Từ Trần/Chapter 2: - Tự Vẫn?Chapter 2: - Tự Vẫn?
20px

Nỗi bất an của người khác như con hà mã nhúng mình trong bùn tanh của tiềm thức, chỉ thỉnh thoảng mới nhô cái mũi trơn ướt để hít thở khí trời. Nhưng với Togan, con vật ấy lại đang bơi lội ngay dưới lớp da nhợt nhạt của cậu.

Mái tóc đen đổ rạp xuống và gần như che đi gọng kính mảnh đang neo trên sống mũi, phía sau lớp kính ấy, đôi mắt thâm quầng lại ngước nhìn lên màn hình TV. Cậu vừa hoàn thành buổi tư vấn tâm lý, một hình thức đào bới bãi rác tinh thần, và giờ đây, lại tiếp tục để tâm trí mình trôi dạt vào một bãi rác xã hội. Ta đang nói đến những tin tức về hội tử vì đạo, cùng các giáo phái cực đoan đang hô hào về cái quyền được hiện sinh.

Những âm thanh ma mị, trầm bổng của giọng người dẫn chương trình cứ tuôn ra như mật ngữ, rót ngập vào không gian cái hư hư ảo ảo. Togan ngồi thừ ra với thân thể hơi gập lại trên chiếc sofa màu be, đờ đẫn, tối tăm chẳng kém bầu trời mù sao ngoài kia. Những suy nghĩ được thả trôi của cậu trai trẻ cứ thế chập chờn, mông lung trong căn phòng thoang thoảng tinh dầu cam Bergamot mơn man vương vấn.

“Tạm thời thì em không nên coi những thứ thế này đâu, Togan.”

Có giọng nhẹ nhàng và dứt khoát vang lên, kéo cậu bật ra khỏi hố sâu suy tư. Màn hình TV vụt tắt, thế giới trở nên tĩnh lặng, tất cả giờ chỉ còn gói gọn trong tiếng quạt trần quay đều và người phụ nữ có mái tóc màu cam rực rỡ được cắt cụp gọn gàng kia.

Ánh sáng phản chiếu từ cửa sổ, vốn bị màn hình TV cắt ngang, đổ bóng lên khuôn mặt Agarai, người tham vấn tâm lý của cậu. Chị ta như trái cam chín mọng, tỏa ra thứ năng lượng lạc quan đến độ bất kính, khỏe khoắn đến mức cảm tưởng rằng chưa từng nếm trải một ngày mệt mỏi hay một đêm mất ngủ nào trong đời. Gom tất cả vẻ ngoài nổi bật ấy, ta có công thức tạo thành hào quang tích cực, đối lập hoàn toàn với sắc đen u ám, thấm đẫm mệt mỏi của Togan.

“Đây là buổi thứ năm rồi, chị cảm nhận Togan đang có những chuyển biến rất tích cực. Bản thân em có đồng ý không?” Đôi môi đỏ hồng của Agarai khẽ nhếch lên, tạo thành một đường cong vừa phải trên gương mặt trái xoan thanh tú.

“Dạ… vâng.”

Miệng thì nói thế, nhưng Togan thừa biết, cái “tích cực” trong lời Agarai chỉ là sản phẩm trưng bày dưới dạng ánh sáng xanh le lói trong phòng thí nghiệm. Thực tế, nỗi bất ổn chỉ đang di căn vào những góc khuất sâu hơn, nơi nó có thể ngụy trang thành sự chấp nhận hoặc thậm chí là một kiểu bình yên méo mó.

Tham vấn tâm lý đúng chuẩn một loại hình đào giếng tốn kém, cái giếng cá nhân mà mỗi lần múc lên đều là đấu tranh, khổ tâm và một núi tiền. Thế nhưng, vận may trớ trêu của Togan lại đến từ bi kịch của chính cậu, được xét duyệt vào danh sách những linh hồn bị cơn bão xã hội tàn phá, được Nhà nước Aethel chăm sóc bằng quỹ tinh thần người dân. Togan tự hỏi, liệu có bao nhiêu phận đời thực sự đủ cô đơn và can đảm để đổi nỗi đau lấy sự trợ cấp nửa vời này.

