Viết lại giấc mơ: Ngòi bút/Chapter 3: Đề nghị: Tiểu thuyết và giao tiếp.Chapter 3: Đề nghị: Tiểu thuyết và giao tiếp.
20px

Có người đã từng đưa ra một kết luận dạng dạng như kiểu, người lớn sau khi trải qua đủ thứ chuyện trên đời nên thường sẽ có tâm lý giao tiếp rất tốt, thường thì sẽ giỏi nói chuyện hơn khi còn trẻ.

Tôi đồng tình với quan điểm trên, vì dù gì ít nhất sau khi họ trải qua quãng thời gian thanh xuân tươi đẹp, không thể tránh khỏi tâm lý muốn níu giữ khoảng thời gian đó bằng cách tâm sự, trò chuyện với mọi người. Mà người càng lớn tuổi, tâm lý lại càng cởi mở hơn với người khác, đặc biệt là người trẻ tuổi hơn.

Có vẻ tôi cũng đang gặp tình trạng tương tự vậy. Bố tôi, đã được giam tại đây khoảng 4 năm rồi, những mối quan hệ trong nhà giam rất tốt. Gặp ai cũng thấy thân thiết, mà ai dường như cũng quen ông. Đương nhiên tôi ủng hộ việc bố tôi sau khi vào đây sẽ tự nhiên hơn hẳn, thậm chí tôi còn khuyến khích bố cởi mở hơn nữa, việc đó rất có lợi cho ông. Nhưng tôi không nghĩ bố lại nhanh chóng làm quen với mọi người như thế, nhớ trước đây, khi người lạ đến nhà mà không có mẹ, dường như ông luôn nhờ tôi giao tiếp với họ, còn mình thì chỉ ngồi bên cạnh và lặng lẽ điều hướng cuộc trò chuyện thông qua đứa con nhỏ.

Cô Sanae, người mới từ trại bên cạnh chuyển sang được gần một tuần, tính từ ngày đầu tuần, cô ấy và bố tôi đã trở nên vô cùng thân thiết, trông họ như anh em kết nghĩa vậy. Không giống như chào hỏi xã giao thông thường, hai người dường như nói chuyện rất hợp cạ.

Tôi cũng chẳng biết một tuần hai người họ gặp nhau được mấy lần, nhưng nói chuyện kiểu như kết nghĩa chục năm vậy làm tôi thấy cứ sao sao ấy.

"Ồ đây là đứa con mà anh nói sao, nó lớn vậy à?" Cô Sanae cười đùa vỗ vào vai tôi. Bị bàn tay chai sạn và thô ráp như vậy vỗ mạnh vào khiến vai tôi không khỏi cảm thấy rát, nhưng như vậy thì tôi vẫn chịu được.

"Phải, năm nay nó lên cấp ba rồi đó! Cũng thi cùng trường top 1 thành phố như con gái cô luôn đấy." Ông bố vui vẻ đáp lại, khoái chí khịt mũi.

"Ồ, vậy là cùng tuổi với con gái tôi đấy à? Vậy thì hai đứa giúp đỡ nhau nhiều cũng khiến bậc cha mẹ như chúng ta bớt lo ha!" Cô Sanae bất ngờ nhìn tôi, rồi lại nhìn người thiếu nữ đứng cạnh mình, "Cháu là Akino nhỉ, đây là con gái cô, tên con bé là Shiori, Anabi Shiori."

Nói xong, cô ấy huých nhẹ vào sườn thiếu nữ, "Này, con chào hỏi đi, mẹ vừa chỉ thế nào?"

"D-Dạ, em... Em tên l-là Shiori, em chào anh ạ!" Cô gái lắp bắp nói, sắc mặt đỏ như trái cà chua. Mà chúng tôi bằng tuổi nhau nhỉ, sao cô ấy lại xưng vế dưới thế?

Không nghĩ nhiều, theo thói quen tôi lại chào xã giao.

"Chào cậu, tôi tên là Akino, Izanin Akino, giúp đỡ nhau ở trường nhé." Tôi nói với giọng đều đều, đủ rõ, đủ chậm để cô gái nghe thấy.

"Vâng ạ! Mong được anh giúp đỡ!" Cô gái không còn nói lắp. Cúi mặt xuống thể hiện sự tôn trọng.

