Tự vẫn?/Chapter 1: One shotChapter 1: One shot
20px

Điều gì có thể khiến 1 học sinh bình thường chọn cách kết liễu cuộc đời mình?

Theo tôi thì đó là bạo lực học đường.

Điều gì còn tệ hơn bạo lực học đường?

Đó là vừa bạo lực học đường vừa bạo lực gia đình.

Gia đình của tôi khá tệ. Họ chỉ quan tâm tới tôi 1 chút thôi, nhưng so với người bình thường thì vẫn là nhỏ.

Ông, bà thì hay cãi nhau dù đã 70 tuổi, cái tuổi mà đáng ra phải đang hưởng thụ thành quả của 1 đời vất vả. Nhưng giờ đây bà tôi gặp rất nhiều vấn đề về tâm lý, luôn lo lắng có ai đó hại mình và người mà bà luôn cho rằng đang hại bà thì lại là ông. Bà tôi gặp vấn đề này từ khi còn trẻ, bà luôn bảo rằng ông phun hóa chất vào bà nhưng sự thật là chẳng có ai phun ở đây hết. Hết 2/3 đời bà đều gắn liền với chữ phun và phun. Bất kể bà ở đâu thì luôn có những người hại bà do bà tưởng tượng ra, lúc thì hàng xóm lúc thì người qua đường. Cũng vì lí do đó mà hiện tại tôi đang phải sống lang chạ khắp nơi. Còn ông tôi cũng không khá hơn là bao. Ông nghiện rượu, bia và còn đánh bạc nữa. Hồi nhỏ, tôi đã chứng kiến rất nhiều lần ông đánh bà phải nhập viện rồi. Cha mẹ tôi thì khá hơn chút nhưng họ đều bận kiếm miếng cơm manh áo để trang trải cuộc sống.

Và tôi sinh ra trong 1 gia đình như vậy đấy. Thỉnh thoảng bố tôi say rượu thì lại đánh tôi. Và còn đuổi tôi ra khỏi nhà. Nhưng may lúc đó mẹ tôi đưa tôi xuống ngoại nên không sao.

Khi tôi đi học thì cũng không khá khẩm hơn mấy. Khi tôi bị bắt nạt, vu oan không ai đứng ra đính chính cho tôi hết. Tôi thắc mắc rằng tại sao chỉ có tôi bị bắt nạt, xa lánh? Nhưng có lẽ nguyên do lớn nhất mà tôi nhận ra là vì gia đình của tôi. Gia đình tôi mang rất nhiều tiếng xấu vì những việc mà ông và bố tôi làm. Mặc dù ở tiểu học khá ổn khi vẫn có bạn bè. Nhưng khi tôi lên trung học cơ sở thì điều này càng tồi tệ hơn, khi gặp gỡ những người bạn mới nhưng họ không tốt chút nào cả. Có đứa lừa tôi đủ thứ, ăn trộm đồ của tôi nhưng không hẳn tất cả đều xấu  vẫn có vài người thực sự tốt với tôi.

Đã có 1 lần tôi mém thì mất mạng không phải do nghịch ngu hay gì hết mà là tôi bị ép đến đường cùng nên mới nhảy lầu. Nhưng may sao là tôi vẫn sống và còn ngồi ở đây kể lại cho bạn nghe.

Hôm đó là 1 ngày đẹp trời của tháng 7. Tôi tỉnh dậy sau tiếng chuông báo thức inh ỏi. Sau khi đánh răng, rửa mặt, vệ sinh cá nhân. Tôi lại lê bước đến trường, thú thật với bạn là tôi không thích học lắm đâu nhưng vì 1 tương lai xán lạn nên tôi vẫn phải học thôi. Lực học thì khá, tính cách thì có phần lập dị vì vậy tôi có ít bạn bè. Sau khi đến trường, tôi lại lên lớp và ngồi xuống như mọi hôm. Lớp của tôi nằm ở tầng 2, vì trường tôi khá nhỏ nên cũng có ít phòng học thôi.