“Về việc đi dạo bộ ban đêm ấy, em vẫn duy trì chứ?” 

“Dạ vẫn.” Cậu trả lời cụt lủn.

Cái việc đi bộ đêm ấy là thành tựu duy nhất mà Agarai có thể bám víu vào để biện minh cho sự “tích cực” của thân chủ mà chị đang cố tô vẽ. Đối với Togan, đó chỉ là kiểu chuyển động vật vờ, sự bất đắc dĩ của để ngăn bản thân không mục ruỗng.

Cậu thấy Agarai hơi nghiêng đầu, cử chỉ tinh tế vẽ nên một nụ cười gần như là trọn vẹn. Trong ánh mắt chị, Togan bắt gặp một tia sáng ngờ ngợ không thuần là chuyên môn.

“Thói quen đó đó rất tốt. Chị rất muốn biết thêm về những nơi em thường đến. Nói sao nhỉ? Chị vẫn cảm thấy đâu đó ngoài kia, em vẫn là con người vô cùng thú vị.”

“Xin lỗi chị nhưng em chỉ là thằng học sinh tầm thường với cái nghề bán thời gian bị xã hội khinh rẻ mà thôi.”

Trong lúc cậu tự cảm thấy mặc cảm với điều mình nói ra thì ở chiều ngược lại, Agarai không hề thay đổi sắc mặt:

“Chị nghĩ đã đến lúc em nên xem xét đến chuyện tìm công việc khác cho sức mạnh và trí tuệ của em.”

Lời khuyên đó tốt đấy, hay đấy, nhưng Togan hiểu rõ sự vô dụng của bản thân nếu không có cái nghề bấp bênh ấy. Món tiền vừa nhận từ việc bắt giữ tên Xavien Smert vẫn còn nóng hổi trong tài khoản buộc cậu chuyển chủ đề khác trước khi làm chị ta phật lòng.

“Thế à? Vậy chị Aragai có sở thích gì không?”

“À, chị thích xem phim lắm. Hay là khi nào chị em mình…”

Ngay lập tức, như vừa lỡ lời, chỉ sau cái chớp rất nhanh, tia sáng nhiệt tình trong đôi mắt của nữ tham vấn viên vụt tắt. Một tấm màn thép vô hình của đạo đức nghề nghiệp và quan hệ đôi theo bản năng lại sập xuống, khóa chặt dòng chảy hiểu biết của Togan về các Agarai khác ngoài tham vấn viên Agarai.

“À mà… chỉ là để nhắc lại thôi, nhưng....” Giọng người phụ nữ trở lại trạng thái cân bằng cảm xúc, không một gợn sóng cá nhân nào. “Em cần phải để quá khứ ở lại đúng vị trí của nó. Đừng để nó trở thành cái neo kéo em xuống. Cứ đi bộ, cứ viết lách, đó là cách chúng ta nhổ bật những cái rễ độc.”

“Em biết rồi.”

“Và nhớ là hãy hòa giải với những giám hộ mới của em nữa, họ đều là những con người rộng lượng và nhân hậu đã nhận cưu mang em kia mà?”

Sau một vài câu trao đổi sau chót về lịch hẹn buổi tiếp theo và những quy tắc tự chăm sóc bản thân, Togan đứng dậy ra về. Khi quay lưng bước về phía cửa, mắt cậu vô tình lướt qua một tấm áp phích dán trên bức tường màu kem nhạt. Đó là hình ảnh minh họa về một vòng tròn người đang nắm tay nhau dưới ánh mặt trời rực rỡ, kèm theo dòng chữ đậm: “TÍCH CỰC LÀ NGHĨA VỤ CỦA XÃ HỘI AETHEL.”

Một cơn rùng mình lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Togan.

Tích cực? 

