Jodio liếc sang hai người “đồng đội không chính thức” của mình. Ánh mắt vàng kim lạnh lùng như thường lệ, nhưng lần này thay vì đẩy hai người kia ra ngay lập tức, cậu chỉ nhích nhẹ người sang một bên để tránh đòn siết cổ của Carla.
“Đồng đội?” Cậu nhấp một ngụm sữa, ánh mắt không thay đổi.
“Tôi nhớ là chưa từng đồng ý lập tổ đội với hai người.”
Michael khi nghe điều đó cười to.
“Chi tiết nhỏ thôi mà! Tụi này chỉ là muốn cùng cậu tỏa sáng một thôi! Không phải cậu nói càng hiểu rõ thế giới này càng tốt sao? Vậy hợp tác đi!”
“Hay là cậu sợ bọn tớ cản chân? Thôi mà~ Một mình chán lắm. Chia sẻ chiến công cũng là một cách sống đó Jodio-sama~”
Jodio không trả lời.
Cậu lặng lẽ cắt một phần bánh mì, bỏ vào miệng, nhai chậm rãi. Nhưng rõ ràng là cậu không đẩy họ ra như mọi khi. Điều đó với Michael và Carla đã đủ để họ coi như được “chấp nhận”.
Michael và Carla nhìn nhau, thấy Jodio không phản ứng gay gắt như mọi khi thì lập tức không khách sáo gì nữa. Michael kéo ghế ngồi xuống đối diện Jodio, gác chân lên bàn như thể đang ở nhà, trong khi Carla đặt mông ngồi xuống cạnh cậu, tiện tay phất nhẹ gọi phục vụ.
“Cho tôi một phần bánh mì trứng cùng thịt nguội. À, và một ly trà hoa đỏ không đường, không đá.”
“Còn tôi thì giống y chang Jodio. Trứng ốp, thịt xông khói, bánh mì nướng…à, thêm hai ly sữa nóng.”
Carla vươn vai, ngồi nghiêng người trên ghế, chống cằm nhìn Jodio với ánh mắt lấp lánh một cách bất thường.
“Này Jodio, nghe tin gì chưa?”
Jodio vẫn đang nhai miếng bánh mì cuối cùng, mắt không rời khỏi khung cảnh bên ngoài cửa sổ. Cậu đáp mà không nhìn sang.
“Không hứng thú.”
Michael bật ra một tiếng cười.
“Bình tĩnh nào, nghe đi. Bọn này đang nói tới học viện hoàng gia Canva đấy. Nơi khét tiếng là đào tạo nhiều quý tộc, thiên tài, con em của các nhà mạo hiểm giả chuyên biệt. Năm nay lại mở tuyển sinh lứa học sinh mới rồi.”
Jodio vẫn không nhìn họ, chỉ nhàn nhạt hỏi.
“Học viện hoàng gia Canva?”
Carla gật đầu, quay sang Michael ra hiệu cho anh nói tiếp.
“Ừ, đúng rồi. Học viện này lâu đời lắm. Do hoàng gia lập ra, chuyên đào tạo đủ kiểu người, quý tộc, pháp sư, kiếm sĩ, cả mạo hiểm giả cũng có luôn.”
Carla tiếp lời.
“Cơ sở vật chất thì khỏi bàn. Ký túc xá riêng, sân đấu tập rộng, thư viện khổng lồ, giảng viên thì toàn người có tiếng tăm trên khắp thế giới.”
Michael chắp tay sau lưng, gật đầu.
“Mỗi năm tuyển chọn cũng gắt lắm. Nhưng năm nay đặc biệt hơn. Họ mở thêm đợt tuyển sinh tự do, không cần thư giới thiệu hay xuất thân gì cả. Ai cũng có thể tham gia, miễn là vượt qua vòng kiểm tra.”
“Bài kiểm tra đầu tiên tổ chức ngay tại quảng trường trung tâm, tuần sau. Miễn phí đăng ký luôn.”
Jodio nghe tới đó, chỉ gật đầu nhẹ một cái.
