Sau chuyện đó, tôi đổi số điện thoại, đổi khóa cửa, học thêm kỹ năng tự vệ và lắp hệ thống báo động.

Bạn tôi trêu:

“Bây giờ ám hiệu an toàn của cậu là gì?”

Tôi suy nghĩ một lúc.

Rồi đáp:

“Không cần ám hiệu nữa.”

“Người thật sự quan tâm cậu sẽ không cần mật mã mới chịu cứu cậu.”

“Còn người không quan tâm, dù cậu hét thẳng vào tai họ, họ cũng sẽ bảo cậu đang làm phiền.”

Bạn tôi im lặng hồi lâu.

Sau đó ôm lấy tôi.

Một năm sau, tôi gặp lại mẹ Châu Húc ở bệnh viện.

Bà ta già đi rất nhiều.

Tóc bạc hơn nửa đầu.

Vừa nhìn thấy tôi, bà ta sững sờ.

Tôi cũng chỉ gật đầu xem như chào.

Không ngờ bà ta đột nhiên gọi tôi lại.

“Lâm Vãn.”

Tôi dừng bước.

Bà ta nhìn tôi, môi run run.

“Ngày đó… là nhà dì có lỗi với con.”

Tôi không đáp.

Bà ta cúi đầu.

“Châu Húc ở trong đó vẫn nhắc con.”

“Nó nói nếu năm đó nó nghe điện thoại, mọi chuyện đã không thành ra vậy.”

Tôi bình tĩnh nói:

“Sai rồi.”

“Nếu năm đó anh ta không đưa ảnh của tôi cho người khác, không tham tiền bẩn, không coi mạng sống của tôi như trò đùa, mọi chuyện mới không thành ra vậy.”

Mẹ Châu Húc bật khóc.

Tôi không an ủi.

Có vài giọt nước mắt đến quá muộn.

Muộn đến mức không còn giá trị.

Tôi xoay người rời đi.

Ngoài trời nắng rất đẹp.

Tôi đi qua quầy trái cây trước cổng bệnh viện.

Ông chủ nhiệt tình hỏi:

“Cô gái, mua sầu riêng không? Hôm nay hàng ngon lắm.”

Tôi khựng lại.

Từng ký ức kinh hoàng đêm đó bỗng lướt qua.

Căn phòng tối.

Bàn tay siết cổ.

Cuộc gọi bị tắt.

Giọng nói lạnh nhạt của Châu Húc.

Tôi đứng yên vài giây.

Rồi chậm rãi thở ra.

“Lấy cho tôi một hộp.”

Ông chủ cười tươi:

“Được!”

Tôi xách hộp sầu riêng về nhà.

Mùi rất nồng.

Trước đây tôi ghét đến mức chỉ cần ngửi đã nhíu mày.

Nhưng hôm đó, tôi mở hộp ra, ăn một miếng nhỏ.

Không ngon.

Vẫn rất khó ăn.

Tôi nhăn mặt đến mức suýt bật cười.

Nhưng tôi vẫn nuốt xuống.

Không phải vì tôi thích.

Mà vì tôi muốn nói với chính mình rằng, thứ từng đại diện cho nỗi sợ cũng có thể bị tôi bình thản đặt lên bàn ăn.

Nó không còn là tín hiệu cầu cứu vô vọng nữa.

Nó chỉ là một loại trái cây tôi không thích.

Chỉ vậy thôi.

Buổi tối, tôi nhận được tin nhắn từ luật sư.

Khoản bồi thường cuối cùng đã được chuyển đủ.

Hồ sơ vụ án chính thức khép lại.

Tôi nhìn số dư trong tài khoản, không thấy vui mừng quá mức.

Chỉ thấy nhẹ nhõm.

Như một cánh cửa nặng nề cuối cùng cũng đóng lại.

Tôi mở cửa sổ.

Gió đêm thổi vào, mang theo mùi mưa mới tạnh.

Điện thoại lại hiện một thông báo tin tức.

[Đường dây lừa đảo tình cảm sử dụng ảnh cá nhân trái phép bị triệt phá. Nhiều nạn nhân đã nhận lại một phần tiền.]

Trong bản tin, tên tôi được ẩn đi.

Tô Nghiên và Châu Húc cũng chỉ còn là hai cái tên bị bôi mờ.

Tôi tắt màn hình.

Không còn quan tâm nữa.

Sau này, có người hỏi tôi:

“Cô có hận Châu Húc không?”

Tôi nghĩ rất lâu.

Rồi đáp:

“Từng hận.”

“Nhưng bây giờ không.”

“Hận một người quá lâu chẳng khác nào tiếp tục để họ sống trong đời mình.”

“Tôi không muốn cho anh ta vị trí đó.”

Người kia lại hỏi:

“Vậy cô có còn tin vào tình yêu không?”

Tôi bật cười.

“Tin.”

“Nhưng tôi tin bản thân mình trước.”

Tình yêu tốt đẹp không cần phụ nữ phải tự cắt bỏ gai nhọn, tự bịt miệng, tự nhốt mình trong căn phòng tối chỉ để đổi lấy một câu “ngoan”.

Người thật sự yêu bạn, khi nghe thấy bạn nói “em muốn ăn sầu riêng” dù biết bạn ghét nó đến mức nào, sẽ không chê bạn phiền.

Họ sẽ hỏi ngay:

“Em đang ở đâu?”

“Có an toàn không?”

“Anh đến ngay.”

Còn Châu Húc, cả đời này cũng sẽ không hiểu.

Anh ta từng có cơ hội cứu tôi.

Cũng từng có cơ hội cứu chính mình.

Nhưng anh ta chọn buông tay.

Vậy thì tôi cũng chọn buông tay.

Chỉ khác là, anh ta buông tay để tôi rơi xuống vực.

Còn tôi buông tay để chính mình bước ra ánh sáng.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...