“Đây… cái này là…”
Vào khoảnh khắc thằng Danh phủi đi lớp đất nâu sẫm nhem nhuốc dưới bàn tay nó, cả người tôi sững lại khi thấy một khối vật cứng với hai cái lỗ đen sâu hoắm như được đục khoét lộ ra. Tôi nuốt nước bọt nhìn đám bạn, mặt mũi đứa nào cũng tái mét, chả ai dám nói năng gì. Có vẻ tất cả chúng tôi đều có cùng một suy nghĩ kinh tởm.
“Đó là một cái đầu người…”
“Ọe!” Thằng An đã bắt đầu nôn thốc nôn tháo, tôi chăm chăm nhìn cái bãi chất thải toàn mật xanh mật vàng của nó, nhưng rốt cuộc chỉ đứng im như trời trồng, tay chân run rẩy.
Tại sao… cái xác đó lại…
“Linh! Mày còn đứng đó làm gì, còn không mau lấy điện thoại đi gọi cảnh sát!”
Đến khi tiếng gọi thất thanh của nhỏ My vang lên, tôi mới như chợt tỉnh lại. Nhìn sâu vào biểu cảm nghiêm túc của nó, tôi mới vội vã lấy điện thoại trong túi của mình, bấm số gọi một một ba…
***
Hôm nay là một ngày thứ bảy vô cùng đẹp trời, tôi và lũ bạn gồm ba đứa là thằng Danh, nhỏ My và thằng An cùng tập trung ở sau vườn nhà thằng An để chôn “chiếc hộp ký ức” của cả bốn đứa.
Hộp ký ức được cho là chiếc hộp cất giữ những kỷ niệm chung hoặc riêng tùy vào mỗi người giữa các nhóm bạn, trong một lần tôi vô tình đọc được trên mạng thì cảm thấy rất hứng thú, thế là rủ cả bọn cùng chơi với mình.
Tôi chọn một chiếc hộp thiếc đựng bánh quy đẹp nhất rồi tập hợp cả đám lại, ai cũng tỏ ra rất hứng thú bỏ một món đồ gì đó vào. Và thú vị hơn là nhỏ My còn đưa ra một ý kiến, đó là khi một đứa bỏ đồ vào hộp thì ba đứa kia tuyệt đối không được nhìn, như vậy thì mới tạo ra những bất ngờ khi sau này cả bọn mở hộp.
Bỏ đồ vào rồi, tranh cãi ỏm tỏi với nhau thêm một thời gian, cuối cùng chúng tôi đi đến quyết định rằng sẽ chôn chiếc hộp sau khu vườn nhà thằng An.
Sân sau vườn nhà thằng An khá rộng, lại trồng cây nên đất rất dễ đào, tất nhiên là lựa chọn tốt hơn hẳn so với khoảnh sân toàn đất đá của trường học, lại còn giảm thiểu được cả nguy cơ bị đào trộm.
***
Những chiếc xe cảnh sát với đám còi đỏ hú inh ỏi trước cổng nhà thằng An. Vì là sự việc nghiêm trọng nên còn có không ít người đứng bên ngoài, nào chỉ trỏ, nào bàn tán vì tò mò.
Là chủ của khu vườn nơi phát hiện bộ xương và nhân chứng phát hiện, cả nhóm chúng tôi và bố mẹ thằng An ngay lập tức được cảnh sát dẫn đi thẩm vấn riêng.
Tôi chỉ nhớ là từng người một được gọi vào phòng ăn nhà thằng An tầm mười, mười lăm phút gì đó… nhưng tôi cũng không quá để tâm, trong đầu toàn là cảnh tượng kinh hoàng mà bản thân đã vô tình nhìn thấy lúc nãy.
Vào lúc lớp đất đen thùi đầu tiên bị hất tung lên không trung, tôi đã vô tình nhìn thấy một vết cắt không dài không ngắn phía dưới xương hàm trái của bộ xương.
Đó là chuyện xảy ra từ lâu lắm rồi, trong một lần nghịch dại hồi tiểu học, tôi đã vô tình dùng dao rọc giấy rạch ngang dưới mặt nhỏ My một đường y hệt như vậy.
Hẳn là mấy người bạn khác của tôi, chắc chắn là cả nhỏ My cũng đã nhận ra rồi.
Vị trí vết sẹo và hình dạng đặc thù như vậy… không lẽ chỉ là sự trùng hợp?
Vào đúng lúc ấy, tiếng mở cửa phòng ăn vang lên, tôi thấy My bước ra. Ánh sáng đèn chói lóa không biết từ đâu lại rọi thẳng vào gương mặt nó, để lộ một biểu cảm lạnh lùng đến đáng sợ.
Chỉ trong một thoáng chốc ngắn ngủi, tôi đã tin rằng con người vừa bước khỏi căn phòng ấy không phải là cô gái đã lớn lên từ nhỏ với mình, mà là một kẻ hoàn toàn khác.
Một con quái vật, hay một thực thể gì đó. Chính tôi cũng không biết rõ nữa.