Tiết đầu là tiết văn, tôi khá ghét học văn nên tiết hầu như các tiết văn là tôi đều ngồi nghịch chứ chẳng mấy khi học hành nghiêm túc cả. Bạn biết điều gì đáng sợ hơn 1 tiết văn không? Đó là 2 tiết văn đó. Tiết 2 cũng chả có gì, nó cũng khô khan như tiết 1.

Nhưng đến giờ ra chơi nối giữa tiết 2 và tiết 3 thì có 2 đứa trong lớp tôi đến chỗ tôi. Mặc dù tôi không biết lớp học chỗ bạn kê như nào chứ lớp tôi thì dùng bàn đôi nhưng mà tôi ngồi 1 mình vì lớp khá rộng mà số học sinh cũng khá lẻ, tầm khoảng 41 học sinh. 

Tôi có quen biết gì không? Tất nhiên là không rồi, nhưng tôi vẫn nhận ra vì 2 đứa này có tiền án đánh nhau, hút thuốc lá điện tử , mà không nhận ra mới là lạ. 

2 đứa cao to chắn chỗ tôi ngồi và sau đó chúng nó bắt đầu miệt thị gia đình tôi. Mặc dù tôi chẳng có giao lưu gì với chúng nó nhưng tại sao chứ? Vì giờ ra chơi chỉ có 5 phút nên chúng nó đứng chửi rủa 1 lúc rồi vào lớp, tôi thì cũng chả quan tâm mấy đâu vì quen rồi mà. Sau khi học xong tiết 3 thì lần này 2 đứa mà giờ ra chơi tiết trước tìm tôi gây sự lại đến nhưng nó lần này không chỉ có 2 đứa mà là 10 đứa trong đó còn có cả những người của lớp khác. 10 đứa vây quanh bàn của tôi và bắt đầu chửi, nguyền rủa tôi bằng những lời như:

"Đồ rác rưởi"

"Không biết mày chui ra từ con đĩ nào?"

"Mày nên chết đi, đồ súc vật"

"Mày không xứng được sống"

"Cả nhà mày nên chết đi thì hơn đấy"

Chuyện về gia đình tôi thì hầu như cả trường đều biết rồi. Mặc dù tôi đã từng nghe chửi rất nhiều rồi nhưng mà đây là lần đầu mà tôi lại bị chửi tập thể như này. Ban đầu chỉ có 1 nhóm 10 người chửi nhưng dần dần càng có nhiều người trong lớp hùa theo, sau dần là hầu như cả lớp đều rủa tôi chết. Nghe thì khó tin thật đấy, khi mà những học sinh lớp 7 lại có thể thốt ra những lời ác ý như vậy. Có lẽ do thời này sung sướng quá nên tâm lý phát triển lệnh lạc. Tôi thì vẫn ngồi nghe chửi và sau đó 1 lúc thì có vài người bắt đầu đấm vào người tôi. Thực sự lúc đó tôi đã khá tuyệt vọng và điều duy nhất tôi nghĩ trong đầu là giải thoát.

Có lẽ cách giải thoát của tôi trong hoàn cảnh hiện tại là nhảy lầu nhỉ?. Trong hoàn cảnh tuyệt vọng này thì lựa chọn đó là rất đúng. Nghĩ là làm tôi cố hết sức đẩy bọn nó ra, rồi chạy 1 mạch ra lan can và rồi nhảy ra khỏi lan can. Nếu bạn nghe tôi kể có vẻ lúc đó tôi khá bình tĩnh ư? Không đâu lúc đó tôi thực sự rất hoảng loạn và tuyệt vọng, chưa bao giờ tôi lại cảm thấy áp lực và ghét bản thân đến vậy. Thời gian tính từ lúc tôi rơi khỏi lan can thì chắc tầm khoảng 1 giây thôi vì tầng 2 của trường tôi cao có 3 đến 4 mét thôi. Lúc tôi nhảy là nhảy kiểu bật nhảy ra khỏi lan can và rơi theo phương thẳng đứng.

