Cả hai người học viên canh gác đấu trường kinh ngạc khi nghe Lam Phong nói như thể trong mắt hắn Hồ Ngọc khồng hề có chút sự uy hiếp nào, ngược lại còn muốn dạy dỗ Hồ Ngọc
Cả hai nép sang một bên nhường lối đi vào cho Lam Phong và Lâm Hân , không lâu sau đó thì đám người Hồ Ngọc cũng đã đến , mọi người trong đấu trường lúc này mới chú ý giữa sân thi đấu có một người thanh niên mặc bộ y phục màu đen , mái tóc trắng bạc bay phấp phới trong gió càng khiến người khác cảm thấy say mê vẻ đẹp này
Dù là Ma Tộc nhưng mái tóc của Lam Phong cũng không hề tạo nên bất cứ sự kỳ thị hay thắc mắc nào với mọi người
Vào đấu trường , Lam Phong quay sang cầm tay nói giọng nhẹ nhàng với Lâm Hân:
-Muội lên trên chờ huynh nhé , giải quyết xong huynh sẽ lên với muội
Lâm Hân lo lắng mà nhắc nhở :
-Huynh phải hết sức cẩn thận đấy , đừng để bị thương, muội tin huynh sẽ làm được
Lam Phong cười dịu dàng xoa đầu Lâm Hân rồi xoay người bước đi về phía trung tâm của đấu trường
Mọi người lúc này thấy Lam Phong đang đứng giữa sàn thi đấu của đấu trường thì vô cùng thắc mắc :
- Tên này từ đâu ra vậy , sao ở học viện ta chưa từng nhìn thấy hắn bao giờ nhỉ ?
Dù mái tóc trắng bạc không phải là sự tò mò của mọi người nhưng thật sự nó khá nổi bật ở nơi đông người , chẳng trách ai cũng thắc mắc thân phận của Lam Phong, có người lại lên tiếng nói :
- Hình như là học viên mới đến thì phải , nếu ta đoán không lầm
Mọi người vẫn tập trung bàn tán xôn xao về thân phận của Lam Phong thì lúc này giọng nói giễu cợt lại vang lên từ xa :
- Tên tiểu tử kia , ngươi có chắc là muốn thách đấu với bổn thiếu gia ? ta sẽ cho ngươi suy nghĩ kỹ lại một lần nữa , đừng để đến khi ta đánh gãy hai tay , hai chân ngươi thì lúc đó nhục nhã lắm đó haha
Mọi người có mặt tại đấu trường lúc này mới phát hiện rằng ,người vừa lên tiếng chính là Hồ Ngọc , mà không biết Hồ Ngọc đang muốn ám chỉ ai , liền đưa mắt nhìn sang Lam Phong
Lúc này mọi người mới hiểu ra rằng người mà thanh niên tóc bạc kia thách đấu lại là vị thiếu gia của Hồ tộc , ai nấy đều ngơ ngác kinh ngạc tột độ , có người lại lên tiếng bảo:
- Haizzz tưởng ai , không ngờ tên này lại không biết lượng sức dám thách thức Hồ thiếu gia của Hồ tộc
Người khác cũng bàn tán theo :
- Tưởng đâu là nhân tài nào thì ra là một tên đầu đất tự tìm đường chết , thật uổng phí cho một người trẻ tuổi mới vào học viện
Người khác lại lên tiếng :
- Đụng ai không đụng , lại đụng vào Hồ Ngọc, chuyến này tên kia xong đời thật rồi
Nhưng cũng có một vài ánh mắt sáng lên như đồng tình cách làm của Lam Phong , dù gì Hồ Ngọc ở trong học viện bấy lâu nay luôn bắt nạt kẻ yếu hơn mình , khiến không ít người căm ghét hắn
Tại đấu trường lúc này vang lên nhiều lời xì xầm bàn tán , nhưng chủ yếu là tiếc thương dùm cho Lam Phong
Về phía Lam Phong hầu như không thèm để ý đến những lời nói đó , mà chỉ đứng yên tại chỗ chờ đợi Hồ Ngọc bước vào sân thi đấu
Trên bậc cao nhất của đấu trường có 2 người phụ nữ đang ngồi quan sát toàn bộ sự việc, cô gái đang ngồi ở trung tâm đài quan sát , đang nhìn với vẻ mặt thích thú,đặc biệt là Lam Phong
Cả hai người vẫn đang thì thầm to nhỏ với nhau, bổng cô gái đang ngồi lên tiếng hỏi cô gái đang đứng bên cạnh mình :
-Tên kia là ai? Mà hắn dám động đến người của Hồ Tộc ?