Tôi không để cho My phát hiện ánh nhìn của mình, mà làm như thể mình đang tập trung suy nghĩ vu vơ, nhưng thực chất thì trong lòng đã loạn hết cả lên.
Không thể nói cho những người khác biết về chuyện này.
Sâu thẳm trong lòng tôi bỗng nhiên bật ra ý niệm đó.
Tại sao vậy? Như thế thì có tác dụng gì chứ?
Nhưng có gì đó vẫn không đúng. Rõ ràng ngồi trước mặt đều là những người đã lớn lên cùng với tôi từ nhỏ, nhưng giờ đây dường như… bọn họ trở nên thật xa lạ.
***
Buổi thẩm vấn nhanh chóng kết thúc, cảnh sát quyết định cho tất cả đám trẻ vị thành niên chúng tôi về nhà nghỉ ngơi. Chỉ có riêng nhà thằng An là bị phong tỏa hoàn toàn, còn nó và bố mẹ thì tiếp tục bị điều tra. Cảnh sát có vẻ chẳng hề có ý định rời đi trong đêm nay đâu.
Cũng phải. Bởi vì đây là sân vườn nhà họ cơ mà.
Tôi trở về nhà với tâm trạng nặng nề. Linh cảm bất an trong lòng cứ ngày một lớn dần, không làm cách nào mà tôi có thể khiến bản thân mình bình tĩnh lại nổi.
Kẻ đó chắc chắn không phải là My. Chắc chắn không phải.
Càng nhớ ra càng nhiều những chuyện từ hồi xưa, tôi lại càng chắc chắn hơn về điều đó. Ký ức của tôi hiện tại chứa đựng cơ man không biết bao nhiêu là điều vô lý.
Ví dụ như chuyện về vết sẹo dưới quai hàm của nhỏ My. Tôi từng chắc chắn rằng vết sẹo đó nằm ở hàm bên trái mặt cô bạn, nhưng vừa rồi lại bỗng nhiên không thể chắc chắn được điều đó nữa.
Tôi ôm chặt đầu.
Đúng rồi, còn cả chuyện hộp ký ức…
Không biết My đã bỏ gì vào đó ấy nhỉ?
Trái tim tôi đập thình thịch. Một cảm xúc kỳ lạ không tên trỗi dậy khiến tôi ngay lập tức nhìn vào chiếc túi đeo chéo trên vai, nơi tôi đã nhanh nhẹn bỏ hộp ký ức vào ngay sau khi xảy ra sự việc không tưởng này.
Người đề nghị việc không nói cho bất cứ ai về món đồ mình sẽ bỏ vào hộp… cũng là nhỏ My.
Tôi nhanh chóng về nhà, vào phòng riêng và khóa cửa lại kỹ càng. Có vậy thì tôi mới yên tâm mở cái hộp ra.
Trong hộp có nhiều món đồ được bỏ hỗn độn, nào gấu bông, nào thẻ bài, nào những tấm thiệp, tấm vé xem phim cũ nát, cũng vì chúng tôi không muốn xem lén món đồ mà người khác đã bỏ vào nên không lấy ra sắp xếp lại.
Từng món, từng món trong đó đều là những kỷ niệm đẹp trong quá khứ của bốn đứa chúng tôi.
Khóe miệng tôi cong lên, không nhịn được mà lôi ra hết món đồ này đến món đồ khác, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp…
Hả?
Dưới đáy hộp ký ức, tay tôi chợt chạm phải một thứ gì đó lạnh và nhám.
Thình thịch.
Hồi chuông cảnh báo trong não liên tục vang lên. Cùng lúc đó, bàn tay tôi run run thò ra từ trong hộp, trên tay tôi lúc đó là một con dao cũ rỉ sét.
Hộc… hộc…
Đó là một con dao có cán màu đen, lưỡi dao nhỏ bén nhọn bị bao phủ bởi thứ gì đó màu nâu sẫm, từng vệt, từng vệt ngoằn nghèo như những con rắn đỏ ghê người.
Rốt cuộc là ai… đã bỏ thứ này vào hộp?
Đầu tôi chợt nhói đau.
Ký ức lại mơ hồ lần nữa.
Tôi không thể nào nhớ ra nổi.
An, Danh, hoặc là… tôi?
Bỗng nhiên, những đồ vật trước mắt tôi bắt đầu di chuyển. Chúng di chuyển xung quanh tôi giống như tuân theo một điệu nhạc. Thật là quỷ dị. Chúng giống như đang trêu đùa tôi.
Những kỷ niệm cất chứa trong các món đồ ấy là thật hay giả?
Đồng tử tôi mở to như muốn nhảy ra khỏi hốc mắt, bàn tay cầm con dao run rẩy cực độ.
“A…”
Tưởng chừng như lúc tôi nghĩ bản thân không thể chịu đựng được nữa thì mọi thứ trước mắt bỗng nhiên biến mất… như thể những thứ kỳ lạ đó hoàn toàn là do tôi tưởng tượng ra.
Nhưng con dao trên tay tôi vẫn còn ở đây. Cái cảm giác lạnh lẽo và nhờm nhợm của nó vẫn sinh động đến mức mà tôi dù có muốn cũng chẳng thể nào chối bỏ nổi.
