1
Không khí buổi sáng thật lạnh. Nó không tới mức khiến tôi không muốn chui ra khỏi giường, nhưng khi vệ sinh cá nhân răng lại đánh bò cạp liên tục. Nước cũng lạnh không kém, rửa mặt xong là tỉnh như sáo luôn.
Thử thách khó khăn nhất khi thức giấc vào những ngày rét là lết cái thân ra khỏi giường, sau đó trở ngại lớn nhất mang tên “đánh răng rửa mặt” sẽ nắc ta khỏi cơn buồn ngủ.
Xong xuôi, tôi thay đồ ngủ sang đồng phục làm việc. Trước hết, tôi dọn dẹp phía sau quầy. Sau đó tôi đặt ghế lên bàn để dễ quét sàn hơn. Trừ tiếng động do tôi tạo ra, quán im phăng phắc không chút âm thanh khiến người ta cảm thấy cô đơn và xa cách.
Tôi kéo rèm đón ánh ban mai đầu tiên chiếu vào quán, mở cửa sổ ra cho không khí trong lành lướt lên da thịt. Lạnh thật, nhưng cái lạnh đó đã thổi bay hoàn toàn những cơn buồn ngủ còn sót lại trong tôi.
Tôi lấy dụng cụ ra khỏi kho và bắt đầu quét với lau sàn. Tối qua lúc đóng cửa tôi đã làm kĩ rồi nên buổi sáng chỉ cần sơ sơ là được, xem như là một nghi thức trước giờ mở cửa.
Đặt hết ghế xuống, tôi dùng khăn lau mặt quầy và bàn. Tôi thở hổn hển sau khi hoàn thành, được cái cơ thể cũng ấm lên theo.
Trong lò sưởi, nửa số củi chưa cháy hết bị phủ một lớp tro mỏng. Tôi đặt củi sang một bên và quét lớp tro ra. Rồi, tôi thêm củi mới, vỏ cây bắt lửa và một que diêm đang cháy vào. Rất nhanh, lửa đã bốc lên.
Công việc chuẩn bị đã hoàn tất. Tôi ngồi xuống thư giãn.
Tôi đưa tay về phía lò sưởi, cảm nhận hơi ấm truyền qua cơ thể. Hương gỗ lan tỏa cùng tiếng tí tách của lửa hệt như lúc rang cà phê vậy.
Tôi chợt nảy ra một ý tưởng.
Tôi chưa bao giờ được đi cắm trại bên lửa cả, nhưng nấu gì đó bằng chính ngọn lửa này nghe có vẻ hay.
“Hừm…”
Tôi đứng dậy đi tới tủ lạnh. Bên trong chứa đủ thứ nguyên liệu, tuy nhiên liệu có cái nào phù hợp để nướng không đây ta? Bỗng thứ gì đó bọc trong giấy lọt vào mắt tôi. Tôi lấy nó ra cùng hai cây xiên từ đồ đựng dụng cụ và trở lại lò sưởi.
Ngọn lửa đang cháy hừng hực. Tôi đặt mông xuống và mở lớp giấy ra, đựng ở trỏng là hai miếng xúc xích cỡ lớn. Một loại thực phẩm bảo quản truyền thống cho mùa đông, nhà nhà người người đều trữ sẵn.
Tôi nghe nói hai miếng này được tạo ra từ nguyên liệu và phương pháp đặc biệt. Anh bán hàng có giải thích cho tôi mà tôi chẳng hiểu cái mô tê gì hết, toàn thuật ngữ chuyên ngành.
Nói chứ, ăn vào sẽ hiểu ngay thôi. Tôi chỉ cần xiên nó rồi để gần lửa là được. Tiếc cái tôi không cắm xuống đất được như cắm trại, đành phải cầm tay.
Tôi không quá thích chúng nên hiếm khi nào ăn. Chúng có vị rất đậm, nói “hoang dã” cũng không ngoa.
Xúc xích ở đây là hỗn hợp máu, mỡ, nội tạng, thịt được băm nhỏ rồi nhồi vào dạ dày hoặc ruột động vật. Thế giới này không có khái niệm cải tạo giống, vì vậy nó mới có cái vị “độc lạ Bình Dương”. Hơn nữa, ăn trực tiếp máu với nội tạng không phải là gu của người hiện đại. Tôi không có ý chê nó dở, không quen thôi. [note78432]
Xúc xích nướng trực tiếp với lửa bắt đầu xuất hiện vết cháy. Tôi đưa ra xa đồng thời lật mặt để nó chín đều. Lớp vỏ bên ngoài cuối cùng cũng tróc, nước thịt ứa ra từng giọt. Một mùi thơm nồng lan tỏa kích thích cơn thèm ăn của tôi.