Cô gái đang đứng cũng lễ phép mà đáp lại:
-Thưa phó viện trưởng ta cũng không biết, đây cũng là lần đầu ta gặp hắn
Người vừa trả lời câu hỏi kia chính là Mị Hoặc, trưởng lão canh giữ đấu trường, còn người mà cô ta vừa xưng hô cũng chính là U Dạ Linh, phó viện trưởng của học viện Diêm La
Dạ Linh nhìn Lam Phong từ trên cao với sắc mặt vô cùng tò mò về thân phận và bản lĩnh của hắn, ở trong học viện này không kẻ nào có thể khiến cho Dạ Linh cảm thấy thích thú như bây giờ
Dạ Linh liền ra lệnh cho Mị Hoặc :
-Cô hãy điều tra thử thân phận và gia cảnh của tên tóc bạc kia cho ta, ta muốn biết phía sau lưng hắn ai là người đang chống lưng
Mị Hoặc gật đầu đáp:
-Vâng thưa phó viện trưởng
Phía bên dưới đấu trường lúc này Hồ Ngọc và Lam Phong đã đứng đối diện với nhau ở khoảng cách gần
Hồ Ngọc vẫn giữ nguyên trạng thái khinh bỉ và coi thường Lam Phong, hắn nghĩ chắc rằng bản thân mình đương nhiên sẽ thắng, sao mà để thua tên học viên mới đến này được
Còn về phía Lam Phong vẫn ung dung bình thản đứng ngay đó, mặt không dao động biểu cảm, chỉ nhẹ nhàng nói với giọng lạnh lùng:
-Ngươi sẳn sàng chưa?
Hồ Ngọc đắc ý mà trả lời:
-Đương nhiên, ta đã chuẩn bị sẳn sàng chặt đứt hai cánh tay của ngươi rồi đây haha
Lam Phong nhếch mép cười rồi quay mặt về hướng đài quan sát mà nói lớn:
-Xin vị trưởng lão hãy mở ra hóa cảnh để chúng ta có thể bắt đầu cụôc thách đấu
Sau khi nghe đ-ợc lời nói của Lam Phong, Mị Hoặc lập tức thi triển kỹ năng tạo ra hóa cảnh, kỹ năng này là do Ma Tôn đại nhân truyền thừa lại cho Mị Tộc, chỉ với khả năng tạo ra ảo ảnh, ảo giác của Mị tộc mới có thể làm đựơc việc này
Hóa cảnh đã đựơc tạo ra, chiến trường chiến đấu của Lam Phong và Hồ Ngọc được mô phỏng trên địa hình của một ngọn núi lửa
Với mật độ dung nham dày đặc, cả hai đang đứng đối diện nhau trên hai ngọn núi lửa, Hồ Ngọc lúc này bùng phát ra sức mạnh của mình:
-Vĩ Hồ Hộ Thân
Vĩ Hồ Hộ Thân của Hồ Ngọc là kỹ năng cho phép hắn dùng linh lực tạo ra một bộ giáp chiến đấu và một bộ vũ khí Vuốt Hồ U Minh , thường dùng khi chiến đấu cận chiến
Lam Phong thấy Hồ Ngọc thi triển kỹ năng, liền biết ngay Hồ Ngọc là hệ chiến đấu, muốn lấy cứng chọi cứng , Lam Phong lập tức lấy ra thanh Xích Long Đao
Hồ Ngọc thấy Lam Phong lấy ra vũ khí lập tức đạp mạnh chân lao tới tấn công , từng đòn đánh Hồ Ngọc tung ra như muốn lấy mạng của Lam Phong , âm thanh hai vũ khí va chạm vào nhau phát ra tia lửa và tiếng kengg kengg chói tai
Lam Phong do lần đầu chiến đấu nên tay chân cũng chưa linh hoạt , chỉ biết giơ thanh Xích Long Đao lên đỡ , Hồ Ngọc tấn công liên tục khiến cho Lam Phong phải lùi lại vài bước
