Vô Tận Khải Huyền - Bản Trường Ca của Gió/Chapter 30: Trở Về Từ Vực SâuChapter 30: Trở Về Từ Vực Sâu
20px

Cú giật xé toạc họ ra khỏi dòng sông ánh sáng. Thế giới quay trở lại không phải bằng một sự chuyển tiếp, mà là một cú ném tàn bạo. Họ rơi sõng soài trên nền đất lạnh, lởm chởm đá dăm, và bóng tối đặc quánh lập tức nuốt chửng lấy họ. Không khí tù đọng, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của goblin, mùi nấm mốc và đất ẩm lâu ngày không thấy ánh mặt trời. Nó quen thuộc đến mức tuyệt vọng.

Kaelen bật ho, một ngụm máu nóng hổi trào ra khỏi miệng. Cơn đau dồn dập từ lồng ngực khiến cậu phải co người lại. Phép chữa trị của Flint đã cứu mạng cậu, nhưng nó không thể xóa đi cảm giác như thể có hàng ngàn mảnh vỡ đang găm vào phổi mỗi khi cậu hít thở. Cậu chống tay xuống nền đất lạnh, cố gắng tìm lại nhịp thở của chính mình trong không gian ngột ngạt này.

Flint khó nhọc giơ bàn tay lành lặn lên. Một quả cầu thánh quang yếu ớt, chập chờn như đốm lửa sắp tàn, hiện ra. Ánh sáng mờ ảo của nó chỉ đủ sức khắc họa nên một bức tranh của sự kiệt quệ: Brenna tựa lưng vào vách đất, cánh tay trái treo lủng lẳng một cách bất thường, khuôn mặt trắng bệch vì nén đau; Avelina ngồi bệt xuống đất, đôi mắt nhắm nghiền, sự trống rỗng trong các mạch năng lượng khiến cô gần như không thể đứng vững; và Vaynard, đứng bất động như một bức tượng, một mảnh đá vẫn găm sâu vào bắp chân cậu, máu đã thấm đẫm cả ống quần.

Ánh mắt Vaynard không hề dao động. Cậu quét qua không gian chật hẹp, những thanh gỗ chống, những vách đất ẩm. Con dao găm tinh thể khói trong tay cậu dường như còn đen hơn cả bóng tối xung quanh. Cậu cảm nhận được sự im lìm bất thường của nơi này. Lớp bụi trên sàn dày hơn cậu nhớ. Một lớp mạng nhện mỏng đã giăng ngang một góc hầm.

"Chúng ta đã quay lại," giọng cậu vang lên, cắt đứt sự im lặng nặng nề. "Nhưng có gì đó không đúng."

Không ai hiểu hàm ý trong câu nói của cậu, nhưng nỗi sợ hãi về Joric Greymane đã lấn át tất cả. Họ dìu nhau đứng dậy, một tập thể rách nát của những kẻ vừa thoát khỏi hàm tử thần. Cuộc hành trình quay lại lối ra bí mật là một sự tra tấn. Mỗi bước chân là một lời nhắc nhở về những vết thương. Nỗi lo lắng về việc Joric và đội quân của hắn đang chờ đợi bên trên giống như một tảng đá đè nặng lên tâm trí họ.

Và rồi, họ đối mặt với một sự thật còn tàn khốc hơn. Lối đi lên nhà kho đã biến mất. Thay vào đó là một bức tường đất đá khổng lồ. Trần hầm đã sập xuống, bịt kín hoàn toàn lối thoát. Những tảng đá lớn nằm chồng chất lên nhau, phủ đầy bụi và mạng nhện đã ngả màu. Đây không phải là một vụ sập mới xảy ra.

"Không... không thể nào," Kaelen thì thầm, giọng lạc đi. Cậu đấm vào bức tường đất đá, nhưng chỉ nhận lại cơn đau nhói từ những khớp ngón tay và sự im lặng tuyệt đối. Sự tuyệt vọng, lạnh lẽo và hữu hình, bắt đầu bao trùm lấy họ. Họ đã thoát khỏi một nhà tù cổ đại, chỉ để bị chôn sống trong một nấm mồ.

