Vô Tận Khải Huyền - Bản Trường Ca của Gió/Chapter 20: Cái Giá Của Sự Yếu ĐuốiChapter 20: Cái Giá Của Sự Yếu Đuối
20px

Cuộn giấy da dê vẫn còn hơi ấm trong tay Vaynard, một tàn dư của niềm vui khám phá ngắn ngủi. Ngay khi cậu chuẩn bị cất nó vào chiếc túi bên hông, một giọng nói khác, lạnh lẽo và trịch thượng, vọng lại từ cửa hang, cắt đứt không khí hân hoan như một lưỡi dao.

"Ta đồng ý. Nó rất có giá trị. Giờ thì, để lại tất cả, và các ngươi có thể đi."

Cả bốn người lập tức quay phắt lại. Ánh sáng từ quả cầu của Flint quét về phía lối vào, rọi lên một nhóm người đang đứng sừng sững, bóng của chúng đổ dài, méo mó trên nền đá ẩm ướt, trông như những ác thần canh gác cổng địa ngục.

Họ có năm người. Một đội hình mạo hiểm giả tiêu chuẩn đến hoàn hảo: hai chiến binh hộ vệ, một pháp sư, một thợ săn, và một mục sư. Vũ khí của họ sáng loáng, áo giáp kim loại được đánh bóng không một vết xước, tương phản một cách đầy chế nhạo với vẻ ngoài nhuốm màu bụi đường và đề cao tính thực dụng của nhóm Vaynard.

Kẻ dường như là thủ lĩnh bước lên một bước, khuôn mặt hắn hiện ra dưới ánh sáng. Một gã đàn ông cao lớn với mái tóc màu xám tro cắt ngắn, bộ râu quai nón được tỉa tót cẩn thận. Hắn khoác bộ giáp xích tinh xảo, trên ngực chạm nổi biểu tượng một con sói đang gầm gừ. Thanh trường kiếm bên hông nặng trịch, chuôi kiếm nạm đá quý lấp lánh. Hắn nhìn họ, không phải bằng ánh mắt của một đồng nghiệp, mà như một quý tộc đang xem xét đám ăn mày vừa vô tình bước vào lãnh địa của mình.

Brenna không cần ai ra lệnh. Cô ngay lập tức di chuyển, tấm khiên không còn vẻ thả lỏng mà được nâng lên một cách dứt khoát, che chắn cho những người phía sau. Thân hình thấp và vững chãi của cô trở thành một bức tường thép im lặng.

"Các người là ai?" Giọng cô gầm gừ, nén chặt sự cảnh giác.

Kẻ lạ mặt bật ra một tiếng cười khẽ, một âm thanh cao ngạo và đầy vẻ kẻ cả.

"Một câu hỏi hay," hắn nói, lắc đầu như thể đang nói chuyện với một đứa trẻ ngây ngô. "Nhưng ta nghĩ, kẻ nên biết mình đang đối mặt với ai chính là các ngươi. Ta là Joric Greymane. Và các ngươi đang đứng trên đất của Valerock."

Hắn cố tình nhấn mạnh hai cái tên, đôi mắt sắc lẻm quan sát phản ứng của từng người. Ánh mắt hắn quét qua Brenna đang gồng mình, lướt qua Flint với vầng sáng đang dao động, và dừng lại một chút ở Kaelen đang sợ hãi lùi lại phía sau.

Cái tên Joric Greymane không gợi lên điều gì trong ký ức của Vaynard. Nhưng "Greymane" và "Valerock" đặt cạnh nhau lại là một tổ hợp đầy ý nghĩa. Cậu biết về gia tộc Greymane, một gia tộc nhỏ đã bị Đế quốc Valerock xóa sổ trong "Chiến Dịch Thu Hồi Bàn Thạch". Một kẻ sống sót mang họ Greymane lại tự hào đứng dưới lá cờ của Valerock... Logic chỉ ra một khả năng duy nhất: một kẻ phản bội. Một con chó săn đã bán đứng bầy đàn để được chủ nhân mới thưởng cho một khúc xương.

"Những kẻ khôn ngoan," Joric nói tiếp, giọng chậm rãi như đang ban phát một bài học, "sẽ hiểu rằng cuộc phiêu lưu của mình đã kết thúc. Họ sẽ để lại những gì nhặt được và chạy đi với cái đuôi kẹp giữa hai chân. Đó là cách để ngày mai họ còn có cơ hội bắt đầu một cuộc phiêu lưu khác."

