Vô Địch Giả không Muốn Bị Chú Ý/Chapter 6: Thành Tavern (1)Chapter 6: Thành Tavern (1)
20px

Cả ba người nghe thấy giọng nói quen thuộc phát ra từ phía sau. Họ lập tức quay ngoắc lại và hình ảnh trước mắt khiến cả ba sững sờ.

Jodio đang đứng đó.

Tay trái cậu siết chặt cổ con Wingcracker to gấp rưỡi hai con mà họ đã giết. Nhanh chóng nhận ra nó chính là con hạng A mà trước đó vẫn chưa lộ diện. Thân thể con quái vật giãy giụa yếu ớt trong tay cậu, móng vuốt rũ xuống, đôi cánh sũng máu buông thõng như miếng giẻ rách. Chỉ vài giây sau, tiếng "rắc" khô khốc vang lên khi cổ nó bị bẻ gãy.

Xác con Wingcracker rơi bịch xuống đất.

Cả nhóm sững người.

Mắt họ mở to.

Máu dính đầy mặt Jodio. Tay phải cậu, từ khuỷu xuống cổ tay, chằng chịt vết rách và vẫn đang rỉ máu. Hơi thở nặng nề, nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh và còn rất tỉnh táo.

Carla lập tức chạy đến gần, giọng lo lắng.

“Jodio! C_cánh tay của cậu đang chảy máu!”

Cô giơ tay lên, một lọ thuốc hiện ra trong lòng bàn tay, ánh sáng nhạt phát ra từ nhãn dán màu bạc. Không đợi Jodio phản ứng, Carla nhanh chóng mở nắp, đổ thẳng chất lỏng lên vết thương sâu nhất ở cánh tay cậu.

Jodio khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì, hít một hơi đều đặn.

Michael và Geogre lúc này cũng bước tới, ánh mắt vẫn còn nặng nề vì kinh ngạc và căng thẳng. Không ai ngờ con Wingcracker hạng A đó…lại bị Jodio xử lý chỉ với một mình mà vẫn sống sót trở về.

Jodio đưa mắt nhìn quanh một lượt rồi lên tiếng, giọng trầm nhưng rõ ràng.

“Kiểm tra khu vực lần nữa. Đảm bảo không còn con nào ẩn nấp.”

Geogre và Michael gật đầu, lập tức tản ra làm theo.

Carla thấy vậy thì nhíu mày, ánh mắt lo lắng hướng về cánh tay Jodio, nơi máu vẫn đang nhỏ xuống từng giọt.

“Đủ rồi đó.”

Cô nói, bước tới gần cậu hơn hơn.

“Để hai người họ ở lại kiểm tra. Tớ sẽ đưa cậu quay lại trại. Cậu cần được chăm sóc và băng bó vết thương lại ngay bây giờ.”

Không đợi Jodio phản đối, Carla nhẹ nhàng đỡ cậu quay người rời đi, dẫn về phía khu trại vừa bị tấn công.

Geogre và Michael nhìn theo bóng Carla đang đuổi theo Jodio. Cả hai quay sang nhìn nhau một thoáng, rồi chỉ lắc đầu khẽ như ngầm hiểu điều gì đó. Sau đó, họ cùng tiếp tục quay lại kiểm tra thi thể con Wingcracker còn lại.

Geogre và Michael nhìn theo bóng của Carla đang đỡ Jodio rời khỏi khu vực. Cả hai chỉ nhìn nhau một thoáng, rồi lắc đầu khẽ. Sau đó, họ quay lại tiếp tục kiểm tra thi thể con Wingcracker còn lại và đồng thời kiểm tra khu vực xung quanh để đề phòng.

Tại trại, Carla đang ngồi cạnh Jodio. Cô cẩn thận cầm lấy cánh tay phải của cậu, nơi máu vẫn còn rỉ ra.

“Đưa tay đây.”

Cô nói, giọng cứng rắn nhưng không giấu được sự lo lắng.

Jodio im lặng chìa tay ra. Carla nhanh chóng mở nắp lọ thuốc, rồi nhẹ nhàng đổ từng giọt lên vết thương.