Thấy Lam Phong chỉ biết đỡ đòn tấn công của mình , Hồ Ngọc nhếch mép lên mỉa mai :
- Ngươi chỉ có nhiêu đó bản lĩnh thôi sao ? vậy thì ngươi hãy chuẩn bị để ta lấy mạng ngươi đi haha
Hồ Ngọc lùi lại vài bước , ngưng tụ linh lực tập trung ở bộ Móng Vuốt, sau đó gào lên :
- U Minh Trảo
Hồ Ngọc tung hết sức lực vào bộ Vuốt , muốn dùng đòn này kết thúc trận chiến với Lam Phong , nhưng điều không ngờ đã xảy ra , khi móng vuốt chuẩn bị chạm tới thì Lam Phong bất ngờ đứng im tại chỗ
Hồ Ngọc cứ nghĩ đã lấy được mạng của Lam Phong , nhưng sau khi thấy Lam Phong vẫn đứng im tại chổ , Hồ Ngọc hết sức bất ngờ , thấy cảm giác bất an dâng lên trong lòng
Hồ Ngọc lập tức lùi lại , ngước nhìn Lam Phong , mới phát hiện trên người Lam Phong đã kịp thời triển khai ra bộ giáp Hắc Kim Long từ lúc nào
Hồ Ngọc tức giận gào lên giận dữ :
- Ta đã đánh giá thấp ngươi rồi , ngươi nghĩ có bộ giáp đó thì sẽ bảo vệ ngươi khỏi ta hay sao ? ngu xuẩn
Lam Phong lúc này mồ hôi nhể nhại , hai tay run rẩy cầm Xích Long Đao , đúng là lần đầu tiên chiến đấu khiến bản thân Lam Phong cảm thấy vô cùng chật vật
Hiền Triết lúc này lên tiếng :
- Chủ Nhân , trong chiến đấu , trang bị vũ khí mạnh hay bộ giáp mạnh cũng không nói lên được tất cả, mà ngài phải biết linh hoạt , kết hợp giữa công và thủ , phân tích tình huống , đọc được hướng di chuyển của đối thủ , phát hiện ra điểm yếu và chớp lấy thời cơ phản đòn , nãy giờ ngài chỉ nhờ vào Xích Long Đao để phòng thủ , nó cũng sẽ không giúp ngài chiến thắng được , ta sẽ hướng dẫn ngài một chút cơ bản di chuyển trong khi chiến đấu
Ngay sau đó Lam Phong được Hiền Triết chỉ dẫn , thoáng chốc đã nắm được một chút về kỹ năng chiến đấu
Lam Phong liền dồn linh lực vào cả hai tay và hai chân , thi triển Hắc Hỏa Ma Viêm vào bên trong Xích Long Đao làm cho thanh đao bốc cháy lên ngọn lửa màu đen vô cùng đáng sợ
Hồ Ngọc đứng từ xa quan sát thấy Lam Phong có vẻ đã nghiêm túc, không chút do dự hay khinh bỉ như lúc ban đầu liền tập trung sức lực mà dồn vào bộ vuốt một lần nữa để tấn công :
- Thức thứ hai : Trảo Ma Vô Ảnh
Hồ Ngọc tung hết sức lao tới Lam Phong, Trảo Ma Vô Ảnh của Hồ Ngọc cho phép hắn di chuyển với tốc độ cực kỳ cao
Đồng tời cũng cho hắn trong thời gian ngắn có thể tạo ra hai phân ảnh để tấn công đối thủ , lúc này Hồ Ngọc lao nhanh như một tia sét xuất hiện trước mặt Lam Phong
Với khí tức vô cùng cuồng bạo của thức thứ hai Trảo MA Vô Ảnh , bộ vuốt trong tay Hồ Ngọc toát lên một luồng khí tức khiến ai nhìn vào cũng cảm thấy đáng sợ
