Vô Tận Khải Huyền - Bản Trường Ca của Gió/Chapter 22: Cuộc Đi Săn Trong Thư ViệnChapter 22: Cuộc Đi Săn Trong Thư Viện
20px

Sáng hôm sau, không khí trong căn phòng trọ ở quán "Gối Êm" đã hoàn toàn khác. Sự chán nản và thất vọng của ngày hôm qua đã được thay thế bằng một sự tập trung cao độ. Quyển trục "Hơi Thở của Gió" được Vaynard cất cẩn thận vào trong túi, chưa vội tu luyện. Nền tảng cá nhân có thể chờ, nhưng nền tảng của cả đội thì không.

Họ không đi thẳng ra cổng thành. Bước chân của Vaynard dẫn họ quay trở lại Phường Hội Mạo Hiểm Giả.

"Lại vào đó à?" Kaelen hỏi, có chút không chắc chắn. "Chúng ta đâu còn nhiệm vụ nào để báo cáo."

"Chúng ta không đến để báo cáo," Vaynard đáp, mắt nhìn thẳng về phía trước. "Cũng không phải để nhận nhiệm vụ."

Brenna đi bên cạnh, đã hiểu ra phần nào. "Cậu định tìm người?"

"Một chiến binh giỏi có thể tìm thấy ở sân tập. Một tên trộm ranh mãnh có thể gặp ở quán rượu," Vaynard nói khi họ bước qua cánh cửa gỗ sồi nặng trịch. Cậu không hướng đến quầy giao dịch ồn ào mà đi về phía tấm bảng thông tin khổng lồ, nơi dán đủ các loại giấy tờ. "Nhưng một người có tri thức, họ sẽ để lại dấu vết ở nơi thông tin được trao đổi."

Ánh mắt Vaynard lướt qua các nhiệm vụ săn quái vật, hộ tống, thu thập vật liệu. Cậu bỏ qua tất cả. Mục tiêu của cậu là những mẩu giấy nhỏ hơn, nằm ở góc khuất của tấm bảng, mục "Dịch vụ & Yêu cầu đặc biệt". Cậu đọc lướt: một thương nhân cần người am hiểu lịch sử gốm sứ cổ, một nhóm mạo hiểm giả muốn thuê người vẽ bản đồ hầm ngục, một người tự xưng là "nhà tiên tri" nhận giải đoán giấc mơ với giá ba đồng bạc.

Toàn những thứ vô dụng.

Sự kiên nhẫn của Kaelen bắt đầu cạn. Flint thì chỉ lặng lẽ đứng sau, tin tưởng vào quyết định của Vaynard. Brenna khoanh tay, quan sát phương pháp của người đội trưởng.

Vaynard dừng lại trước một mẩu giấy viết tay nắn nót: "Cung cấp dịch vụ giám định ma thuật, phân tích cổ vật, dịch thuật cổ ngữ. Gặp học giả Telvin tại Nội Các Lưu Trữ."

"Người này thì sao?" Brenna hỏi.

"Có thể," Vaynard đáp, nhưng ánh mắt không có vẻ gì là đã tìm thấy mục tiêu. "Đi xem thử."

Nội Các Lưu Trữ, thư viện của Phường Hội, là một nơi yên tĩnh đến lạ thường. Mùi giấy cũ và bụi bặm bao trùm không gian. Họ tìm thấy học giả Telvin, một ông lão gầy gò với cặp kính dày cộp, đang cặm cụi nghiên cứu một mảnh giáp cổ.

Vaynard đặt một đồng bạc lên bàn. "Chúng tôi cần hỏi một việc."

Ông lão ngẩng lên, đôi mắt lờ đờ sau cặp kính. "Hỏi đi."

"Ông biết gì về sự biến dị của năng lượng tự nhiên không?" Vaynard hỏi thẳng, không dùng bất kỳ thuật ngữ cụ thể nào. "Ví dụ, một khu vực mà ở đó, năng lượng trở nên hỗn loạn, khiến thực vật mục rữa từ bên trong gốc rễ, và sinh vật trở nên hung dữ một cách bất thường, thậm chí là điên loạn."