Carla thấy vậy, nhướn mày.
“Cậu gật đầu chắc là có hứng thú với điều này nhỉ?”
Cậu tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng đều đều nói.
“Chưa chắc. Tôi vẫn còn vài việc cần xử lý.”
Michael khoanh tay, cười.
“Cũng đúng, dù sao dạo gần đây nhiệm vụ của hội cũng nhiều. Nãy tớ thấy trên bảng nhiệm vụ có một nhiệm vụ hạng A khá đặc biệt đấy.”
Carla đứng phắt dậy, nói với hai người.
“Đi xem thử không? Dù sao cũng cần làm gì đó trước khi nghĩ tới cái học viện kia.”
Jodio gật đầu, dứt khoát đứng dậy. Cầm lấy thẻ mạo hiểm giả và thanh toán đồ ăn.
Ba người rời khỏi khu bàn ăn, bước thẳng tới khu vực bảng nhiệm vụ. Khu vực nhiệm vụ hạng A lúc này khá vắng, chỉ có vài mảnh giấy mới được dán lên trong sáng nay.
Michael nhìn quanh một lượt, rồi chỉ tay vào một tờ giấy có dấu đỏ ở góc trên.
“Đây, cái này. Hạng A, ba người trở lên, điều tra khu vực Quặng Đen.”
Carla bước tới, đọc lướt nội dung.
“…Có nhóm thợ mỏ mất tích sau khi tái khai thác khu vực bỏ hoang. Gần đây nhiều người nghe thấy tiếng động lạ, có dấu hiệu xáo trộn phép thuật ở quanh đó.”
Michael nhếch môi.
“Chỗ đó lâu rồi không ai đụng tới. Nếu xảy ra chuyện thật thì khả năng cao là do quái vật hoặc gì đó liên quan đến hầm mỏ cũ.”
Carla chép miệng.
“Nghe như kiểu đi dọn đống rác người khác bỏ lại.”
Cậu cầm lấy tờ nhiệm vụ, xoay người bước thẳng tới quầy lễ tân, hai người còn lại cũng lặng lẽ theo sau. Cậu đặt xuống, nói ngắn gọn.
“Cô Jessica, tôi muốn nhận nhiệm vụ này.”
Cô tiếp tân tên Jessica nhìn cậu và hai người phía sau, gật đầu.
“Xác nhận nhóm ba người?”
“Jodio Kujo, Michael Kruger và Carla Ainbert.”
Michael và Carla bước tới đưa thẻ của mình. Sau vài giây kiểm tra, con dấu đỏ được đóng lên góc giấy.
“Thời gian bắt đầu nhiệm vụ là sáng sớm mai. Xe vận chuyển sẽ xuất phát từ cổng bắc. Chuẩn bị đầy đủ vật dụng cá nhân và vật phẩm hỗ trợ. Khu vực Quặng Đen nằm sâu trong vùng núi Scarlet, tín hiệu ma thuật yếu, liên lạc khó khăn. Hãy cẩn thận.”
Jodio gật đầu, cầm lấy tờ giấy xác nhận.
Michael quay sang cười nhẹ:
“Vậy là có việc để làm rồi.”
Carla khoanh tay.
“Cũng được. Miễn đừng gặp thứ gì quá phiền là được.”
Jodio không nói thêm gì, chỉ quay lưng bước đi, để lại một câu ngắn:
“Đi mua đồ để chuẩn bị cho ngày mai thôi.”
Khi cánh cửa gỗ lớn của hội quán khép lại sau lưng ba người, không khí trong phòng bất chợt trở nên rộn ràng hẳn lên.
Một nhóm mạo hiểm giả ngồi gần khu bảng nhiệm vụ huých nhau, cúi đầu bàn tán.
“Ê, tụi nó vừa nhận cái nhiệm vụ Quặng Đen đó hả?”
“Ờ, chính mắt tao thấy luôn. Nhóm thằng Jodio, Michael với nhỏ Carla.
