Cơn sốc adrenaline qua đi, để lại một cơ thể rệu rã và một cơn đau buốt giá ở bả vai. Vaynard dựa lưng vào một gốc cây sồi cổ thụ, cách xa cái hang chết chóc, lồng ngực vẫn phập phồng kịch liệt. Cậu cẩn thận cởi lớp áo đã rách nát và nhuốm máu để kiểm tra vết thương.
Nó tệ hơn cậu tưởng. Lưỡi rìu của tên quỷ lùn đã chém sâu vào cơ, và dù máu đã bắt đầu đông lại một cách chậm chạp lạ thường, vết thương vẫn đang rỉ máu và sưng tấy. Một cơn sốt nhẹ bắt đầu âm ỉ trong người cậu. Cậu biết rõ, với tình trạng này, việc săn một con Sói Ngân Lang là điều không tưởng. Thậm chí, việc quay về Silverlake City trong ba ngày cũng là một thử thách. Cậu yếu đi, chậm chạp hơn, và mùi máu tươi sẽ biến cậu thành con mồi cho bất cứ thứ gì khác đang lẩn khuất trong khu rừng này.
Cậu cần phải chữa trị vết thương. Nhưng cậu không có thuốc, và cũng chẳng còn một đồng xu nào để mua nó ở thành phố.
Tuyệt vọng, tâm trí cậu quay về nơi duy nhất cậu biết rõ từng gốc cây ngọn cỏ, nơi duy nhất có thể còn sót lại thứ gì đó hữu dụng. Một nơi cậu đã thề sẽ không bao giờ quay lại quá sớm.
Oakhaven.
Quyết định được đưa ra trong sự im lặng nặng nề. Đó là lựa chọn hợp lý duy nhất, dù nó khiến trái tim cậu quặn thắt. Cậu xé một mảnh vải sạch còn lại từ vạt áo trong, buộc chặt vết thương để cầm máu tạm thời, rồi nén đau, chậm rãi đứng dậy. Mỗi cử động của cánh tay trái đều như có hàng ngàn mũi kim châm vào.
Hành trình trở về ngôi làng cũ là một cuộc vật lộn. Cậu lê bước qua khu rừng quen thuộc, nhưng giờ đây mọi thứ đều mang một vẻ đe dọa. Một tiếng cành cây gãy cũng khiến cậu giật mình, một bóng chim lướt qua cũng làm cậu phải đưa tay lên chuôi dao. Cậu không còn là kẻ đi săn, cậu là một con thú bị thương đang cố lẩn trốn.
Cuối cùng, cậu cũng ra khỏi bìa rừng. Từ xa, hình ảnh của Oakhaven hiện ra, nhưng không phải là ngôi làng yên bình trong ký ức. Nó là một bộ xương đen đúa trên nền trời. Những khung nhà cháy rụi, những bức tường đổ nát, và một sự im lặng chết chóc bao trùm. Không có tiếng trẻ con cười đùa, không có tiếng búa của lão thợ rèn, không có mùi bánh mì nướng. Chỉ có mùi tro tàn và sự lãng quên.
Cậu bước đi trên con đường đất giờ đã mọc đầy cỏ dại, đi qua những gì từng là nhà của hàng xóm. Cơn đau thể xác dường như đã bị cơn đau trong tâm hồn lấn át.
Rồi cậu đứng trước mảnh đất của mình. Ngôi nhà chỉ còn lại cái nền đá và một phần ống khói. Ở phía sau, hai ngôi mộ đất đơn sơ nằm im lìm dưới gốc cây táo đã trơ trụi lá. Vaynard đứng đó một lúc lâu, để cho những ký ức cứa vào lòng.
Nhưng cậu không có thời gian để chìm đắm trong đau khổ. Cậu đến đây vì một mục đích. Cậu nhớ lại mẹ nuôi của mình, bà Elmsworth. Bà có một khu vườn thảo dược nhỏ ở sau nhà, nơi bà trồng đủ thứ cây cỏ để nấu ăn và chữa những bệnh vặt.
Cậu đi vòng ra sau, và một tia hy vọng le lói. Khu vườn đã bị tàn phá, nhưng do nằm ở một góc khuất, nó không bị cháy hoàn toàn. Cỏ dại đã mọc um tùm, nhưng chen lẫn trong đó, cậu vẫn nhận ra những loại cây quen thuộc. Dựa vào những gì đã học được khi còn nhỏ, Vaynard bắt đầu tìm kiếm. Cậu đào đất bằng con dao săn, cẩn thận lấy lên vài củ Rễ Kháng Khuẩn, thứ có thể ngăn vết thương bị nhiễm trùng. Cậu hái một nắm Lá Cầm Máu, loại lá dày có thể giúp máu đông nhanh hơn.
Tiếp đó, cậu vào căn hầm trú ẩn, nơi cha cậu đã ngã xuống. Hầu hết mọi thứ đã bị đập phá hoặc mục nát. Nhưng trong một góc tối, cậu tìm thấy một cái hũ gốm mà mẹ cậu vẫn dùng để đựng muối. May mắn thay, nó vẫn còn nguyên vẹn, bên trong là một lớp muối khô ráo.