Cảm giác đó tôi nhớ rất rõ, cảm giác khó thở vì lực cản không khí và tim còn đập nhanh hơn bao giờ hết, cảm giác như chơi tàu lượn siêu tốc ý. Khi tôi tiếp đất thì là do nhảy theo phương thẳng đứng nên 2 chân của tôi sẽ là bộ phận đầu tiên chạm đất. Khi nhảy xuống thì có cảm giác đau, buốt truyền từ dưới chân lên. Và sau đó cực kì cực kì đau và rồi tôi ngất đi.

Một lần nữa mở mắt ra, nhìn lên trần nhà trắng xóa và những âm thanh ồn ào. Tôi nhận ra mình đã ngất đi sau cú nhảy đó và có vẻ tôi đã ngủ 1 giấc ngủ khá lâu. Lúc này tôi thấy mình đang nằm trên giường bệnh. 

Tại sao tôi lại ở đây? À nhớ ra rồi, là tôi đã nhảy lầu. Và nhân ra 2 chân của bản thân đã được nẹp lại. Chấn thương này khá nặng và chắc là phải mất kha khá thời gian để lành. Tôi thấy khá sock và hoảng loạn sah khi nhận ra mọi thứ. Sau này khi đi học thì tôi phải làm thế nào giờ. Khi mà sau này ai ai cũng chỉ vào tôi và cười nhạo tôi. Nếu bạn thấy buồn cười thì hãy cười tôi đi, cười khi nào chán thôi. 

Ngồi bên giường bệnh của tôi có 2 người, đó là hiệu trưởng và giáo viên chủ nhiệm của tôi. Mặc dù đã tỉnh lại nhưng cảm xúc hiện tại vẫn chưa ổn và tôi nằm đó 1 lúc lâu đến khi 2 cô bắt đầu hỏi chuyện rằng tại sao lại làm vậy, ngoài ra còn khuyên tôi nên suy nghĩ tích cực đừng dại dột. Tôi thắc mắc là tôi đã ngất bao lâu và hỏi 2 cô. Câu trả lời là 30 phút ngoài ra tôi còn biết thêm 1 điều nữa là tôi đã gãy cả 2 chân và đó là lý do tại sao phải nẹp lại. Đã hơn 30 phút từ lúc tôi tỉnh lại nhưng cha, mẹ tôi vẫn chưa thấy đâu mặc dù cô đã gọi. Có lẽ họ bận đi làm rồi nên chắc tầm chiều tối họ mới đến. 

Lúc này có vài điều dưỡng và bác sĩ ở giường bệnh bên đến. Vì tôi đang nằm ở khoa cấp cứu nên cũng có nhiều bệnh nhân lớn tuổi đang ở đây, đang là buổi trưa nên là có rất nhiều người nhà bệnh nhân đến chăm sóc bệnh nhân. Còn tôi thì vẫn chỉ có mỗi 2 cô đang ngồi bên giường ân cần, hỏi han tôi. Cô cũng mua cho tôi 1 suất cơm để ăn tạm. Lý do mà tôi không phải truyền dịch là tình trạng cơ thể ổn định có thể ăn uống bình thường. Bác sĩ hỏi tôi đang có cảm giác cơ thể như bào? có mệt không? đã thấy ổn hơn chưa? 

Tôi bảo tôi ổn. Tôi cảm thấy bản thân thật vô dụng và kém cỏi. Tôi tồn tại cũng chả có giá trị gì. Đi học thì bị bắt nạt, hắt hủi, xa lánh. Về nhà thì mọi người trong nhà luôn xung đột. Tôi thấy bản thân không ổn lắm.

Chiều đến, khi này cha mẹ tôi đã đến. Họ nói chuyện với bác sĩ và cô giáo 1 lúc lâu. Không rõ họ nói gì nhưng có thể thấy tâm trạng của ông ấy không ổn. Cha mẹ tôi chỉ hỏi thăm tôi vài câu qua loa rồi bảo tôi nằm viện vài tháng.

