“Cô bé, chịu đủ uất ức chưa?”
Tôi còn chưa kịp mở miệng, Thẩm Tri Nghiên đã lên tiếng hỏi trước: “Lão phu nhân, ngài quen Ôn Lê sao?”
Lâm lão phu nhân nhìn sang anh ta.
“Con bé từng cứu mạng tôi. Hơn đứt cái đám các người về cách làm người.”
Cả đại sảnh lập tức chìm vào im lặng.
Bàn tay Hứa Mạn Mạn đang níu ống tay áo Thẩm Tri Nghiên vô thức trượt xuống.
Lâm lão phu nhân lại chỉ gậy vào màn hình lớn.
“Bát cháo này, tôi từng thấy rồi. Hai năm trước khi tôi nằm cấp cứu trong bệnh viện, phòng bên cạnh ngày nào cũng có người mang cháo đến, thơm đến mức bà già này tỉnh dậy mà còn thèm. Người mang cháo là con bé này, không phải cái cô thích khóc nhè đứng trên bục kia.”
Đường Chi bật cười khanh khách.
“Lão phu nhân tinh mắt thật.”
Mạnh Lan cố vớt vát: “Lão phu nhân, chuyện tình cảm của bọn trẻ, ngài không rõ đâu.”
“Tôi chỉ rõ là kẻ ăn cắp đồ người khác thì mặt dày lắm.”
Lâm lão phu nhân gõ gõ cây gậy xuống sàn.
“Tắt cái màn hình đó đi, mất mặt.”
Thẩm Tri Nghiên nhìn tôi, lần đầu tiên để lộ vẻ hoảng hốt.
“Ôn Lê, sao em chưa từng kể?”
Tôi đáp: “Tôi nói rồi anh có nghe không?”
Hứa Mạn Mạn khóc lóc phân bua: “Cháu không ăn cắp, cháu chỉ là quá yêu sếp Thẩm thôi.”
Lâm lão phu nhân liếc cô ta nửa con mắt.
“Yêu không có nghĩa là lấy đồ của người khác đắp vàng lên mặt mình.”
MC đứng trên sân khấu, cầm micro mà như cầm củ khoai nóng, không dám hé răng nửa lời.
Tôi cầm túi xách lên.
“Chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”
Thẩm Tri Nghiên theo phản xạ vội vàng đuổi theo xuống dưới.
“Ôn Lê, chúng ta nói chuyện đi.”
Tôi dừng bước.
“Nói chuyện giấy nợ thì được, chuyện tình cảm thì miễn.”
Sắc mặt anh ta xám ngoét.
“Em nhất định phải làm đến mức này sao?”
Tôi nhìn bức ảnh chụp chung của anh ta và Hứa Mạn Mạn trên bục.
“Không phải tôi muốn thế, mà là cuối cùng anh cũng nhìn thấy những gì mình đã làm.”
Bên ngoài trời đã tạnh mưa.
Tôi vừa bước xuống thềm, một chiếc xe sedan màu đen đã đỗ sát mép đường. Cửa kính hạ xuống, mẹ tôi đang ngồi bên trong.
Bà nhìn thấy bộ sườn xám tôi mặc trên người, trong mắt vừa có sự xót xa, lại vừa có nét nhẹ nhõm.
“Lê Lê, về nhà thôi con.”
Tôi lên xe.
Mẹ đưa cho tôi một tấm thiệp cưới mẫu màu đỏ.
“Ngày cưới chốt rồi, đúng nửa tháng nữa.
”
Tôi lật mở ra, tên nhà trai ghi rõ ràng: Lâm Nghiên Chu.
Thẩm Tri Nghiên đuổi ra đến cửa khách sạn, vô tình nhìn thấy tấm thiệp đó.
“Ôn Lê, đám cưới gì thế?”
Lần này, tôi không nói dối nữa.
“Của tôi.”
***
Thẩm Tri Nghiên cứ tưởng tôi đang cố tình chọc tức anh ta.
Hôm sau, anh ta nhắn cho tôi rất nhiều tin.
“Tối qua là do anh lỡ lời.”
“Mạn Mạn tâm trạng không tốt, em đừng so đo với cô ấy.”
“Chuyện đám cưới đừng mang ra làm trò đùa nữa. Cho dù em muốn làm anh căng thẳng thì cũng nên đổi cách khác.”
Tôi không nhắn lại một chữ nào.
Buổi trưa, Đường Chi lôi tôi đến quán trà do cậu ấy làm chủ.
“Cậu định lấy Lâm Nghiên Chu thật à?”
Tôi gật đầu.
Đường Chi đi vòng quanh tôi hai vòng.
“Nghe đồn vị nhị thiếu gia nhà họ Lâm kia, ba năm trước bị ngã hỏng chân, rất hiếm khi ló mặt ra ngoài. Cậu thậm chí còn chưa gặp mặt anh ta mà đã dám cưới?”
“Bố mẹ tớ gặp rồi.”
“Bố mẹ gặp mà cậu đã dám gả? Ôn Lê, trước giờ cậu đâu phải người bảo sao nghe vậy.”
Tôi rót trà cho cậu ấy.
“Trước đây tớ cũng đâu phải người tỉnh táo đến thế.”
Đường Chi ngồi xuống, chửi Thẩm Tri Nghiên một chập.
“Cái câu ‘cần bao nhiêu tiền’ của anh ta tối qua, đúng là nên ghi âm lại rồi treo ngoài cổng thành cho thiên hạ cùng nghe.”
Chuông gió trước cửa leng keng vang lên.
Hứa Mạn Mạn bước vào, theo sau là hai cô gái trẻ. Cô ta tháo kính râm ra, nhìn thấy tôi, dáng vẻ như vừa trút được gánh nặng.
“Cô Ôn, tôi tìm cô mãi.”
Đường Chi nhướng mày.
“Cô vẫn còn dám vác mặt đến đây à?”
Hứa Mạn Mạn đặt một túi giấy lên bàn.
“Đây là đồ sếp Thẩm bảo tôi đưa cho cô. Trong này có một cái thẻ, và một bản thỏa thuận. Cô ký đi, sau này đừng lấy chuyện cũ ra làm phiền chúng tôi nữa.”
Tôi không nhúc nhích.
Đường Chi mở túi giấy ra, rút tờ thỏa thuận lên đọc to.
“Tự nguyện thừa nhận không có quan hệ yêu đương với Thẩm Tri Nghiên, tự nguyện chấm dứt mọi sự quấy rầy, không được phép nhắc lại chuyện cũ ở những nơi công cộng. Khoản tiền bồi thường: 50 vạn (khoảng 1,7 tỷ VNĐ).”
Đọc xong, cậu ấy bật cười.
“Lấy 50 vạn mua 7 năm, sếp Thẩm biết tính toán chi li gớm.”
Hứa Mạn Mạn nhíu mày.
“Cô Ôn, 50 vạn không nhỏ đâu. Bố mẹ cô mở cái quán cơm bé tí ấy, cả năm cũng chẳng kiếm nổi ngần này đúng không?”
Chaporia
Bình Luận (0)