Học giả Telvin nheo mắt, nhìn Vaynard như một tên nhà quê phiền phức. Ông ta phẩy tay, vẻ mất kiên nhẫn. "Lại là mấy câu chuyện 'Ma Chướng' trong rừng sâu chứ gì? Ta nghe cả trăm lần rồi. Mấy cậu mạo hiểm giả cứ thích thêu dệt những thứ mình không hiểu. Đó có thể là do khí độc từ đầm lầy, một lời nguyền cấp thấp của đám yêu tinh, hoặc đơn giản là do con thú đó bị bệnh dại. Toàn những thứ vặt vãnh không đáng để phí thời gian nghiên cứu."

Ông ta hất cằm về phía đồng bạc. "Nếu không có cổ vật nào cần giám định thì làm ơn đừng làm phiền. Thời gian của ta rất quý." Nói rồi, ông ta hoàn toàn quay lại với mảnh giáp cổ, xem như cuộc nói chuyện đã kết thúc.

Vaynard lặng lẽ nhặt lại đồng bạc. Một sự xác nhận không lời. Kiến thức sách vở chỉ là một cái lồng đẹp đẽ, và ông lão này không có ý định bước ra khỏi nó. Ông ta chỉ có thể giải thích những gì đã được định nghĩa, và sẽ gạt bỏ mọi hiện tượng không phù hợp với hiểu biết của mình. Ông ta không phải người họ cần.

"Vậy giờ sao?" Kaelen thì thầm khi họ rời đi.

"Một học giả thực thụ, một người đang thực sự đối mặt với một vấn đề nan giải, sẽ không quảng cáo dịch vụ của mình," Vaynard nói, giọng trầm xuống. "Họ sẽ tự mình tìm kiếm câu trả lời."

Cậu ra hiệu cho cả nhóm tìm một góc khuất và chờ đợi. Cậu đứng đó, tựa lưng vào một kệ sách, đôi mắt lặng lẽ quan sát toàn bộ không gian. Cuộc đi săn thực sự bây giờ mới bắt đầu. Kỹ năng Truy Vết của cậu đang hoạt động theo một cách khác. Cậu không tìm kiếm dấu vết trên mặt đất, mà là "dấu vết" của hành vi, của sự bất thường.

Cậu quan sát và loại trừ. Một người đàn ông lực lưỡng đang tra cứu sách về điểm yếu của quái vật – một thợ săn. Một cô gái trẻ đang sao chép bản đồ – một nhà thám hiểm. Một nhóm ba người đang tranh luận về luật của Phường Hội – những kẻ sắp dính vào rắc rối pháp lý.

Hơn một giờ trôi qua. Và rồi, cậu tìm thấy sự bất thường của mình.

Ở một góc xa, một cô gái trẻ đang ngồi một mình. Mái tóc đen của cô được búi cao một cách vội vàng, để lộ cái gáy trắng ngần. Cô mặc một bộ trang phục du hành đơn giản, nhưng Vaynard, với con mắt của một thợ săn, ngay lập tức nhận ra những điểm mâu thuẫn. Bộ trang phục có vẻ ngoài thực dụng, không trang trí, nhưng nó được cắt may cực kỳ khéo léo từ một chất liệu vải lạ, không một nếp nhăn dù rõ ràng đã qua những chuyến đi dài. Đôi ủng của cô bám đầy bụi đường, nhưng đế giày được làm từ một loại cao su dẻo dai mà cậu chưa từng thấy, được thiết kế để giảm thiểu tiếng động và tối đa hóa độ bám.

Đối với người thường, cô có thể trông giống một học giả lang thang. Nhưng với con mắt của Vaynard, mọi chi tiết đều toát lên một sự chuẩn bị kỹ lưỡng và một nguồn lực dồi dào. Và trên góc cổ áo của cô, một biểu tượng nhỏ được thêu bằng chỉ bạc, hình một con mắt mở trong một cuốn sách – dấu hiệu kín đáo của những người đến từ Thánh địa Veridian.

Nhưng điều khiến Vaynard chú ý hơn cả là phương pháp nghiên cứu của cô.

Cô không chỉ đọc. Cô đối chiếu. Trên bàn của cô trải ra ba cuốn sách thuộc ba lĩnh vực hoàn toàn không liên quan: một cuốn về "Lịch sử nông nghiệp Vương quốc Sylvanor", một cuốn "Khảo luận về Ma thuật Nguyên tố" và một tập "Gia phả các dòng dõi quý tộc". Cô liên tục lật qua lại giữa ba cuốn, ghi chú vào một cuốn sổ tay bọc da thật bằng một cây bút có ngòi kim loại tự ra mực, đôi mày thanh tú nhíu chặt.

