Vô Địch Giả không Muốn Bị Chú Ý/Chapter 1: Mở ĐầuChapter 1: Mở Đầu
20px

Tiếng nói ồn ào vang vọng khắp trung tâm thành phố Elrendi, nơi những con đường lát đá sáng màu uốn lượn quanh quảng trường lớn, chật kín người và đầy những tiếng rao văng vẳng như sóng vỗ vào thành phố không bao giờ ngủ.

Ánh nắng buổi sáng xuyên qua tầng mây mỏng, phủ lên các tòa nhà đá cổ kính một lớp ánh sáng nhàn nhạt màu vàng kem, hắt lên các tấm vải che của những quầy hàng rực rỡ sắc màu. Những lá cờ nhỏ in biểu tượng của Hội Mạo Hiểm bay phần phật trong gió nhẹ, mang theo mùi thơm của bánh nướng, mùi khói than từ quầy xiên thịt và đôi lúc là hương thảo dược thoảng ra từ các quầy thuốc di động.

Không khí nơi đây tràn đầy sự sống, hỗn loạn nhưng không lộn xộn, náo nhiệt mà vẫn có quy luật riêng.

“Cam tươi sáng nay mới ép! Một xu một ly, mát lạnh cho quý khách đang mỏi chân giữa nắng nóng đây!”

“Giáp da cấp C! Hàng lấy từ xưởng Dwarf chính gốc! Không vừa ý không lấy tiền!”

“Dược giải độc, hồi phục, tăng sức bền! Mua 3 tặng 1, quý khách mạo hiểm giả đi qua đừng bỏ lỡ!”

Tiếng rao vang lên liên tục, chồng lấn vào nhau, tạo thành một thứ nhạc nền sôi động cho đời sống thường nhật của thành phố Elrendi.

Trẻ con chạy qua các vỉa hè, tay cầm bánh mì nóng giòn; một người phụ nữ lớn tuổi đang mặc cả giá rau với người bán rong; trong khi một nhóm thương nhân phương Bắc mặc áo choàng dài đang quây quần quanh một quầy bán đá quý, ánh mắt lấp lánh trước viên pha lê ma lực hiếm gặp.

Thỉnh thoảng, giữa dòng người chen chúc, thấp thoáng bóng áo giáp thép lấp lánh của một vài hiệp sĩ hoàng gia đi tuần hoặc nhóm mạo hiểm giả khoác áo choàng sẫm màu bước vội về hướng Hội Mạo Hiểm với vẻ mệt mỏi hiện rõ sau một đêm làm nhiệm vụ.

Gió sớm lướt qua, mang theo cảm giác se lạnh dịu nhẹ, khiến các dải vải trang trí trên quầy hàng tung bay phần phật. Bầu trời cao vời, xanh trong, lấm tấm vài áng mây trắng trôi chậm. Một ngày lý tưởng cho hành trình hay cuộc chiến, tùy vào góc nhìn của mỗi người.

Giữa dòng người đông đúc, Jodio Kujo bước đi dọc theo con đường. Cậu trai khoảng 18 tuổi với mái tóc đen rối bù và đôi mắt vàng kim tựa hổ phách. Khuôn mặt cậu lạnh lùng, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào.

Trên thân cậu mặc chiếc áo dài tay màu đen bó sát để lộ lớp cơ bắp hoàn hảo, chiếc quần dài rộng rãi màu trắng ngà và một dải vải màu vàng hoặc vàng nhạt được thắt ngang hông buông thõng xuống phía trước, tạo điểm nhấn cho trang phục. Đôi giày bệt màu đen đơn giản trông giống loại giày võ thuật.

Cậu nhớ rõ lần đầu bước vào Elrendi, khi mới sống ở thế giới này được một tháng. Giờ, ba tháng đã trôi qua.

Những mạo hiểm giả mới vào nghề coi cậu là "quái vật", trong khi những mạo hiểm giả kỳ cựu của thành này nhìn cậu bằng ánh mắt tôn trọng. Họ kinh ngạc khi cậu có thể giết chết và đem đầu của một con rồng hạng A thuộc loài Belrandol trở về mà không một vết xước.

Jodio tiếp tục sải bước theo con đường gồ ghề, khuôn mặt vẫn mang sự thờ ơ thường ngày, tiến gần về phía tòa nhà lớn ở giữa trung tâm thành phố - Hội Mạo Hiểm Elrendi.

Cậu vẫn còn nhớ rõ ngày đầu tiên đặt chân tới đây, sau khi sống ở thế giới này được một tháng. Lúc đó, sự nhộn nhịp của nơi này khiến cậu đánh giá không khác gì khu chợ bên ngoài, thậm chí còn có phần hỗn loạn hơn rất nhiều lần.

Khi đó, cậu vẫn chỉ là một kẻ vô danh không tên tuổi, không địa vị. Mái tóc đen rối bù với con mắt hoàng kim sắc lạnh, dù ngoại hình nổi bật nhưng cậu không thu hút quá nhiều tầng lớp mạo hiểm giả.

