Từ Trần/Chapter 1: Mở Đầu - Phiên Tòa Nhất ThựcChapter 1: Mở Đầu - Phiên Tòa Nhất Thực
20px

Ánh đèn neon trắng lởn vởn trong phòng xử án rộng lớn, tựa như một con đom đóm bệnh tật cố gắng soi rọi sự thật, nhưng xem ra chỉ giúp phơi bày thêm vẻ vô cảm, lạnh lẽo của lớp gạch men xám xịt và hàng ghế gỗ cứng nhắc. Nó không phải thứ hào quang công lý rực rỡ mà mà là cái ánh nến sát khuẩn vô trùng, dùng để diệt trừ các cảm xúc vô minh.

Vị trí ngồi của nhân chứng Số Một là một sự bất kính tột độ với nỗi đau, nếu nỗi đau là một thực thể cần được tôn trọng. Song, trong Tòa Án Nhất Thực này, có lẽ cái ghế là món đồ nội thất còn được xem trọng hơn bất kỳ sinh mệnh nào đã kết thúc dưới lưỡi rìu của cái gã đang đứng giữa phòng.

Togan cố gắng dịch chuyển tâm trí ra khỏi những hình ảnh về thằng tiều phu vai u thịt bắp, đầu trọc lóc, mắt thao láo, trên bục bị cáo. Nó khiến cậu nghĩ về mẹ, người thường có mùi hương của bách hợp khô và sách cũ, và nghĩ về cha, người có bàn tay luôn dính mực in và một nụ cười nhăn nhúm. Họ đã hóa thành tro bụi cách đây chín phần mười chu kỳ Mặt Trời, và đó quả là sự thật vô tri, hiển nhiên như việc Trái đất vẫn quay và ngày vẫn nối tiếp đêm. 

“Tội danh giết người hàng loạt, gây giảm sút năng suất lao động xã hội nghiêm trọng, và tổn thất tài sản công cộng thông qua việc gây ô nhiễm hiện trường. Bị cáo, anh có điều gì muốn nói trước khi bản án chính thức được tuyên đọc?” Thẩm phán với cái trán hói hắng giọng. Cái búa gõ của công lý trên tay ông ta chưa bao giờ tỏ ra là một vật nặng nề.

“Không, thưa ngài.” Giọng hắn khàn khàn rệu rã. 

Ai cũng có thể thấu được nỗi kinh hoàng đằng sau ánh mắt đó. Dù gì thì đây cũng là vành móng ngựa kia mà?

“Nếu đã không còn gì để bào chữa, tòa án Nhất Thực, căn cứ theo điều khoản thiệt hại sinh học bất khả khôi phục và giảm sút chỉ số Lao Động Toàn xã hội, quyết định tuyên phạt bị cáo mức án phù hợp là tử hình.”

Cả phòng xử án, đang lặng như tờ, bỗng vỡ òa thành một tiếng xì xào đồng loạt.

“Tử Hình ư? Chỉ có Tử Hình thôi sao?” Một tiếng xì xào lớn gần ghế của Togan. “Thằng khốn này có ô dù nào chống lưng thế? Ít nhất cũng phải giam hãm cưỡng ép để bù đắp năng suất lao động xã hội đã mất chứ!”

“Tao nhớ rồi, nó là người của Arkhet.”

“Cái quái gì thế? Không có chút cưỡng ép bồi thường gì à? Gia đình nạn nhân của nó còn nợ tao cả trăm triệu đồng đấy! Chết rồi thì ai trả tiền cho tao?”

Còn đối với Togan, cậu chỉ cảm thấy một cái gì đó nghẹn lại trong lồng ngực.

Gã sẽ chết và… chỉ phải chết thôi?

Cái ý nghĩ tàn nhẫn này bám riết, xoay tròn trong đầu, đục khoét tâm trí Togan một cách đau đớn như con sâu bướm đói đang tham lam ăn mòn lớp vỏ não.

Togan cố gắng đứng dậy khỏi cái ghế gỗ gồ ghề thì đúng lúc tên sát nhân, giờ đang được dẫn ngang qua sau khi bế tòa. Đôi mắt hắn không gờn chút sợ hãi nào nữa, thay vào đó lóe lên tia cuồng loạn, phấn khích tột cùng. Hắn nghiến răng, nở một nụ cười rách nát, không có sự hối lỗi mà chất đầy thỏa mãn bệnh hoạn của kẻ vừa trúng số độc đắc. Hai cảnh vệ kéo hắn đi, nhưng nụ cười và cái nhìn đó đã kịp in hằn trên võng mạc thiếu niên trẻ mãi mãi chẳng thể đòi được công lý này.

Togan sụp người an vị lại trên chiếc ghế cứng ngắc. Tiếng xì xào trong phòng xử án bỗng như to vọt lên, rồi lại rù đi, nghe xa xăm khó tả. Nhiệt độ thấp của căn phòng lúc này chẳng thể nào so sánh được với cái lạnh băng trong khối nhận thức đang đông đá của chính đứa trẻ này. Từ bao giờ, từ ngày đẹp trời nào mà nỗi sợ hãi cái chết, cái cảm giác bản năng nhất, thiêng liêng nhất, đã bị con người ta coi là một điều vô nghĩa đến thế này? Phải chăng là từ lúc đất nước này đổi tên, thay máu thành Aethel? Phải chăng nó bắt đầu từ ngày giáo hội Shefra lên nắm quyền cùng cải cách mới?

Dẫu sao đó cũng đã là câu chuyện của cả trăm năm trước rồi.