Khi gần xong, tôi thu về đặt lên giấy thấm dầu.
Tôi cầm một miếng đã được nướng kĩ lên quan sát. Lớp vỏ màu nâu sậm có vài ba điểm đen như nước tương. Ừm, na ná xúc xích mà tôi biết. Tôi thổi cho nguội bớt rồi cắn một miếng nhỏ.
“Úi! Nóng nóng!”
Tiếng răng rắc của lớp vỏ giòn bên ngoài vỡ chạy thành một bản ghi âm vang vọng trong tâm trí, đồng thời nước thịt chảy ra. Tôi nhai từ từ, hương vị độc đáo ấy lan tỏa khắp ngóc ngách.
Đó là cái mùi của thịt. Rất nhiều thịt. Nó mãnh liệt, mạnh mẽ như chiếc xe tăng T59 số hiệu 390 húc thẳng vào cổng Dinh Độc Lập.
Tôi chỉ cắn miếng nhỏ thôi mà đã thỏa mãn như sau khi thưởng thức xong một phần bít tết vậy. Tôi nhìn lại miếng xúc xích, thấy nó bao la là nước, thử sờ môi lại thấy môi cũng dính nước tùm lum.
“Thêm mấy ly bia nữa là hết sảy luôn.”
Tôi không biết uống nhưng hiểu rõ đây là món nhắm hết sức tuyệt vời. Không có thứ gì để làm dịu đi cái dư âm dai dẳng này trong cổ họng thì khó mà ăn hết nổi.
Tôi đặt phần này xuống để lấy phần còn lại. Nó có màu đen và cũng có vị độc đáo của riêng nó.
Tôi thổi cẩn thận hơn trước rồi cắn một miếng nhẹ.
“Ặc.”
Nửa miếng thôi đã đủ để tôi đoán ra thành phần của nó rồi. Xúc xích nhiều tiết. Cái vị đặc trưng ấy nhanh chóng lan tỏa khắp miệng. Cứ ngỡ không hợp thì…
“Hửm?...Cũng ngon đấy chứ nhể?”
Nghi ngờ bản thân, tôi cắn thêm miếng nữa.
Nó không mọng nước như cái vừa rồi, và tôi có thể dễ dàng liệt kê ra gia vị họ sử dụng. Tóm gọn lại, đây là bữa tiệc của gia vị nhằm khử đi mùi tanh của máu, cơ mà nhiều đến độ lưỡi tôi tê luôn rồi. Tuy nhiên, nhờ đấy mùi tiết không quá nhiều, hương vị cũng phong phú hơn. Thịt lẫn nước hòa trộn trong miệng, đến khi nuốt xuống thì không còn dư vị khó chịu nào nữa.
Miếng xúc xích đen tưởng không ngon ai dè ngon không tưởng ạ. Nó xóa sạch cảm giác béo ngậy của loại đầu.
“Xúc xích đúng là sâu sắc và uyên thâm mà.”
Tôi gật đầu với chính mình, răng cắn xúc xích nâu. Tôi có thể thưởng thức hương vị đậm mùi thịt này mãi. Từng lần nhai, tôi đều cảm nhận được trong đó hơi thở của thiên nhiên. Ắt hẳn đây chính là thành quả chỉ nướng trực tiếp trên lửa mới có, như thể mùi gỗ đã ngấm vào từng thớ thịt.
Thay phiên nhau ăn từng cây cũng đem lại sự mới lạ không kém. Độ quyến rũ của chúng tăng lên theo từng khoảnh khắc, chao ôi một bữa ăn mới điên rồ làm sao!
Giữa chừng, tôi chẳng thể phân biệt được đâu là của miếng nào nữa. Tôi đứng dậy bước ra sau quầy lấy bánh mì, tách nó ra và kẹp một lát phô mai từ trong tủ lạnh. Tôi đặt nó lên một cái chảo nhỏ được treo trên tường rồi đem để lên lửa lò.