Lần đó, cậu bước vào quầy lễ tân, có một cô gái với mái tóc bạch kim dài đang mỉm cười nhìn cậu. Cậu lướt qua từng dòng thông báo, từng nhiệm vụ được chia đều theo từng cấp bậc A, B, C, D. Trong đó cấp D là thấp nhất và A là cao nhất. Cậu còn nghe nói có hạng S và SS nữa, nhưng những nhiệm vụ đó xuất hiện rất hiếm.

Cậu báo danh, hoàn thành thủ tục một cách nhanh chóng, hầu như không biểu lộ một cảm xúc nào. Cô tiếp tân lúc đó ngạc nhiên trước thái độ lạnh lùng và dứt khoát của cậu nhưng không nói gì thêm. Cô mỉm cười nhẹ khi nhanh chóng hoàn thành đơn gia nhập của cậu, nói: “Chào mừng gia nhập hội, tân binh.”

Đối với Jodio, việc gia nhập mạo hiểm giả là một điều tất yếu. Nó cho cậu chỗ đứng trong xã hội, tiền để sinh hoạt cho các nhu cầu hàng ngày, và quan trọng nhất là cậu cần phải hiểu rõ hơn về thế giới này. Và Hội Mạo Hiểm này chính là một lựa chọn hoàn hảo.

Quay lại hiện tại

Đứng trước cậu là một tòa nhà đá granit cổ kính, sừng sững với những bức tường rêu phong, mái ngói dốc và các chóp nhọn, nổi bật với cánh cửa gỗ sồi khổng lồ được gia cố bằng sắt, biển hiệu chạm khắc phát sáng và những ngọn đuốc ma thuật.

Các mạo hiểm giả ra vào tấp nập.

Đưa tay đẩy cánh cửa gỗ được gia cố ra, Jodio chậm rãi bước vào. Những tiếng ồn ào xung quanh dường như biến mất, nhiều con mắt tập trung nhìn vào cậu, tiếng thì thầm bắt đầu vang lên.

“Này tiền bối, cho em hỏi chút...người vừa mới bước vào ấy, tóc đen, mắt vàng...đó có phải là Jodio Kujo không?”

“Mày bị mù hả? Nguyên cái bảng danh vọng in 25 khuôn mặt của toàn bộ mạo hiểm giả hạng A của hội ngay kế bên đại sảnh để trưng à?”

“Mày tìm hàng số 17 là biết ngay.”

“Tiền bối, em nghe nói cậu ta chỉ sau nửa tháng gia nhập đã hoàn thành 20 nhiệm vụ hạng C trong ba ngày, rồi 33 nhiệm vụ hạng B chỉ trong bốn ngày, sau đó là 10 nhiệm vụ hạng A trong tám ngày. Mà không nhiệm vụ nào thất bại. Nghe đâu lần gần nhất cậu ta giết cả một con rồng Belrandol mà chẳng bị thương tí nào.

“Cậu là người mới nhỉ? Cậu ta là một trong những người chủ chốt nhất của hội đấy. Còn lời đồn giết rồng thì cậu đoán đúng rồi đấy.”

“Cái đầu rồng đó đang treo ngay ngoài sảnh kia kìa, cậu cứ ra mà xem. Nặng cả mấy trăm cân đấy, thế mà cậu ta vác về như cái bao rách.”

Một bên khác.

“Cái người mới vào đấy...đúng là cậu ta thật à?”

“Thì còn ai vào đây nữa? Tóc đen, mắt vàng kim, mặt lạnh như tiền. Không Jodio thì ai?”

Một gã mạo hiểm giả hạng B, với cơ thể đầy sẹo, nhấp một ngụm rượu, trầm giọng:

“Nghe nói có lần cậu ta giết chết một bầy Fenrir chỉ với tay không...mà thi thể vẫn còn nguyên vẹn.”

Một tên khác cười khẩy:

“Tay không cái đầu mày. Tao thì nghe nói cậu ta dùng phép thuật nguyên tố.”

Một nữ pháp sư ở góc phòng, khoanh tay quan sát, ánh mắt sâu xa:

“Thậm chí hội cũng chẳng thể xác định được loại ma lực của cậu ta là gì…”

Một hiệp sĩ trẻ khẽ liếc nhìn Jodio, thì thầm:

“Nghe nói khi giết con rồng Belrandol, Jodio chỉ dùng đúng một đòn.”

Đám đông tiếp tục bàn tán xôn xao.

Bọn họ luôn hỏi cùng một câu hỏi:

“Cậu là ai?”

“Cậu có năng lực gì?”

“Tại sao lại mạnh đến thế?”

Họ luôn muốn biết Jodio có năng lực hay ma pháp gì. Cậu không dùng, thứ mà họ luôn nhìn thấy cậu thi triển chỉ là một ảo ảnh do cậu tạo ra để che mắt những người của thế giới này mà thôi.

Cậu không thuộc về thế giới này.

Còn thế giới cũ của cậu ư? Cậu không muốn nói về nó.

Sức mạnh của cậu là năng lực của chính cậu từ thế giới cũ.

Cậu không cần sức mạnh, tốc độ hay bất cứ thứ gì.

Thứ cậu có…là kết quả.

Chỉ cần thứ cậu muốn xảy ra, nó sẽ xảy ra.