Thỉnh thoảng, cô lại đưa tay lên day trán, một cử chỉ của sự bế tắc và mệt mỏi.

Hành vi này không có logic. Một người sẽ không đọc về sản lượng Linh Mễ rồi ngay lập tức chuyển sang đọc về cấu trúc của một câu thần chú lửa. Trừ khi... họ không tìm kiếm thông tin bên trong những cuốn sách. Họ đang tìm kiếm một mối liên kết, một quy luật ẩn giấu giữa chúng.

Một người đang cố gắng giải một bài toán cực kỳ hóc búa.

Vaynard ra hiệu cho nhóm ở lại và bắt đầu bước về phía cô.

Sự tiếp cận của cậu khiến cô gái giật mình. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt màu xanh lục lộ rõ vẻ cảnh giác, bàn tay theo phản xạ đã úp lên cuốn sổ tay.

"Cô đang lãng phí thời gian," Vaynard nói, giọng điềm tĩnh. Đó không phải là một câu chào hỏi, mà là một lời nhận định.

"Anh nói gì?" Cô gái cau mày, giọng nói có chút sắc bén.

"Những cuốn sách này," Vaynard chỉ vào chồng sách. "Chúng chỉ cho cô biết những gì đã được ghi nhận. Chúng không thể cho cô biết về một thứ chưa từng được ghi nhận."

Sự cảnh giác trong mắt cô gái tăng lên. "Tôi không hiểu anh đang nói về cái gì."

Vaynard không đáp lại ngay. Cậu kéo một chiếc ghế và ngồi xuống đối diện, ánh mắt trực diện. "Nhiều tháng trước, tại quê nhà của tôi, những cánh đồng Linh Mễ, vốn dĩ phải căng tràn sức sống, chúng đều bị thối rữa từ lõi, dù bên ngoài vẫn nguyên vẹn. Đất đai ở đó... không còn thuần khiết. Nó mang theo một thứ gì đó mục ruỗng, một thứ bệnh tật vô hình."

Cô gái sững người. Bàn tay đang úp trên cuốn sổ khẽ run lên.

Vaynard tiếp tục, giọng đều đều như đang trần thuật một sự thật hiển nhiên. "Bầy sói canh giữ khu rừng đó, những con Sói Ngân Lang, lẽ ra phải là những sinh vật kiêu hãnh và mạnh mẽ. Nhưng chúng lại có những hành vi điên cuồng, tự cắn xé lẫn nhau, như thể có một cái gai đang đâm vào linh hồn chúng từ bên trong. Năng lượng của chúng vừa mạnh mẽ, vừa hỗn loạn và suy thoái."

Cậu dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô. "Cô có một cái tên cho căn bệnh đó không?"

Sự im lặng bao trùm. Cô gái nhìn Vaynard như thể cậu là một bóng ma bước ra từ những trang nghiên cứu của cô. Những gì cậu vừa mô tả không phải là suy đoán. Đó là một báo cáo thực địa chi tiết về triệu chứng của "Bệnh Héo Rũ Linh Hồn" mà cô đang tuyệt vọng tìm hiểu.

"Làm sao... làm sao anh biết những điều đó?" cô lắp bắp, sự phòng thủ trong giọng nói đã vỡ tan, thay vào đó là một sự kinh ngạc không thể che giấu.

"Vì tôi đã ở đó. Tôi đã chiến đấu với chúng. Tôi đã thấy ngôi làng của mình bị hủy diệt bởi chúng," Vaynard đáp, giọng cậu không một gợn sóng. "Còn cô, cô có lý thuyết, nhưng cô thiếu bằng chứng thực địa. Cô đang cố gắng tìm quy luật của một cơn bão bằng cách đọc sách trong một căn phòng kín."

Anh liếc nhìn ba người đồng đội đang đứng ở xa. "Chúng tôi có kinh nghiệm chiến đấu, nhưng chúng tôi không thể gọi tên kẻ địch mà mình đang đối mặt. Chúng tôi giống như những người thợ săn chỉ biết rằng con thú rất nguy hiểm, nhưng không biết nó là loài gì, tập tính ra sao, và liệu nọc độc của nó có thuốc chữa hay không."