Cái chảo nóng lên nhanh chóng, tôi vẩy nhẹ chảo để lật mặt. Nhìn vào bên vừa mới trở mình, tôi xác nhận bánh mì sắp được rồi. Chờ thêm giây lát nữa, phô mai chảy ra. Ừm, vừa tới.
Tôi rút chảo. Giờ để lên sàn ngay là cháy luôn nên tôi cầm nó lơ lửng trước mặt. Tôi đợi bánh nguội đi một tí mới thử chạm vào. Vẫn còn nóng lắm. Tôi vừa cố banh miếng bánh mì ra vừa đổi tay liên tục, cuối cùng cũng nhét được hai miếng xúc xích đang ăn dở vào thành công.
“Đây gọi là sandwich hay hotdog đây?”
Tôi không biết hai thứ khác nhau ở điểm nào. Kệ đi, tôi thích cả hai, cái nào chẳng được.
Tôi cắn một miếng thật to. Nước mọng chảy ra nhanh chóng bị bánh mì hút hết. Mùi thơm của bánh nướng hòa quyện với vị thịt đậm đà và gắn kết với nhau bằng phô mai béo ngậy.
Tôi chợt tự vấn: liệu có nên thêm rau vào không? Sao bỗng dưng thấy nan giải quá.
Hương vị sẽ cân bằng hơn nếu có cái tươi mát của rau. Vả lại, lưỡi của tôi sẽ đình công nếu trong miệng cứ liên tục bùng nổ vị giác như pháo hoa năm mới mất. Cơ mà thêm rau đồng nghĩa vai trò của xúc xích với phô mai đến đây là hết. Ừm, cứ để yên sẽ tốt hơn. Rau củ chỉ nên dùng cho trang trí thôi.
Nuốt xong, tôi cắn đầu bên kia.
Xúc xích nhiều tiết không mọng nước như cái kia, cũng không dai nữa.
“Ngon ghê.”
Cái này đi chung với phô mai thực sự là cái gì đấy. Xúc xích đậm đà kết hợp phô mai đem đến cho tôi một nốt nhạc sâu lắng đầy huyền bí. Nó đơn giản, nhẹ nhàng, là người mẹ vỗ về đứa trẻ đang khóc. Nó còn trang điểm thêm cho sắc đẹp của bánh mì nữa. Nói cách khác, đây là thứ phục vụ riêng cho bánh mì, dù sao thức ăn ở thế giới này cũng chủ yếu là bánh mì, không hợp với cơm là phải.
Tôi thưởng thức từng miếng như một nhà phê bình ẩm thực, kết thúc bữa ăn trong tâm thế thanh thản. Cái vị “bốc đồng” ban đầu làm tôi e ngại, cơ mà sau khi ăn kèm với bánh mì kẹp phô mai thì đúng là tuyệt cú mèo.
“Phù. No quá.”
Nó hơi nặng cho bữa sáng, nhưng thỉnh thoảng làm vậy cũng không tệ. Tôi gấp tờ giấy dầu lại, cầm chảo rồi đứng dậy.
Ăn sáng xong, tôi bắt đầu muốn uống một tách cà phê đón chào ngày mới như thường lệ. Tôi đã quen với nó rồi, không có khiến tinh thần tôi bất an lắm.
Tôi đặt chảo vào bồn rửa và lấy một bình đựng cà phê rang trong tủ. Tôi ước chừng lượng đủ cho một cốc rồi cho vào máy xay trong khi đun nước.
Tôi mở tủ lạnh, lấy một cái hũ chứa chất lỏng cùng một tấm vải nỉ ngâm bên trong. Nó giống một cái lưới bắt côn trùng với nhiều mắt lưới, kích thước cỡ lòng bàn tay. Tất nhiên, nó dùng để pha cà phê.
Tôi mở vòi nước rửa miếng vải, kẹp vào giá đỡ rồi giũ nhẹ để loại bỏ nước. Sau đó tôi để bột cà phê đã xay vào và đặt lên ly. Tôi cho vài giọt nước sôi, đợi một lúc rồi rót tiếp. Bột phồng lên sau khi hấp thụ nước, hơi ẩm từ từ thấm qua.
Cuối cùng, tách, giọt đầu tiên rơi xuống ly. Tôi kiểm tra lượng nước và bắt đầu đổ thêm. Thấy không còn chảy nữa, tôi lấy tấm vải ra.
Đưa chiếc ly lên ngửi, tôi nhấp một ngụm.
“Hmm, vẫn ngon như ngày nào.”
