“Nếu chỉ là chiếc gối bình thường, sao bà không cho tôi chạm vào?”

Không khí trong phòng bệnh lập tức trở nên căng thẳng.

Ngay cả Thẩm Gia Thụ cũng quay đầu nhìn mẹ.

Thẩm Ngọc Như miễn cưỡng cười.

“Con hiểu lầm rồi.”

Bà ta vừa định cúi xuống chỉnh gối, Tri Châu đã nhanh hơn một bước.

“Là bác sĩ.”

“Để tôi.”

Nói xong, cậu nhẹ nhàng đỡ đầu Hứa Hoành Viễn lên.

Chiếc gối được nhấc khỏi giường.

Không có cuốn sổ nào.

Chỉ có lớp vỏ gối trắng tinh.

Thẩm Ngọc Như khẽ thở phào.

Tri Chanh lại không hề thất vọng.

Bởi ngay lúc Tri Châu đặt chiếc gối xuống, cô đã nhìn thấy ở mép trong lớp vải có một đường chỉ may màu khác hẳn.

Rất mới.

Giống như vừa được khâu lại không lâu.

Tri Chanh lặng lẽ ghi nhớ.

Đúng lúc ấy, Hứa Hoành Viễn bỗng co giật dữ dội.

Máy theo dõi phát ra tiếng cảnh báo liên tục.

Bác sĩ và y tá lập tức chạy vào.

“Mọi người ra ngoài!”

“Cần cấp cứu!”

Cửa phòng bệnh nhanh chóng khép lại.

Ba chị em đứng bên ngoài.

Không ai nói chuyện.

Một lúc lâu sau, Tri Dao mới lên tiếng.

“Chị.”

“Chiếc gối.”

Tri Chanh gật đầu.

“Em cũng nhìn thấy?”

“Có.”

Tri Châu trầm giọng.

“Đường may đó không giống nguyên bản.”

“Trong đó từng có thứ gì.”

Ba chị em nhìn nhau.

Không cần nói thêm.

Họ đều hiểu.

Thứ Hứa Hoành Viễn muốn giao cho họ rất có thể chưa bao giờ là một cuốn sổ.

Mà là thứ liên quan đến cuốn sổ.

Hoặc…

Là chìa khóa để tìm ra nó.

Đúng lúc ấy, bên hành lang truyền đến một tiếng kêu thất thanh.

“Phu nhân!”

Thẩm Ngọc Như vừa bước được vài bước thì ôm ngực, cả người mềm nhũn rồi ngã xuống.

Đám họ hàng lập tức ùa tới.

“Có chuyện gì vậy?”

“Mau gọi bác sĩ!”

“Có phải huyết áp tăng rồi không?”

Giữa khung cảnh hỗn loạn ấy, Tri Chanh chỉ lặng lẽ nhìn.

Ánh mắt cô dừng trên bàn tay phải của Thẩm Ngọc Như.

Người khác có thể không để ý.

Nhưng cô thì thấy rất rõ.

Bàn tay ấy đang siết chặt đến trắng bệch.

Không phải vì đau.

Mà vì sợ.

Tri Chanh khẽ cong khóe môi.

“Dì Thẩm.”

“Có phải…”

“Bà đang sợ thứ nằm trong chiếc gối kia không?”

Chương 3: Căn Nhà Tổ Đã Thay Chủ

Sáng hôm sau, Hứa Hoành Viễn vẫn chưa tỉnh lại.

Tri Châu xem lại toàn bộ kết quả kiểm tra rồi khẽ lắc đầu.

“Hiện tại chưa thể hỏi được gì.”

Tri Dao khép tập hồ sơ.

“Nhưng bọn họ thì không chờ nổi.”

Vừa dứt lời, điện thoại của Tri Chanh rung lên.

Là Thẩm Gia Thụ.

“Cả nhà đang đợi.”

“Mẹ tôi chuẩn bị bữa cơm rồi.”

“Đừng để các trưởng bối phải chờ.”

Tri Chanh chỉ đáp đúng một câu.

“Địa chỉ.”

Chiếc xe chậm rãi dừng trước cánh cổng sắt quen thuộc.

Ba mươi năm trôi qua, căn nhà tổ họ Hứa gần như không thay đổi.

Hàng cây ngô đồng vẫn đứng sừng sững hai bên lối vào.

Bức tường gạch đỏ vẫn phủ đầy dây thường xuân.

Chỉ có tấm biển trước cổng đã được thay mới.

Bên dưới hai chữ “Hứa Trạch” vốn có từ thời ông nội, giờ xuất hiện thêm một hàng chữ nhỏ bằng đồng.

Gia đình Thẩm.

Tri Dao bật cười.

“Cũng nhanh thật.”

“Ba mươi năm đã kịp đổi luôn cả họ.”

Thẩm Gia Thụ nhíu mày.

“Đó chỉ là cách gọi.”

Tri Chanh không nói gì.

Cô bước thẳng vào trong.

Mùi gỗ đàn hương quen thuộc ngày bé đã biến mất.

Thay vào đó là mùi nước hoa nồng đậm.

Khắp phòng khách treo đầy tranh sơn dầu đắt tiền.

Bộ bàn ghế gỗ tử đàn mẹ cô từng gìn giữ cẩn thận cũng không còn.

Ngay vị trí trung tâm vốn đặt di ảnh mẹ, giờ là một chiếc bình gốm khổng lồ cắm đầy hoa lan trắng.

