Cả bốn người đứng thành vòng, lưng tựa vào nhau, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm vào bóng tối xung quanh.
Không ai nói gì, chỉ còn lại tiếng gió rít qua các tán cây và tiếng lửa trại lách tách cháy nhỏ. Mùi đất ẩm và lá mục nồng nặc trong không khí khiến bầu không khí thêm ngột ngạt.
Michael siết chặt chuôi kiếm, mắt đảo nhanh từng hướng. Carla hơi nghiêng người, tay giữ chắc cây trượng. Geogre đứng phía sau Jodio, khiên dựng thẳng, thanh kiếm dài tựa nhẹ vào vai.
Đột nhiên, Jodio khẽ lên tiếng:
“Suỵt.”
Cả ba người còn lại lập tức quay sang nhìn cậu. Cậu không nói gì, chỉ đưa tay lên, ngón trỏ chỉ thẳng về phía trên đầu.
Carla ngẩng lên. Michael cũng nhanh chóng nhìn theo. Geogre nhíu mày.
Cả ba người lập tức hiểu.
Kẻ địch...đang ở phía trên.
Jodio quay đầu sang Geogre, giọng nhỏ nhưng rõ ràng:
“Ngài Geogre. Ngài cũng cảm thấy chúng, đúng không?”
Người đàn ông lớn tuổi không đáp ngay. Ông khẽ nhích chân, ánh mắt hướng về phía tán cây cao nhất trong rừng. Một thoáng im lặng, rồi ông gật đầu, ánh nhìn dừng lại nơi Jodio đang đứng.
Jodio quay về phía hai người còn lại. Nói khẽ:
“Dùng phép quét. Loại mà tôi đã chỉ hai người hôm trước.”
Michael và Carla lập tức gật đầu. Không cần hỏi lại.
Cả hai đồng loạt giơ tay lên, lòng bàn tay hướng về phía trên đầu. Từ tay họ, hai vòng sáng nhạt màu lan ra, tỏa thành lớp mỏng như sóng nước, lướt qua không gian phía trên.
“DeepSight Scan.” Cả hai thì thầm.
Làn sóng ma lực lan dần ra bán kính hơn 100 mét. Không khí khẽ rung lên.
Chỉ vài giây sau, sắc mặt cả hai thay đổi.
Carla nuốt khan, mắt mở lớn:
“Có ba luồng khí động…chúng đang di chuyển chậm…tầng cây thứ ba…đông bắc.”
Michael cau mày, môi mím lại:
“Ba con…Wingcracker.”
Không khí lập tức chùng xuống. Cả Geogre cũng thoáng biến sắc.
Carla tiếp tục, giọng căng thẳng:
“Kích thước…hai con nhỏ đã gần tiệm cận hạng A.”
Michael thêm vào, nắm chuôi kiếm chặt hơn:
“Còn con lớn…là hạng A hàng thật.”
Gió rừng đột nhiên mạnh hơn, từng nhánh cây đung đưa dữ dội.
Geogre khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc lại như đang kiểm tra lại lần nữa những gì mình vừa nghe.
“…Không thể nào như vậy được.”
Giọng ông trầm xuống, đầy nghi hoặc.
“Wingcracker…không thể nào xuất hiện ở nơi hoang vu thế này.”
Michael lập tức quay sang nhìn ông, giọng hơi thấp.
“Ý ngài là sao?”
Geogre siết nhẹ cán kiếm, mắt không rời khỏi tầng cây phía trên.
“Chúng là sinh vật sống theo quần thể. Có tổ, có lãnh địa rõ ràng. Thường chỉ cư trú ở những vùng cao, có mật độ ma lực ổn định và địa hình hiểm trở. Nơi này không đáp ứng nổi điều kiện sinh sống lâu dài cho chúng.”
Carla cau mày, tay vẫn giữ nguyên vị trí phòng thủ.
“Vậy tại sao lại có ba con ở đây? Còn toàn loại gần hoặc bằng hạng A?”
Geogre không trả lời ngay. Ánh mắt ông lướt một vòng quanh khu vực, từ các thân cây lớn đến vách đá, rồi cuối cùng dừng lại ở phía xa rừng sâu, nơi bóng tối dày đặc bắt đầu trở nên quỷ dị.
Một lúc sau, ông chậm rãi lên tiếng, đủ để cả nhóm nghe được.
“Chỉ có hai loại khả năng duy nhất.”
“Một…chúng bị thứ gì đó xua đuổi khỏi lãnh địa cũ, buộc phải di cư.”
“Hai…”
Ông dừng lại một nhịp, ánh mắt dần trở nên nghiêm túc.
“Có kẻ đã cố tình dẫn chúng tới đây.”
Cả nhóm lập tức siết chặt đội hình. Không ai cười đùa nữa. Không khí giờ đây chỉ còn lại sự im lặng và căng thẳng tột độ.
Jodio vẫn giữ nguyên vị trí, tay nắm chuôi kiếm, mắt ánh lên tia nhìn sắc bén.
“Bất kể là lý do gì…nếu chúng đã tới đây.”
