1
Mùa đang chuyển giao vô cùng nhanh chóng. Cái lạnh càng ngày càng cắt sâu vào da thịt.
Vào thời điểm hễ có gió thổi qua là người ta co rúm đánh răng cầm cập, thực đơn của quán tôi có chút thay đổi. Tôi thay các món lạnh hay dùng nguội bằng các món nóng hổi, ấm áp.
Mùa đổi thì thực đơn đổi. Mà thực đơn đổi thì từ ngữ trên đó cũng phải đổi luôn.
Tôi thường giải thích bằng lời cho những vị khách không biết chữ như “phần súp này ấm” hay “dĩa này vừa ngon vừa rẻ”. Với tỉ lệ mù chữ rất cao ở thế giới này, việc gọi món bằng thực đơn vốn là điều kì lạ rồi.
Tuy nhiên, tôi đang sinh sống trong thành phố có học viện hàng đầu nên có nhiều người biết chữ hơn, đồng thời không mô tả chính xác món ăn của quán mình ra sao làm tôi thấy khó chịu. Khổ nỗi, tôi không viết được.
“Rồi. Tôi viết xong rồi đó.”
Tôi quan sát tờ thực đơn Aina đưa cho. Trong đấy, những con chữ xinh đẹp được nắn nót và trình bày gọn gàng.
“Cảm ơn nhé. Cậu giúp tôi nhiều lắm đó.”
“Không có gì đâu. Mà nè, hồi trước cậu ứng phó với nó như thế nào vậy?”
“À. Hồi đầu tôi nhờ dì hàng xóm cạnh bên. Còn từ lần sau trở đi thì được Linaria giúp.”
“...Tôi vừa nhận ra hành vi của mình quá bất cẩn.”
Aina lẩm bẩm. Xét ở thời điểm hiện tại, khá chắc Linaria sẽ từ chối viết dùm tôi vì muốn tập trung vào học hành, vả lại dạo này cô nàng còn chẳng ghé quán tôi nữa là. Cứ trông chờ vào cô mãi cũng kì nên tôi đành quay qua cầu cứu Aina.
“Tôi sẽ xin lỗi Linaria khi cô ấy tới sau nên đừng lo.”
“Ý tôi không phải vậy…Thôi kệ đi.”
Không tới mức để nói rằng Aina thay thế vị trí của Linaria, nhưng không thể phủ nhận cô có mặt tại quán rất nhiều trong khoảng thời gian gần đây. Cô không chỉ dạy tôi đọc viết mà còn cắm cúi ghi cái gì đó. Hôm nay cô tới từ sớm và chỉ rời đi đến tận gần giờ vào học, sẵn cơ hội tôi hỏi cô giúp mình chỉnh lại cái thực đơn.
Aina tháo kính ra, gấp lại cẩn thận, vừa cho vào hộp vừa nói:
“Thay đổi thực đơn theo mùa nghe giống mấy nhà hàng chuyên phục vụ quý tộc ghê.”
“Tôi đâu có ý định đấy. Chỉ là thói quen thôi.”
“Và kỹ năng nấu nướng của cậu cũng tốt đến bất ngờ. Sao không biến quán cà phê thành quán ăn hay nhà hàng luôn đi? Cả cái biển hiệu cũng đẹp gớm ạ.”
“Đúng chứ? Tôi cũng ưng nó lắm luôn. Cơ mà chuyện nhà hàng thì không bao giờ nha.”
“Cậu có nói thế thì…” Aina chỉ tay vào sản phẩm của mình. “Salad, các món thịt, trái cây, rồi tráng miệng luôn chứ. Giờ lại thêm một món súp vào. Thiếu mỗi cá nữa là cậu “out trình” kha khá nhà hàng rồi.”
Đúng quá không cãi được.
Hồi đầu chỉ là vài ba món đơn giản, tuy nhiên nó ngày càng nhiều theo thời gian. Tôi không có ý định làm vậy, chỉ là muốn đáp ứng yêu cầu của khách quen thôi.
“...Bởi vì có khách chỉ ăn được mỗi rau, còn có người thì cuồng thịt.”
À mà tôi là người chủ động thêm tráng miệng vào vì hi vọng người ta sẽ gọi thêm cả cà phê nữa.
“Còn món súp kem theo mùa thì sao?”
Aina chỉ vào một dòng cụ thể. Hoài niệm thật. Tôi ưỡn ngực, chống tay lên hông, ngụ ý khen ngợi cô nàng đã hỏi một câu rất hay.
“Ngồi yên nhé, để tôi kể lí do sâu xa của nó. Đấy là một câu chuyện dài. Ngày xửa ngày xưa, cụ thể là vào một ngày đông nọ…”
“Thôi dẹp ngay cái đoạn hồi tưởng được không ông tướng?”
“Sao lại ngăn tôi? Khuôn mặt tôi sắp trùng lặp với khung cảnh ấy rồi mà.”
“Chẳng hiểu cậu đang phát ngôn cái gì.”
