“Lăng Tư Dạ, tôi chỉ đang học theo anh thôi.”
“Không để lại đường sống.”
15. Sau buổi hòa giải thất bại, Lăng Tư Dạ và Kiều Tịch hoàn toàn trở mặt.
Kiều Tịch đăng bài tố Lăng Tư Dạ ép cô ta phối hợp, nói bản thân chỉ là người mới bị thao túng.
Lăng Tư Dạ lập tức tung tin nhắn cô ta chủ động đòi đổi bình o*xy, chủ động đòi chụp thay tôi, chủ động xin dùng tài khoản studio quảng bá.
Hai người từng đứng chung một phe, bây giờ cắn nhau đến mức máu thịt lẫn lộn.
Cư dân mạng xem đến hả hê.
“Đừng dừng, tiếp tục đi.”
“Cặp đôi rác rưởi tự phân loại nhau.”
“Khương Dao chắc đang uống trà xem phim.”
Tôi đúng là đang uống trà.
Trà nóng do Lục Hoài Thanh mang tới.
Anh ấy ngồi đối diện tôi trong văn phòng tạm thời của Tạp chí Thanh Lĩnh.
Trên bàn là bản kế hoạch mới cho số bìa mùa đông.
Sau sự cố Nặc Tang, Tạp chí Thanh Lĩnh quyết định hủy toàn bộ ảnh chụp cũ và làm lại dự án.
Lần này, địa điểm không còn là đỉnh tuyết nguy hiểm.
Chủ đề cũng đổi.
Từ “chinh phục núi tuyết” thành “người sống sót sau gió tuyết”.
Nhân vật bìa không phải người mẫu.
Là tôi.
Tôi nhìn bản kế hoạch, im lặng rất lâu.
“Anh chắc chứ?”
Lục Hoài Thanh gật đầu.
“Chúng tôi không muốn tiêu thụ nỗi đau của cô.”
“Nhưng nếu cô đồng ý, số bìa lần này sẽ không chỉ là thời trang hay nhiếp ảnh.”
“Nó là lời đáp trả.”
“Dành cho tất cả những người từng bị cướp công, bị bôi nhọ, bị yêu cầu im lặng vì cái gọi là đại cục.”
Tôi nhìn dòng tiêu đề trên bản nháp.
“Khương Dao: Tôi không sinh ra để bị bỏ lại.”
Đầu ngón tay tôi khẽ dừng lại.
Một lát sau, tôi nói:
“Tôi chụp.”
Lục Hoài Thanh hơi bất ngờ.
“Tự chụp?”
“Ừ.”
“Tôi làm nhân vật bìa.”
“Tôi cũng làm nhiếp ảnh gia.”
Anh ấy nhìn tôi, rồi cười.
“Được.”
“Thanh Lĩnh chờ cô cầm máy trở lại.”
16. Buổi chụp mới được thực hiện dưới chân Nặc Tang.
Tôi không lên lại vị trí cũ.
Không phải vì sợ.
Mà vì tôi không cần dùng nguy hiểm để chứng minh mình còn mạnh mẽ.
Ánh sáng hôm ấy rất đẹp.
Tuyết trắng trải dài sau lưng, bầu trời xanh trong đến gần như không thật.
Tôi mặc áo khoác đen, đứng trước ống kính do chính mình đặt góc.
Một tay cầm máy ảnh.
Một tay tháo chiếc nhẫn cưới giả dùng làm đạo cụ, ném xuống nền tuyết.
Ống kính bắt được khoảnh khắc chiếc nhẫn chìm vào lớp tuyết trắng.
Không cần biểu cảm dữ dội.
Không cần nước mắt.
Chỉ cần một ánh mắt bình tĩnh.
Một người từng bị bỏ lại giữa gió tuyết, nhưng vẫn tự mình bước xuống núi.
Khi ảnh bìa được công bố, toàn mạng im lặng vài giây.
Sau đó là làn sóng chia sẻ khủng khiếp.
Trang bìa chỉ có một dòng chữ:
“Không ai có quyền lấy đi hơi thở của tôi.”
Số tạp chí ấy bán hết trong ba phút.
Bản điện tử sập máy chủ hai lần.
Các nhà phê bình ảnh gọi đó là bìa tạp chí mạnh nhất năm.
Nhưng thứ khiến tôi hài lòng nhất không phải doanh số.
Mà là dưới phần bình luận, rất nhiều người kể câu chuyện của chính họ.
Có người từng bị đồng nghiệp cướp công.
Có người từng bị người yêu bôi nhọ là làm quá.
Có người từng vì sợ mất việc mà im lặng trước bất công.
Họ nói:
“Cảm ơn Khương Dao đã không im lặng.”
Tôi đọc rất lâu.
Sau đó đăng một bài mới.
“Đừng cảm ơn tôi.”
“Cảm ơn chính các bạn vì đã sống sót.”
“Sau này, đừng để bất kỳ ai nói nỗi đau của bạn chỉ là trò đùa.”
17. Một tháng sau, kết quả xử lý đầu tiên được công bố.
Studio Lăng Tư Dạ bị nhiều đối tác kiện đòi bồi thường.
Tài khoản công ty bị đóng băng một phần.
Văn phòng ở trung tâm thành phố bị niêm phong do nợ tiền thuê.
Nhân viên lần lượt nghỉ việc.
Người cuối cùng rời đi còn đăng ảnh tấm biển studio bị tháo xuống.
Ngày trước, tấm biển ấy do chính tay tôi chọn.
Nền đen chữ bạc, rất đẹp.
Lăng Tư Dạ từng nói:
“Một ngày nào đó, anh sẽ biến nơi này thành studio nhiếp ảnh hàng đầu.”
Tôi từng đứng bên cạnh anh ta, tin rằng câu ấy có “chúng tôi”.
Sau này mới hiểu.
Trong giấc mơ của anh ta, tôi chỉ là bậc thang.
Bậc thang thì không được kêu đau.
Không được đòi công.
Không được ngã bệnh.
Không được bất mãn khi bị người khác giẫm lên.
Đáng tiếc.
Bậc thang này biết kiện.
Kiều Tịch bị hủy toàn bộ hợp đồng mới ký.
Tài khoản cá nhân bị nền tảng hạn chế vì phát tán thông tin sai sự thật.
Trường cũ của cô ta gỡ bài tuyên truyền “cựu sinh viên xuất sắc”.
Studio mới từng định ký với cô ta đăng thông báo:
“Không hợp tác với người có hành vi vi phạm đạo đức nghề nghiệp.”
Cô ta nhiều lần cố đổi tên tài khoản để quay lại, nhưng mỗi lần xuất hiện đều bị nhận ra.
Chaporia
Bình Luận (0)