Cậu nói, giọng đều và lạnh.
“Thì chỉ có thể rút hoặc bị giết.”
Cùng thời điểm nhóm Jodio đang căng thẳng, ở cách đó khoảng 20KM về phía nam, thành phố biên giới Tavern vẫn còn hoạt động trong thứ ánh sáng ma thuật.
Mặc dù đã là gần nửa đêm, Hội Mạo Hiểm Tavern vẫn còn vài nhóm trực nhiệm vụ. Khác với Elrendi là một trung tâm náo nhiệt. Tavern là thành phố có tuyến phòng thủ gần vùng núi Scarlet, chuyên hỗ trợ các nhóm thám hiểm, khai khoáng và đi săn.
Tại phòng y tế tầng hai của hội, một mạo hiểm giả bị thương nặng vừa được đưa về chưa đầy hai giờ trước.
Anh ta nằm thở dốc trên băng ca, toàn thân trầy xước, vết máu khô đóng quanh áo giáp nhẹ.
Một y sư cấp 3 đang cố gắng hết sức để chữa trị cho người nằm trên, trong khi Barron hội trưởng của hội đứng ở đầu giường, khuôn mặt cau lại khi nghe bản báo cáo từ miệng của mạo hiểm giả đang bị thương.
“...Cả nhóm năm người chỉ còn một mình cậu quay lại?”
Người bị thương gật đầu, mắt mở trừng trừng như chưa hoàn hồn:
“Bọn tôi vào rìa mỏ Quặng Đen...có dấu hiệu của ma lực trong không khí...tưởng chỉ là quái hoang cấp C. Nhưng rồi…”
Anh ta nuốt khan, giọng hạ thấp:
“…rừng rung lên…có thứ gì đó có cánh, to như con trâu, nhưng tốc độ cực nhanh. Nó lao xuống, cào bay hai người trong nhóm…”
Barron siết chặt tay, lặng lẽ lắng nghe.
“...Trước khi nó tấn công tôi, nó dừng lại, nhìn thẳng vào bọn tôi...và hỏi.”
Giọng anh chàng lạc đi vì khiếp sợ:
“Nó hỏi...‘Jodio Kujo...ở đâu?’”
Nói xong cậu đó cậu ta nhắm mắt lại, bất tỉnh.
Căn phòng im bặt.
Một phụ tá phía sau lật nhanh sổ danh sách:
“Jodio Kujo.
..mạo hiểm giả hạng A đến từ Elrendi. Đúng là có trong lịch trình. Hội trưởng của Elrendi có gửi đến cho chúng ta bức thư ghi rằng ‘Nhóm cậu ta sẽ đến Tavern vào sáng mai để tiếp tế, nghỉ qua đêm rồi tiến vào khu mỏ.’”
Barron im lặng vài giây, sau đó thở ra một hơi dài, khẽ gật.
“Được rồi. Khi nhóm đó tới, ta sẽ gặp riêng Jodio Kujo và nhóm của cậu ta. Chuyện này cần xác minh trực tiếp.”
Ông quay sang phía phụ tá.
“Chuẩn bị phòng tiếp kiến. Đồng thời tăng gấp đôi lực lượng gác đêm quanh hội. Có sinh vật hạng A hoạt động bất thường gần biên mỏ là không thể xem nhẹ.”
“Rõ!”
Quay lại nhóm của Jodio.
Không ai lên tiếng.
Gió đêm rít từng đợt, kéo theo tiếng xào xạc lạnh buốt trên tán lá phía trên đầu. Cả nhóm bốn người vẫn giữ nguyên vị trí phòng thủ, lưng áp vào nhau, vũ khí sẵn sàng, mắt không rời khỏi tầng cây phía trên.
Trong thoáng chốc, mọi âm thanh như bị nuốt sạch.
Rồi Jodio hét lên.
“HƯỚNG TÂY!!!”
Hai sinh vật bay vụt qua không trung từ hướng tây để lộ hình dạng rõ ràng dưới ánh trăng.
Chúng cao khoảng 1,6 mét, sải cánh rộng gần 3 mét, cơ thể không có lông, da màu xám bẩn bám chặt vào cơ bắp gân guốc. Đầu của chúng giống đầu dơi, mõm dài, nhọn, bên trong đầy răng cưa sắc bén. Mắt đỏ, tròn lồi, không có mí, phát sáng trong mà đêm.
Tay của chúng chính là hai cánh dài nối liền đến tận hông, khớp gập như khuỷu tay người. Mỗi cánh có một móc sắt nhọn, dài khoảng 20 cm ở gần đầu cánh, giống như dao cong. Phần chân rất dài, thẳng, đầu móng vuốt ba ngón, sắc nhọn như lưỡi hái.
Hai con bay theo hình vòng cung, tốc độ cực nhanh. Chúng không phát ra tiếng gào, chỉ có tiếng vù vù lớn từ đôi cánh và tiếng gió bị như thể bị xé rách.
Chúng như con thiêu thân, lao thẳng xuống khu trại.