Cậu nhìn chằm chằm vào những khuôn mặt cười tươi rạng rỡ trên poster, những nụ cười nhân tạo được ghép lại từ hàng trăm bức ảnh. Tích cực. Một từ đã bị tẩy rửa quá nhiều, đến nỗi chỉ còn trơ lại phần xương xẩu vô nghĩa. Cái chết của cha mẹ cậu có phải là một hành động tích cực không? 

Từ chiếc ba lô vải bố đã bạc màu đeo trên vai, thứ chứa hằng đống di vật của người đã khuất. Cậu thò tay vào, rón rén đào sâu qua lớp sách vở dày cộm và hàng đống chai nước rỗng. Bàn tay liền chạm phải thứ vật thể lạnh toát, nặng trịch. Togan từ từ rút ra và ánh sáng vàng vọt của hành lang bắt lấy nó, phản chiếu lên bề mặt kim loại một màu trắng bạc lạnh lùng đến rợn người. Đó là một khẩu súng lục cỡ lớn, kiểu dáng cổ điển được đặc chế riêng, thứ mà may mắn lọt vào được đây mà chẳng thể bị quét ra ở cổng kiểm soát bởi chất liệu đặc biệt của nó.

Chàng thiếu niên đưa họng súng lạnh lẽo lên, chĩa thẳng vào thái dương mình. Tại sao cậu lại làm thế, ngay tại đây, giữa chốn cơ quan nhà nước này, bản thân anh chàng cũng chẳng rõ.

Togan nhớ lại, cha mẹ, hai con người giản dị, yêu đời, đã bị sát hại bởi kẻ tôn thờ bạo lực một cách ngẫu nhiên. Cái chết của họ chỉ là một vết cắt vô nghĩa trong tấm vải đời, cái không ý nghĩa ấy đã rút cạn sự sống trong tâm hồn Togan, để lại một khoảng trống toác hoác, cái vực thẳm chỉ đầy ắp những câu hỏi không lời giải.

Cái chết, dưới hình dạng viên đạn này, dường như đã bị tước bỏ mọi hào quang, mọi nỗi sợ hãi nguyên thủy. Nó chỉ là một chấm dứt, một dấu chấm hết khô khan trên một trang giấy đã quá nhàm chán. Họ nói rằng con người từng sợ cái chết, con người run rẩy trước cánh cửa vĩnh hằng. Vậy cảm giác đó là thế nào? Ý nghĩa của cái sự cố chấp bám víu lấy hơi thở cuối cùng là như nào?

Một cơn giận lạnh buốt, tinh khiết bắt đầu cuộn lên trong não Togan, hay là cái lạnh thấu da từ nòng súng thì cậu chẳng biết. Giáo hội Shefra, thế lực đã thay đổi dòng nhân quả của cộng đồng vào thế kỷ trước, lấy đi nỗi sợ cái chết nhằm đưa nhân loại đến cấp bậc cao hơn vốn nghĩ gì?

Togan tiếp tục dí vào da thịt thứ ồn ào và dơ dáy đó thêm nhiều hồi nữa, song chẳng có cơn sóng lòng nào ập tới. Xem ra quả thực chỉ có bóp cò mới tìm được câu trả lời sao?

Tiếng cửa phòng tư vấn bất thình lình bật mở đúng vào cái cao trào của hành động ngờ nghệch kia, kéo theo một luồng sáng chói lòa cùng với mùi hương cam Bergamot tràn ra hành lang. Agarai bước ra ngoài để chuẩn bị sửa soạn ra về, đã kịp thấy trọn vẹn khung cảnh mà liền chết trân.

“Togan!! Em làm gì thế?!!”

Khuôn mặt Agarai vốn được tôi luyện thành một mặt nạ của sự lạc quan chuyên nghiệp, giờ đây tan vỡ. Đôi mắt xanh xám mở to hết cỡ, biến thành hai mảnh gương vỡ, phản chiếu nỗi kinh hoàng nguyên thủy. Bằng một động tác nhanh như cắt, chị ta rút điện thoại, bấm vào nút khẩn cấp được mã hóa.