Phương pháp này được gọi là Nel Drip [note78433], hương vị sẽ khác phụ thuộc vào chất lượng miếng vải. Đặc biệt với các loại cà phe rang đậm, cách làm ấy sẽ cho ra mùi thơm quyến rũ khó cưỡng mà Pour Over Coffee [note78434] hay French Press Coffee [note78435] không thể đem lại. Mấu chốt chính là các mắt lưới của vải nỉ.
Vì vải nỉ khá thô nên vị sẽ thay đổi rất nhiều nếu nước được cho vào bừa bãi.
Nước nóng thấm trong vải sẽ chậm rãi di chuyển cùng bột cà phê ẩm, hai thứ sẽ hòa vào nhau tại điểm cuối rồi nhỏ xuống. Cơ chế của nó rất khó kiểm soát. Tùy thuộc vào cách thêm nước, cách đi qua miếng vải, cách bột được nghiền và nhiệt độ nước, người ta có thể điều chỉnh dòng chảy ấy.
Tôi có thể làm ra hương vị tiêu biểu của Nel Drip, nhưng nói nó vừa ý không thì câu trả lời là không. Do đó tôi không pha chế bằng phương pháp này khi bán, chỉ tự mình thưởng thức.
Tôi uống thêm một chút rồi cùng cái ly bước ra ngoài quán. Cơn gió nhẹ nhàng vuốt ve đôi má, để lại cái lạnh vấn vương. Xa xa, những ngọn núi bị bao phủ bởi lớp sương mù trắng xóa.
Những đám mây còn chứa đựng tàn dư của màn đêm dần bay đi. Ánh ban mai đã chiếu rọi khắp con phố. Người người bắt đầu đổ ra đường, sạp hàng ven đường đã mở. Mấy tấm vải đầy màu sắc họ bày ra chứa đồ đạc và hàng hóa của họ.
Mở quán buổi đêm cũng vui, nhưng vừa nhâm nhi cà phê vừa ngắm cảnh buổi sáng vẫn rất tuyệt vời.
“Quả là một buổi sáng đẹp trời nhỉ…”
Trong lúc còn đang đắm chìm, một người phụ nữ bước tới. Tôi không bận tâm nếu là người qua đường bình thường, ấy vậy cô đứng lại, giáo giác nhìn quanh để tìm kiếm thứ gì đó. Tôi ngỡ là du khách, ai dè không phải. Bộ đồ cô mặc đúng là đẹp nhưng lại khá nhẹ, giống như rời nhà đi dạo hơn.
Người phụ nữ tiến lại chỗ tôi. Hai cặp mắt va vào nhau, và cô đi tới gần hơn nữa. Khuôn mặt nhỏ nhắn, mũi cũng nhỏ, đôi môi mỏng. Đôi mắt xanh thẳm to tròn, lông mày thẳng và mỏng, tạo cảm giác của một con người có ý chí kiên cường.
Cô nhìn tôi, rồi nhìn lên cửa hàng, cuối cùng cất tiếng:
“Tôi bị mất trí nhớ rồi.”
“...Hả?”
Tôi chỉ biết phát ra âm thanh ngớ ngẩn.
“Mất trí nhớ á?”
Chẳng ai tự dưng mở đầu câu chuyện bằng việc nói mình mất trí nhớ cả. Đã vậy đây còn là lần đầu tiên tôi gặp người bị trường hợp này.
Tôi quan sát cô để đề phòng đây là trò đùa gì đó, trái lại ánh mắt vô cùng nghiêm túc. Tuy nhiên, tôi có cảm giác thay vì lo chuyện tìm lại trí nhớ, cô đang kiếm điều gì khác cơ.
“Hẳn là rắc rối lắm nhỉ.”
“Vâng.” Người phụ nữ gật đầu. “Tôi là ai, đây là đâu, tôi chẳng rõ nữa rồi.”
Cô dõng dạc nói như thể đọc kịch bản đã viết từ trước. Có điều, tôi vẫn e ngại liệu có nên tra hỏi trực tiếp hay không.
Người phụ nữ đứng đó với biểu cảm nghiêm túc.
Tôi đứng đó với ly cà phê trên tay.
Tôi nên làm gì đây? Đưa cô tới bệnh viện? Gọi cảnh vệ? Mọi người trên thế giới này đối phó với việc mất trí nhớ như thế nào? Hay là lặng lẽ sủi vào quán? Biết đâu chừng cô ta là người xấu thì sao.