Cậu rên nhẹ, hơi nhăn mặt.

“Cố chịu đựng chút.”

“Sẽ xong ngay thôi.”

Carla nói, mắt vẫn dán vào chỗ máu.

Nhưng lúc đó, trong đầu Jodio lại hiện lên một suy nghĩ khác, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài đang nhăn mặt vì đau.

‘Xin lỗi, Carla…’

‘Thật ra… đây chỉ là mô phỏng.’

“Bàn tay bị thương này là kết quả tôi tạo ra... chỉ để khiến tôi tránh bị nghi ngờ và tạo ra ảo giác tin rằng tôi cần được chăm sóc. .”

Một lúc sau, Michael và Geogre quay trở lại trại. Michael bước đến trước, giọng trầm nhưng rõ ràng.

“Xung quanh khu vực này không có dấu vết của bất kỳ người nào khác. Dường như chúng ta đang ở một khu vực cô lập hoàn toàn.”

Geogre gật nhẹ, ánh mắt nghiêm lại khi ông rút ra một vật nhỏ từ trong áo choàng.

“Nhưng có một vấn đề lớn hơn.”

Ông đưa tay ra. Trong lòng bàn tay ông là một viên đá to bằng ngón tay cái, hình thoi méo mó, bề mặt gồ ghề và sẫm màu, phần lõi bên trong phát ra ánh đỏ lập lòe như than hồng.

Michael cau mày, Carla đứng dậy tiến lại gần hơn, còn Jodio thì đã ngẩng đầu lên từ khi viên đá xuất hiện.

Geogre nhìn Jodio, gật đầu đưa viên đá cho cậu.

“Ta tìm thấy thứ này nằm sâu bên trong hộp sọ con Wingcracker mà cậu đã giết.”

Jodio cầm lấy viên đá, mắt hơi híp lại khi ánh đỏ trong lõi phản chiếu vào mắt cậu.

“...ControImpact.”

Cậu nói nhỏ, sau đó quay sang nhìn Michael và Carla.

“Đây là một loại đá phép đặc biệt. Bị cấm lưu hành trong hầu hết các quốc gia thuộc phe liên minh."

Carla cau mày.

“Đá điều khiển?”

Jodio gật đầu nhẹ.

“Nó không đủ mạnh để điều khiển hoàn toàn một sinh vật cấp cao như Wingcracker. Nhưng…nếu kết hợp với phương thức điều chế đúng, nó có thể ảnh hưởng đến hệ thần kinh bậc thấp và khiến sinh vật bị thao túng trong các hành vi nhất định của chúng.”

Michael khoanh tay, trầm giọng.

“Chẳng hạn như…tấn công bất kỳ thứ gì có ma lực trong bán kính lệnh đặt ra?”

“Đúng.”

Jodio đáp gọn.

Geogre ngồi xuống một tảng đá gần đó, ánh mắt đăm chiêu.

“Vấn đề là…để đặt được viên ControImpact này vào trong não một con Wingcracker hạng A mà không khiến nó chết hoặc phát điên…cần một lượng kiến thức giải phẫu ma thú cực kì khổng lồ.”

“Và…”

Ông nhìn cả nhóm

“...một vài công cụ đặc biệt.”

Carla lặng đi một lúc.

“Tức là có người…cố tình đưa chúng đến đây.”

Jodio vẫn cầm viên đá, ánh mắt trầm lại.

“Không chỉ đưa đến đây…mà chúng đang cố tình nhắm đến chúng ta.”

Jodio vẫn cầm viên ControImpact trong tay, im lặng vài giây rồi quay đầu sang phía Geogre.

“Ngài Geogre.”

Cậu hỏi, giọng đều và chắc.

“Ngài có thu lại xác của con Wingcracker đó vào không gian trữ vật không?”

Geogre hơi nhướn mày trước câu hỏi bất ngờ từ cậu.

Trước khi ông kịp trả lời, cậu nói tiếp.

“Dù sao ngài cũng từng là một cựu mạo hiểm giả.