Nhưng tôi không thích kiểu như vậy, đều là học sinh năm cuối cấp hai, tại sao vai vế cô ấy lại đặt mình ở dưới, tôi ở trên?

"Không cần phải lịch sự như vậy đâu bạn Shiori, chúng ta bằng tuổi nhau mà." Tôi lịch sự đáp lại, tông giọng vẫn đều đều.

"Vâng!" Cô ấy vẫn khó khăn khi trả lời lại tôi.

Ngồi gần đó chứng kiến tất cả, ông bố tôi khẽ lắc đầu, nheo mắt lại rồi vuốt bộ râu chưa mọc dài quá 1mm dưới cằm. Nói thì thầm vào tai cô Sanae ngồi bên cạnh:

"Tôi đã nghĩ cô chỉ nói quá, cô Sanae, nhưng khi tận mắt chứng kiến thì đúng là con gái cô giao tiếp kém thật."

"Tôi nói rồi mà, tôi cũng đang rất đau đầu vì vấn đề này đây." Cô Sanae chỉ lặng lẽ cười trừ, nhưng mà nhìn kiểu gì cũng thấy như thể cô khóc không ra tiếng vậy.

"Nếu cứ như vậy thì càng về sau sẽ không tốt đâu cô Sanae." Bố tôi cũng nói, thể hiện rõ sự lo lắng.

Cô Sanae vẫn chỉ cười trừ, khoanh tay và nhìn chằm chằm vào chúng tôi, bố tôi cũng theo cô ấy nhìn về phía này.

"À, tôi có ý này!" Ông bố toáng lên như thể vừa nảy ra một ý tưởng hay ho nào đó, "Cô Sanae lại đây một chút, cả con nữa Akino." Bố tôi vẫy tay gọi chúng tôi lại, chỉ để riêng Shiori đang đứng như trời chồng mà chẳng hiểu chuyện gì, nhưng cô gái cũng ngại đến gần, "Cháu chịu khó đợi chút nhé, con gái của Sanae." Bố nói lại với Shiori, cô ấy chỉ lặng lẽ gật đầu.

Sau khi xác nhận chúng tôi, ông bỗ bắt đầu nói nhỏ:

"Cô Sanae, cô nói rằng Shiori viết tiểu thuyết khá tốt đúng không?"

"Đúng vậy, tôi đã đọc qua một vài bản thảo con bé viết. Tuy không giỏi viết tiểu thuyết, nhưng thân là một biên tập viên, tôi cảm thấy con bé khá có tố chất." Cô Sanae đáp lại với giọng tự hào, nhưng rồi tông giọng lại nhanh chóng chùng xuống, "Nhưng con bé nhát quá, muốn giao lưu nhưng chả chịu mở lòng, cũng vì vậy mà tác phẩm chả đến tay ai ngoài tôi."

Bố tôi bỗng vỗ tay một cái như thể rất vừa ý, "Đúng vậy, vì vậy nên tôi mới nảy ra ý tưởng này."

"Ý anh là sao?" Cô nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu.

"Cô con gái của cô có thể viết tiểu thuyết, con trai tôi thì muốn viết nhưng trình độ lại vô cùng kém." Ông bố bắt đầu liệt kê điểm yếu của tôi ra, nhưng trên khóe miệng vẫn nhếch lên nụ cười khá xấu.

"Anh muốn con gái tôi dạy con trai anh ấy à? Đó đâu phải ý tưởng hay ho gì?" Cô Sanae tỏ rõ sự thất vọng, đôi mắt lảng đi như thể đang nhàm chán, còn miệng thì cười ngược.

"Không không! Đến đây mới là ý hay này." Ông bố đắc ý, mặt nhìn tôi cười khì.

Ông giơ ngón trỏ lên, chỉ vào tôi rồi nói:

"Trùng hợp thay, thằng con trai tôi lại khá tốt ở khoản giao tiếp."

"Ồ, anh từng nói là nó luôn giúp anh nói chuyện với người lạ khi còn bé đúng không." Cô Sanae gãi cằm, như nhớ ra điều gì đó.

"Đúng vậy, nhưng nó khác với những đứa khác, nó không muốn giao lưu với mọi người. Chỉ thích ru rú trong nhà." Ông bố cũng trưng ra vẻ mặt thất vọng vô cùng. Mà tôi thì làm gì được đây, bố nói đúng hết rồi.