”
“Ghê vậy. Cái nhiệm vụ đó đâu phải dễ nuốt.”
“Bới đi mày ơi! Cả ba hạng A đi cùng lúc đấy! Một người cấp 17 với hai người cấp 23 và 22.”
Bên trong tiếp tục ồn ào.
Chuẩn bị cho nhiệm vụ
Jodio sải bước đều đặn trên con đường lát đá, tay đút túi áo khoác, ánh mắt lạnh nhạt đảo quanh một lượt. Cậu đã quen với khu vực này từ lâu, biết rõ từng hiệu thuốc tốt, cửa hàng bán vật phẩm chất lượng.
Bên phải cậu, Carla đang đi song song với bước chân nhẹ nhàng, mái tóc bạch kim hắt sáng dưới mặt trời. Ở phía bên kia, Michael to cao, áo giáp vai đeo lủng lẳng đang bước đi một cách ngạo nghễ.
Michael gãi đầu, cau mày nhìn bảng giá tại một sạp vũ khí phụ trợ.
“Nghe này, Carla. Chúng ta cần mua thêm bom ma thuật loại nổ diện rộng, nếu trong mỏ có quái thì chỉ cần một cú là dọn sạch cả bầy!”
Nghe điều Michael nói, Carla nhíu mày lại, phản bác rõ ràng không đồng tình.
“Cậu tính cho nổ tung luôn cả hầm mỏ à? Mục tiêu là điều tra, không phải san phẳng Quặng Đen! Tôi nói rồi, phải ưu tiên các vật phẩm dò ma lực, đèn phép, bản đồ khu mỏ và thuốc giải độc.”
Michael cãi lại.
“Cẩn thận quá hóa cùn đấy, Carla! Cậu lo sợ thì cứ đứng sau, để tớ đi trước! Dù sao nếu gặp đàn quái thì cần sát thương lớn. Với lại cậu có bao giờ đánh gần đâu!”
“Và ai là người hồi máu cho cái đầu đầy sẹo của cậu hả? Đừng có hành xử như thể chỉ mình cậu biết chiến đấu!”
Carla lườm.
Michael giơ tay.
“Nhưng tớ thật sự biết chiến đấ…”
“Không phải theo nghĩa đó!”
“Ê!? Ý cậu là sao hả!??”
Cả hai bắt đầu đôi co ngay giữa phố, khiến vài người đi đường ngoái đầu nhìn. Một tiểu thương ngồi gần đó thì thở dài: “Lại cặp đôi hạng A đó nữa à…”
Trong lúc đó, Jodio đang đứng cách đó một đoạn, trước một cửa hàng dược phẩm quen thuộc. Cậu bình tĩnh đặt lên quầy: 5 lọ hồi phục cấp trung, 3 lọ thuốc giải độc, 1 viên đá lưu trữ ma lực, 1 thiết bị phát sáng kháng phép và một bản đồ ma thuật khu vực Scarlet.
“Hừm, nhiệm vụ Quặng Đen à?” Chủ cửa hàng hỏi.
Cậu không trả lời, chỉ gật đầu.
Người chủ cửa hàng thấy cậu gật đầu, nói,
“Cậu chuẩn bị kỹ đấy. Vùng đó rất ít người dám vào.”
Jodio chỉ khẽ “ừ”. Khi thanh toán xong, cậu bắt đầu quay lại chỗ hai đồng đội của mình.
Michael và Carla vẫn đang tranh luận kịch liệt, giờ thì chuyển sang cả chuyện ai sẽ ngủ lều ai, ai nấu ăn giỏi hơn, ai từng làm cháy nồi…và thậm chí:
Michael: “Tớ đã bảo rồi! Cái lần cháy nồi đó là do cậu đánh rơi lọ dầu!”
Carla: “Đó là lọ thuốc hồi máu, đồ đầu đất!”
Jodio nhìn hai người đang cãi nhau về chuyện cháy nồi, trong đầu thoáng lướt qua ký ức về một người bạn cũ ở thế giới trước của cậu cũng từng như vậy. Nhưng cậu xóa ngay dòng hồi tưởng ấy, cậu quay lại liếc nhìn hai người, phun ra một câu dứt khoát.
