Hai ngày tiếp theo, căn phòng trọ tại "Gối Êm" chìm trong một sự tĩnh lặng khác thường. Không phải sự im lặng của ngượng ngùng hay xa cách, mà là sự im lặng của một xưởng rèn trước bình minh, nơi mỗi người đều tập trung vào công việc của mình. Tiếng lạch cạch của những lọ thuốc được sắp xếp, tiếng sột soạt của tấm bản đồ được trải ra, tiếng vải da được lau chùi, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự chuẩn bị.
Brenna ngồi bên cửa sổ, ánh nến nhảy múa trên bề mặt tấm khiên Argent mới tinh. Sự sỉ nhục ở hang động đã được cô nung chảy và rèn lại thành một lớp thép lạnh lẽo bao bọc lấy quyết tâm. Ở góc phòng, Kaelen là nốt nhạc vui tươi duy nhất. Cậu bé bước đi nhẹ như không trên đôi giày mới, đế được bện thêm những sợi Ria Linh Miêu mềm mại. Đó là một món quà từ Vaynard, một sự đầu tư thực dụng vào hiệu quả của đội mà trong mắt cậu bé lại là một cử chỉ quan tâm ấm áp. Cậu đi vài vòng, rồi cũng tự giác ngồi xuống bên đống dược liệu của mình, nụ cười vẫn còn vương trên môi nhưng hành động đã hòa vào nhịp điệu chung của căn phòng.
Vaynard không nói gì cả. Cậu chỉ quan sát. Sự thất bại vừa qua không để lại trong cậu sự tức giận, chỉ có những dữ liệu mới. Và giờ, cậu đang xử lý những dữ liệu đó, lắp ghép lại một cỗ máy hiệu quả hơn.
Đến ngày thứ ba, khi họ cùng nhau bước ra khỏi quán trọ, sự nặng nề của thất bại dường như đã được nén lại, cô đặc thành một thứ khác. Nó không biến mất, mà trở thành trọng tâm của một mũi tên đã được đặt vững vàng lên dây cung, im lặng và sẵn sàng.
Khi họ cùng nhau bước về phía Phường Hội Mạo Hiểm Giả, không khí giữa họ đã hoàn toàn khác. Không còn sự nặng nề của thất bại, chỉ có sự tập trung của một mũi tên đã được đặt lên dây cung.
Vaynard không dẫn họ đến Bảng Nhiệm Vụ. Cậu đi thẳng đến quầy giao dịch chính, nơi một nữ nhân viên với mái tóc màu nâu đang mệt mỏi xử lý một chồng giấy tờ. Cậu đặt tập giấy đăng ký mà Markus đã đưa và hai tấm thẻ bài Hạng E của mình và Flint lên mặt quầy gỗ sờn cũ.
"Chúng tôi muốn đăng ký một đội mạo hiểm giả chính thức."
Giọng nói của cậu bình thản, nhưng nó cắt ngang sự ồn ào xung quanh, thu hút vài ánh mắt tò mò. Nữ nhân viên ngẩng lên, có chút ngạc nhiên khi thấy một nhóm trông còn non nớt lại làm một việc hệ trọng như vậy. Cô lướt qua tập giấy, kiểm tra hai tấm thẻ bài.
"Đủ điều kiện," cô xác nhận, giọng có phần máy móc. "Tên đội là gì?"
Một khoảng lặng ngắn. Brenna và Flint nhìn Vaynard, chờ đợi cậu, người đội trưởng không chính thức của họ, lên tiếng. Nhưng Vaynard lại quay sang nhìn Avelina, người vẫn im lặng đứng ở phía sau từ lúc họ rời quán trọ. Một sự trưng cầu ý kiến lặng lẽ, một sự thừa nhận vai trò của cô.
Avelina khẽ gật đầu.
"Mạo Hiểm," Vaynard nói, giọng rõ ràng.
Nữ nhân viên hơi nhíu mày trước một cái tên vừa đơn giản lại vừa có phần ngạo mạn. Cô nhún vai, bắt đầu điền vào mẫu đơn. "Được rồi, đội Mạo Hiểm. Chúc mừng..."
"Khoan đã," Avelina bất chợt lên tiếng. Giọng nói của cô không lớn, nhưng có một sự trong trẻo và quyền uy khiến nữ nhân viên phải ngẩng lên lần nữa.
Avelina bước lên, bộ trang phục du hành sờn cũ của cô trông có phần lạc lõng trước quầy giao dịch, nhưng phong thái của cô lại hoàn toàn ngược lại. Cô không có vẻ gì là một tân binh đang e dè.