Người phá vỡ bầu không khí im lặng lại là đương sự.
“Ừm thì, xin lỗi vì đã làm phiền, nhưng cậu có thể cho tôi nghỉ ngơi một chút được không? Đây là hàng quán gì đấy nhỉ? Biết đâu chừng có khách nào biết tôi thì sao? Như vậy được chứ?”
“Ồ, ra vậy.”
Cô rất nhanh trí, càng làm tôi nghi ngờ đây là sắp đặt. Bỏ qua chuyện ấy, tôi cân nhắc có nên từ chối không, cuối cùng mỉm cười.
Đây là quán cà phê. Không có lý do gì để nó từ chối ai cả. Điều này là lẽ tự nhiên rồi. Vì đã đưa ra quyết định, tôi dẹp hết hồ nghi và lo âu sang một bên, chỉ tay vào cửa.
“Tất nhiên rồi. Kính mời quý khách.”
2
Tất cả khách hàng đều thở ra một hơi thật nhẹ nhõm khi được hơi ấm của quán ôm lấy mỗi lúc bước vào từ cái rét run người. Rồi họ sẽ chú ý tới người phụ nữ ngồi giữa quán đang nhìn chằm chằm họ. Cô ấy không hề quay mặt đi dù hai bên có khóa mắt với nhau. Nếu có ai nghiêng đầu bối rối, cô sẽ mỉm cười giải thích.
“Kính chào quý khách.”
Cảnh tượng này đã diễn ra từ sáng tới giờ rồi. Khách quen nào cũng hoang mang tột độ, và sẽ đi tới quầy để hỏi cho ra lẽ. Ví dụ như…
“Cậu thuê phục vụ hồi nào thế?”
Anh Phil hỏi khẽ, mắt liếc trộm người phụ nữ. Câu này tôi nghe nhiều rồi, và tôi sẽ lại giải thích tường tận mọi chuyện.
“Mất trí nhớ á?”
“Cô ấy nói có lẽ sẽ nhận ra ai đó nếu ở trong quán.”
Thoạt đầu cổ chỉ ngồi quan sát thôi, giờ cổ đi tiếp khách luôn.
“Có kết quả nào không?”
Tôi lắc đầu.
“Mới sáng à, và cũng chẳng có nhiều khách nữa.”
Khác với hồi du khách lũ lượt kéo tới xem Danh ca, mỗi ngày hiện tại trôi qua vô cùng yên bình. Lượng người ghé quán cũng ổn định như trước.
“Anh Phil, nếu được, anh bắt chuyện với cổ được không?”
“Được chứ. Thực ra ấy nhé, tôi đang lên ý tưởng cho Triển lãm Hokka. Đợt này tôi tự tin lắm. À, Triển lãm Hokka là buổi triển lãm vô cùng nổi tiếng luôn đấy.”
“Ai chứ không phải với tôi.”
Tôi phanh anh Phil lại trước khi ảnh liến thoắng liên hồi và đánh mắt về người phụ nữ. Anh gật đầu hiểu ý.
“Có lý ha. Biết đâu cổ sẽ nhớ ra nếu nói chuyện với ai đó. Cứ giao cho tôi xử lý.”
Tuyên bố rõ ràng, anh quay người lại, đứng thẳng lưng, từng bước tiến tới chỗ người phụ nữ như con rô bốt bị hỏng.
Tay tôi vẫn pha cà phê cho khách trong khi mắt theo dõi ảnh. Anh đứng trước mặt cô, vụng về hắng giọng.
“E-e hèm. X-xin chào cô.”
Nghe thấy lời chào, người phụ nữ ngẩng đầu lên.
“Vâng, chào anh.”
“Nếu có thể, cô n-nói chuyện với tôi được không?”
Anh Phil lắp bắp, rõ ràng không quen nói chuyện với người khác giới, còn đương sự chỉ nghiêng đầu.
“Anh biết tôi à?”
“K-không hề, nhưng có lẽ ta tìm được manh mối gì đấy sau khi trao đổi thì sao?”
“Ô!” Ngườ phụ nữ vỗ tay. “Ra là vậy. Mong anh chiếu cố.”
Thấy người phụ nữ cúi đầu, anh cũng hoảng loạn cúi theo.
“Nào, mời ngồi.”
“C-cảm ơn.”