Còn về phía Lam Phong sau khi đã tiếp thu xong kiến thức , không chậm trễ , liền đạp chân nhảy vọt về phía sau , né đòn tấn công của Hồ Ngọc , cả hai tiếp tục cuộc tranh đấu về tốc độ, hai vũ khí cứ liên tục va chạm vào nhau rồi bật ra, tốc độ cả hai đã tăng lên rất nhiều
Người nào tu vi dưới Tiên Linh cơ đều sẽ không nhìn thấy được bước di chuyển của họ , cả hai người cứ tung ra đòn đánh xong rồi bật lại , rồi lại tiếp tục áp sát vào nhau
Sau khi trải qua một thời gian đọ sức và so tài chiêu thức , Trảo Ma Vô Ảnh của Hồ Ngọc không hề gây ra bất kỳ thương tổn nào với Lam Phong , nói đúng hơn là không thể chạm vào được người của Lam Phong , một phần là do thanh Xích Long Đao khá to và chắc chắn , cộng với có bộ Hắc Kim Long giáp hộ thể , rất khó khiến cho Lam Phong bị thương
Hồ Ngọc và Lam Phong lúc này sau khi dồn hết sức vào đòn cuối thì cả hai đều bị bật ra khỏi hai phía khiến cả đấu trường hết sức kinh ngạc , đây là lần đầu mọi người chứng kiến có một người cùng cảnh giới với Hồ Ngọc mà có thể cầm cự đến thức thứ hai của Hồ Trảo
Ai nấy đều không tin vào mắt mình , trên sàn đấu bây giờ chỉ thấy Hồ Ngọc người đầy mồ hôi , hơi thở cũng đã có phần gấp rút vì dùng sức quá nhiều , còn Lam Phong thì khá hơn một chút , vẫn đứng sừng sững trước mặt, không hề tỏ ra mệt mỏi , ngược lại hình thái còn rất uy nghiêm bá đạo
Thấy Hồ Ngọc đã thấm mệt , Lam Phong không chần chừ mà giơ thanh đao trong tay lên đưa về hướng Hồ Ngọc mà nói :
- Nể tình ngươi là thiếu gia chi thứ của Hồ Tộc ta sẽ không ra tay giết ngươi , đòn này chỉ để cảnh cáo ,nếu lần sau ngươi còn có ý đồ với Lâm Hân thì đừng trách ta không khách sáo
Nói xong Lam Phong dùng hai tay cầm thanh đao , lần nữa dồn linh lực vào toàn bộ cơ thể , Hắc Hỏa Ma Viêm đang cháy rực trên thân thanh Xích Long đao, ngọn lửa lúc này càng ngày càng dữ dội , đôi mắt đỏ rực như máu đang cháy lên ngọn lửa vô cùng đáng sợ ,Lam Phong liền lên :
- Thức thứ nhất : Xích Trảm
Lam Phong lao nhanh về hướng Hồ Ngọc với tốc độ còn nhanh hơn ban nãy , Hồ Ngọc đứng chết trân tại chỗ , choáng váng với tốc độ mà Lam Phong vừa thể hiện , bất giác toàn cơ thể như bị một sức mạnh bí ẩn giữ chân không thể cử động
Khi Lam Phong chuẩn bị lao tới gần , Hồ Ngọc lúc này mới cảm thấy hốt hoảng , không ngờ tên học viên mới này lại mạnh như vậy , bây giờ làm gì có thời gian quan trọng mặt mũi hay sỉ diện được nữa , Hồ Ngọc cảm nhận nếu lãnh đủ đòn này chắc chắn hắn sẽ nằm vài tháng mới có thể hồi phục
Hồ Ngọc lắp bắp lên tiếng nói với giọng run rẩy :
- Ngươi…..ngươi…ngươi tha cho ta , xin ngươi tha cho ta, ta ….