"Tôi có công vụ từ Thánh địa Veridian cần trình báo với người quản lý chi nhánh của các vị," cô nói, ánh mắt nhìn thẳng vào nữ nhân viên.
Sự nghi ngờ hiện rõ trên mặt cô gái. Veridian? Đó là một cái tên quá lớn. "Thưa cô, Ngài Guild Master Lorian rất bận. Nếu không có hẹn trước..."
Avelina không tranh cãi. Cô chỉ lẳng lặng lấy từ trong túi áo ra một vật nhỏ và đặt nó lên quầy. Nó là một chiếc ghim cài áo bằng bạc, được chế tác tinh xảo thành hình một cuộn giấy đang mở ra và một cây bút lông bắt chéo. Biểu tượng của Hội đồng Học giả Veridian.
Thái độ của nữ nhân viên thay đổi trong chớp mắt. Sự thờ ơ biến mất, thay vào đó là sự chuyên nghiệp và một chút kính cẩn. Cô thậm chí còn đứng thẳng người hơn. "Xin lỗi vì sự chậm trễ, thưa học giả," cô nói, giọng đã hoàn toàn khác. "Xin mời đi lối này. Tôi sẽ báo ngay với Ngài Lorian."
Cô vội vã bước ra khỏi quầy, dẫn họ đi về phía một hành lang riêng biệt nằm sau khu vực giao dịch, một nơi mà hầu hết các mạo hiểm giả chưa bao giờ đặt chân đến. Brenna, Flint và Kaelen nhìn nhau, sự kinh ngạc không thể che giấu. Họ biết Avelina là một học giả, nhưng tầm ảnh hưởng của cô rõ ràng vượt xa những gì họ tưởng tượng.
Hành lang yên tĩnh và được trải thảm, khác hẳn sự ồn ào bên ngoài. Họ được dẫn vào một văn phòng rộng rãi, với những giá sách cao chạm trần và một chiếc bàn gỗ sồi khổng lồ. Ngồi sau bàn là một người đàn ông trung niên có mái tóc hoa râm và bộ râu được cắt tỉa cẩn thận. Ông ta không có vẻ gì là một chiến binh, mà giống một thương nhân lão luyện hơn, đôi mắt sắc sảo và đầy tính toán.
"Học giả Avelina," Guild Master Lorian đứng dậy, một nụ cười xã giao hiện trên môi. "Thật là một vinh hạnh. Điều gì đã mang một thành viên của Hội đồng Veridian đến với chi nhánh nhỏ bé của chúng tôi?"
"Công vụ, thưa Ngài Lorian," Avelina đáp lại một cách trang trọng. Cô đặt một hộp gỗ được niêm phong cẩn thận lên bàn. "Thánh địa Veridian muốn ủy thác cho Phường Hội tại Silverlake một vài nhiệm vụ điều tra đặc biệt. Chi tiết đều ở trong này."
Lorian nhận lấy chiếc hộp, ánh mắt lóe lên sự hứng thú. Nhiệm vụ trực tiếp từ Veridian luôn đi kèm với những phần thưởng hậu hĩnh và những bí mật có giá trị. "Chúng tôi rất sẵn lòng," ông ta nói. "Mọi nhiệm vụ sẽ được đăng tải công khai để các đội mạo hiểm giả giỏi nhất có thể..."
"Hầu hết," Avelina ngắt lời một cách lịch sự nhưng quả quyết. Cô khẽ gõ ngón tay lên một cuộn giấy da mà cô đã giữ lại từ trong hộp. "Nhiệm vụ này là một trường hợp ngoại lệ. Theo điều khoản hợp tác giữa Veridian và Phường Hội, các nghiên cứu viên thực địa có quyền chỉ định một đội hỗ trợ chính thức. Và tôi đã chọn được đội của mình."
Cô quay lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Vaynard và những người còn lại đang đứng im lặng ở cửa. "Tôi chọn họ. Đội Mạo Hiểm."
Guild Master Lorian sững người. Ông ta nhìn vào cuộn giấy da trong tay Avelina, rồi lại ngước lên nhìn bốn con người trước mặt. Một Hộ Vệ với tấm khiên còn mới tinh, một Thánh Sư trông có vẻ mệt mỏi, một Chiến Binh trẻ tuổi bồn chồn và một Thợ Săn gầy gò với đôi mắt tĩnh lặng đến đáng sợ. Một nhóm tân binh vừa mới đăng ký.
Ông ta chậm rãi mở cuộn giấy ủy thác ra. Đôi mắt sắc sảo của ông lướt nhanh qua các điều khoản, và rồi dừng lại ở phần cuối.
Đôi lông mày của ông nhướn lên một cách không thể che giấu.