Việc ngài biết sử dụng không gian trữ vật…là một điều tất yếu và không thể chối cải.”

Geogre nghe vậy, bật cười khẽ, tay đưa lên vuốt cằm, ánh mắt như thể đang hoài niệm điều gì đó.

“Cậu để ý kỹ thật đấy.”

Ông vỗ nhẹ lên bên hông, nơi một chiếc vòng kim loại màu bạc khảm đá lam nhạt được đeo trên dây lưng.

“Xác của nó nằm ở đây. Vừa đủ dung tích luôn.”

Michael gật đầu, giọng trầm.

“Vậy thì tốt. Mang nó đến Tavern, có thể chúng ta sẽ có người đủ kiến thức để phân tích sâu hơn.”

Jodio siết nhẹ viên đá trong tay rồi đứng dậy, giọng dứt khoát.

“Chúng ta không thể ở lại đây quá lâu, nhất là khi trời sắp tối. Tốt nhất nên quay lại xe ngựa và khởi hành càng nhanh càng tốt.”

Cả ba người còn lại gật đầu đồng tình, không ai phản đối. Họ nhanh chóng thu xếp và rời khỏi trại, quay lại con đường dẫn đến chỗ dừng xe ban đầu.

Khi vừa thấy chiếc xe ngựa hiện ra sau rặng cây, Michael thốt lên.

“May quá, xe ngựa vẫn ở đây! Tôi còn tưởng tụi nó chạy mất trong lúc hỗn chiến rồi chứ.”

Anh vội vã bước đến, nhanh tay thu dọn mớ đồ đạc phía sau xe rồi trèo lên trước. Carla lúc này vẫn sát bên Jodio, nhẹ nhàng đỡ cánh tay trái của cậu rồi giúp cậu bước lên thùng xe.

Geogre, như đã quá quen thuộc với vai trò của mình, vòng ra phía đầu xe, trèo lên ghế lái. Ông cầm lấy dây cương, mắt liếc nhìn bầu trời đã bắt đầu chuyển màu xám tím.

“Đêm nay phải cảnh giác cao độ.”

Geogre nói, mắt vẫn không rời con đường phía trước.

“Cứ mỗi mười phút, tôi sẽ dùng DeepSight Scan một lần.”

Ông chỉnh lại tư thế ngồi, giọng trầm lại.

“Phải đảm bảo không có thứ gì bám theo hoặc đang chờ cơ hội tấn công chúng ta.”

Cỗ xe ngựa bắt đầu lăn bánh, tiếng vó đập đều trên con đường đất gồ ghề giữa rừng vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Ánh chiều tà dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm mờ tím đang buông xuống từng nhánh cây, từng khóm bụi bên đường.

Bên trong xe, Carla vẫn ngồi sát bên Jodio, thỉnh thoảng liếc nhìn vết thương đã ngừng rỉ máu. Michael thì ngồi ở góc còn lại, tay cầm thanh kiếm dự phòng, mắt không ngừng liếc ra ngoài tấm rèm xe đang khẽ lay trong gió.

Phía trước, Geogre giữ chắc dây cương. Thỉnh thoảng, ông đưa tay phải lên, các ngón tay đan thành một hình thức phức tạp, phép DeepSight Scan lập tức được kích hoạt. Một luồng sóng ma lực mờ nhạt lan ra, như sóng âm vô hình quét qua hai bên đường.

“Không có gì trong phạm vi năm mươi mét.”

Geogre lẩm bẩm.

“Nhưng cũng đừng chủ quan.”

Không ai nói thêm gì. Bầu không khí trở nên căng như dây đàn, im lặng đến mức tiếng lá rơi cũng nghe rõ.

Jodio nhìn ra ngoài qua khe hở của mui xe. Mắt cậu nheo lại, tâm trí vẫn quanh quẩn bên viên ControImpact đang được cất trong túi áo trong.

'Tại sao chúng lại điều khiển cả ba con Wingcracker để tấn công chúng ta? Và tại sao lại đúng lúc chúng ta có mặt ngay tại đó…'

Cậu từ từ nhắm mắt lại.

