Chương III — Chùa Pháp Hoa
[Chương III — Chùa Pháp Hoa]
Tôi thở dốc, bò sang mái bên cạnh, chậm rãi trượt xuống ban công tầng hai, nhảy sang lớp mái ngói của ngôi chùa cũ. Mùi nhang còn vương trên không khí, cánh cửa gỗ khép hờ. Tôi chọn một địa điểm thích hợp rồi nhảy xuống.
Bên trong chùa là khoảng sân gạch rêu phong, một bức tượng Quan Âm đứng lặng lẽ giữa bóng tối. Chiếc áo nâu sòng đẫm mưa vẫn vắt trên dây phơi, nồi cơm nguội bám váng, chén bát úp ngược bên bể nước.
Mọi thứ như thể người ta vừa biến mất. Chỉ có gió thổi qua và mưa đập mái ngói như con tim dồn dập.
Tôi ngồi thu mình xuống bậc thềm đá. Tiếng mưa ngoài hiên rơi đều lên mái ngói, rồi lăn xuống nền gạch lạnh, nghe như từng giọt thời gian nhỏ xuống người tôi. Tim tôi vẫn còn đập dồn dập, tiếng thở gấp gáp xen lẫn tiếng côn trùng rả rích bên ngoài. Mùi nhang cũ, khói tro, và hoa cúc héo quyện lại thành một thứ hương buồn bã, nhạt nhòa.
Tôi ép lưng vào tường, cảm nhận cái lạnh thấm dần qua lớp áo khoác mượn vội. Từng đợt rùng mình chạy dọc sống lưng. Tôi nhìn vào bàn tay đó, tưởng tượng như đang cầm một thứ gì đó không thuộc về mình.
Tôi khẽ đưa tay chạm vào tai mình, cảm giác mềm, ấm, nhói lên ở gốc. Cảm giác thật quá, không phải ảo giác, không phải mơ. Tôi đã thật sự trở thành một thứ khác. Không còn là người. Nếu tôi chết ngay bây giờ, liệu có ai còn nhớ đến mình?
Tôi hít một hơi sâu, thế giới lặng lại một lát, chỉ còn lại trăng, mưa, và tiếng thở của chính mình. Ánh trăng mỏng vắt ngang mái tôn, tỏa một vầng lạnh lên mặt nước còn đọng trên lòng đường, nó như đặt một bàn tay dịu dàng lên thái dương tôi, xoa đi mảnh vụn của một cuộc sống đã mất. Trong khoảnh khắc đó, nỗi sợ lùi lại. Có buồn bã nhưng không hỗn loạn.
Cơ thể tôi không còn mong manh như trước. Mỗi hơi thở như sắc bén hơn, từng giác quan như được mài nhọn. Tiếng mưa nhỏ ở xa hóa thành một bản nhạc rõ ràng, tiếng kim loại, tiếng bước chân, nhịp thở của những con người đi săn. Tay tôi nắm chặt vô thức rồi thả, và... chờ đã, chẳng phải sức mạnh này chỉ là... siêu thể chất đơn giản sao? Hiểu rồi! Cơ thể mạnh hơn, phản xạ nhanh hơn, giác quan rõ hơn, nhưng đầu óc vẫn là của tôi. Tôi vẫn quyết định, vẫn biết đau, vẫn biết buồn.
Nó là công cụ của tôi. Tôi cần nó để sống. Vì tôi phải sống!
Tôi nhìn quanh, đo đếm. Ngôi chùa này, Pháp Hoa, một nơi linh thiêng. Nơi đây, trong mắt lực lượng công an chống dị nhân là lá chắn pháp lý. Không nổ súng bừa bãi, không đập phá di tích. Họ có thể phong tỏa, bao vây, nhưng sẽ ngần ngại khi phải lao vào chính điện nổ súng hoặc dùng hỏa lực mạnh. Đây là điều mà tôi cần để thay đổi ván bài.
Nếu họ muốn bắt tôi trong im lặng, họ sẽ cố cô lập, chốt chặn. Nhưng nếu họ muốn vào chùa và “giải quyết” tôi bằng biện pháp tiêu diệt ngay lập tức, họ sẽ phải cân nhắc cái giá dư luận khi làm hỏng nơi thờ tự. Tôi nhận ra điều đó như một kẻ nhìn thấy khả năng roll ra một character hạng SSS, nhỏ nhưng không phải không thể.