ta…ta biết sai rồi , lần sau ta sẽ không vậy nữa , tuyệt không dìm ngó nữ nhân của ngươi nữa , vì vậy ngươi hãy tha …tha cho ta
Câu nói vừa phát ra từ miệng Hồ Ngọc liền lập tức khiến toàn đấu trường như không tin vào những gì mình vừa nghe , đường đường là một vị thiếu gia chi của Hồ Tộc , vậy mà lại bị đánh cho tơi tả , đã vậy không màng sỉ diện đi cầu xin tha thứ từ đối thủ , có người lên tiếng :
- Không ngờ tên mới đến lại có bản lĩnh như vậy , đánh bại luôn cả Hồ Ngọc
Người kế bên cũng nói theo:
- Xưa nay Hồ Tộc quan trọng nhất chính là mặt mũi , phen này coi bộ lớn chuyện rồi
Những người khác cũng bắt đầu bàn tán theo :
- Hồ Tộc phen này sẽ không để yên cho tên kia đâu , ta dám cá với mọi người
- Tên kia đúng là đen đủi mà , thà chấp nhận thua từ đầu , nếu lỡ có bị đánh thì may ra còn đường sống , chạm tới Hồ Tộc là coi như cái mạng của hắn khó giữ
Mọi người tập trung bàn tán xôn xao nhưng Lam Phong không hề quan tâm đếm , dù có là trưởng Hồ Tộc đứng đây cũng không có lá gan đó
Lâm Hân ngồi gần đó nghe những người trong đấu trường bàn tán về người mới đến liền lo lắng và bất an , bồn chồn trong lòng
Lam Phong không hề giảm tốc độ sau khi nghe Hồ Ngọc van xin tha thứ , ngược lại còn lao nhanh hơn đến trước mặt , chỉ cách nhau tầm khoảng mười thước
Xích Trảm của Lam Phong ở cự ly gần sẽ trực tiếp dùng linh lực và Hắc Hỏa Ma Viêm ngưng tụ thành một kiếm khí có hình lưỡi liềm bắn thẳng về phía Hồ Ngọc
Hồ Ngọc lúc này chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ chờ đợi đòn tấn công của Lam Phong lao thẳng tới , bất giác đưa Hồ Trảo lên để đở lấy kiếm khí, khi Xích Trảm của Lam Phong chuẩn bị chạm vào Hồ Ngọc
Bổng nhiên từ không trung vang vọng lên tiếng nói , tiếng nói mang theo uy áp và áp lực mạnh mẽ lên toàn bộ đấu trường , nhưng chỉ tạo ra uy hiếp với đám học viên chứ đối với học viên lâu năm hoặc tu vi cao thì đó cũng chỉ là một dạng xung kích tinh thần không đáng quan tâm
- Kẻ nào dám động tới người của Hồ gia bọn ta ?