Tôi đã mất nhận thức về thời gian. Nên cũng không rõ đã bao lâu kể từ khi tạm nghỉ học và nhập viện. Trong suốt quãng thời gian nằm viện, cứ mỗi lần muốn đi đâu đó thì lại phải ngồi xe lăn để di chuyển. Hầu như mọi ngày tôi luôn cảm thấy lo lắng, bồn chồn, trống rỗng. Ngày nào cũng ăn đủ 3 bữa cơm của viện do bị gãy chân nên là không tự lấy cơm được nên hôm nào cũng có điều dưỡng mang cơm đến cho tôi. Ngoài việc làm việc với bác sĩ để điều trị chân của tôi, thì tôi còn phải làm việc với bác sĩ tâm thần. Người sẽ phụ trách phục hồi tâm lý cho tôi. Họ luôn bảo tôi phải suy nghĩ tích cực nhưng tích cực kiểu gì mới được cơ chứ? Gia đình thì gần như bỏ bê tôi rồi, còn những người bạn thì sao? Tất nhiên là cũng chả ai đến thăm tôi rồi. Tôi muốn chết quá, cảm giác sống như này không bằng chết đi cho rồi. 1 lần nữa tôi thực sự căm ghét bản thân.

Lại 1 khoảng thời gian dài nữa trôi qua. Cuối cùng thì cũng đã có 1 người bạn đến thăm tôi. Cô ấy là bạn từ nhỏ của tôi, chúng tôi học chung từ năm lớp 1 nhưng đến khi lên cấp 2 thì cô ấy chuyển trường. Từ đó chúng tôi rất ít gặp lại. Nhưng lần này gặp lại trong hoàn cảnh này thì thật là ngại quá. Theo cổ thì tôi biết được là chuyện của tôi được lan truyền sang cả các trường khác. Và chúng tôi đã trò chuyện về rất nhiều thứ. 

Tâm lý tôi cũng đã gần như ổn định hơn rồi, đồng thời tôi cũng đã có lại khả năng di chuyển rồi. Đến ngày xuất viện, mặc dù vẫn còn hơi đau nhưng ổn hơn rồi, ít nhất là có thể đi lại. Hôm đó tôi được bố đưa về nhà và trở lại cuộc sống bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Kể từ hôm tôi nhảy từ tầng 2 xuống thì cũng đã được 6 tháng rồi. Cảm giác như 1 giấc mơ vậy, tôi phải học bù rất nhiều kiến thức của 6 tháng nghỉ học. 

Tôi chợt nghĩ đến 1 vấn đề. Đó là nếu tôi đi học lại thì tôi sẽ phải gặp lại những người đã bắt nạt tôi. Tôi nghĩ nó không tốt cho bản thân nên đã quyết định xin bố cho chuyển trường. Nhưng bố tôi lại không đồng ý, khi tôi hỏi vì sao thì ông không nói. Tôi biết bố tôi là người vô tâm chứ không vô lý nên chắc là ý tưởng này là của bà rồi. Bà tôi luôn vô lý như vậy, thật không hiểu nổi nữa.

Khi tôi đi học trở lại, tôi thật sự cảm thấy mệt mỏi 1 lần nữa. Ai ai cũng thì thầm to nhỏ, những người bạn cũ cũng chẳng còn ai hết. Nếu không xin chuyển trường được thì tôi chuyển lớp vậy. Đến đầu năm lớp 8, khi có kì thi đầu vào để chia lớp thì tôi đã vào được 1 lớp khác. Ban đầu tuy mọi người không chào đón lắm. Nhưng về sau dần dần cũng thân hơn và tôi lại 1 lần nữa có thêm những người bạn mới. Và thế là năm lớp 8 của tôi trôi qua như bao người bình thường khác.

Đôi khi cuộc sống phẳng lặng quá cũng chán vì vậy nên đôi khi có chút sóng biển dập dềnh cho cuộc đời thêm thú vị. Và cứ coi câu chuyện của tôi như 1 câu chuyện hài về 1 thằng đần nhảy lầu đi nhé. Nếu thấy buồn cười thì cứ cười thoải mái đi nhé.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...