Quá đủ rồi.
Tay vẫn nắm chặt cán dao, tôi bật dậy, ngay lập tức lap về phía cửa ra vào, mặc kệ tiếng gọi thất thanh vang lên từ phía sau của cha mẹ.
Tôi nhất định phải hỏi cho ra sự thật từ chính miệng của My. Tôi không muốn tiếp tục suy đoán lung tung như thế này về những người bạn thân của mình nữa.
Tôi chạy một mạch đến nhà My. Những cơn gió đêm thổi thốc vào người thật lạnh lẽo, chắc cũng do vừa phát hiện một vụ án nghiêm trọng nên bầu không khí trong khu phố cũng yên ắng vô cùng.
Nhà My và tôi nằm trên cùng một khu phố, chạy đến đó vô cùng đơn giản. Dường như đã sớm biết từ trước, tôi thấy bóng dáng người bạn thân thiết sừng sững ngay trước cửa ra vào. Ánh mắt nó khóa lấy gương mặt tôi, bình tĩnh và lạnh nhạt đến đáng sợ.
“Mày là ai?” Tôi lớn tiếng chất vấn.
Mọi chuyện đã đến nước này, tôi cũng không cần thiết phải giả vờ trước mặt "nó" nữa. "Nó" sớm đã tự để lộ bản thân mình rồi.
“Tao là ai?” Không hiểu sao mà My bỗng nhiên phụt cười, hai con ngươi đen láy nhìn tôi chứa đầy sự mỉa mai. “Thay vì thế, sao mày lại không tự hỏi… MÀY là ai vậy?”
“Tôi…”
Thật buồn cười!
“Tôi tất nhiên là Linh…”
Ngay cái khoảnh khắc tôi nói ra cái tên ấy, trước mắt bỗng xuất hiện vài khung cảnh vô cùng kỳ lạ.
Trước mặt là một gã cầm cây dao rọc giấy nhọn hoắt, điên cuồng lao về phía tôi.
Tôi đã cố né tránh, nhưng vẫn bị trúng một đường dài phía dưới cằm.
Khung cảnh chuyển đổi, tôi đang đi giữa con đường đầy hoa cùng một cô gái.
Cô ấy vô cùng dịu dàng và ấm áp, cô khuyên tôi hãy trốn chạy khỏi gã bạn trai điên cuồng kia đi.
Cô ấy từ người bạn thân nhất, trở thành người quan trọng nhất đối với tôi.
Chúng tôi đã cùng gây dựng rất nhiều kỷ niệm với nhau.
Gấu bông, vé xem phim, hoa… là những vật trong hộp ký ức.
Gã bạn trai không thể chấp nhận được việc tôi trốn chạy khỏi gã.
An… đã giết tôi.
Cho đến tận lúc bị hắn điên cuồng đâm những nhát dao nhọn hoắt rồi vùi thân xác tôi vào lớp đất đen ngòm, tôi vẫn chưa thể nào tin nổi.
Vậy là… vậy là…
“Cuối cùng em cũng nhớ ra rồi, Linh.”
Đầu óc tôi trống rỗng, miệng cứ mấp máy nhưng không thể nói ra điều gì.
Ngay tại trong tiềm thức rách nát vì chịu kích thích quá lớn của mình, tôi đã tự tưởng tượng ra một viễn cảnh hoàn toàn khác.
“Vậy... em đã chết rồi?”
Tôi nhìn My, ánh mắt chị ấy giờ đây đã không còn vẻ lạnh lẽo, chị nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, khẽ cười.
“Đồ ngốc, nếu chết rồi thì làm sao em có thể nằm mơ được cơ chứ?”
“Khoan đã, nếu như vậy…” Gương mặt tôi bỗng chốc tái nhợt, cơ thể bần bật run lên.
Quanh cơ thể My bỗng được bao phủ bởi một luồng sáng nhàn nhạt.
“Em đã nhớ ra tất cả rồi, xem ra đã đến lúc nói lời tạm biệt.”
Đầu óc tôi ong ong, tất cả ký ức vào ngày hôm ấy dần hiện ra rõ rệt.
Vào lúc tôi tưởng như không thể nào chống chọi nổi nữa, đã có một bóng dáng đến chắn trước mặt tôi.
Bóng lưng ấy mảnh mai, gầy gò, nhưng vào khoảnh khắc đó đã cho tôi một niềm tin lớn đến khó tả.
Nhờ chị ấy, mà tôi mới có thể sống.
“Hãy sống thay cho phần chị nữa nhé.” Chị mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm.
Khung cảnh xung quanh tôi dần dần xuất hiện những khe nứt, hết chỗ này đến chỗ khác, chúng lan rộng ngày một lớn dần, cho đến khi toàn bộ “thế giới” vỡ tan.
“Không… đừng mà…”
Tôi cảm thấy như thể mình đang rơi tự do một cách chóng mặt.
Và tôi tỉnh lại.
Đập vào mắt tôi sau đó là ánh sáng trắng và mùi thuốc sát trùng của bệnh viện...
Tiếng chuông báo động inh ỏi vang lên.
Chaporia
Bình Luận (0)