“Được tường thuật lại quá khứ làm tôi vui lắm chứ. Tôi muốn thử từ lâu mà không có dịp.”
“Xin lỗi ạ, cậu tự chơi một mình đi. Đến giờ tôi phải đi học rồi.”
“...Đành để lần sau vậy.”
Tôi miễn cưỡng gật đầu. Đáp lại, Aina thở dài với vẻ bực bội.
“Tối nay đi hẵng nói. Và tôi muốn thử món súp nữa.”
Xong, cô rời khỏi quán.
2
Trong lúc tôi bỏ thêm củi vào lò, chuông cửa vang lên. Một cô bé có đôi tai mèo cùng chiếc mũ len xuất hiện.
“Ô, chào mừng em.”
“...ZZZ…”
Nortri đáp bằng tiếng ngáy.
Em bước tới chỗ tấm đệm, đặt nó ngay trước lò rồi cuộn mình nằm lên.
“Fuwahhh…”
Tôi ngỡ em sẽ chìm vào cõi mơ luôn cơ, hóa ra mắt em vẫn cố gắng không khép lại hoàn toàn.
“...Yuu…ấm hơn nữa…”
Tôi cười khổ, bỏ thêm nhiều củi nữa. Lửa cháy phập phừng.
“Hôm nay sao vậy em?”
Tôi ngồi xuống, cất tiếng hỏi. Em mở hờ một con mắt.
“....Lạnh quá…Em chịu thua…”
Ra là trên đường tới trường em nó bỏ cuộc rồi hướng thẳng đây luôn.
“Dù có lạnh thì đây mới là thu thôi đó em. Mùa đông em tính thế nào?”
Nortri cau mày và làm mặt nghiêm nghị.
“...Em sẽ ngủ.”
Tôi không tài nào nhịn được cười trước câu trả lời chắc nịch đậm chất “Nortri” ấy.
“Đúng ha. Giấc ngủ rất quan trọng vào mùa đông. Dù sao trời cũng lạnh cóng mà.”
“...Vâng.”
Tôi xoa đầu cô bé khi mắt em đã nhắm nghiền lại. Tôi toan đứng dậy thì bé mèo ngay lập tức níu lấy quần tôi.
“...Nortri ơi, em có biết mình vừa thể hiện một tốc độ “bàn thờ” không?”
“...
Thỉnh thoảng thôi.”
Đúng là tộc Mèo có khác, rất ấn tượng.
“Em buông tay ra được không nè? Anh phải đi làm việc nữa.”
Trời lúc này đã sáng, chốc nữa khách quen sẽ tới.
“...Anh…đành lòng bỏ em hả…?”
“Xin lỗi nha Nortri. Tới lúc anh phải đi rồi. Tha lỗi cho anh nhé.”
“Thật độc ác…Hóa ra anh chỉ chơi đùa với em thôi ư…?”
Ẻm học mấy cái từ đó đâu ra vậy trời? Chẳng lẽ người ta nói con gái trưởng thành sớm hơn là đây ư?
“Em rất quan trọng với anh. Nhưng khách hàng đang đợi anh. Mong em hãy hiểu cho.”
“...Khách…không có mống nào…”
Á hự! Một đòn chí mạng đẩy tôi về ngưỡng máu tử! Tôi buộc gỡ tay em ra một cách lặng lẽ rồi chuồn đi mất.
“...Tsk.”
Với tiếng cổ vũ của Nortri, tôi quay lại quầy.
Đúng là không có khách thật, tuy nhiên đó không có nghĩa không có việc phải làm. Nào là dọn dẹp đồ dùng cho mùa hè vào kho, lau chùi đồ của mùa đông và sắp xếp chúng. Đây đích thị là một công việc quan trọng, yup, chứ không phải tôi kiếm cớ đâu nha.
Khách hàng vốn đã không thích ra ngoài giữa cái lạnh. Sau khi xong việc, họ sẽ về thẳng nhà, còn nếu muốn làm ấm người thì họ thà tới quán rượu hơn là quán cà phê. Mà quán tôi vốn đã bị gắn cái mác “kì lạ” làm lượng khách tới còn giảm hơn nữa.
Nói chứ lo lắng ít khách cũng vô nghĩa. Tôi đã hoàn toàn chấp nhận thực trạng này nhờ vào kinh nghiệm của những năm trước rồi. Sau khi chuẩn bị tinh thần rằng khách sẽ không đến, tôi cảm thấy đỡ bị tổn thương hơn. Tôi thong thả dọn kệ đựng đồ mà lòng không chút lo âu. Đây chính là nét cao thượng một chủ quán cà phê cần có.
Sau khi lấy hết đống chén dĩa ra khỏi tủ, tiếng chuông cửa vang lên. Đó là hai người đàn ông chơi cờ hôm nọ bước vào mang theo cái rét trên người.
“Ô, kính chào quý khách.”
Hai bên nhìn nhau, và ông lão mặt hẹp nghiêng mũ chào.