Giữa lúc tinh thần của cả đội sắp vỡ vụn, Vaynard nhắm mắt lại. Cậu gạt bỏ cơn đau, gạt bỏ sự mệt mỏi, tập trung toàn bộ ý chí vào Hơi Thở của Gió. Cậu cảm nhận sự tù đọng, sự ngột ngạt. Nhưng vượt lên trên tất cả, cậu cảm nhận được một luồng không khí cực kỳ yếu ớt, thoảng qua từ một khe nứt tự nhiên mà họ đã bỏ qua. Một luồng không khí mang theo mùi của lá cây mục và sương đêm.

"Lối này," cậu nói, giọng bình thản đến lạ thường. "Vẫn còn một lối ra khác."

Không ai hỏi tại sao. Họ chỉ đơn giản là tin tưởng. Họ đi theo Vaynard vào một con đường hẹp hơn, gồ ghề hơn, rõ ràng không phải do con người hay goblin tạo ra. Nó giống như một khe nứt tự nhiên của ngọn núi. Càng đi, họ càng cảm nhận được không khí trong lành hơn, và ánh sáng le lói bắt đầu xuất hiện ở phía cuối đường hầm.

Khi họ bước ra khỏi bóng tối, cảnh tượng trước mắt khiến tất cả phải sững sờ. Bầu trời không phải là màu đen của đêm, mà là một màu xám xịt của một buổi chiều u ám. Mặt đất ẩm ướt vì một cơn mưa vừa qua. Nhưng điều kinh hoàng nhất là khu trại quân sự của Joric Greymane.

Nó đã biến thành một đống tro tàn.

Những căn lều bị đốt cháy trơ khung. Hàng rào phòng thủ bị đập nát. Những cỗ máy chiến tranh tạm bợ bị lật đổ, cong queo. Mặt đất là một mớ hỗn độn của vũ khí gãy nát, mảnh giáp vỡ vụn và những vũng máu đã khô lại, chuyển thành màu đen. Gió lạnh thổi qua, mang theo mùi của sắt gỉ, tro tàn và sự chết chóc. Không có một bóng người, chỉ có những con quạ đang kêu lên những tiếng ai oán trên những cành cây trụi lá.

"Chuyện... chuyện gì đã xảy ra ở đây?" Flint lắp bắp, đức tin của anh không thể giải thích được sự tàn phá này.

Avelina quỳ xuống, đôi tay run rẩy chạm vào một vệt cháy xém trên đất. Lớp tro đã nguội lạnh từ rất lâu, đã bị những cơn mưa gột rửa đi nhiều lần. Cô ngước lên nhìn họ, khuôn mặt tái nhợt vì một sự thật không thể tin nổi.

"Thời gian..." cô thì thầm, giọng nói như bị bóp nghẹt. "Dòng chảy thời gian trong di tích đó... nó khác với bên ngoài. Nhìn những dấu vết này đi... trận chiến không phải đã kết thúc vài giờ trước. Nó đã kết thúc... ít nhất là hai tuần rồi."

Mười lăm ngày. Con số đó giáng một đòn mạnh vào nhận thức của họ. Họ nhìn về phía thung lũng, nơi khu trại của Joric từng tồn tại. Giờ đây, nó chỉ còn là một đống tro tàn im lìm, một bộ xương bị lãng quên bởi thời gian. Họ không chỉ là những kẻ sống sót. Họ là những bóng ma vừa quay trở về từ một thế giới đã qua.

Thung lũng là một bức tranh của sự hủy diệt. Gió lùa qua những bộ khung cháy đen của lều trại, tạo nên những tiếng rít ai oán như tiếng khóc than của những linh hồn chưa siêu thoát. Mặt đất bị cày xới, một mớ hỗn độn của vũ khí gãy nát, những mảnh giáp vỡ vụn và những vết cháy loang lổ. Mùi của sắt gỉ, của tro tàn và của máu thịt đã khô lại hòa quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương đặc trưng của chiến tranh.