“Bảo vệ! Góc hành lang B, tầng ba! Khẩn cấp! Có vũ khí!”

Chỉ vài giây sau, những tiếng chân dồn dập, mạnh mẽ của lực lượng an ninh nhanh chóng chiếm lĩnh hành lang. Hai người bảo vệ to lớn, mặc đồng phục đen cứng nhắc như robot, lao đến. Họ áp sát Togan bằng những kỹ thuật đã được huấn luyện bài bản, nhanh chóng và không khoan nhượng. Khẩu súng bạc, thứ di vật nặng nề của cái chết, bị giật khỏi tay cậu, rơi xuống nền đá cẩm thạch choang một tiếng lạnh tanh.

Togan đứng yên như phỗng, điệu bộ hoàn toàn buông xuôi, giống như một con rối vừa bị cắt đứt dây. Cậu trai trẻ qua gọng kính lệch, nhìn thẳng vào đôi mắt sụp đổ của nữ tham vấn đang đứng cạnh bên. Agarai quỳ sụp xuống bên cạnh Togan, mái tóc cam rực rỡ giờ đây lòa xòa, rối bời. Chị nắm lấy vai cậu, lắc mạnh, một hành động hoàn toàn nằm ngoài khuôn khổ đạo đức nghề nghiệp, ngoài cả sự kiềm chế của một người tham vấn.

“Togan! TẠI SAO? Tại sao em làm thế? Chẳng lẽ em không muốn sống nữa à?!”

“Em chỉ… muốn biết cảm giác sợ chết là thế nào thôi…”

Cảm giác ghê tởm khiến Agarai đông cứng lại kèm khuôn mặt cắt không còn giọt máu. Cô hiểu được nó vượt xa mọi chẩn đoán thông thường về trầm cảm hay rối loạn tâm lí.

“Nhưng em à… những tư tưởng này trái với luật pháp!”

Trong xã hội Aethel, nơi Giáo hội Shefra đã tiêm nhiễm học thuyết về việc khủng hoảng cái chết cần được loại bỏ, việc tìm kiếm nỗi sợ chết không chỉ là một triệu chứng tâm thần nặng, mà còn là một hành vi thách thức ngầm đến các giá trị của nhà nước. 

Agarai run rẩy đứng dậy trong bộ đồ màu trắng ngà đã nhăn nhúm, nhìn Togan sắp bị dẫn đi bằng ánh mắt phức tạp, ám ảnh hơn cả thất vọng đơn thuần. Giữa bối cảnh chẳng còn ai sợ chết, cậu lại đang khuấy động được cái sợ hãi khác sống tiềm ẩn trong chính người phụ nữ này.

“Khoan đã! Đưa cậu ấy đến khu Becker. Tôi sẽ trực tiếp quản lý trường hợp này.”

Hai người bảo vệ ngần ngại nhìn nhau, rồi nhìn lại Agarai, người tham vấn viên trẻ tuổi có quyền lực thầm lặng được bảo hộ bởi chính quyền Aethel.

“Thưa cô Agarai, đây là trường hợp có ý định chống đối bằng vũ khí. Theo quy trình, cậu ta phải được chuyển đến…”

“Cậu ta là thân chủ của tôi, và thuộc diện trợ cấp đặc biệt của Nhà nước Aethel. Đây là trường hợp cần được cách ly điều trị chuyên sâu hơn là vội vàng mang ra pháp trường. Tôi chịu trách nhiệm cá nhân về vụ việc này, và mọi thất bại trong tư tưởng của cậu ta sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến hồ sơ thẩm định thành tích của tôi.”

Nhũng kẻ bảo vệ này cũng chỉ đơn thuần là người gác cổng tiểu tốt, nên tuyệt nhiên, chúng cũng không có quá nhiều quyền phản biện. Hiểu được lý lẽ đó, một trong hai khẽ gật đầu:

“Quyền ưu tiên đã được xác nhận. Chúng tôi sẽ chờ lệnh quyết định cuối cùng từ cấp trên, thưa cô Agarai.”