“Hôm nay bọn tôi lại làm phiền cậu nữa nhé.”
“Không sao đâu ạ. Hai người cứ thong thả.”
“Cậu có thể cho bọn ta cái đó không? Gọi là gì ấy nhỉ. À, cà phê. Một cốc ấm nhé.” - Ông già mặt tròn lên tiếng.
“Cả tôi nữa.”
Người còn lại cũng yêu cầu rồi ngồi vào bàn. Cả hai lấy ra bàn cờ di động, nhanh chóng sắp xếp các quân.
“Hôm nay tôi nhất định sẽ thắng.”
“Fufu. Để rồi xem.”
Ông già mặt tròn tuyên bố đầy khí thế trong khi ông lão mặt hẹp chỉ cười thoải mái.
Tôi pha cà phê, mừng vì hai người rất hợp nhau. Tôi đun nước, bỏ hạt vào máy xay. Tôi vừa xoay tay cầm vừa nghe hai vị khách chơi cờ.
“Được rồi, tôi sẽ chọn trắng, và đi E4.”
Dứt lời, tiếng gõ “cộc” phát ra.
“Oya. Vậy thì tôi sẽ chọn nước này.”
Ông lão mặt hẹp thì thầm câu ấy, tiếng “cộc” lại xuất hiện.
Bên ngoài gió vẫn thổi vù vù nhưng không có cách nào len lỏi vào đây. Thỉnh thoảng tôi lại nghe tiếng tanh tách từ lò sưởi. Trong khi đó, tiếng cộp cộp của các con cờ di chuyển thi thoảng xen vào lúc nhanh lúc chậm. Vừa lắng nghe những âm thanh kia, tôi vừa quan sát phần bột nổi lên trên chất lỏng được chiết xuất vô cùng đẹp mắt.
Pha chế xong, tôi đổ ra hai chiếc ly. Hơi nước trắng xóa bốc lên làm ấm không gian xung quanh. Hương thơm của cà phê dường như đậm đà hơn vào ngày lạnh, khiến người pha là tôi cũng bị mê hoặc.
Tôi đặt ly lên đĩa và đem cho hai vị khách. Tôi liếc thử bàn cờ, phát hiện ông già mặt tròn đang gặp bất lợi. Ông khoanh tay trề môi, mắt dán chặt vào các quân.
“Cháu xin phép ạ.”
“Ô, cảm ơn cháu.”
Đặt cà phê xuống, ông lão mặt hẹp chậm rãi gật đầu. Người còn lại thì lẩm bẩm cái gì đó và với tay cầm đưa lên miệng. “Nóng!” - ông kêu lên, nheo mắt khi nuốt xuống. Phản ứng là thế, ông lại khen:
“À! Ngon quá! Đúng là thức uống tuyệt hảo cho ngày lạnh!”
“Còn tôi thì thích để nguội một chút.”
Ông lão mặt hẹp đáp, nâng ly thổi. Tôi tính rời thì ông già mặt tròn lên tiếng:
“Chỗ cậu có phục vụ đồ ăn đúng không? Tôi muốn ăn gì đấy ấm ấm.”
“Vâng. Thực đơn đây ạ.”
Tôi đưa ông tờ thực đơn vừa mới được chỉnh hồi sáng. Nhìn qua, ông nhướn mày.
“Có mấy món tôi chưa thấy bao giờ luôn. Tò mò thật nha.”
“Đâu, cho xem nào?” Người kia cũng ngó sang. “Chữ đẹp ghê ta.”
“Ồ, thế á?”
“Từ này hay nha. Tôi chọn món này. Súp kem theo mùa có vẻ hấp dẫn.”
“Hửm?”
Người mặt tròn nghiêng đầu, người mặt hẹp cười, giải thích:
“Chẳng phải “theo mùa” nghe rất quyến rũ sao? Chủ quán, cho tôi hai phần này.”
Tôi gật đầu và bước vào bếp. Tôi múc hai phần súp kem đã chuẩn bị sẵn từ sáng trong nồi ra chảo rồi bật lửa.
Gần như ngay lập tức, nó sủi bọt, lan tỏa mùi sữa ra xung quanh. Tôi dùng rất nhiều sữa nên chỉ cần ngửi thôi đã thấy thèm rồi.
Điểm xuyết trên nền kem trắng là những miếng cà rốt màu đỏ rất nổi bật cùng màu vàng của những viên khoai tây mịn màng. Thịt gà được cắt thành miếng vừa ăn cùng hai loại nấm khác nhau cũng nằm rải rác xung quanh. Đây chính là món súp kem nhà làm siêu đơn giản!
Tôi khuấy từ từ. Các nguyên liệu cần được làm nóng đều, tới khi phần rìa cũng sủi bọt mới tắt bếp. Hơi nước bốc lên ngang tầm mắt tựa như sương mù, kết hợp với mùi sữa nồng nàn làm tôi nhớ tới một ngày nọ.
Chaporia
Bình Luận (0)