Thoát ra ngoại ô, đó mới là mục tiêu thật sự. Ít camera, ít công an, nhiều ngóc ngách rải rác, khả năng bị chặn đứng và săn đuổi được giảm đi. Ngoại ô gần nhất…qua cầu Chương Dương! Bên đó thông với một đường cống ngầm gần đây, cống ngầm thì chỗ nào cũng có, khả năng họ không biết đích đến của mình cao.
Trong đầu tôi hiện lên một đường thẳng đơn giản: ra khỏi trung tâm, qua những con phố nhỏ, chui rúc đường cống ngầm, hướng về cầu Chương Dương. Cầu lớn, dễ gây chú ý, nhưng nếu mình vượt qua được thì bên kia là không gian “mềm” hơn để ẩn mình. Chỉ cần chạy đến đó trước khi họ phát hiện.
Kế hoạch không phải cao siêu gì, chỉ là một chuỗi lựa chọn nhỏ là vào chùa, làm họ do dự, thoát qua cổng phụ, chạy đến ngoại thành. Mỗi bước được cân nhắc, không một bước dư thừa. Tôi không còn mơ về tương lai, ít nhất là bây giờ, tôi chỉ tính toán những chi tiết nhỏ lẻ để tìm một con đường sống.
Phía xa, tiếng còi báo động xé ngang màn đêm. Tiếng động cơ bọc thép gầm như một đàn thú lớn, drone rít lên như đàn ong giận dữ. Những âm thanh ấy tiến lại gần, khắc rõ trên nền mưa.
Tôi đi vào trong chùa, tìm ra cầu dao ở một góc khuất và phá nát nó. Giờ đây trong ngôi chùa này chỉ còn tôi, ánh trăng và bóng tối.
Họ dừng xe lại ngoài cổng, dưới mưa lắc rắc. Những kẻ mang theo giáp đen và súng ống bước ra. Đứng ở hàng đầu là một người mặc áo đen, trạc tuổi ba mươi, đeo phù hiệu chỉ huy. Hắn thầm nhìn sơ lược mặt bằng rồi giơ tay ra hiệu.
“Cử mười một người theo tôi, chia làm ba đội,” — hắn nói lớn. Giọng hắn lạnh buốt, ngắn gọn. — “Đội A, mũi tiến chính, vào lẻ. Đội B, chặn hành lang trái. Đội C, yểm trợ hai đội A và B. Không phá hoại di tích. Không nổ súng trừ khi cần thiết.
Hiểu chưa?”
Không khí trong chùa nặng như đè xuống. Khói hương và mùi bụi gỗ cháy khét lan nhẹ, hoà cùng tiếng rít của kim loại, tiếng đạn đang được lên nòng.
Tiếng người chỉ huy khẽ vang trong bộ đàm:
“Bắn có kiểm soát, chừng nào cần thì bắn...”
Một tia đèn pin lia qua tượng Phật. Tôi nấp giữa hai cột gỗ lớn, đôi vai khẽ run, không phải vì sợ, mà vì sự căng thẳng đang xé rách cơ thể tôi. Tôi cảm nhận từng nhịp chân của họ, từng hơi thở gấp khúc đang vọng lại giữa gian điện cổ.
Một bóng đen từ đội A tiến gần bàn thờ, súng lục cầm chắc tay.
“Kiểm tra phía sau bức tượng, cẩn thận—”
Một tiếng “rầm” khẽ vang, lư hương nặng bằng đồng bị xô khỏi bàn. Nó đập vào sàn, tung lên đám tro nóng và khói dày đặc. Người sĩ quan hốt hoảng giơ tay che mặt, chưa kịp hiểu chuyện gì thì tôi bật ra khỏi góc tối, nhảy lên đạp vào cổ hắn. Hắn ngã xuống, đầu đập vào mép bàn đá bất tỉnh.
Hai đồng đội phía sau hắn phản xạ theo bản năng. Một kẻ trong đó hét lớn:
“Nó ở bên phải!”
Tôi nhanh tay vớ lấy một chiếc bình gốm, ném mạnh về phía trước, tiếng “choang” vang khi nó đập vào đầu tên thứ hai. Tên thứ hai chĩa khẩu súng lục về phía tôi. Tôi liền rút con dao bên hông tên thứ hai găm vào đùi tên thứ ba, khiến hắn đau đớn ngã ngửa.
“Cái địt mẹ nhà nó!”
“Hai tiểu liên! Nhanh lên!”
Hai người của đội C tràn vào, đèn pin và tia đỏ của ống ngắm lia loạn. Những kẻ khác nhanh chân tách ra, tránh tầm bắn của SMG. Tiếng súng nổ liên hồi, những viên đạn ghim vào nền gạch, một vài sượt qua bức tượng phật, hất tung bụi và mảnh gỗ vỡ.