Jodio hét lên.
“TRÁNH RA!!”
Cả bốn người lập tức bật người sang hướng khác, ra khỏi nơi mà hai con Wingcracker đang lao xuống.
Một giây sau.
BÙM!!!
Hai con Wingcracker đâm sầm xuống khu đất cũ. Đất đá bị xới tung, một khúc cây bị móc cánh của con bên trái chém đôi, ngọn lửa tàn của trại bị thổi bay.
Michael đáp xuống cách đó vài mét, tay trái chống đất, tay phải rút kiếm ra ngay khi tiếp đất. Carla lùi ra sau, giơ gậy phép lên ngang mặt, môi bắt đầu niệm chú.
Geogre dùng khiên che đầu khi nhảy khỏi trung tâm cuộc tấn công, lăn tròn một vòng rồi đứng dậy ngay sau đó, tay trái dựng khiên thẳng, tay phải nắm chặt thanh kiếm dài.
Jodio đứng vững, chân trượt nhẹ ra sau, katana đã rút ra từ bao, đầu kiếm chỉ về phía kẻ địch.
Hai con Wingcracker không đuổi theo ngay, mà xoay người, đứng thẳng trên hai chân dài, đầu gập xuống như đang dò xét. Chúng lắc đầu qua lại, ánh mắt đỏ dừng lại trên nhóm bốn người.
Một trong hai con giương cánh lên. Geogre thấy điều đó lập tức hành động.
Ông đập mạnh cán kiếm xuống đất, rồi lùi một bước về sau. Bàn tay trái nâng lên ngang vai, các ngón tay xòe ra, lòng bàn tay hướng về phía không trung. Miệng bắt đầu niệm rõ từng chữ:
“Urgent Order – Four Part Barrier: Guard!”
Từ tay ông, bốn luồng sáng mỏng màu lam bạc bắn vút ra, di chuyển cực nhanh, mỗi luồng lao thẳng đến từng người trong nhóm: Jodio, Michael, Carla và chính Geogre.
Ngay khi chạm vào không khí quanh mỗi người, ánh sáng lập tức giãn nở thành một lớp màng hình bầu dục, ôm sát lấy cơ thể họ như lá chắn trong suốt, đường kính khoảng 2 mét, rộng đúng bằng tầm vóc mỗi người.
Carla liếc mắt, nói:
“Ma thuật kết giới cấp 3? Không ngờ ngài vcó thể dùng được loại này!”
Geogre không trả lời, chỉ gằn giọng:
“Giữ vững vị trí. Kết giới này chỉ chặn được được hai đòn trực tiếp thôi!”
Michael siết chặt chuôi kiếm:
“Rõ thưa ngài!”
Jodio liếc lên con quái đang lao tới, ánh mắt vàng kim hẹp lại. Cậu trượt chân lùi nhẹ nửa bước, tay phải giữ chắc thanh katana, không nói một lời.
Con Wingcracker bên phải gập cánh lại, thu người thành hình bóng bầu dục, lao thẳng xuống vị trí của Jodio. Móng vuốt giương cao, chuẩn bị vung một cú chém từ trên không xuống đầu cậu.
Đúng lúc này.
“RA KHỎI ĐÓ!!”
Michael gầm lên, lao từ bên hông sang với tốc độ cực nhanh. Cậu kéo theo thanh đại kiếm dài gần một mét rưỡi, bất chấp sức nặng khổng lồ của nó.
“ĐỐI THỦ CỦA MÀY LÀ TAO!!!!”
RẦM!!
Tiếng va chạm vang lên nặng nề. Cả thân con quái vật văng sang phải, đập vào một thân cây già khiến thân cây một nửa.
Cánh bên trái của nó xòe ra mất kiểm soát, mất thăng bằng khi tiếp đất. Đầu nó lắc mạnh một cái, miệng phát ra tiếng nghiến thấp, lưng hơi co lại như đang chuẩn bị trả đòn.
Michael lùi lại hai bước, vung thanh kiếm lên ngang vai, gập khuỷu tay thủ thế tấn công. Mắt không rời sinh vật đang đứng cách mình chỉ hơn bảy mét.
“Cậu ổn chứ Jodio?!”
Michael không quay đầu lại, những vẫn hét lên hỏi.
Jodio đứng nguyên tại chỗ, kết giới quanh cậu vẫn nguyên vẹn, ánh mắt lạnh lùng.
“Ổn.”
Carla lúc này đã hoàn tất niệm phép, cây trượng của cô phát ra ánh sáng xanh lam ở đầu ngọc, chuẩn bị tung phép hỗ trợ tầm xa. Geogre vẫn giữ nguyên vị trí ở phía sau, mắt đảo nhanh theo từng chuyển động của hai sinh vật, sẵn sàng hỗ trợ bất kỳ ai bị áp sát.
Con Wingcracker còn lại, sau khi quan sát thấy sự can thiệp của Michael, bắt đầu chuyển hướng.
Và người nó lựa chọn tấn công không ai khác ngoài Carla.
Chaporia
Bình Luận (0)