Hắn ngừng lại, nụ cười trên môi rộng hơn, độc địa hơn. "Còn những kẻ ngu ngốc... sẽ ở lại đây mãi mãi."

Lời đe dọa không nói thẳng, nhưng còn lạnh hơn cả gió trong hẻm núi. Hắn không chỉ muốn cướp, hắn muốn nghiền nát cả phẩm giá của họ.

Ngay khi Joric dứt lời, đội của hắn di chuyển. Một sự phối hợp thuần thục đến đáng sợ. Tên Chiến binh còn lại, một gã khổng lồ lầm lì, đặt cây rìu chiến xuống đất tạo một tiếng "cộp" nặng nề. Ở phía sau, gã Pháp sư trong bộ áo choàng đỏ bắt đầu lẩm nhẩm, những tia lửa nhỏ nhảy múa quanh đầu ngón tay. Lùi sâu hơn trong bóng tối, một nữ Thợ săn với ánh mắt sắc lạnh đã giương cung, mũi tên chĩa thẳng vào huyệt thái dương của Kaelen. Bên cạnh Pháp sư, gã Mục sư trong bộ giáp trắng bạc gõ nhẹ cây chùy vào lòng bàn tay, sẵn sàng cho mọi tình huống.

Họ là một cỗ máy chiến tranh được bôi dầu trơn tru, và lời nói của Joric chỉ là phát súng lệnh.

Vaynard lặng lẽ cất cuộn giấy da vào túi. Hành động đó nhỏ, nhưng nó là một câu trả lời. Ánh mắt cậu đối diện trực tiếp với Joric, Hố Đen vô cảm trong lồng ngực, vốn vừa mới lắng dịu, giờ lại gợn lên những con sóng ngầm.

"Xem ra... các ngươi đã chọn xong," Joric tặc lưỡi, vẻ thất vọng giả tạo. Thanh trường kiếm được rút ra khỏi vỏ với một tiếng "xoẹt" êm ru. "Một lựa chọn thật ngu xuẩn."

Không khí trong hang động đặc quánh lại.

Brenna siết chặt tay cầm khiên, những đường gân nổi rõ trên cánh tay. Ngọn lửa giận dữ bùng lên trong mắt cô. Kaelen đã hoàn toàn nấp sau lưng Flint, mặt tái nhợt, bàn tay nắm chặt cây chùy của mình nhưng cả người run lên bần bật.

Chỉ có Vaynard không động. Đôi mắt cậu quét qua hiện trường, không phải để tính toán xác suất, mà để ghi lại từng khung hình của mối đe dọa.

Ả Thợ săn... Mũi tên đã gài, sợi dây cung căng nhẹ, chỉ chờ một cái gật đầu. Mục tiêu: Kaelen. Cậu bé sẽ không thể né kịp.

Gã Pháp sư... Ngọn lửa ma thuật trong lòng bàn tay hắn đang lớn dần, một quả cầu hủy diệt có thể nhắm vào bất cứ ai.

Hai tên Chiến binh... Được trang bị tốt hơn, kinh nghiệm hơn. Brenna, dù dũng cảm, cũng không thể một mình cầm cự.

Và gã Mục sư... Kẻ sẽ xóa đi mọi sai lầm của đồng đội bằng ánh sáng chữa lành.

Họ sẽ thua. Đó không phải là một khả năng. Đó là một sự thật hiển nhiên, một định lý không cần chứng minh. Brenna sẽ gục ngã. Flint sẽ bị áp đảo.

Và Kaelen sẽ chết đầu tiên.

Một hình ảnh lóe lên trong đầu Vaynard, không phải sản phẩm của logic mà là một tia chớp của bản năng. Thân hình nhỏ bé của Kaelen ngã xuống, một mũi tên cắm giữa trán. Hố Đen trong lồng ngực cậu không gợn sóng, nó co thắt lại. Một cơn đau buốt, sắc lẹm, một cảm giác hoàn toàn xa lạ với sự trống rỗng lạnh lẽo mà cậu vẫn luôn mang theo. Nó là một sự phủ định. Một mệnh lệnh từ chối chấp nhận hiện thực đó.