 Và thế là Togan được giao lại cho hai nhân viên khác trong bộ đồng phục xanh nhạt.

Họ lẳng lặng, áp giải cậu vào một mê cung hành lang dài và hẹp, tối và ẩm hơn, được xây sâu xuống lòng đất.

✧─────✦─────✧

Đặc khu Becker, hay “Trung tâm Chăm sóc và Phục hồi Chức năng Tâm lý Đặc biệt”, không đơn thuần là bệnh viện, mà đúng hơn là một cõi tâm hồn bị tịch biên, cái lồng chim được xây dựng sâu dưới lớp da nhợt nhạt của thành phố Aethel, nơi ánh sáng mặt trời không thể len lỏi vào trừ phi được lọc qua hàng trăm lớp kính ngũ sắc.

Togan vẫn đang được dẫn đi bởi hai nhân viên y tế trong bộ đồng phục xanh nhạt, không khác gì những bóng ma được huấn luyện để im lặng và tuân lệnh. Đằng sau, tham vấn viên Agarai vừa đi vừa ngâm nga giai điệu vui tươi nào đó, mái tóc cam tung bay rực rỡ như một ngọn lửa lạc lõng giữa đêm trường. Togan cảm giác chị ta là người dẫn đường cho chiếc phà xuống sông Styx của riêng cậu, tất nhiên so sánh này cũng chẳng hay ho gì.

Mê cung hành lang sâu hút, tối và ẩm, giống như một hệ thống rễ thần kinh của một thực thể đang ngủ say. Từng bước chân nơi đây dội lại thành âm thanh khô khốc và lẻ loi, đây quả là một cái địa đạo đóng kín. Thật khó có thể hình dung ra được những con người sinh sống dưới đây sẽ trông quái dị như thế nào.

Agarai đột ngột nắm lấy khuỷu tay Togan, cái đụng chạm ấy nhanh đến mức cậu không kịp phản ứng. Nhiệt độ ấm áp từ bàn tay chị ta truyền đến, một sự tương phản gần như báng bổ so với cái lạnh băng giá của môi trường xung quanh.

“Togan, em biết không, mơi này đã là nhà của chị từ lâu rồi.”

Togan không nói gì, đúng hơn là cậu có gì để mà nói trong hoàn cảnh này nữa?

“Phía trên, chị là nhà tham vấn, nhưng ở đây, dưới này, chính phủ đã giao cho chị một trách nhiệm đặc biệt hơn nhiều.”

Cô ta khẽ siết chặt tay của anh chàng mạnh hơn, ánh mắt ghim lên tầm mắt của Toran.

“Việc dẫn em xuống đây, một phần là chị đang cứu em khỏi cái lưới pháp lý phức tạp đấy. Thật chẳng đành lòng nhìn em bị giáo hộ giày vò hoặc tra tấn thể xác. Mà em sẽ thấy nơi này cũng chẳng tệ thế đâu.”

Chính vì con người không còn sợ cái chết nên mức án xét xử dần được chuyển xu thế thành thành khổ sai, tra tấn cực hình, để bóp nặn từng giọt năng suất lao động xã hội còn lại, đôi khi còn kéo dài khổ đau đến mức lố bịch. Nghĩ tới đây, anh chàng bỗng nhận ra việc bị giam dưới này, thà chấp nhận cái lạnh lẽo, sự cô đơn và nỗi u ám vĩnh cửu còn sướng chán so với đi hầu tòa ở Tòa Án Nhất Thực với không một xu đút lót.

Chuyến đi u ám kết thúc khi cánh cửa thép cuối hành lang, thứ đã nuốt trọn ánh sáng cuối cùng của thế giới bên ngoài, đột ngột trượt sang một bên với tiếng rít thô ráp của hệ thống thủy lực. Khoảnh khắc ấy, Togan như bị ném ra khỏi cái đường ống tiêu hóa ẩm ướt của lòng đất.