"Và, cô không thấy hai đứa nó bù trừ cho nhau khá tốt sao? Con cô dạy con tôi cách viết truyện, con tôi dạy con cô cách giao tiếp. Có thể con gái cô còn kéo được con tôi ra khỏi cái cuộc sống túng thiếu sự đa dạng trong mối quan hệ đấy chứ!" Ông bố giơ ngón trỏ và ngón cái ra thành hình '✔' rồi đặt dưới cằm, miệng cười nhếch cố tỏ ra ngầu.

"Àaaa..., tôi hiểu rồi, tôi đồng tình!" Cô Sanae khoái chí đáp sau một hồi ngẫm nghĩ.

Cả cô và bố đều giơ ngón cái về phía tôi, họ chưa từng hỏi tôi có muốn hay không.

Nghĩ lại thì, dù phiền phức nhưng đó là một đề xuất có lợi cho tôi. Chí ít cũng là mối quan hệ cộng sinh nếu nói theo cách khác.

Tôi cũng đoán được tại sao bố tôi lại không gọi cô thiếu nữ kia ra rồi. Đó là vì điều này có thể khiến cô ấy khó xử, cho dù có muốn thì miệng cũng chẳng nói thành câu.

Mà tôi, một thằng có khả năng giao tiếp ở mức khá như tôi sẽ nắm quyền chủ động đưa cô ấy vào dự án phát triển bản thân này. Cũng như cho tôi lựa chọn một là nghe theo, hai là nghe cô Sanae cằn nhằn rồi lại nghe theo. Thật ra thì sao cũng được.

Cảm nhận được ánh nhìn kỳ vọng từ hai bậc phụ huynh, tôi cũng chỉ có thể nhanh chóng quyết định bước hoặc không.

"Thôi được rồi, con sẽ cố. NHƯNG, hai người phải giúp lúc cần nhé."

"Thành giao"

"Thành giao"

Hai người lần lượt nói.

Thật đấy, hai người thực sự ở độ tuổi trung niên U50 à? Cái mức độ "Trẻ trung" cao đến đáng kinh ngạc đó là sao?

Cuối cùng, sau một hồi bàn chiến thuật do tôi đặt ra 90% câu hỏi và kế hoạch, chúng tôi trở lại sau 15 phút bắt cô gái kia đợi.

Chuyện diễn ra sau đó cũng không có gì mới, chủ yếu là tôi và Shiori đều im lặng nghe cha mẹ nói chuyện phiếm, mà những câu chuyện đó đều chứa thông tin ẩn do tôi bắt họ phải thêm vào cho tự nhiên. Cũng để cô gái kia dễ dàng hơn trong việc nắm bắt được đại khái về tôi, cũng để cô hiểu rằng tôi cũng sẽ biết được tương tự.

Cuối cùng, đến 7 giờ kém 15 phút chúng tôi mới kết thúc chuyến thăm, quay trở về nhà.

...

Đứng dưới trạm chờ chuyến cách đó không xa, chúng tôi đang đứng cùng nhau, im lặng đợi chuyến xe tối về nhà.

Do kẻ chủ mưu kế hoạch muốn tôi triển khai càng sớm càng tốt, tôi cũng không còn cách nào khác ngoài việc nghe theo.

"Này, bạn Shiori." Tôi nói nhỏ nhẹ nhưng đủ để cô gái nghe thấy.

"D... Dạ, c-có chuyện gì sao bạn Akino?" Cô gái giật mình trả lời, xem ra trong đầu vẫn đang nghĩ đến khá nhiều thứ đây.

Muốn người khác mở lòng, bản thân vẫn nên mở lòng trước.

"Không cần phải trả lời vội vã như vậy đâu, cậu có thể nghĩ một lúc trước khi nói, tôi đợi được mà." Tôi ngoảnh sang nhìn cô ấy, nở nụ cười nhẹ để biểu đạt thành ý.

"À... Vâng, cảm ơn cậu." Shiori ngẩm một hồi, nhưng khá nhanh cô đã lấy lại được dũng khí, cố trả lời tôi với khuôn mặt đỏ ửng.

「Thật đấy, cậu kém đến vậy à?」Tôi thầm nghĩ không nói thành tiếng.

"Vậy... Cậu định bảo... gì tôi sao?" Ngẫm thêm một lúc, Shiori mới nặn ra được thêm vài từ, tính ra cô ấy tiến bộ cũng khá nhanh đó chứ.