Với những nguyên liệu ít ỏi nhưng quý giá, cậu tìm một góc khuất tương đối sạch sẽ trong đống đổ nát. Cậu dùng chút nước cuối cùng trong bi đông của mình hòa với muối để rửa vết thương. Cơn đau rát khiến cậu phải nghiến chặt răng, mồ hôi túa ra trên trán. Sau đó, cậu nhai nát củ Rễ Kháng Khuẩn và nắm Lá Cầm Máu, trộn chúng lại thành một thứ thuốc đắp sền sệt màu xanh sẫm, rồi cẩn thận đắp lên miệng vết thương. Cuối cùng, cậu dùng mảnh vải sạch nhất còn lại để băng bó thật chặt.
Xong việc, cậu gần như kiệt sức. Cậu ngồi dựa vào một bức tường còn sót lại, nhắm mắt nghỉ ngơi. Vết thương vẫn còn nhức nhối, nhưng cảm giác nóng rát của cơn sốt đã dịu đi một chút. Cậu biết mình cần thời gian.
Trong lúc chờ đợi, cậu lấy con dao săn ra. Lưỡi dao đã dính máu quỷ lùn và đất cát. Cậu tỉ mỉ lau sạch nó bằng một miếng da nhỏ, rồi dùng một viên đá mài cũ tìm thấy trong đống dụng cụ của cha để mài lại lưỡi dao cho sắc bén. Cậu kiểm tra lại cây cung và mũi tên cuối cùng của mình. Từng hành động đều chậm rãi, có phương pháp, một cách để giữ cho tâm trí không bị trôi về những ký ức đau buồn.
Khi mặt trời bắt đầu lặn, Vaynard cảm thấy mình đã có thể cử động cánh tay trái một cách dễ dàng hơn. Vết thương vẫn còn đó, một lời nhắc nhở về sự yếu đuối của cậu, nhưng nó đã được kiểm soát.
Cậu đứng dậy, đi đến bên hai ngôi mộ một lần nữa. Lần này, cậu không chỉ đứng nhìn. Cậu đặt bàn tay lành lặn của mình lên lớp đất lạnh.
"Con sẽ sống," cậu thì thầm, không phải với họ, mà là với chính mình. "Con sẽ sống sót."
Bình minh ló dạng trên những mái nhà đổ nát của Oakhaven, nhưng Vaynard đã thức dậy từ trước đó rất lâu. Cơn đau ở vai đã dịu bớt, nhưng nó vẫn là một lời nhắc nhở lạnh lùng về giới hạn của cậu.
Cậu thử giương cây cung. Khi dây cung chỉ vừa căng được một nửa, một cơn đau nhói như điện giật chạy dọc cánh tay trái, khiến cậu phải buông ra và nghiến răng chịu đựng.
Thực tế phũ phàng hiện ra rõ ràng. Cậu không thể săn Sói Ngân Lang theo cách thông thường. Không thể. Với một cánh tay gần như vô dụng và chỉ một mũi tên duy nhất, việc đối đầu trực diện không phải là dũng cảm, đó là tự sát.
Ý nghĩ từ bỏ thoáng qua trong đầu cậu, một sự cám dỗ ngọt ngào của việc chỉ cần quay về thành phố, trao đổi nắm rêu và sống một cuộc đời vô danh. Nhưng rồi hình ảnh cha nuôi ngã xuống trong biển lửa và tiếng gầm của bầy sói lại trỗi dậy. Cái lạnh trong lồng ngực cậu cô đặc lại, dập tắt mọi ý nghĩ yếu đuối. Cậu không chỉ săn con sói này để hoàn thành nhiệm vụ. Cậu săn nó để trả một món nợ vô hình, để đóng lại một chương cũ trong đau thương.
Nếu không thể thắng bằng sức mạnh, cậu sẽ thắng bằng trí óc.
Một kế hoạch bắt đầu hình thành. Cậu không phải là một chiến binh, nhưng cậu là con trai của một người nông dân. Cậu lớn lên trên mảnh đất này, hiểu rõ nó hơn bất cứ ai. Và một người nông dân biết cách bảo vệ mùa màng của mình khỏi những con thú hoang. Họ dùng bẫy.
Vaynard bắt đầu một cuộc lùng sục mới trong đống tro tàn của Oakhaven, nhưng lần này, mục tiêu của cậu đã khác. Cậu không tìm thảo dược, cậu tìm công cụ.