Ánh sáng ập đến, và ngạc nhiên là chẳng phải cái đèn vàng mỏi mệt ở hành lang phòng tham vấn, không phải thứ đèn neon lởn vởn của Tòa Án Nhất Thực, mà là cái xanh xao, thanh khiết đến từ nơi cao vời vợi. Đó chỉ có thể là ánh trăng, tuôn xuống từ một vòm kính cao cả nghìn mét, khoảng cách mà thị giác khó lòng nắm bắt được, như thể người ta đã cắt một miếng bầu trời đêm rồi niêm phong nó lại bên trên vậy.

Togan đứng sững sờ. Đứng dưới mái vòm khổng lồ đó là một lát cắt kiến trúc ngầm với những khu nhà theo kiểu Scandinavian tối giản, bao bọc bởi những bức tường nhà kính cao vút. Những tòa nhà kiến trúc tối giản mọc lên giữa những thảm cỏ được chăm sóc tỉ mỉ. Rừng dương xỉ, những vòm lá xum xuê, những thân cây được uốn nắn thành những tác phẩm điêu khắc sống, tất cả đều được tắm mình trong thứ ánh sáng kỳ ảo kia.

Nếu để ý kỹ thì có thể nghe thấy tiếng không khí được điều chỉnh bởi máy móc, tiếng nước chảy được thiết kế để tạo ra dư vị bình yên. Nó là một hệ sinh thái được kiểm soát ở mức có thể chấp nhận cho sự phát triển bình thường của những cư dân tại đây.

“Rất ấn tượng phải không? Đây là khu Becker đấy! Nhà nước đã mất hai mươi năm để hoàn thành công trình tuyệt diệu này.” Giọng Agarai vang lên đầy kiêu hãnh. Người phụ nữ dang hai tay như một nữ thần đang giới thiệu về vương quốc của mình.

Cô ta bước đi, đưa tay chỉ vào những tiện nghi như thể đang giới thiệu khu nghỉ dưỡng năm sao.

“Có trường học, có phòng tập, có cả quán cà phê phục vụ trà bách hợp khô mà em yêu thích. Em sẽ được sống một cuộc đời đúng đắn.”

Togan nhìn chằm chằm vào những bóng người đang thong thả dạo bước trên thảm cỏ nhân tạo, tất cả đều mặc đồng phục xanh nhạt và mang một vẻ mặt bình yên đến vô hồn.

“Chị Agarai, tất cả những thứ này… nó không phải là miễn phí, phải không?” Cậu đặt một câu hỏi vô cùng trọng tâm.

Dường như biết nụ cười kỳ lạ của mình không đủ để lý giải cho thắc mắc đó, cô ta lập tức kéo Togan đi về phía một khu nhà thấp tầng, nơi cửa sổ phát ra thứ ánh sáng trắng đục của phòng thí nghiệm.

“Em là một người trẻ có chỉ số thông minh cảm xúc và phân tích cao đó Togan. Đó là một tài sản xã hội đáng giá.”

“Em sẽ góp phần vào chương trình giáo dục thực tế. Em sẽ viết về cha mẹ, về cái chết, về sự vô nghĩa mà em đang bị ám ảnh. Em sẽ viết về Giáo hội Shefra, về sự cần thiết của việc loại bỏ nỗi sợ chết, và về sự vinh quang của xã hội Aethel. Em sẽ tạo ra các nội dung truyền thông có khả năng định hình lại nhận thức của cộng đồng.”

Togan cảm thấy dạ dày mình quặn lại. Viết lách, thứ đã từng là nơi cậu tìm thấy sự an ủi, giờ đây sắp bị biến thành một công cụ mài dũa của truyền thông rồi sao? Cái này còn tệ hơn bất kỳ hình thức tra tấn thể xác nào. Đó là việc cưỡng hiếp tâm hồn, bắt người ta phải sinh ra những đứa con tinh thần dị dạng từ nỗi đau của chính mình, phục vụ cho cái mục đích tối thượng của Aethel.

“Đây là cách để em bù đắp cho xã hội, Togan yêu quý à. Chào mừng đến với Tòa Truyền Thông.” Agarai đẩy nhẹ cậu qua cánh cửa kim loại.

