Ngộ kéo balo tôi lại, khẽ thở dài:

“Tôi đâu có nói không ăn, sao tính tình lại gấp thế? Đợi tôi mượn xe điện chở em đi.”

Gần trường chúng tôi chỉ có một quán lẩu ngon, lại ở xa, bình thường phải đi xe bus hoặc taxi, mà quán còn rất đông.

Tôi chỉ thuận miệng nói vậy, Bùi Ngộ lại thật sự đi, đúng là hơi… nguy rồi.

Không lâu sau, hai chúng tôi đứng trước cửa quán lẩu, hôm nay là cuối tuần, dù đã lấy số trước, vẫn phải đợi hai mươi phút mới vào được.

Trong làn khói nghi ngút, Bùi Ngộ đối diện ăn đến môi đỏ lên.

“Học trưởng, em có một câu muốn hỏi anh.”

“Ừm?” anh ngẩng mắt nhìn tôi.

“Anh có phải thích em không?”

Ngay giây sau, Bùi Ngộ bị sặc, ho đến mức mặt đỏ bừng.

08

Tôi vội đưa khăn giấy cho anh.

Một lúc sau, Bùi Ngộ ho xong, trên mặt lại trở về nụ cười quen thuộc, còn vỗ tay như thật:

“Chúc mừng đồng chí Tiểu Xuân, cuối cùng cũng phát hiện ra bí mật mà ai cũng biết này.”

“……”

Không đúng.

“Ai cũng biết là sao?”

“Mấy chị học tỷ của em đã cười tôi mấy tháng rồi.”

“……”

“Nhưng… tại sao?”

Tại sao lại thích tôi?

“Bởi vì em luôn tràn đầy sức sống và rất tập trung, lại còn rất đáng yêu.”

“Cho dù người khác cũng có những đặc điểm tương tự, nhưng họ không phải là em, đồng chí Tiểu Xuân. Có lẽ đây chính là tính độc chiếm của tình cảm.”

Anh nói rất thẳng thắn.

“So với việc tôi vì sao thích em,” ánh mắt Bùi Ngộ xuyên qua làn khói lẩu nhìn sang, lấp lánh như nước, “còn em thì sao? Em có thích tôi không?”

Thích sao?

Sau Chu Đình Thâm, phần lớn tinh lực của tôi đều đặt vào việc học, với những chuyện khác, tôi trở nên chậm chạp hơn.

“Không cần trả lời tôi ngay bây giờ,” Bùi Ngộ khẽ cười, “về suy nghĩ kỹ rồi nói.”

Kết quả vừa suy nghĩ là hỏng, trong đầu tôi toàn là đôi môi đỏ của Bùi Ngộ trong quán lẩu.

Rõ ràng anh không hề tô son.

Một cuối tuần mất ngủ, mãi đến sáng tôi mới ngủ thiếp đi, tỉnh dậy thấy điện thoại có mấy tin nhắn của Bùi Ngộ:

7:32

【Chào buổi sáng, đồng chí Tiểu Xuân】

8:00

【Dậy chưa? Có muốn ăn sáng cùng nhau không?】

10:13

【Trưa có muốn ăn cùng không?】

11:27

【Dậy chưa? Tôi gọi đồ ăn cho em nhé?】

Tôi ngáp một cái, gửi lại một sticker.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...