Họ hòa vào đám người nhặt rác, những bóng người lầm lũi di chuyển giữa sự tang thương. Vaynard không tìm kiếm vật chất. Cậu đang đọc câu chuyện được viết nên bởi sự tàn phá. Cậu đứng trước một cỗ "Quái Năng Pháo" của Valerock, nòng pháo của nó đã bị bẻ cong, và xung quanh là xác của ít nhất năm mạo hiểm giả mặc giáp nhẹ của Starkguard. Họ đã phải trả một cái giá rất đắt để vô hiệu hóa cỗ máy chiến tranh này.

Cách đó không xa, một phần của bức tường phòng thủ tạm bợ đã bị thổi bay. Nhưng bên dưới đống đổ nát, Vaynard nhận ra xác của ba mạo hiểm giả Starkguard, bị xuyên thủng bởi những mũi tên ma thuật cường hóa. Joric không chỉ phòng thủ, hắn đã phản công một cách tàn bạo.

Brenna và Flint tiếp cận một nhóm dân làng đang cố gỡ những bánh xe còn tốt từ một cỗ xe hàng bị đốt cháy. Bằng cách chia sẻ chút lương khô ít ỏi, Flint đã khơi gợi được câu chuyện của một người đàn ông có khuôn mặt khắc khổ.

"Đó không phải là một cuộc đột kích," ông lão lắc đầu, đôi mắt vẫn còn ánh lên vẻ kinh hoàng. "Đó là một cuộc chiến tổng lực. Đám lính đánh thuê của Starkguard tấn công từ trong rừng, đúng như Joric Greymane dự đoán. Nhưng hắn không cho quân ra nghênh chiến. Hắn cho nổ tung một phần sườn đồi, chôn sống gần một phần ba lực lượng tấn công của chúng."

Brenna rùng mình. Sự tàn nhẫn của Joric vượt xa những gì cô tưởng tượng.

"Nhưng tên chỉ huy trẻ của Starkguard, Arion thì phải, hắn cũng không phải tay vừa," ông lão nói tiếp. "Ngay khi Joric dồn quân ra phản công, một đội quân khác của Starkguard, được dẫn dắt bởi một gã chiến binh mặc giáp đất, đã đánh thẳng vào sườn trại. Một đòn dương đông kích tây hoàn hảo.

Cả thung lũng này biến thành một cái cối xay thịt trong suốt ba ngày ba đêm."

Trong khi đó, Kaelen và Avelina lắng nghe cuộc trò chuyện của hai mạo hiểm giả đang tranh cãi về một mảnh giáp.

"...Tổn thất của Starkguard cũng không hề nhỏ. Hơn nửa số người của họ đã nằm lại đây. Gã cận vệ tên Gray đó tuy mạnh thật, nhưng Joric Greymane cũng có trong tay những con quái vật của riêng mình. Ta đã thấy một tên pháp sư hệ Hỏa của Valerock một mình thiêu rụi cả một tiểu đội."

"Cuối cùng thì Joric vẫn thua," tên kia cãi lại. "Hắn đã bị dồn vào chân tường."

"Thua ư?" Tên đầu tiên cười khẩy. "Đúng là hắn đã mất khu mỏ. Nhưng ngươi có biết hắn đã làm gì không? Vào ngày cuối cùng, khi lực lượng của Arion dồn toàn lực tấn công vào lều chỉ huy, Joric đã cho những binh sĩ trung thành nhất của mình tử chiến để cầm chân chúng. Hắn đã dùng chính mạng sống của thuộc hạ để tạo ra một khoảng trống. Và trong sự hỗn loạn đó, hắn đã biến mất cùng với thứ duy nhất thực sự quan trọng: Huyết Tinh Tủy."

Avelina và Kaelen nhìn nhau. Bức tranh đã hoàn chỉnh. Đây không phải là một chiến thắng của Starkguard hay một thất bại của Valerock. Đây là một ván cờ đẫm máu mà cả hai bên đều bị tổn thất nặng nề. Arion val-Lorian đã có được khu mỏ, nhưng đó chỉ là một cái vỏ rỗng. Joric Greymane, con cáo già xảo quyệt, đã thua một trận chiến, nhưng hắn đã ẵm trọn cả phần thưởng và giờ đây đang lẩn trốn ở một nơi nào đó, với một vũ khí có thể thay đổi cục diện cuộc chiến tranh.