“Tôi đã mua xong phần chuẩn bị. Hai người nên lo phần của mình đi.”
Hai người đang cãi nhau, khi nghe thấy tiếng cậu thì im bặt, quay lại nhìn.
“Gì cơ?”
Carla chớp mắt.
“Uầy…chuyên nghiệp thật.”
Michael ngó ngó đống túi Jodio đang xách.
Cậu không nói gì, chỉ quay người sải bước, không quay đầu nói với hai người.
“Còn 16 tiếng trước khi xe khởi hành. Đừng phí thời gian vào những thứ vô dụng đấy, dù sao hai người cũng là quý tộc dưới vương mà.”
Hai người nhìn nhau, rồi cũng đành lẽo đẽo theo sau, để lại phố xá phía sau lưng.
Nắng chiều đỏ soi rọi trung tâm quảng trường xuyên qua các ngọn tháp và nhà mái nhọn tạo nên những bóng đổ dài trải khắp con phố.
Ở một góc vắng của quảng trường, Jodio đang tựa người vào thành lan can đá, tay cầm một quyển sổ nhỏ ghi chú. Ánh mắt cậu vẫn bình thản như mọi khi, ánh vàng kim phản chiếu nhẹ trong ánh hoàng hôn.
Trước mặt cậu, trên bậc thềm đá, là hai kẻ đang thở hổn hển vì vừa chạy nước rút cả đoạn đường: Michael và Carla.
Michael hất mái tóc đỏ dính đầy mồ hôi ra, nhe răng cười cợt.
“Xong rồi! Cuối cùng cũng gom đủ mọi thứ!”
Carla đứng kế bên, khoanh tay bực tức nói.
“Chỉ vì có người nào đó cứ khăng khăng đòi mua thêm ba túi bom ma thuật với một cây kiếm phụ gắn rune! Tốn gần gấp đôi ngân sách lần này!”
Michael cãi lại.
“Này, phòng ngừa đấy! Đã vào mỏ thì phải cần chuẩn bị cách thoát ra tối ưu nhất chứ?! Với lại cậu cũng mua đâu ít: Năm cuộn dây phép, hai lọ mực ghi chú bằng ma lực và…cái bình hoa nhỏ kia là gì vậy?”
Carla đảo mắt.
“Bình hồi phục năng lượng tinh thần. Dùng để tập trung phép thuật trong điều kiện thiếu ma lực. Cái đó ít ra còn thực tế, không như đống bom nào đó!”
Jodio không nói gì, chỉ lật trang sổ. Cậu liếc một lượt mấy túi đồ cồng kềnh trên tay hai người kia. Túi của Michael thì lủng lẳng đủ loại vũ khí; Carla thì ngăn nắp, gọn gàng, sắp xếp theo hệ thống, thậm chí được dán nhãn rõ ràng.
Cậu lên tiếng, giọng đều đều:
“Không cần mang theo những thứ thừa thãi. Nếu không dùng đến, bỏ lại trong xe vận chuyển.”
"Đấy, thấy chưa!"
"Vậy mà nãy không nói sớm…"
Jodio gấp lại sổ, cất vào túi.
"Xe sẽ rời cổng bắc lúc bình minh. Cả hai nên về nghỉ sớm đi."
Michael gật đầu.
"Ờ, cũng phải. Tối nay tớ còn phải đi bảo trì vũ khí."
Carla liếc mắt sang bạn, hỏi.
"Còn cậu? Không định nói gì sao?"
Cậu nhìn cô một giây. Rồi quay đi, để lại một câu cụt ngủn.
"Đừng gây rắc rối."
Michael phì cười.
Carla nhẹ nhàng gật đầu.
"Được rồi, nghỉ sớm đi. Sáng mai còn phải đi sớm nữa."
Cả ba tách ra đi về nơi mình ở.
Chaporia
Bình Luận (0)