"Một nhiệm vụ dài hạn... Hỗ trợ điều tra về Hiện tượng Xâm Thực Năng Lượng," ông lẩm bẩm, rồi ngẩng lên, ánh mắt đầy hoài nghi. "Phần thưởng... Năm mươi đồng bạc và năm mươi Điểm Cống Hiến. Mỗi ngày. Thưa học giả, cô có chắc không?"
Câu hỏi của Guild Master Lorian treo lơ lửng trong không khí. Năm mươi Điểm Cống Hiến một ngày là một con số không tưởng, một phần thưởng mà ngay cả những đội mạo hiểm giả Hạng B cũng phải khao khát. Giao nó cho một nhóm tân binh vừa mới thành lập là một hành động điên rồ.
"Tôi chắc chắn, thưa Ngài Lorian," Avelina đáp, giọng nói của cô vẫn bình thản. "Nhiệm vụ này không đòi hỏi sức mạnh để phá tan một pháo đài. Nó cần những người đã từng đối mặt trực tiếp với 'Hiện tượng Xâm Thực Năng Lượng' và sống sót. Nó cần một đội có khả năng thích ứng, không bị trói buộc bởi những chiến thuật cứng nhắc trong sách vở. Quan trọng nhất, tôi cần một đội mà tôi có thể tin tưởng để bảo vệ mình trong khi tôi thực hiện công việc chuyên môn. Họ đã chứng minh được điều đó."
Lý lẽ của Avelina không thể bị bác bỏ. Với một tiếng thở dài, Lorian cầm lấy cây bút lông và ký tên mình lên bản hợp đồng. "Được rồi," ông nói, cầm lấy con dấu của Phường Hội và đóng mạnh xuống giấy. "Đội Mạo Hiểm, kể từ hôm nay, chính thức được thành lập. Nhiệm vụ này sẽ được ghi nhận vào hồ sơ của các vị."
Khi họ bước ra đại sảnh ồn ào, nữ nhân viên tóc nâu đã nhanh chóng ghim bản thông báo nhiệm vụ mới lên bảng Hạng C, với con dấu "ĐÃ NHẬN" đỏ chói. Hành động đó ngay lập tức thu hút sự chú ý.
"Hỗ trợ nghiên cứu viên... dài hạn... 50 bạc, 50 điểm cống hiến MỖI NGÀY?!" một mạo hiểm giả to con, người đầy những vết sẹo, gần như hét lên. "Nhiệm vụ quái quỷ gì thế này? Ai nhận nó rồi?"
Cả khu vực Bảng Nhiệm Vụ lập tức xôn xao. Khi nữ nhân viên bình thản chỉ tay về phía nhóm của Vaynard đang chuẩn bị rời đi, tất cả mọi ánh mắt trong sảnh lập tức đổ dồn về phía họ. Những ánh mắt của sự không tin, của sự ganh tị, và cả sự thù địch.
"Mạo Hiểm? Là cái lũ tân binh vừa nãy! Một đám Hạng F với một thằng vừa lên Hạng E!" "Làm sao chúng có được nhiệm vụ đó? Chắc chắn là có gian lận!"
Giữa những tiếng xì xào, nhóm mạo hiểm giả mặc giáp đen với biểu tượng gai nhọn, đội Hắc Kích, đứng dậy. Tên cầm đầu sẹo mặt cười gằn, giọng hắn oang oang át đi mọi tiếng ồn khác.
"Xem ra Phường Hội bây giờ có cả dịch vụ trông trẻ. Hay lắm, một lũ nhóc ranh còn hôi sữa lại đi nhận nhiệm vụ của Veridian. Các ngươi định dùng cái gì để điều tra, nước mắt à?"
Sự sỉ nhục công khai khiến Brenna nghiến răng, cơn giận bùng lên. Cô bước lên một bước, bàn tay đã đặt lên chuôi kiếm. "Ít nhất chúng tôi dám mạo hiểm," cô gầm gừ, "không phải chỉ ngồi ở quán rượu sủa bậy như một lũ chó già!"
"Mày nói cái gì?" Tên đầu sẹo gầm lên, sát khí tỏa ra.
Ngay khi xung đột sắp nổ ra, một giọng nói khàn khàn, mệt mỏi vang lên từ cửa chính. "Đừng phí sức với chúng, Roric. Lũ trẻ này sắp tự đi nộp mạng rồi."
Mọi người quay lại. Một người đàn ông trông như một thợ săn già bước vào, áo choàng rách bươm, khuôn mặt hốc hác vì mệt mỏi. Ông ta ném một cái túi da lên quầy, bên trong kêu lên tiếng lách cách của những chiếc nanh sói.