"Brenna," Vaynard lên tiếng, giọng cậu đều đều một cách kỳ lạ, át đi cả tiếng gió rít bên ngoài. "Hạ vũ khí xuống."

"Cái gì?" Brenna quay phắt lại, sự không tin và tức giận hiện rõ trong mắt.

"Vaynard! Chúng ta không phải những kẻ hèn nhát!"

"Đây không phải là sự hèn nhát," Vaynard ngắt lời, ánh mắt cậu nhìn thẳng vào cô, một cái nhìn mang theo sức nặng của một quyết định đã thành hình. "Đây là sự lựa chọn. Chúng ta không chiến đấu một trận chiến mà cái giá là mất tất cả. Mạng sống của mọi người... quan trọng hơn."

Lời nói của cậu, lần đầu tiên, không có sự lạnh lẽo của tính toán, mà mang một sự quan tâm không thể che giấu. Nó như một gáo nước lạnh dội vào cơn thịnh nộ của Brenna. Cô nghiến răng, sự bất lực và phẫn uất cuộn trào, nhưng cô hiểu. Cậu không còn coi họ là những quân cờ. Cậu đang bảo vệ họ.

Với một tiếng gầm gừ bị nén lại trong cổ họng, Brenna từ từ hạ tấm khiên xuống. Hành động đó dường như còn khó khăn hơn vạn lần việc lao vào kẻ thù.

Joric cười đắc thắng. "Thấy chưa? Ta đã nói rồi. Vẫn có kẻ thông minh."

Vaynard bước lên. Những món đồ kia không còn là chiến lợi phẩm. Chúng chỉ là công cụ. Cậu bình tĩnh tháo chiếc túi bên hông, đổ tất cả ra sàn đá: Cây trượng, chiếc nhẫn bạc, vài cuộn giấy da, và mảnh giấy ghi lại Hô Hấp Pháp. Cậu dùng chân đẩy chúng về phía Joric.

"Tốt," Joric gật gù. Gã pháp sư của hắn tiến lên, vơ hết mọi thứ vào một cái túi với ánh mắt tham lam.

"Giờ thì biến đi," Joric phất tay. "Và đừng để ta thấy mặt các ngươi ở vùng này nữa."

Vaynard quay người. Brenna ném cho Joric một cái nhìn căm hận rồi cũng quay đi, đặt một tay lên vai Kaelen đang run rẩy, cùng Flint bước về phía bóng tối của hành lang dẫn ra ngoài. Lưng của họ hoàn toàn phơi bày, một mục tiêu hoàn hảo.

Nhưng Vaynard chưa bao giờ đặt niềm tin vào lời hứa của kẻ thù. Cậu không quay đi một cách mù quáng. Cậu đang lắng nghe. Lắng nghe tiếng sột soạt của vải áo khi một cánh tay giơ lên. Lắng nghe sự thay đổi trong nhịp thở của nữ Thợ săn khi ả siết lại dây cung. Lắng nghe tiếng gót giày của Joric khẽ lùi lại, nhường sân khấu cho màn kết liễu.

Ngay khoảnh khắc gã Pháp sư giơ tay, một quả cầu lửa mới hình thành, và cùng lúc đó, nữ Thợ săn kéo căng dây cung lần nữa nhắm vào Kaelen. Vaynard hành động.

Không một lời cảnh báo. Không một chuyển động thừa.

Trong một nhịp thở, cậu xoay người trên gót chân trái, cả cơ thể như một con quay giải phóng động năng. Quả cầu lửa rít qua thái dương cậu, sức nóng của nó làm cháy xém vài sợi tóc. Nhưng đó chỉ là khởi đầu. Trong lúc xoay người, bàn tay cậu đã nắm lấy cây cung và đặt lên ba mũi tên.

Vút! Vút! Vút!

Tiếng xé gió gần như hòa làm một. Hai mũi tên đầu tiên, như hai tia chớp bạc, tìm đến mục tiêu với một sự tàn nhẫn đã được lập trình, cắm phập vào hai bên vai của gã Pháp sư. Hắn rú lên một tiếng đau đớn, quả cầu lửa trong tay vỡ tan thành những đốm sáng vô hại.

Mũi tên thứ ba, được bắn ra sau cùng nhưng với tốc độ kinh hoàng hơn cả, không nhắm vào kẻ địch. Nó bay thẳng đến mũi tên của nữ Thợ săn đang lao về phía Kaelen.