Phát hiện có kẻ khác xen vào cuộc chiến , Lam Phong bất giác thu hồi linh lực , lập tức nhảy cách xa về sau , đứng trong tư thế phòng bị và tập trung ánh mắt dõi theo kẻ mới đến kia là ai
Tiếng nói đó vừa cất lên thì từ trên trời lập tức rơi xuống môt vị thiếu niên , người này diện mạo khôi ngô tuấn tú , vẻ ngoài lịch thiệp tao nhã , nhưng ánh mắt và khí chất tỏa ra thì lại giống với kẻ mưu mô xảo trá , nham hiểm
Hiền Triết bên trong thần thức vội cảnh báo Lam Phong:
- Chủ nhân ! Kẻ đó chỉ dùng lời nói mà đã có thể phá tan Xích Trảm của ngài ,thì tên này quả thật không phải dạng vừa , ngài nên cẩn thận , tu vi của hắn đã là Tiên Linh cơ bát trọng , cao hơn Hồ Ngọc tận năm trọng cảnh , không thể xem thường
Lam Phong gật đầu như đã hiểu :
- Ừm
Cả đấu trường lúc này đều nín thở, sau khi làn khói tan biến, kẻ xuất hiện trước mặt mọi người không ai khác chính là Hồ Tiếu Lăng, anh trai của Hồ Ngọc
Mọi người lúc này hết sức kinh ngạc, được biết Hồ Tiếu Lăng thụôc trong top Ma tộc trẻ tuổi nhất của Hàn Lâm Thành chỉ mới 20t đã gần đến cảnh giới Tiểu Viên Cảnh, hiện tại đã là Tu Linh cơ bát trọng
Hồ Tiếu Lăng quay sang nhìn Lam Phong với ánh mắt vô cùng coi thường , như không để hắn vào trong mắt mình nhàn nhạt lên tiếng nói:
-Ngươi là học viên mới vào , lại có bản lĩnh thách thức cả học viên lâu năm ở đây , cũng xem như có chút tài mọn đấy
Lam Phong vẫn giữ tư thế phòng bị mà lên tiếng:
-Vị sư huynh này đã quá lời rồi , ta chỉ thắc mắc tại sao sư huynh đây lại xen vào trận chiến của hai người bọn ta
Hồ Tiếu Lăng cười lớn :
-Haha , chả trách lại kiêu ngạo như vậy, ta chính là Hồ Tiếu Lăng , Hồ Ngọc là em trai của ta , việc ra tay cứu giúp em trai mình cũng là chuyện đương nhiên
Lam Phong nhíu đôi mày lại:
-Anh trai ??? Ra là vậy , vậy thì ta không cần phải khách sáo với ngươi
Hồ Tiếu Lăng nghe xong liền thu lại biểu cảm , liền trở nên hung ác mà nhìn chằm chằm vào Lam Phong:
-Ngươi muốn chết ?
Lam Phong hừ lạnh:
-Giết ta , ngươi chưa đủ tư cách đó
Nghe câu nói của Lam Phong , Hồ Tiếu Lăng cảm thấy như bị sỉ nhục, không do dự liền biến mất tại chỗ
Thoáng chốc đã xuất hiện trước mặt Lam Phong , Lam Phong chỉ kịp thốt lên hai chữ :
-Nhanh quá !!
Hồ Tiếu Lăng đã tiến sát lại gần với Lam Phong , trên cánh tay là một bộ Hồ Trảo chuẩn bị nhắm hướng Lam Phong mà đánh tới
Đòn này của Hồ Tiếu Lăng không chỉ muốn thể hiện sự uy hiếp mà cũng muốn một chiêu lấy mạng Lam Phong
Tốc độ di chuyển và ra đòn quá nhanh khiến Lam Phong trở tay không kịp, cứ nghĩ bản thân dính đòn này sẽ bị trọng thương rất nặng, phải tìm cách tránh đòn
Ngay lúc đang chuẩn bị gọi ra Hắc Hỏa Ma Viêm, lá bài tẩy cuối cùng của mình thì từ trong không gian vặn vẹo bất chợt có năm cánh cổng thông đạo dịch chuyển mở ra
Kèm theo đó là cả năm vị trưởng lão xuất hiện , một trong số đó đã nhanh chóng lao nhanh xuống vị trí Lam Phong mà chặn lại đòn tấn công của Hồ Tiếu Lăng
Năm người đến không ai khác chính là năm vị trưởng lão lúc ban sáng đã tiếp đón và hướng dẫn mọi thứ cho Lam Phong và Lâm Hân , và người ra tay chặn đòn tấn công kia của Hồ Tiếu Lăng chính là trưởng lão Khống Viên
Chaporia
Bình Luận (0)