"À, tôi chỉ muốn hỏi là. Cậu thích tiểu thuyết không?" Tôi từ tốn đáp lại, xen vào giọng nhẹ nhàng là câu bồi thêm trước khi cô ấy trả lời, "Tôi được nghe mẹ cậu kể là cậu viết khá giỏi."

Đôi mắt trong veo như mặt hồ có thể nhìn xuyên vào đáy, ấy khẽ chớp chớp như thể bối rối. Tôi đành phải bồi thêm vào:

"Tôi cũng thích tiểu thuyết lắm, nhưng khả năng của tôi lại quá hạn chế, không đủ để viết ra câu chuyện mà mình ấp ủ bấy lâu."

Nghe vậy, đôi mắt xanh mặt hồ của cô ấy mở to ra, nó như thể ẩn chứa cả đại dương mà nhìn thẳng vào tôi.

"Tôi thích tiểu thuyết lắm, tôi vẫn luôn viết nó mỗi ngày." Chỉ cần chạm đến sở thích của Shiori, cô ấy dường như được tiếp thêm năng lượng, đó là điều mà tôi muốn hướng đến.

"Nhưng mà câu chuyện ấy lại khó có ai đọc được, vì tôi chỉ biết mẹ tôi thôi." Cô ấy rũ mắt xuống, khuôn mặt đan thêm chút đượm buồn.

"Vậy cậu không muốn kết bạn sao?" Tôi hỏi.

"Không phải, tôi muốn lắm chứ, nhưng cứ gặp người lạ là lời muốn nói đã nghẹn lại ở cổ họng rồi, khả năng giao tiếp của tôi vô cùng kém." Tâm trạng của thiếu nữ có vẻ nặng nề.

"Nhưng chẳng phải cậu đang nói chuyện bình thường với tôi đó sao?" Tôi đã để ý từ đầu, giọng của cô ấy đã chẳng còn the thé như lúc đầu chào hỏi, tốc độ suy nghĩ cũng nhanh hơn, từ đó mà nói chuyện với tôi khá thoải mái.

"Hả!? Thật sao?" Cô ấy sửng sốt, rồi cũng nhận ra bản thân đang nói với tôi rất bình thường, "Sao lại thế?" Cô gái bắt đầu thắc mắc.

"Vì đó là do tôi đã dẫn cậu đến một chủ đề mà cậu thấy thoải mái. Khi cậu viết tiểu thuyết, chẳng phải những dòng hội thoại sẽ liên tục chạy trong đầu sao? Đó là lúc cậu tự nhiên mà suy nghĩ nhất." Tôi thản nhiên đáp lại.

Cô gái vẫn nghiêng đầu, thể hiện sự tò mò với những lời giải thích tiếp theo của tôi.

"Khi đoạn hội thoại mà bỗng dưng cậu nảy ra ý tưởng, cậu thường sẽ nghĩ ngay đến câu trả lời đúng chứ? Và như vậy, cậu cũng sẽ vô thức coi cuộc trò chuyện này với tôi như một đoạn hội thoại mà cậu vẫn hay thường dùng trong tiểu thuyết, không còn coi tôi là người ngoài." Tôi từ tốn giải thích thêm, "Nói cách khác, tôi đang chạm đến chủ đề để kết nối với cậu."

"Kết nối?" Cô gái nhắc lại hai chữ cuối, trên khuôn mặt lộ rõ sự tò mò.

"Phải, đầu tiên là chạm đến chủ đề mà cậu mong muốn, sau đó là gợi nó lên thôi." Tôi nói lại, nhìn thẳng vào mắt cô gái, "Đoạn Hyori gặp Kashino, chắc cậu cũng hiểu rồi nhỉ?"

"... Vậy là cậu đọc nó rồi sao?" Cô gái sắc mặt tối sầm lại.

"Đúng vậy." Đoạn này tôi đọc trong bản truyện giấy của Shiori, khi hai nhân vật chính gặp nhau, họ đã chào hỏi giống kiểu như vậy, cũng từ đó mà tôi gợi lên được đoạn hội thoại quen thuộc với Shiori, từ đó thúc đẩy được cô ấy giao tiếp với một ý tưởng đã được lên từ trước.

"Vậy... Cậu thấy sao?" Shiori đã dần trở lại kiểu tính cách ban đầu, lại hơi rụt rè mà nói với tôi.