Keng!

Một tiếng kim loại chói tai vang lên giữa không trung. Hai mũi tên va vào nhau, làm lệch quỹ đạo của cả hai và cắm vào vách đá.

Tất cả chết lặng. Brenna, Flint và Kaelen quay lại, sững sờ. Joric và nhóm của hắn cũng đứng hình. Đây không phải là kỹ năng bắn cung. Đây là nghệ thuật. Một sự tính toán và ra tay chính xác đến mức phi lý.

Nụ cười trên môi Joric cứng lại. Hắn nhìn Vaynard, không phải bằng sự sợ hãi, mà là sự kinh ngạc tột độ, theo sau là một tia nhận thức lạnh buốt. Kỹ thuật bắn nhiều tên cùng lúc với độ chính xác như vậy... nó là dấu ấn không thể nhầm lẫn của những thợ săn tinh nhuệ nhất. Chỉ có một nơi đào tạo ra những con người như thế.

"...Hawkwind..." Hắn lẩm bẩm cái tên đó, một sự phỏng đoán đầy e dè.

Gần như ngay lập tức, Joric giơ tay. "Dừng lại!"

Giọng hắn dứt khoát, cắt ngang sự bàng hoàng của đồng đội. Nữ Thợ săn của hắn từ từ hạ cung, ánh mắt dán chặt vào Vaynard, sự thù địch đã bị thay thế bởi một sự tôn trọng pha lẫn cảnh giác.

Một sự bế tắc căng thẳng hình thành. Joric đang tính toán lại. Một đứa trẻ vô danh thì có thể giết. Nhưng một người có khả năng thuộc về gia tộc Hawkwind thì không. Cái giá phải trả sẽ rất đắt. Nhưng hắn đang nắm giữ toàn bộ chiến lợi phẩm. Hắn ở thế thượng phong.

Cuối cùng, Joric phá vỡ sự im lặng. Vẻ trịch thượng trên mặt hắn đã biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lùng, thực dụng. Hắn hất hàm về phía cửa hang, ra hiệu cho hai tên chiến binh dạt sang hai bên, chừa ra một lối đi hẹp.

"Cút đi," Joric nói, giọng đều đều, không cảm xúc. "Trước khi ta đổi ý."

Đó là một sự ban ơn đầy sỉ nhục. Hắn giữ lại chiến lợi phẩm. Hắn cho phép họ rời đi, tay trắng, như những kẻ thua cuộc.

Brenna nghiến răng ken két, nhưng cô biết đây là lối thoát duy nhất. Vaynard gật đầu nhẹ với cô.

"Đi thôi," Brenna lầm bầm. Cô đi trước, tấm khiên giơ cao che cho Flint và Kaelen. Họ bước qua "hành lang" do kẻ địch tạo ra, cảm nhận từng ánh mắt dán chặt vào lưng.

Vaynard đi sau cùng. Cậu đi giật lùi, cây cung vẫn giương cao, một mũi tên khác đã được đặt sẵn, ánh mắt không rời khỏi Joric một giây. Một lời cảnh báo không lời.

Joric chỉ đứng yên, khoanh tay nhìn theo cho đến khi bóng của Vaynard khuất hẳn vào bóng tối. Hắn quay lại nhìn chiếc túi chứa đầy chiến lợi phẩm. Tham vọng lại bùng lên trong mắt. Một Hô Hấp Pháp mới. Về phần Hawkwind... đó là chuyện của tương lai.

Bên ngoài cửa hang, dưới ánh chiều tà đang dần tắt, nhóm của Vaynard tập hợp lại trong im lặng. Không khí nặng như chì. Họ đã an toàn, nhưng cảm giác thất bại và nhục nhã còn đau đớn hơn bất kỳ vết thương nào. Brenna bước đi, bàn tay vô thức siết chặt vào khoảng không nơi cán khiên từng dựa vào, một cảm giác trống rỗng đến khó chịu. Flint cúi đầu, vầng thánh quang ấm áp của anh dường như cũng nhuốm một màu ảm đạm. Chỉ có tiếng Kaelen thỉnh thoảng lại đá một viên sỏi văng đi, một âm thanh nhỏ bé, bất lực và đầy phẫn uất vỡ tan trong sự tĩnh lặng nặng nề.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...