Muốn có năng lực gì, có năng lực đó.

Muốn đọc suy nghĩ của người khác, cậu cũng có thể.

Người thế giới cũ của cậu gọi đó là…kỳ tích.

Nhưng đối với cậu, cậu gọi nó là tuyệt đối.

Tuyệt Đối Kết Quả.

Không cần lý do, bỏ qua cơ sở, bất cứ thứ gì cậu muốn đều trở thành hiện thực cho dù nó có phi logic tới đâu.

Đó là lý do tại sao, cậu có thể che mờ mắt người của thế giới này tốt tới như vậy.

Jodio lặng lẽ bước qua những ánh mắt tò mò, bỏ qua tiếng xì xào bàn tán vẫn vang lên phía sau lưng cậu.

Đảo mắt một vòng, cậu tiến về phía một chiếc bàn trống gần cửa sổ. Cậu chọn chỗ ngồi gần ánh sáng, quay lưng lại với đại sảnh để tránh ánh nhìn trực diện của người khác. Tiếng bước chân trầm ổn, dứt khoát.

Một cô hầu bàn trẻ, tóc nâu nhạt, đeo tạp dề gọn gàng tiến lại gần, có vẻ hơi hồi hộp khi nhận ra người đang ngồi là ai. Cô nắm chặt cuốn sổ nhỏ trong tay, cố gắng giữ giọng bình tĩnh:

“X…xin chào anh Jodio…Anh muốn dùng gì cho bữa sáng hôm nay ạ?”

Cậu ngẩng lên, ánh mắt vàng kim lướt qua cô gái như ánh nhìn của loài thú săn mồi nhìn con mồi. Không hề có ác ý, chỉ đơn thuần là quá sắc bén. Cô hầu đỏ mặt quay đi, căng thẳng chờ đợi.

“Bánh mì nướng, thịt xông khói, trứng ốp lòng đào, một ly sữa nóng. Chỉ vậy thôi.”

Cô hầu gái gật đầu lia lịa.

“Vâng! Xin đợi một chút ạ!”

Cậu tựa người ra sau ghế, ánh mắt lạnh lùng, suy nghĩ trôi dạt một lúc.

'Không một ai nên biết về sức mạnh này của mình cả, không một ai.'

Một âm thanh nhẹ nhàng vang lên khi cô hầu mang bữa sáng đặt xuống trước mặt. Mùi thơm của thịt và bánh mì nướng lan tỏa. Cậu không cảm ơn, không nhìn người phục vụ, chỉ đơn giản cầm dao nĩa lên, bắt đầu ăn trong im lặng.

Xung quanh, mọi người lại bắt đầu rì rầm.

Một buổi sáng như mọi ngày.

Yên tĩnh, đơn độc.

Không bị làm phiền…Không, cậu sai rồi.

Jodio vừa cắt một miếng trứng lòng đào đưa lên miệng, ánh mắt vẫn dõi ra khung cảnh thành phố. Cậu đang cân nhắc về việc có nên nhận nhiệm vụ hạng A tiếp theo hay thử chọn một nhiệm vụ nguy hiểm cấp S vừa xuất hiện sáng nay. Trong lúc còn đang suy nghĩ…

“YO, JODIOOO!!”

Rắc!

Con dao kim loại trong tay cậu hơi nghiến nhẹ xuống mặt đĩa, phát ra âm thanh sắc lạnh khi hai cánh tay đột ngột quàng qua cổ cậu từ phía sau, một từ trái, một từ phải, khiến tư thế của cậu nghiêng hẳn về phía trước.

Cậu khẽ cau mày.

“Lại là hai người à?”

Hai kẻ vừa bất ngờ áp sát từ sau, không ai khác ngoài Michael Kruger và Carla Ainbert. Một đôi bạn chí cốt, con em của hai trong số mười đại quý tộc của Victoria, trẻ hơn Jodio đúng một tuổi, nhưng lại mang trong mình đầy tài năng nhưng cũng cực kì ồn ào

Michael - Hạng A cấp 23, mái tóc đỏ cháy rối tung như vừa ra khỏi lò rèn, dáng người cao lớn với ánh mắt rực lửa, mang khí chất chiến binh đầy phóng khoáng. Tay phải vòng qua vai Jodio như thể đã thân thiết từ kiếp trước, miệng cười toe toét nói:

“Chàaaa~ Lạnh lùng thế mãi không chán sao Jodio! Sáng sớm ăn cơm không bằng nghe Jodio lườm một cái cho tỉnh cả người!”

Ở bên kia, Carla - Hạng A số 22, tóc vàng bạch kim được buộc lệch sang một bên, khoác bộ trang phục vừa quyến rũ vừa thực dụng của pháp sư, đang kẹp cổ Jodio bằng tay trái. Cô thản nhiên nhón miếng thịt xông khói trên đĩa cậu mà không xin phép, đưa lên miệng cắn một miếng:

“Đúng là đồ ăn của kẻ mạnh có khác, nhìn đơn giản mà chất lượng ghê~~. Cậu cứ ăn một mình thế này, không nghĩ đến cảm giác của đồng đội sao?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...