"Tôi không chắc nữa, trình độ của tôi không thể biết được thế nào là hay hay dở, nhưng tôi chắc chắn rằng tôi thích tiểu thuyết của cậu." Tôi hồ hởi đáp, "Vậy nên tôi cũng muốn được viết nên câu chuyện của mình, giống như cậu."

"V-vậy à." Với đôi tai đỏ bừng và bàn tay đang ôm lấy khuôn mặt mình, Shiori có vẻ lúng túng.

"Vậy nên, cậu có thể chỉ dạy cho tôi cách mà cậu viết được không?" Tôi mạnh dạn nói, không phải lúc này thì còn lúc nào nữa.

"C-cái đó..." Shiori nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào, không phải cô ấy muốn từ chối, chỉ là không tìm được cách để đồng ý thôi.

Nhận thấy được điều đó, tôi sẽ tìm giúp cô ấy một cái cớ.

"Đổi lại, tôi sẽ không để cậu chịu thiệt. Tôi cũng sẽ hỗ trợ cậu hòa nhập với mọi người, giúp cậu kết bạn, dạy cậu cách giao tiếp. Và cũng là muốn giúp cậu thoải mái mang tác phẩm của mình cho mọi người chiêm ngưỡng."

Tôi ngẩng lên nhìn trời, chỉ cầu cho cô ấy đồng ý.

"Vậy thì... Nhờ cậu giúp đỡ nhé." Shiori quay sang nói với giọng nhỏ nhẹ, khuôn mặt e thẹn cúi thấp xuống, khiến tôi không tài nào nhìn được biểu cảm của cô ấy.

Tôi đưa tay ra, muốn bắt tay với cô ấy.

Cô cũng theo tôi mà đưa bàn tay mình ra. Bàn tay trắng nõn và mềm mại cứ thế nắm chặt vào tay tôi rồi nhanh chóng rụt tay lại. Trước giờ tôi không để ý, nhưng tay con gái nhỏ thật đấy.

Tôi cũng thuận theo thiếu nữ, nhanh chóng rút tay mình lại.

Đúng lúc này, chuyến xe mà chúng tôi đang chờ cũng đã đến, nó dừng lại tại trạm chờ, tiếng động cơ máy móc đang không ngừng kêu lên, cánh cửa lạch cạch mở ra, khí điều hòa ngay lập tức tràn ra ngoài, đưa cảm giác mát mẻ xoa dịu cơn nóng của tôi. Mà Shiori bên cạnh cũng đang tận hưởng khí điều hòa.

Tôi đứng lại, chờ cô ấy lên xe trước rồi bản thân mới lên. Ban đầu cô ấy tò mò nhìn tôi, nhưng sau đó mới nhận ra và bước lên trước. Lượng khách trên xe cũng đông hơn so với chiều, nhưng số lượng không đáng kể, những vị trí quen thuộc kia vẫn trống, thậm chí ở đó còn vắng khách ngồi.

Cô vẫn ngồi chỗ cũ — Hàng ghế phải, vị trí 3 từ dưới lên, ngồi ngoài. Còn tôi thì ngồi cùng vị trí, hàng bên cạnh.

Tôi ngồi đủ gần để có thể nói chuyện với giọng bình thường.

"Này, Shiori." Tôi quay sang gọi nhẹ.

"Sao vậy?" Cô ấy trả lời, nhưng vẫn còn giữ thái độ bối rối.

"Chưa trao đổi số thì làm sao giúp nhau được?" Tôi hắng giọng, nói rõ cho cô nghe thấy.

Cô ấy vẫn im lặng, nhưng khuôn mặt cô lộ rõ vẻ lúng túng.

"Hình như đây là lần đầu cậu trao đổi thông tin liên kết đúng không?" Tôi hoài nghi nhìn Shiori, một tay chống cằm, tay còn lại thì lục lọi chiếc cặp để tìm điện thoại.

Nghe tôi nói vậy, Shiori chỉ lặng lẽ gật đầu, khuôn mặt đỏ bừng.

"Ầy... Căng!" Tôi hờ hững đáp lại, rồi cầm chiếc điện thoại chỉ cho cô ấy cách lưu số liên lạc. Còn nàng thiếu nữ kia thì chăm chú lắng nghe.

Xem ra quãng đường trở thành sáng tác gia của tôi cũng xa như vậy đấy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...