Trong đầu, kết quả bắt đầu được dựng lên, từng dòng năng lượng trừu tượng mà chỉ mình cậu cảm nhận được như tấm lưới ép dày từng lớp, trải rộng ra khỏi cỗ xe, vượt qua những khoảng rừng tối, vươn tới các nhánh thông tin của thế giới này.

Cậu dùng kết quả như một lực ép, lặng lẽ bóp nghẹt và kéo từng mẩu dữ liệu rời rạc về phía mình. Từng sự kiện, chuỗi biến động, tin đồn và các nguồn thông tin bất thường xảy ra trong vài ngày gần đây. Những hình ảnh nhòe mờ, những con số lướt nhanh qua tâm trí, từng dòng kết nối tự động dồn lại thành một chuỗi logic.

Một lúc sau, Jodio mở mắt ra.

'Thì ra là vậy.'

Jodio siết nhẹ tay lại, ánh mắt sắc lạnh hướng ra ngoài khung gỗ của mui xe.

Trong dòng kết quả vừa rồi, cậu đã thấy rõ những chuỗi liên kết mơ hồ giữa hàng loạt vụ mất tích bí ẩn ở vương quốc Grailven, những dị động ma lực ở quy mô lớn, và đặc biệt là hình bóng một người. Một nhân vật cực kỳ quan trọng trong giới pháp sư học thuật, có quan hệ rất mật thiết với công chúa long tộc.

Kẻ đứng sau sự kiện điều khiển ba con Wingcracker không hành động ngẫu nhiên. Không, mục tiêu thực sự của hắn là công chúa, và...cả chính cậu.

Không phải vì Jodio là mối đe dọa.

Mà vì...cơ thể này.

Đang suy nghĩ mê man, thì phía trước vọng lên tiếng nói của Geogre.

“Cậu nên nghỉ ngơi đi.”

Giọng Geogre vang lên từ ghế lái phía trước, trầm mà rõ ràng, xuyên qua lớp mui xe.

“Dù gì thì cánh tay của cậu cũng chưa hồi phục hoàn toàn. Cứ cố gắng căng đầu như vậy sẽ chỉ khiến vết thương lâu lành hơn thôi.”

Jodio vẫn nhìn ra ngoài qua khe hở mui xe, ánh mắt không hề dao động. Nhưng cậu không đáp.

Carla ngồi bên cạnh cậu, liếc nhìn, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên đầu gối cậu.

“Geogre nói đúng đấy.”

Giọng cô mềm đi một chút.

“Lúc này cậu cần nghỉ ngơi. Để đầu óc yên tĩnh lại, để cơ thể tự chữa lành.”

Michael thì từ góc bên kia xe, khẽ ngồi dịch lại gần hơn, giọng không còn đùa cợt như trước mà giờ đây đã có một chút trách nhiệm trong đó.

“Cứ để tụi tớ lo phần còn lại. Khi nào đến gần thành Tavern, tụi tớ sẽ đánh thức cậu dậy.”

Carla gật đầu.

“Không có gì đáng lo lúc này nữa đâu. Chúng ta đang ở trong tầm quét của DeepSight Scan rồi.”

Jodio quay đầu lại, mắt lướt qua cả ba người. Geogre phía trước, Michael với Carla bên cạnh. Một tiếng thở dài rất khẽ lướt qua môi cậu. Cánh tay phải nhức nhẹ lên, phần máu giả đã khô lại thành lớp nâu xẫm trên da.

“…Được rồi.”

Cậu đáp ngắn gọn, nhắm mắt lại.

“Nhưng nếu có bất kỳ dấu hiệu nhiễu loạn ma lực nào, đánh thức tôi ngay lập tức.”

Carla mỉm cười nhẹ.

“Tớ hứa.”

Không gian trong xe ngựa lại chìm vào yên tĩnh. Tiếng vó ngựa vẫn đều đặn vang vọng trên con đường rừng. Ngoài kia, bầu trời đã hoàn toàn chìm trong bóng đêm tím sẫm, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ các tinh thể ma lực gắn hai bên mui xe hắt vào khuôn mặt của Jodio.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...