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời tang tóc, họ lặng lẽ rút lui. Bãi chiến trường đã cho họ câu trả lời, một câu trả lời đáng sợ hơn nhiều so với những gì họ dự tính. Cuộc chiến không kết thúc. Nó chỉ tạm thời di chuyển đến một nơi khác.

Chuyến xe hàng ọp ẹp lăn bánh trên con đường đất, mang theo năm con người và sự im lặng nặng trĩu. Không gian chật hẹp dường như càng làm nổi bật thêm khoảng cách trong tâm hồn mỗi người. Con đường trở về không còn yên bình, không khí chiến tranh đã len lỏi đến tận đây. Họ thấy những toán lính gác gỏng, những đoàn người tị nạn mệt mỏi, và ánh mắt nghi kỵ ở khắp mọi nơi. Họ đã trở về từ một nơi không thuộc về thế giới này, chỉ để nhận ra thế giới họ biết đã trở nên xa lạ và nguy hiểm hơn gấp bội.

Brenna ngồi trong một góc, đôi tay cô miệt mài lau chùi đôi Găng Tay Gió. Mỗi vết xước trên bề mặt kim loại bạc là một ký ức về một đòn tấn công mà cô đã đỡ, hoặc đã né. Tấm khiên vỡ nát là biểu tượng cho quá khứ của cô, một quá khứ chỉ biết chịu đựng. Đôi găng tay này là tương lai. Một tương lai mà cô có thể nhanh hơn, có thể phản công, có thể tự mình định đoạt thay vì chỉ là một bức tường chờ đợi bị phá vỡ. Cô không còn sợ hãi nữa, thay vào đó là một sự quyết tâm lạnh lùng.

Flint đọc kinh, nhưng những con chữ quen thuộc dường như đã mất đi ý nghĩa ban đầu. Chiếc Nhẫn Minh Triết giúp tâm trí anh tĩnh lặng, nhưng không thể ngăn anh suy nghĩ. Anh đã thấy sự tàn khốc của chiến tranh, sự xảo quyệt của mưu lược, và sự thờ ơ của thần linh trước những toan tính của con người. Anh tự hỏi, Ánh Sáng của Kaelia ở đâu khi Joric hy sinh chính thuộc hạ của mình? Nó ở đâu khi Arion ném những mạo hiểm giả vào chỗ chết để đổi lấy một chiến thắng rỗng tuếch? Đức tin của anh đang trải qua một thử thách lớn lao, nó không vỡ vụn, mà đang được nung chảy và rèn lại trong ngọn lửa của thực tại.

Avelina gần như không ngủ. Dưới ánh nến chập chờn, cô viết không ngừng nghỉ. Những ký tự rune, những ma trận năng lượng, những giả thuyết về dòng chảy thời gian... Cuốn sổ tay của cô chứa đầy những tri thức có thể khiến cả Thánh địa Veridian phải chấn động. Cô cảm nhận được gánh nặng của nó. Huyết Tinh Tủy trong tay Joric không chỉ là một nguyên liệu, nó là chất xúc tác cho một cuộc cách mạng công nghệ ma thuật. Hắn có thể tạo ra những vũ khí mà thế giới chưa từng thấy. Và chỉ có cô, với những gì đã học được trong dungeon, mới có thể hiểu được mối nguy đó.

Kaelen là người trầm lặng nhất. Cậu dành hàng giờ chỉ để nhìn vào lòng bàn tay mình, nhưng thực ra là đang nhìn vào Cây Kỹ Năng trong tâm trí. Nó đã phát triển một cách kỳ lạ, to lớn và hoàn thiện như một bản đồ thiên hà với vô số nhánh rễ. Nhưng cả thiên hà rộng lớn đó lại không có lấy một vì sao được thắp sáng, không một thông tin, không một chỉ dẫn. Nó vẫn chưa chọn cho cậu một con đường mới. Cậu cảm thấy mình bị tước đoạt. Cậu đã mất đi sự đơn giản, sự chắc chắn của việc là một Chiến Binh. Giờ đây, cậu là một trang giấy trắng, và sự tự do được viết lên bất cứ thứ gì lại là một gánh nặng đáng sợ. Cậu phải tự mình tìm ra con đường, tự mình định nghĩa lại bản thân, và cậu không biết phải bắt đầu từ đâu.