Tri Chanh lặng người vài giây.

Rồi bình thản dời mắt.

“Về rồi à?”

Thẩm Ngọc Như từ phòng ăn bước ra.

Bà ta mặc chiếc sườn xám màu ngọc trai, nụ cười vẫn dịu dàng như ba mươi năm trước.

“Biết các con về, dì tự tay xuống bếp nấu mấy món.”

“Đều là món hồi nhỏ các con thích.”

Tri Dao nhìn bàn ăn.

“Món chúng tôi thích?”

“Có món nào mẹ tôi từng nấu không?”

Nụ cười trên mặt Thẩm Ngọc Như cứng lại.

Bà ta rất nhanh lấy lại vẻ bình tĩnh.

“Đã lâu như vậy rồi…”

“Chuyện cũ cũng nên bỏ qua.”

Tri Chanh kéo ghế ngồi xuống.

“Được.”

“Ăn trước.”

Câu trả lời quá bình thản khiến tất cả đều sửng sốt.

Thẩm Gia Thụ cũng thở phào.

Có lẽ cậu ta cho rằng ba chị em cuối cùng cũng chịu nhượng bộ.

Trong bữa cơm, mấy người họ hàng liên tục hỏi han.

“Làm ăn ở nước ngoài chắc phát đạt lắm?”

“Viện dưỡng lão của Tri Chanh nghe nói quy mô lớn lắm.”

“Tri Châu là bác sĩ?”

“Tri Dao làm luật sư à?”

Ba chị em chỉ đáp ngắn gọn.

Không khoe khoang.

Không khiêm tốn.

Càng như vậy, ánh mắt những người trên bàn càng thêm phức tạp.

Đúng lúc ấy, Thẩm Ngọc Như lấy từ trong túi ra một tập giấy.

“Tri Chanh.”

“Đây là bản cam kết.”

“Thực ra chỉ là thủ tục.”

“Bà con đều có mặt ở đây.”

“Các con ký luôn cho tiện.”

Tri Chanh đặt đũa xuống.

“Được.”

Thẩm Gia Thụ lập tức đẩy cây bút tới.

“Nếu không có ý kiến…”

Tri Dao bỗng cầm tập giấy lên.

Lật từng trang.

Rồi cười.

“Cũng thú vị thật.”

“Trang cuối ghi là xác nhận tự nguyện từ bỏ toàn bộ quyền lợi đối với nhà tổ, cổ phần công ty, khu đất nhà máy cũ và toàn bộ tài sản phát sinh sau này.”

Cả bàn ăn chợt im phăng phắc.

Một người họ hàng vội nói.

“Chỉ là hình thức thôi.”

“Đằng nào các cháu cũng sống ở nước ngoài.”

Tri Dao ngẩng đầu.

“Đúng.”

“Nhưng tôi làm luật sư.”

“Có một số chữ…”

“Không thể ký bừa.”

Sắc mặt Thẩm Gia Thụ lập tức lạnh xuống.

“Cô có ý gì?”

Tri Dao lấy điện thoại ra.

Mở email.

Sau đó đặt lên bàn.

“Đây là email anh gửi cho chị tôi.”

“Mời về thăm cha.”

“Còn đây…”

Cô chỉ vào bản cam kết.

“Là mục đích thật.”

“Từ đầu đến cuối, anh chưa từng quan tâm chúng tôi có về gặp cha hay không.”

“Anh chỉ quan tâm…”

“Có lấy được chữ ký hay không.”

Không khí trên bàn ăn trở nên vô cùng ngột ngạt.

Mấy người họ hàng nhìn nhau.

Rõ ràng trước khi ba chị em trở về, không ai biết bản cam kết lại viết nhiều điều như vậy.

Thẩm Ngọc Như cố giữ nụ cười.

“Tri Dao.”

“Con hiểu lầm rồi.”

“Chúng ta đều là người một nhà.”

“Không cần nói chuyện thiệt hơn.”

Tri Chanh nhìn thẳng bà ta.

“Người một nhà?”

“Năm đó.”

“Khi bà tháo ảnh mẹ tôi xuống.”

“Bà có nghĩ như vậy không?”

Nụ cười trên mặt Thẩm Ngọc Như hoàn toàn biến mất.

Bà ta hít sâu một hơi.

“Đã ba mươi năm.”

“Con vẫn không chịu buông sao?”

Tri Chanh đứng dậy.

“Không.”

“Tôi chỉ không quên.”

Nói xong, cô quay người rời khỏi phòng ăn.

Không ai ngăn.

Bởi tất cả đều biết.

Cô không còn là cô gái mười sáu tuổi năm ấy.

Tri Chanh đi dọc hành lang.

Mọi thứ đều đã được sửa sang.

Chỉ có cánh cửa cuối lầu hai vẫn là màu gỗ cũ.

Đó từng là phòng của mẹ.

Cửa khóa.

Tri Chanh đưa tay thử xoay.

Không mở được.

Một người giúp việc lớn tuổi đi ngang qua, nhìn thấy cô thì khựng lại.

“Cô… cô cả?”

Tri Chanh nhận ra bà.

“Bà Lưu.”

Người giúp việc năm xưa.

Tóc bà đã bạc quá nửa.

Khóe mắt cũng đầy nếp nhăn.

Bà Lưu nhìn quanh rồi hạ thấp giọng.

“Phòng đó…”

“Đã thành kho chứa.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...