“Ơ đị — Ê này! Đừng bắn tượng, bắn xuống nền nhà ấy!”
Tôi ngã nhào xuống sàn, cố bò ra sau bức tường gỗ, nơi ánh sáng không thể chạm tới. Tiếng đạn vẽ thành một cơn mưa ngang tai, nóng rát.
Một người trong đội B hét:
“Giữ khoảng cách! Nó di chuyển nhanh lắm, đừng đứng riêng lẻ!”
Tôi nhặt lên một mảnh vỡ của chiếc bình gốm, ném thẳng về phía họ. Mảnh vỡ va trúng đèn pin của một tên, khiến ánh sáng tắt phụt. Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, tôi đã lao tới bằng tốc độ mà chính bản thân cũng không nhận ra.
Một đòn tay phải đấm vào quai hàm người gần nhất, khiến hắn ngã gục. Tên bên cạnh giơ súng phản xạ, liền khựng lại khi thấy tôi dùng đồng đội của hắn làm khiên. Tôi bám vào cổ tay hắn. Kéo hắn lại gần cùng với một cú húc đầu gọn gàng, hắn khuỵu xuống mất ý thức, đầu tôi cũng cảm thấy choáng váng.
“Mục tiêu áp sát! Đội C đâu rồi?! Giữ lối ra, nhanh!”
Hai người mang SMG lùi lại, bắn vài loạt ngắn để cắt đường tiến. Tôi liền nấp sau cột, mảnh đạn xượt qua áo, làm rách vai. Do cầu dao đã bị tôi phá trước đó, nên chỉ còn ánh sáng từ khói hương phản chiếu. Cả không gian mờ đục, chỉ thấy những tia sáng trắng vụt qua bóng người.
Tôi cầm lấy một bức tượng nhỏ bị gãy, ném mạnh vào một tên đang rọi đèn, ánh đèn vỡ tan, hắn ngã chúi xuống, đầu va vào sàn. Một người khác cố chộp lấy tôi từ phía sau, tay phải hắn cầm con dao dang tay chuẩn bị đâm vào cổ tôi. Tôi liền dùng tay phải của mình đỡ lấy con dao và đập đầu hắn vào cột gỗ. Con dao sắc nhọn xuyên qua bàn tay phải của tôi, để lại các vệt máu lăn dài trên cẳng tay, liền bị tôi rút ra.
Hai người cuối cùng nấp sau cánh cửa, bắn vài lần. Nhưng bụi gỗ dày đặc tích tụ từ những đợt xả đạn của SMG khiến họ không thấy gì ngoài bóng trắng chập chờn. Tôi nhặt lấy khẩu súng lục dưới đất, bắn vào chân và vai phải của hai tên. Khiến cả hai tên mất đi khả năng chiến đấu.
“Cầu dao chết hẳn rồi!” — Một giọng nói khàn vang lên.
“Không thấy gì cả... Giữ chặt đội hình, không để nó lọt ra ngoài.”
Quá mệt mỏi, tôi tựa lưng vào tường, lưng áo dính mồ hôi và bụi. Tôi cúi xuống, nhặt một chiếc đèn pin rơi, tắt nó đi, để lại không gian hoàn toàn tối.
“Đã xác nhận dị nhân thuộc cấp 3. Cho phép sử dụng drone tầm nhiệt! Cho phép đội công an dự bị tiến vào trong!”
Tiếng còi cảnh báo vang lên inh ỏi khắp khu phố. Cổng chùa Pháp Hoa bật mở, ánh đèn pha của xe bọc thép rọi thẳng vào sân. Bụi đá và khói súng vẫn còn lơ lửng trong không khí. Có vẻ phía bên đó đã gọi thêm hỗ trợ. Tôi thở dốc, máu nhỏ từng giọt từ vai trái xuống nền gạch loang lổ, không rõ từ khi nào, viên đạn đã găm vào vai trái tôi.
Tiếng bộ đàm vang lên đâu đó:
“Nó bị thương! Không để nó thoát ra khỏi khu vực này! Giết nó đi!”
Mắt tôi chớp nhanh. Đèn trong chùa đã tắt ngóm, cầu dao bị tôi phá từ trước. Nhưng bên ngoài, ánh sáng từ xe tuần tra và drone đang chiếu loang lổ qua những khe cửa, đuổi theo từng cái bóng.
Tôi biết mình không thể ở đây thêm một giây nào nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)