Anh Phil ngồi phía đối diện bắt đầu cẩn thận mở lời.
Tạm gác hai người họ sang một bên, tôi đổ cà phê ra ly phục vụ khách.
“Của ông đây ạ.”
“Ô, cảm ơn nha.”
Một giọng vui vẻ đáp lại. Là ông lão mặt hẹp dạo này thường lui tới quán. Bàn cờ di động với các quân được trải ra trước mặt. Phía bên kia không có đối thủ nên hẳn ông đang học thế cờ.
“Hôm nay ông tới một mình ạ?”
Tôi ám chỉ tới ông già mặt tròn. Lão cười khổ:
“Cái lưng của ổng lại biểu tình nữa. Chuyện thường thấy ở cái tuổi này ý mà.”
Rồi ông chỉ tay về phía bàn cờ với điệu bộ vui vẻ:
“Sẵn tiện, cậu sẽ đi nước nào hả chủ quán? Lượt của đen.”
“Khó thế.” Tôi nhướn người xem.
“Đúng. Công hay thủ? Tùy thuộc vào cách di chuyển, chúng ta có thể phần nào đoán được tính cách của người chơi đấy.”
Rõ ràng Trắng đang tấn công. Tôi có nên gia cố phòng ngự hay tấn công tìm cơ hội lật ngược?
Đen đang phải đưa ra lựa chọn hết sức quan trọng. Không phải chuyện đúng sai, mà là muốn hướng đến mục đích gì.
“Theo cháu…Tượng về E7 chăng?”
“Hmmm. Tôi hiểu rồi. Là rút lui.”
Lão ôm cằm rồi nhìn tôi.
“Cậu không muốn tiến công nhỉ.”
“Vì con Hậu đang ở thế khó ạ. Sai một nước là mất luôn.”
“Hmmm, vậy à.”
Ông đẩy con Mã Trắng lên để truy bắt con Tượng Đen vừa rút về.
“Có hơi gượng ép quá không ạ?”
Lựa chọn của lão còn chẳng xuất hiện trong đầu tôi vì nó đi ngược với bản năng của tôi. Nó quá lạ, lại đưa con Mã vào vị trí xấu. Trong các ván đấu hiện đại sẽ chẳng có ai đi nước này cả.
“Chủ quán, cậu sẽ chọn những nước cờ không để mình thua.”
“Vâng, ông nói đúng.”
Chơi sao cho không thua, quả là cách diễn đạt hay. Đây không phải chỉ là tính cách của tôi mà còn là xu hướng của cờ vua hiện đại. Dựa vào những gì đã nghiên cứu qua nhiều năm, những nước đi táo bạo và độc lạ chỉ tổ dẫn đến thất bại của tôi thôi.
“Đó là vì cậu là một người chơi giỏi. Từng lựa chọn của cậu đều hợp lý, hoàn hảo và không vết xước.”
Lão nheo mắt nhìn tôi, còn tôi chẳng đoán được biểu cảm của lão.
“Tuy nhiên, vẫn chưa đủ. Nếu muốn trở nên mạnh mẽ hơn, chỉ giỏi thôi là chưa đủ.”
Vì lí do nào đấy, lời của lão thấm đẫm vào tâm trí tôi. Không phải là câu nói nổi tiếng của danh nhân nào cả, nhưng nó vẫn để lại cho tôi ấn tượng vô cùng sâu đậm.
Ông lão đột nhiên giãn cơ mặt và đưa hai tay ra sau đầu.
“Đùa thôi, đùa thôi. Tôi diễn xuất thế nào? Nói chứ người già bọn tôi lúc nào cũng thích phát ngôn triết lý hết, đừng quan tâm làm gì.”
Ông cúi đầu xuống rồi ngẩng đầu lên với nụ cười ấm áp làm tôi không kịp phản ứng. Mãi tới khi có khách khác kêu, tôi mới gật đầu rời đi.
Vẫn chưa đủ. Đầu tôi vang vọng lời lão mãi.
3
Người phụ nữ bị mất trí nhớ trò chuyện hăng say với anh Phil. Song, chỉ có người sau đang cố kiếm chủ đề, còn người trước chỉ mỉm cười đáp lại.
Mặt anh Phil càng ngày càng đỏ, mắt dao động không thôi. Rõ ràng anh đang quá nhận thức về đối phương. Chà, cô đúng là rất xinh đẹp và duyên dáng. Cô cũng phiền lòng vì bị mất trí nhớ nữa nên tôi hiểu vì sao ảnh muốn giúp cổ mà.