Cậu đến nhà kho của gia đình, nơi hầu hết đã bị ngọn lửa thiêu rụi. Nhưng cha cậu là một người cẩn thận, ông luôn cất những thứ quan trọng ở dưới sàn. Vaynard dùng con dao săn, bẩy lên những tấm ván đã cháy sém. Bên dưới, trong một cái hốc nhỏ, cậu tìm thấy một kho báu: một cuộn dây thừng cũ nhưng vẫn còn rất chắc, vài đoạn dây kẽm gai mà cha cậu dùng để rào lại chuồng gà, và một cái lưỡi xẻng đã hoen gỉ. Trong cái hốc đó, ẩn sâu dưới lớp bụi than, Vaynard chạm phải một vật gì đó cứng và lạnh lẽo. Cậu lôi ra ba mũi tên cũ, mũi nhọn đã cùn và lông vũ ở đuôi đã rụng gần hết. Cha cậu đã cất chúng ở đây, nói rằng “để dành cho lúc khẩn cấp”. Hai trong số chúng đã bị cong vênh và mục nát, hoàn toàn vô dụng. Nhưng mũi tên thứ ba, dù cũ kỹ, vẫn còn nguyên vẹn một cách kỳ lạ. Lông vũ đã xơ xác nhưng mũi nhọn vẫn thẳng, đủ để sử dụng. Vaynard gạt đi lớp bụi bẩn, cẩn thận nhét nó vào bao. Giờ đây, cậu đã có một sự chuẩn bị, một hy vọng mỏng manh.
Tiếp theo, cậu nhớ đến lời dặn của cha về một loại cây mọc ở bìa rừng. Một loại cây có quả mọng màu đỏ tươi, đẹp mắt nhưng lại chứa độc tố thần kinh cực mạnh. Lũ trẻ trong làng bị cấm đến gần nó. Cha cậu gọi nó là "Trái Tim Quỷ". Vaynard đi về phía bìa rừng, và không khó để tìm thấy chúng. Cậu cẩn thận hái một vốc quả mọng, dùng lá cây bọc chúng lại, tránh để nhựa của chúng dính vào tay.
Với nguyên liệu đã có, cậu cần tìm vị trí. Cậu quay lại khu vực mà ngôi làng bị tấn công, nơi những dấu chân cũ của bầy sói vẫn còn hằn trên nền đất ẩm. Đôi mắt cậu quét qua mớ hỗn độn đó. Một cách tự nhiên, cậu bắt đầu lọc ra những thông tin vô hình. Cậu không chỉ thấy dấu chân, cậu thấy được sức nặng của con thú qua độ lún của đất, cậu thấy được sải chân của nó, và cậu có thể phân biệt được dấu chân của một con sói đơn độc, to lớn hơn hẳn những con khác. Nó dường như có một lộ trình đi tuần riêng quanh khu vực này.
Theo dấu vết đó, Vaynard tìm thấy một nơi hoàn hảo. Một con đường mòn nhỏ hẹp, kẹp giữa hai tảng đá lớn mà bất cứ con thú nào đi qua cũng bắt buộc phải dùng lối này.
Công việc bắt đầu. Dù vai trái rất đau, cậu vẫn dùng cánh tay phải và toàn bộ sức lực của mình để sử dụng cái lưỡi xẻng. Cậu đào một cái hố sâu và rộng ngay giữa đường mòn. Mồ hôi túa ra, hòa với bụi đất và máu khô. Sau khi hố đã đủ sâu, cậu dùng dao chặt những cành cây cứng và vót nhọn một đầu, rồi cắm chúng xuống đáy hố, tạo thành một bàn chông chết người.
Tiếp theo, cậu dùng cuộn dây thừng và một thân cây non gần đó, tạo một cái bẫy thòng lọng đơn giản nhưng hiệu quả, được nối với một cơ chế cò lẩy mỏng manh. Bất cứ sức nặng nào đè lên lớp ngụy trang của cái hố cũng sẽ kích hoạt nó. Cuối cùng, cậu cẩn thận dùng cành cây và lá khô che miệng hố lại, xóa đi mọi dấu vết. Cái bẫy đã vô hình.
Phần cuối cùng là mồi nhử. Cậu không thể đi săn, nhưng cậu biết cách bắt một con sóc. Với một viên đá và một cú ném chính xác, cậu đã có được con mồi. Cậu rạch bụng con sóc, nhét đầy những quả "Trái Tim Quỷ" vào bên trong, rồi đặt nó ở phía bên kia của cái bẫy. Mùi máu tươi và thịt sống sẽ là một lời mời gọi không thể chối từ.
Mọi thứ đã sẵn sàng.
Vaynard trèo lên một trong hai tảng đá lớn, tìm một chỗ khuất gió và có tầm nhìn bao quát. Cậu giương cung, lắp vào đó mũi tên duy nhất của mình. Cơn đau từ vai trái vẫn âm ỉ, nhưng giờ đây, trong tâm trí cậu chỉ có sự tĩnh lặng đến lạnh người. Cậu đã làm tất cả những gì có thể. Cậu đã biến sự yếu đuối của mình thành lợi thế, biến kiến thức về mảnh đất này thành vũ khí.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu đỏ máu lên bầu trời. Khu rừng dần chìm vào im lặng. Vaynard chờ đợi, bất động như một bức tượng đá. Cậu là một thợ săn bị thương, đặt cược tất cả vào một canh bạc của trí tuệ.
Và rồi, từ phía xa, một tiếng hú đơn độc, kéo dài và ai oán vang lên, xé tan sự tĩnh lặng của màn đêm.
Nó đang đến.
Chaporia
Bình Luận (0)