Togan bước vào, (hoặc đúng hơn là bị ép vào) Tòa Truyền Thông. Ngay từ căn phòng đầu tiên đã cho người ta cảm giác lành mạnh, một phòng làm việc rộng rãi, tường sơn màu vàng chanh nhạt, và tràn ngập ánh sáng nhân tạo được hiệu chỉnh để giống hệt ánh nắng buổi sớm. Trên bàn, một bộ máy tính đời mới nhất nằm sẵn, màn hình chờ hiển thị khẩu hiệu quen thuộc: “TÍCH CỰC LÀ NGHĨA VỤ CỦA XÃ HỘI AETHEL.”

“Chị đã sắp xếp cho em một lịch trình làm việc và điều trị hiệu quả. Những tập văn thơ em từng sáng tác trước đây đều rất có sức hút truyền tải, chắc chắn văn phong của em sẽ góp ích cho sự thức tỉnh của người dân.”

Sau khi giao chìa khóa từ và giải thích sơ qua về lịch sinh hoạt được mã hóa trên màn hình cảm ứng, Agarai tiếp tục dẫn Togan đi qua khu nhà ở dành cho các nhà sáng tác nội dung. Hành lang dẫn đến khu nhà ở chung không phải là những bức tường gạch men lạnh lẽo, mà là những bức tường dán áp phích in hình cỏ cây và bầu trời xanh.

“Phòng em ở tầng này.”

Căn phòng của Togan không khác gì phòng ký túc xá cao cấp, có góc học tập và tủ quần áo, giường ngủ, đầy đủ mọi tiện nghi được sắp xếp vô cùng khoa học. Sự sắp đặt chu đáo đến ghê tởm này, sự tiện nghi không thể chối cãi của nó, tạo ra một cơn sóng lăng xăng trong tâm trí Togan. Trong tích tắc ngắn ngủi ấy, khi đứng giữa sự thoải mái được sắp đặt sẵn, cậu đã nghĩ: 

Điều kiện sống ở đây… thật sự chẳng tệ chút nào.

Nhưng ngay lập tức, Togan giật mình như thể vừa chạm vào dây điện hở. Anh chàng lắc mạnh đầu, cố gắng đẩy cái cảm giác an phận giả tạo đó ra khỏi vỏ não. Cảm giác này chính là sản phẩm mà hệ thống Becker muốn tạo ra đây mà.

Họ tiếp tục đi qua sảnh sinh hoạt chung, nơi có một nhà ăn lớn được thiết kế mở. Những chiếc bàn gỗ sồi đã được lau bóng loáng, và ánh sáng từ mái vòm đổ xuống làm nổi bật sự ngăn nắp, vô trùng của nơi này.

Khi đi ngang qua cửa sổ của nhà ăn, một hình ảnh đã đóng băng tầm nhìn của Togan.

Đó là một cô gái nhỏ bé, có lẽ chỉ kém không ít hơn năm tuổi, đang ngồi trên chiếc ghế gỗ, mái tóc bạch kim hai bím cắt vừa, vận chiếc váy xanh đơn giản cùng nơ trắng. Nàng thơ ấy cầm một bức vẽ cùng cây cọ run rẩy trên tay, ngồi thẫn thờ, đầu hơi nghiêng, ngước nhìn ra cửa sổ qua song sắt mỏng manh. Ngộ nghĩnh hơn là đặt trên đầu cô bé có con thú bông màu trắng, thứ đồ vật mềm mại, vô tri với đôi mắt to tròn, dại dột và một nụ cười đơn giản được thêu lên. Con vật ấy, với niềm vui ngây ngô hoàn hảo, là một lời chế giễu hoàn hảo đối với gương mặt thiếu vắng cảm xúc nơi chủ nhân nó.

Agarai nhận ra sự chú ý của chàng trai, liền vèo vào cẳng tay Togan nhằm kéo cậu đi tiếp.