Song, có một điều khiến tôi bận tâm mãi. Dù vẫn nghe anh Phil nói, mắt cô cứ hướng về phía cửa ra vào. Trong vô thức, và lặp đi lặp lại liên tục. Hễ cứ có người tới, cô lại trông thất vọng. Rõ ràng, cô đang đợi ai đó.
Một người không có ký ức lại chờ người rõ là kỳ lạ. Dù có cố gắng gạt suy nghĩ ấy đi, nó vẫn cứ đeo bám trong đầu.
Vậy thì, câu hỏi đặt ra là: người đó là ai? Và câu trả lời cuối cùng đã xuất hiện vào buổi trưa.
Chuông cửa vang lên. Một thanh niên mặt sói bước vào quan sát xung quanh, liếc sang tôi và đứng qua một bên. Anh ta là vệ sĩ kiêm người hầu của ông Corlone. Và chỉ giây sau, người chủ xuất hiện. Ông vẫn đội chiếc mũ nhỏ nhắn trên đầu thỏ trắng tinh như mọi ngày.
Vừa qua cửa, ông Corlone bỗng dừng lại. Thật hiếm thấy ông ấy ngỡ ngàng tới mức này.
“Không lẽ nào…Elise ư?”
Ông nhìn chằm chằm về phía người phụ nữ bị mất trí nhớ.
Anh Phil đảo mắt qua lại giữa hai người. Mặc anh đang cố nắm bắt tình hình, người phụ nữ đứng dậy tiến lại gần ông Corlone.
“...Ông biết tôi sao?”
Giọng cô vang lên, chứa đựng dường như là sự kìm nén cảm xúc, là chút thân quen, là phần lạnh lùng.
“Không. Không phải. Cô là ai?”
Người trả lời là anh Phil.
“Erm, có vẻ cô ấy bị mất trí nhớ. Đó là lý do cổ ở đây để biết chừng có thể tìm được một người quen cổ.”
Sau khi liếc nhìn anh Phil, ông Corlone quay sang tôi để nhận cái gật đầu rồi nhìn thẳng vào người phụ nữ ông gọi là “Elise”.
“Xin thứ lỗi. Cô trông giống một người ta quen nên ta nhận nhầm.”
“Người tên Elise đó giống tôi à?”
“Phải.”
Anh Phil liền hỏi “Ừm thì, có lẽ cô ấy là Elise chăng?” thì ông Corlone làu nhàu “Với những chủng tộc ngoại hình không đi đôi với tuổi tác thì đúng. Bây giờ cô ấy nhiêu rồi ấy nhể…? Nhưng chắc chắn sẽ không trẻ thế này đâu.”
Ông bước lại quầy, gã vệ sĩ ra ngoài quán. Mãi cho chuông cửa dừng hẳn, người phụ nữ mới nói tiếp:
“Nếu ông không phiền, có thể kể cho tôi về người tên “Elise” kia được không?”
“Có đó. Đáng tiếc, tôi phải từ chối cô.”
Ông gằn giọng nói, trái ngược với vẻ hào sảng thường ngày làm tôi lạnh sống lưng.
Cả người phụ nữ cũng rùng mình, nhưng cô đưa tay lên ngực với đôi mày nhíu lại.
“Dẫu thế, tôi vẫn muốn biết. Xin hãy nói cho tôi đi ạ.”
Ông Corlone đứng yên không nói một lời. Nhưng cô không nao núng, tiếp tục nhìn thẳng vào ông và chờ đợi.
Bầu không khí căng thẳng lập tức được giải tỏa. Ông Corlone đặt tay lên mũ và quay người. Đôi mắt ông như đang nhớ lại điều gì đấy thật trân quý từ lâu về trước.
“...Chẳng phải là câu chuyện vui vẻ gì đâu. Chỉ là mấy thứ cũ rích nhàm chán thôi.”
Người phụ nữ gật đầu chắc nịch.
“Không sao đâu ạ. Tôi muốn nghe.”
Ông Corlone nhảy lên ghế và thở dài. Ông mở lời, bắt đầu chuyến du hành về miền kí ức của mình.
“Elise là người phụ nữ duy nhất ta đem lòng yêu.”
Chaporia
Bình Luận (0)