Vaynard đẩy nhẹ một đồng vàng trên bàn về phía cô. "Đây không phải là thuê. Đây là một cuộc trao đổi. Cô cung cấp cho chúng tôi kiến thức, chỉ ra cho chúng tôi biết chúng tôi đang đối mặt với cái gì. Đổi lại, chúng tôi sẽ là tấm khiên, là thanh kiếm đưa cô đến những vùng đất đang chết dần đó để cô có thể tận mắt thu thập dữ liệu mà không một thư viện nào có được."

Đó là một lời đề nghị thực dụng, lạnh lùng, và đánh thẳng vào nhu cầu cốt lõi của cô. Cô đã mắc kẹt ở Silverlake hàng tuần liền, chìm trong những ghi chép mâu thuẫn và những lý thuyết suông. Vaynard đang đưa cho cô thứ cô khao khát nhất: một mẫu vật sống, một cơ hội để xác minh tất cả.

Cô gái nhìn Vaynard, rồi nhìn lướt qua ba người đồng đội của cậu. Một Hộ Vệ trông kiên định, một Thánh Sư có khí tức ấm áp, và một Chiến Binh trẻ tuổi có vẻ bồn chồn. Một đội ngũ kỳ lạ, xiêu vẹo. Nhưng họ có một thứ mà không một học giả nào có thể cung cấp cho cô.

Cô hít một hơi thật sâu, sự cảnh giác được thay thế bằng sự quyết đoán của một nhà nghiên cứu. "Tôi cần đến tàn tích của Oakhaven. Đến khu rừng Sồi. Ngay lập tức. Tôi cần kiểm chứng những gì anh nói."

"Đó là điểm đến tiếp theo của chúng tôi," Vaynard đáp.

"Tên tôi là Avelina," cô nói, và lần đầu tiên, cô chủ động đẩy cuốn sổ tay của mình về phía Vaynard, mở ra một trang chi chít những ghi chú và biểu đồ phức tạp. "Hãy cho tôi biết mọi thứ anh đã thấy. Từng chi tiết một."

Sự nôn nóng của Avelina gần như hữu hình, nó tỏa ra từ cái cách cô siết chặt cây bút lông, sẵn sàng ghi lại từng lời. Nhưng trước khi Vaynard kịp lên tiếng, một bàn tay vững chãi đã đặt lên vai cậu. Brenna đã bước tới từ lúc nào, ánh mắt cô không nhìn Avelina, mà nhìn thẳng vào Vaynard.

"Khoan đã," cô nói, giọng trầm và thực tế. "Khu rừng Sồi không phải là nơi để đi dạo. Chúng ta vừa mới trở về từ một nhiệm vụ khó khăn, kiệt sức. Khiên của tôi bị móp, giày của Kaelen gần như rách toạc. Chúng ta không ở trong tình trạng tốt nhất để quay lại một khu vực nguy hiểm."

Lời nói của Brenna như một gáo nước lạnh dội vào sự khẩn cấp của Avelina. Cô cau mày, định phản bác, nhưng Vaynard đã lên tiếng trước. Cậu gật đầu, đồng tình với Brenna.

"Cô ấy nói đúng," cậu nói với Avelina. "Sự vội vã là thứ đã khiến chúng tôi suýt phải trả giá đắt trước Joric Greymane. Chúng tôi sẽ không lặp lại sai lầm đó. Sự chuẩn bị là ưu tiên hàng đầu."

Cậu nhìn Avelina, rồi nhìn cả nhóm. "Chúng ta cần hai ngày. Để sửa chữa trang bị, bổ sung vật tư, và để hồi phục. Sau hai ngày, chúng ta sẽ lên đường."

Avelina tỏ rõ vẻ không hài lòng, nhưng logic trong lời nói của Vaynard là không thể chối cãi. Cô nhìn vào vết thương còn chưa lành hẳn trên vai cậu, nhìn vào vẻ mệt mỏi hằn trên khuôn mặt Flint. Cuối cùng, cô thở dài, gật đầu một cách miễn cưỡng.

"Hai ngày. Không hơn."

Cuộc giao dịch đã hoàn tất.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...