“Đừng làm phiền Mikoi, con bé đang cần tập trung vào phong cảnh.”

Hóa ra đó là tên của con bé ấy.

“Vào ban đêm thế này à?”

“Con bé có óc ẩn dụ độc đáo nên chị đã sắp xếp thời gian biểu để Mikoi tập trung vào những cảm hứng thị giác ám ảnh nhất.”

“Nhưng tại sao, tại sao em ấy phải ở đây? Em ấy... chẳng phải còn rất trẻ à?”

Ánh mắt Togan găm vào gót chân của Agarai, buộc cô ta phải dừng bước mà vứt đi bộ mặt vui vẻ hời hợt.

“Togan, chúng ta không nên đi sâu vào tình trạng cá nhân người khác, đặc biệt là khi em đang ở giai đoạn cần tập trung vào sự phục hồi tư tưởng của mình.”

“Em sẽ chẳng đi đâu nếu không có được câu trả lời.”

Sự lì lợm của Togan, cái sự cố chấp bám víu lấy một câuhỏi vô ích, dường như đã làm tan chảy sự kiên nhẫn của Agarai.

“Thôi được rồi. Nguyên nhân Mikoi vào đây còn tệ hơn em nhiều. Hồi đó nó còn chưa đủ tuổi để chịu trách nhiệm hình sự, nên nó may mắn chỉ phải vào đây mà thôi.”

Tội ác nào, bi kịch tiên nghiệm nào có thể vượt qua sự vô nghĩa nghiệt ngã của tự kết liễu bản thân mà Togan nắm giữ chứ? Cậu không dám hỏi tiếp, nhưng nỗi tò mò, cái giếng sâu hoắm của tiềm thức không cho phép chàng trai ngừng lại mong muốn được tiếp xúc với thiếu nữ ấy. Vào giờ phút bất tử kia, cơn gió bạch kim nọ đã giúp cánh buồm khát khao của cậu thiếu niên này lay động trở lại.

“Cơ mà sao em quan tâm đến con bé đó dữ vậy?”

Cái nắm tay của Agarai buông ra, rồi lại siết mạnh hơn. Nụ cười thân thiện đã chết cứng trên khuôn miệng, và giờ đây, nó đang nứt rạn ra thành nhiều đường. Không đợi Togan trả lời, chị ta xoay người, kéo cậu đi như thể đang dắt con vật cưng bất trị.

Chuyến tham quan của Togan tiếp diễn, nhưng đó chỉ là một vũ điệu của xác thịt, một cuộc hành xác mà linh hồn cậu đã từ chối tham dự. Agarai, trong vai trò hướng dẫn viên nhiệt thành, tiếp tục dùng ngôn từ dệt nên tấm thảm lụa rực rỡ. Togan nghe tiếng chị ta, thấy những bức tường, những khuôn mặt, nhưng tất cả chỉ như những hình ảnh vụn vỡ, trôi dạt trên một dòng sông ký ức. Bởi lẽ, tâm trí cậu đã dựng một cái neo, một trạm dừng chân cô độc ngay tại ô cửa sổ đó.

Khi Agarai cuối cùng cũng trao lại chìa khóa từ tính, chúc cậu một giấc ngủ thanh thản và cánh cửa kim loại đóng sập, để lại Togan vẫn đứng như trời trồng. Thay vì cảm thấy an toàn, anh chàng lại thấy mình đang đứng trên một hành tinh xa lạ. Chỉ đến khi trút bỏ bộ đồ thường ngày, nằm xuống tấm đệm mềm mại và nhắm mắt lại, chàng thiếu niên trẻ mới nhận ra sự thật rằng ngay cả trong khoảnh khắc nghỉ ngơi riêng tư nhất, cô bé Mikoi và nụ cười vô tri của con mèo bông vẫn là những vệ tinh xoay quanh con tim này.

Có lẽ từ lúc ấy, thiếu nữ tóc bạch kim như em, đến tên anh cũng chỉ vừa mới biết, đã khiến anh trót sa vào lưới tương tư.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...