Tôi nhìn cô ta, cơn giận trong lòng bỗng nguội lạnh.
Có vài người rất kỳ lạ.
Khi hại người khác, họ không thấy mình sai.
Bị vạch trần rồi, họ lại lập tức kể khổ.
Giống như thế giới nợ họ.
Tôi hỏi:
“Cô thiếu tiền, nên cô dùng ảnh tôi lừa người khác hai trăm nghìn tệ.”
“Cô sợ bị phát hiện, nên cô dẫn Tần Dã đến tìm tôi.”
“Cô biết tối qua tôi cầu cứu, nhưng vẫn tắt máy.”
“Sau đó còn nhắn tin dạy hắn lau dấu vân tay.”
“Tô Nghiên, cô gọi đó là chỉ muốn sống tốt hơn à?”
Tô Nghiên ngẩng phắt đầu.
“Cô gài tôi?”
Tôi cười.
“Không.”
“Là cô tự nhảy vào.”
Tần Dã cũng bị đưa ra đối chất.
Vừa nhìn thấy Tô Nghiên, mắt hắn lập tức đỏ ngầu.
Nếu không có cảnh sát giữ lại, hắn đã lao tới.
“Tô Nghiên.”
“Là mày đúng không?”
“Là mày nói mày tên Lâm Vãn.”
“Là mày nói mày bị bạn trai kiểm soát, không dám gặp mặt.”
“Là mày nói mẹ mày bệnh nặng, cần tiền phẫu thuật.”
“Là mày nói chỉ cần tao giúp mày lần này, sau này mày sẽ kết hôn với tao.”
Hắn vừa nói, giọng vừa run.
“Mày còn nói tao là người duy nhất thật lòng với mày.”
“Tao ngu.”
“Tao tin hết.”
“Tao bán xe, vay nợ, đưa tiền cho mày.”
“Cuối cùng mày bảo chia tay.”
“Rồi gửi địa chỉ Lâm Vãn cho tao.”
Tô Nghiên lập tức phủ nhận:
“Tôi không gửi địa chỉ!”
Cảnh sát đặt một bản in trước mặt cô ta.
“Tin nhắn định vị được gửi từ tài khoản của cô.”
“Cô còn kèm theo câu: ‘Cô ấy sống một mình, tối nay bạn trai cô ấy không ở đó.’”
Tô Nghiên hoàn toàn cứng đờ.
Châu Húc bỗng lùi lại một bước.
Anh ta nhìn Tô Nghiên như lần đầu quen biết cô ta.
“Nghiên Nghiên…”
“Em muốn hại c/h/e/t cô ấy?”
Tô Nghiên quay sang anh ta, đôi mắt đỏ hoe.
“Em làm tất cả là vì ai?”
“Châu Húc, anh đừng giả vờ vô tội.”
Cả hành lang lập tức yên tĩnh.
Tôi ngẩng đầu nhìn Châu Húc.
Mặt anh ta trắng đến không còn chút máu.
Tô Nghiên cười thảm.
“Tiền đó anh không tiêu sao?”
“Khoản ba mươi nghìn mua đồng hồ của anh từ đâu ra?”
“Tiền anh thua đ/án/h bài ai trả?”
“Anh nói sắp kết hôn, áp lực lớn, muốn kiếm tiền nhanh.
”
“Anh nói Lâm Vãn nhàm chán, quản anh quá nhiều.”
“Anh nói chỉ cần lấy vài tấm ảnh dụ mấy thằng ngu trên mạng, không ai biết đâu.”
“Bây giờ xảy ra chuyện, anh định đẩy hết lên đầu em?”
Từng câu như sấm nổ bên tai.
Tôi nhìn Châu Húc.
Bảy năm bên nhau.
Tôi từng nghĩ anh ta chỉ vô tâm, chỉ thiếu ranh giới với Tô Nghiên, chỉ quen được tôi nhường nhịn.
Hóa ra không phải.
Anh ta vừa hèn vừa ác.
Châu Húc lập tức gào lên:
“Cô nói bậy!”
“Tôi chỉ nói đùa!”
“Là cô tự làm!”
“Tôi chưa từng bảo cô lừa tiền!”
Tô Nghiên cũng không chịu thua:
“Anh chưa từng bảo?”
“Tin nhắn vẫn còn trong điện thoại tôi.”
“Anh tưởng tôi ngu đến mức không giữ chứng cứ à?”
Cô ta cười đến méo mó.
“Anh còn nói nếu Lâm Vãn biết chuyện, cứ để cô ta biến mất là xong.”
“Dù sao nhà cô ta cũng chỉ có mỗi cô ta, không ai chống lưng.”
“Châu Húc, câu này không phải anh nói sao?”
Tôi siết chặt tay.
Móng tay đâm vào lòng bàn tay đau nhói.
Cảnh sát lập tức yêu cầu thu giữ điện thoại của Tô Nghiên và Châu Húc.
Châu Húc còn định giãy giụa.
“Tôi không đồng ý.”
“Tôi muốn gọi luật sư.”
Cảnh sát bình tĩnh đáp:
“Đó là quyền của anh.”
“Nhưng trước mắt, anh cần phối hợp điều tra.”
Tô Nghiên bị đưa vào phòng lấy lời khai.
Châu Húc đi qua tôi, bỗng thấp giọng nói:
“Lâm Vãn, em thật sự muốn làm lớn chuyện?”
Tôi ngẩng đầu.
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt vừa sợ vừa giận.
“Chúng ta sắp kết hôn rồi.”
“Chuyện này truyền ra ngoài, mặt mũi hai nhà đều mất sạch.”
“Anh biết anh sai.”
“Nhưng anh chưa từng muốn em xảy ra chuyện.”
“Em rút đơn đi.”
Tôi suýt bật cười.
“Rút đơn?”
“Châu Húc, anh nghĩ đây là cãi nhau yêu đương à?”
Anh ta nghiến răng.
“Em đừng ép anh.”
Tôi nhìn anh ta thật lâu.
Sau đó lấy chiếc nhẫn đính hôn khỏi tay.
Chiếc nhẫn này là anh ta mua ba tháng trước.
Khi ấy anh ta quỳ một gối trước mặt tôi, nói đời này sẽ luôn bảo vệ tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)