Sự trầm mặc khác thường của cậu không qua được mắt Flint. Vị thánh sư trẻ khép cuốn kinh lại, giọng anh ấm áp và quan tâm. "Cậu ổn chứ, Kaelen? Cậu đã im lặng suốt cả chặng đường."

Kaelen giật mình, ngẩng đầu lên khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn. Cậu cố gắng nở một nụ cười, nhưng nó trông thật gượng gạo. "Em không sao, anh Flint. Chỉ là... hơi mệt thôi."

Flint nhìn sâu vào mắt cậu, nhận ra sự bối rối và gánh nặng đằng sau vẻ ngoài đó. Anh không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu. "Nếu cần người nói chuyện, anh luôn ở đây." Kaelen gật đầu, không nói gì thêm, và lại chìm vào sự im lặng của riêng mình.

Vaynard cầm cương, đôi mắt không rời con đường phía trước. Nhưng trong đầu cậu, một ván cờ mới đang được sắp đặt. Joric không còn là một ông trùm địa phương, hắn là một kẻ khủng bố tiềm năng với vũ khí hủy diệt hàng loạt. Arion val-Lorian và gã cận vệ Gray không chỉ là đối thủ, họ là một thế lực tinh nhuệ đã chứng tỏ được khả năng của mình. Cả hai đều sẽ truy lùng Huyết Tinh Tủy, và bất cứ ai dính líu đến khu mỏ đó, như họ, đều có thể trở thành mục tiêu. Con dao găm bên hông cậu lạnh lẽo, một vũ khí hoàn hảo cho một thợ săn. Và Vaynard biết rằng, cuộc đi săn tiếp theo sẽ lớn hơn và đẫm máu hơn rất nhiều.

Khi những mái nhà của Silverlake hiện ra, không có sự vui mừng, chỉ có một cảm giác nhẹ nhõm tạm thời. Họ bước vào quán trọ "Gối Êm", mùi thức ăn ấm nóng và tiếng cười nói ồn ào dường như thuộc về một thế giới khác.

Trong căn phòng quen thuộc, Avelina đặt lên bàn năm túi tiền vàng nặng trĩu. Cô rất hào phóng và giàu có, điều đó thể hiện rõ qua cách cô đẩy những túi tiền về phía họ mà không cần đếm lại. "Tiền công hộ tống, và một khoản thưởng thêm cho những rắc rối vừa qua," cô nói ngắn gọn. Rồi, giọng cô trở nên nghiêm túc hơn. "Quan trọng hơn, tất cả những gì chúng ta thấy dưới đó, hãy quên nó đi. Kiến thức đó rất nguy hiểm. Tôi sẽ tự mình nghiên cứu, khi nào có kết luận mới viết thư báo về Veridian. Từ giờ cho đến lúc đó, mọi người phải giữ bí mật tuyệt đối."

Cả nhóm hiểu được mức độ nghiêm trọng và đồng loạt gật đầu. "Chúng ta đều mệt rồi," Flint nói. "Nên nghỉ ngơi khoảng hai tuần để hồi phục và củng cố lại mọi thứ."

Mọi người đều tán thành. Đúng lúc này, Vaynard quay sang Avelina. "Cô Lina," cậu nói một cách thẳng thắn. "Trong thời gian này, tôi có thể xin cô chỉ dạy về các kiến thức cơ bản được không?"

Avelina thoáng chút ngạc nhiên, rồi gật đầu. Cô liếc nhìn cả nhóm một lượt, rồi nhoẻn miệng cười. "Được thôi," cô đáp. "Nhưng trước hết, hãy nghỉ ngơi đi đã."

Họ đã trở về, nhưng cuộc chiến của họ chỉ vừa mới bắt đầu. Đêm nay, họ có được sự bình yên. Nhưng họ biết, nó sẽ không kéo dài lâu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...