"Ta vừa từ phía Đông Bắc về," ông ta nói, giọng đầy vẻ chán chường. "Đừng có bén mảng đến khu vực Rừng Sồi. Đế quốc Valerock đã chiếm cứ toàn bộ thung lũng Oakhaven rồi. Lính chính quy, không phải đám lính đánh thuê vớ vẩn đâu. Chúng dựng cả một khu khai thác, rào kẽm gai, tháp canh, như thể chuẩn bị cho chiến tranh vậy."
Thông tin đó như một quả bom nổ giữa đại sảnh. Sự ồn ào im bặt, thay vào đó là những tiếng hít sâu.
Tên Roric đầu sẹo của đội Hắc Kích, kẻ ban nãy còn đang chế giễu họ, chợt im bặt. Ánh mắt gã di chuyển từ người thợ săn mệt mỏi, đến tờ thông báo nhiệm vụ của Veridian trên bảng, rồi dừng lại ở nhóm của Vaynard. Một nụ cười chậm rãi, đầy vẻ thấu hiểu và độc địa hiện lên trên khuôn mặt đầy sẹo của gã.
Gã không cười lớn ngay. Thay vào đó, gã khoanh tay, bước lên một bước, giọng nói oang oang nhưng mang một sự tính toán rõ rệt.
"Nhiệm vụ nghiên cứu của Veridian à..." Gã tặc lưỡi, như thể vừa nếm được một món gì đó thú vị. "Nghe có vẻ sang trọng đấy."
Gã nghiêng đầu, nhìn thẳng vào Vaynard và những người còn lại. "Ta cá là... các ngươi cũng đang định mò đến cái thung lũng Oakhaven đó để 'điều tra', phải không, lũ nhóc?"
Câu hỏi tu từ đó treo lơ lửng trong không khí. Sự im lặng của đội Vaynard, đặc biệt là vẻ mặt khẽ biến sắc của Kaelen, chính là câu trả lời mà gã cần.
Roric cười phá lên, lần này là một tràng cười hả hê và đầy khinh bỉ. "Đúng như ta nghĩ! Chỉ có một lý do để cả Đế quốc Valerock và Thánh địa Veridian cùng lúc quan tâm đến một cái xó xỉnh như vậy. Các ngươi nghĩ mình nhặt được một món hời, nhưng thực ra chỉ là những con chuột bạch được cử vào chuồng cọp thôi!"
Gã vỗ mạnh vào vai một tên đồng đội. "Chúc may mắn khi cố gắng giải thích với một đội quân Valerock rằng các ngươi chỉ đến đó vì 'công vụ' nhé! Hy vọng Veridian chuẩn bị sẵn tiền chuộc cho các ngươi!"
Tràng cười của đội Hắc Kích và những tiếng xì xào đồng tình xung quanh như những mũi kim châm thẳng vào lòng tự trọng của Brenna. Gánh nặng của cái tên "Mạo Hiểm" vừa mới được đặt lên vai, đã lập tức bị kẻ khác chà đạp bằng một suy luận sắc bén và tàn nhẫn.
Vaynard không nhìn gã đầu sẹo. Cậu đặt một tay lên vai Brenna, ngăn cô lại. "Không phải ở đây," cậu nói, giọng điềm tĩnh đến lạnh người. "Đừng lãng phí năng lượng cho những biến số không ảnh hưởng đến kết quả."
Cậu quay người, dẫn cả nhóm bước ra khỏi Phường Hội, bỏ lại sau lưng một đại sảnh đang sôi sục và những tiếng cười nhạo không ngớt.
Trở về quán trọ, không khí im lặng bao trùm. Brenna vẫn còn tức giận. "Chúng ta nên cho hắn một bài học. Một cái tên phải được bảo vệ bằng danh dự!"
Vaynard trải tấm bản đồ ra bàn, hành động của cậu kéo sự chú ý của mọi người trở lại. "Hắn nói đúng một điều," cậu nói, khiến Brenna và những người khác phải ngạc nhiên. Cậu ngẩng lên, nhìn thẳng vào họ. "Một cái tên phải được bảo vệ bằng thực lực. Nhưng sân khấu để chứng minh điều đó không phải là sàn của một quán rượu."
Ngón tay cậu chỉ vào một điểm trên bản đồ, Rừng Sồi gần Hồ Bạc, nơi Oakhaven từng tồn tại.
"Nó ở ngoài kia. Và giờ, kẻ địch của chúng ta không chỉ là những con quái vật vô danh. Nhiệm vụ là biến số duy nhất quan trọng. Ngày mai, chúng ta bắt đầu."
Chaporia
Bình Luận (0)