Một thế kỷ đã đủ dài để biến luân thường thành truyền thuyết, biến truyền thuyết thành bài học lịch sử khô khan, và biến bài học lịch sử thành một hòn sỏi vô danh về một thời đã qua.

✧─────✦─────✧

Nửa thập kỷ trôi đi, quãng thời gian gặm nhấm tuổi trẻ bằng những trách nhiệm không mời mà đến.

Ánh mặt trời gay gắt cuối cùng của buổi chiều ở thủ đô Holden là một lớp sơn vàng ảm đạm, dát lên những mái nhà gỗ cao vút và các tháp chuông vĩ đại. Song, thứ ánh sáng chói chang, tưởng chừng như rực lửa ấy, lại không hề sưởi ấm được chút nào cái nghèo đã bám rễ sâu vào lớp đất bụi và len lỏi qua từng con hẻm chật hẹp, tối tăm.

Togan thở ra một hơi dài, nặng nề, luồng khí nóng ẩm mang theo mùi khói bụi nồng, hơi sắt gỉ tanh và vị ẩm mốc của rác rưởi chất đống. Cậu bước đi, không bận tâm đến việc lau vết máu đã khô lại thành một vệt sẫm màu, loang lổ trên xương gò má.

Kẻ bị áp giải cao hơn cậu gần gấp rưỡi, một khối thịt bự chảng, từng là hiện thân của sự khiếp đảm của người dân khu này, giờ đây cũng chỉ là con súc vật bị khuất phục. Hắn bước đi lệt bệt, bước chân nặng nhọc kéo lê trên nền đá lởm chởm. Cổ tay bị còng bởi thứ kim loại mỏng nhưng chắc chắn, được rèn với sự tinh xảo tối giản. Togan áp sát ngay sau lưng, giữ một khoảng cách khó chịu và chỉ dùng một tay để nắm chặt sợi dây xích ngắn.

“4,500 Ael.” Togan lẩm bẩm. Đó là số tiền tương xứng với cái đầu nguyên vẹn của gã Xavien Smert này. “Trừ đi phí môi giới, phí thành viên linh ta linh tinh, chắc vẫn còn hơn một nửa… đúng là lũ đỉa hút máu.”

Đó vẫn là con số đủ để mua thức ăn trong vài tháng, thanh toán được một phần nhỏ đến đáng buồn của đống hóa đơn chất cao như núi trong ngăn kéo tủ bếp. Một phần ba sẽ vào nợ bệnh viện phát sinh từ năm ngoái. một phần tư là khoản vay học phí với lãi suất cắt cổ, và phần còn lại, chật vật lắm, mới đủ để trì hoãn việc tịch thu căn nhà vì khất thuế nhà đất.

Tại Aethel, săn tiền thưởng không được công nhận là một nghề nghiệp chính thức. Đây là một vùng xám, một kẽ hở luật pháp được cố tình duy trì. Bởi lẽ, những nguồn nhân lực ngoài vòng pháp luật này đôi khi lại cực kỳ hữu ích cho các tổ chức ngầm, hoặc thậm chí là một vài cơ quan chính phủ muốn tránh dính líu trực tiếp. Togan là một trong số những người mưu sinh từ kẽ hở đó. Một công việc bấp bênh, nguy hiểm nhưng lại là nguồn thu nhập đáng tin cậy và phù hợp nhất trong hoàn cảnh hiện tại.

Xavien rên khẽ, giọng khàn đặc. Hắn quay đầu lại, ánh mắt van xin pha lẫn sự mệt mỏi. 

“Giết tao đi nhóc. Một viên đạn vào đầu đây này.”

Togan không hề tỏ ra dao động, chỉ đáp lại bằng một giọng tỉnh táo đến lạnh lùng:

“Làm thế, tôi sẽ nhận ít hơn ba phần tư, chưa kể lằng nhằng về thủ tục xác nhận.” Thiếu niên lắc đầu, dường như cảm thấy lời đề nghị của tên tội phạm chỉ là sự lãng phí thời gian không đáng có.

“Giết tao đi! Tao hứa tổ chức của tao sẽ trả mày lại số tiền còn hơn thế nhiều!”

“Vấn đề không hẳn chỉ là tiền bạc đâu, quý ngài rác rưởi à. Lẹ lẹ cái thây mau lên!”

Chỉ còn cách hai khối kiến trúc bằng thép và kính sẫm màu nữa là đến nơi. Chi Hội Thợ Săn, một tổ chức nửa hợp pháp, nơi những người như Togan đổi mồ hôi, máu và nguy hiểm lấy những đồng tiền mặt quý giá.

“Ôi... chân tao... hình như tao bị trật mắt cá rồi!” Xavien rên rỉ, cố tình hạ thấp trọng tâm để cơ thể hắn nghiêng hẳn sang một bên. Tên này biết Togan không thể làm hại hắn quá nhiều, vì điều đó đồng nghĩa với việc mất tiền nên cố câu giờ đây mà.

Đang kiếm chuyện khoác lác thì có thứ gì đó lạnh lẽo, nhẵn thín và cứng rắn bất ngờ ấn vào ngay giữa tảng thịt lưng Xavien. Cảm giác sắc lạnh đó lập tức khiến Xavien rùng mình, mọi sự mệt mỏi giả tạo tan biến buộc hắn phải dừng ngay trò hề của mình.

“Ông có thể thôi làm phí thời gian của một học sinh cấp ba bận rộn như tôi không?”

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...