Vô Tận Khải Huyền - Bản Trường Ca của Gió/Chapter 8: Mùi Của Cạm BẫyChapter 8: Mùi Của Cạm Bẫy
20px

Vết thương trên vai Vaynard là một ngọn lửa âm ỉ, và mỗi bước chân trên nền đá cuội của Silverlake City lại như một nhát búa thúc vào ngọn lửa đó. Cậu lê bước qua những con phố đông đúc, mùi khói than, mùi gia vị và mùi hôi của cống rãnh ập vào mũi, một sự hỗn loạn xa lạ sau những ngày chỉ có mùi đất và máu trong rừng. Cậu tìm đến một vòi nước công cộng ở một góc khuất, nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt khi dòng nước lạnh xối vào vết thương hở. Cậu thay chiếc áo sạch duy nhất, cố gắng che đi bộ dạng của một kẻ vừa thoát ra từ địa ngục.

Cậu không đến "Ngọn Đuốc Rồng". Thay vào đó, cậu tìm thấy thứ mình cần ở con hẻm đối diện: một tiệm trà nhỏ, không biển hiệu, cánh cửa ọp ẹp chỉ chừa một khe hở. Vaynard lách mình vào trong, không khí đặc quánh mùi trà rẻ tiền và ẩm mốc. Cậu chọn chiếc bàn khuất nhất trong góc, nơi bóng tối che đi phần lớn cơ thể, chỉ để lại một khe nhìn hẹp qua khung cửa sổ bám đầy bụi, thẳng đến lối vào của quán trọ.

Cậu gọi một cốc nước ấm, hai bàn tay ôm lấy hơi nóng yếu ớt của nó. Và cậu lắng nghe.

Tiếng của Gorin oang oang, không thể lẫn vào đâu được. Hắn đang khoác lác.

"…gã đó dám gây sự với ta," Gorin đập mạnh nắm tay xuống bàn, khiến cả cái bàn gỗ rung lên bần bật. "Ta chỉ cần đứng yên, hắn đẩy hết sức mà ta còn không nhúc nhích. Hệ Thổ của ta không phải để đùa đâu! Đến khi ta dùng Xung Phong, hắn bay còn xa hơn quả bóng da!"

Vaynard khựng lại. Xung Phong . Kỹ năng đầu tiên của một Chiến Binh. Một cú lao tới cực nhanh và mạnh mẽ. Kết hợp với sức nặng của hệ Thổ, nó sẽ là một đòn tấn công không thể cản phá trực diện. Cậu đã có được thông tin quý giá nhất.

Cậu tiếp tục quan sát. Cậu thấy sự bồn chồn trong cái gõ tay của Gorin, sự cảnh giác trong ánh mắt của gã mặt lưỡi cày, và sự thiếu kiên nhẫn trong bước chân của gã to béo. Cậu biết chắc chắn. Chúng đang giăng bẫy. Chúng định dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát cậu và cướp đi thành quả của cậu.

Sự thật lạnh lẽo đó không khiến Vaynard sợ hãi. Nó chỉ khiến Hố đen ở ngực cậu thêm trống rỗng. Cậu đứng dậy, trả tiền nước, và lặng lẽ rời khỏi tiệm trà. Cậu hòa vào bóng tối của những con hẻm.

Cậu không thể đối đầu trực diện. Cậu cần một chiến trường chật hẹp, nhiều vật cản, nhiều khúc quanh, một nơi mà kỹ năng Xung Phong sẽ trở thành một trò hề. Cậu bắt đầu đi vòng quanh khu vực, đôi mắt quét qua từng ngõ cụt, từng lối đi.

Cuối cùng, cậu tìm thấy nó. Một con hẻm hẹp, nằm giữa một nhà kho cũ và một lò rèn đã bỏ hoang. Mùi gỉ sét và than nguội phảng phất trong không khí. Lối vào thì nhỏ, nhưng bên trong lại có vài thùng gỗ cũ nằm chỏng chơ, một đống xà beng gỉ sét, và nền đất thì lởm chởm gạch vỡ. Hoàn hảo để hạn chế một cú lao tới.

Vaynard bắt đầu công việc của mình một cách lặng lẽ. Từng cử động đều chậm rãi và có chủ đích, cơn đau ở vai bị ý chí đè nén. Cậu không tạo ra một cái bẫy phức tạp. Cậu chỉ thay đổi môi trường một chút. Cậu lăn một trong những chiếc thùng gỗ nặng nhất đến ngay sau một khúc quanh hẹp, một vật cản bất ngờ cho bất cứ ai lao tới một cách mù quáng. Cậu căng một sợi dây thừng cũ ở tầm mắt cá chân trong một góc tối. Và cuối cùng, cậu thu thập một túi đầy tro bụi và muội than từ cái lò rèn bỏ hoang.

Khi mọi thứ đã sẵn sàng, trời cũng đã về chiều. Vaynard quay trở lại "Ngọn Đuốc Rồng".

Lần này, cậu bước thẳng vào cửa chính. Cậu cố tình đi khập khiễng, khuôn mặt tái nhợt vì mất máu, bộ dạng của một kẻ đã kiệt sức hoàn toàn.

"Này! Nhóc con!" Gorin là người đầu tiên thấy cậu. Hắn đứng bật dậy, vẻ mặt không giấu được sự vui mừng và tham lam. "Sống sót trở về rồi à! Ta biết mày làm được mà!"

"Tôi có thứ anh cần," Vaynard nói, giọng khàn đặc, yếu ớt.

"Tốt! Tốt lắm!" Gorin vỗ vai Vaynard. "Nhưng mày thấy đấy, ở đây không tiện. Hàng quý giá thế này, nên tìm một chỗ kín đáo hơn."

"Tôi biết một con hẻm gần đây," Vaynard nói, nhìn thẳng vào mắt Gorin, "nằm giữa nhà kho và lò rèn cũ. Sẽ không ai làm phiền chúng ta ở đó."

Gorin có chút sững lại trước sự cụ thể của Vaynard, nhưng rồi gã nhanh chóng gật đầu, nụ cười càng thêm gian xảo. "Một ý hay. Mày đúng là một thằng nhóc thông minh."

Gã huých tay ra hiệu cho hai tên kia. Cả ba đứng dậy. Vaynard quay người bước đi trước, dẫn đường. Cậu có thể cảm nhận được ba cặp mắt đang dán chặt vào lưng mình, giống như ánh mắt của bầy sói ngay trước khi chúng vồ mồi.

Cậu đang dẫn ba con cừu vào lò mổ mà chúng nghĩ là của chúng.

Con hẻm nuốt chửng họ. Ánh trăng yếu ớt chỉ đủ sức rọi xuống những vệt sáng bạc trên nền gạch vỡ và những vũng nước tù đọng bốc mùi. Mùi gỉ sét của lò rèn cũ và mùi than nguội phảng phất trong không khí, hòa quyện với mùi bia chua tỏa ra từ Gorin.

Vaynard dừng lại ở khoảng sân nhỏ giữa hẻm, nơi cậu đã sắp đặt mọi thứ. Cậu cố tình đứng ở một vị trí thoáng hơn, lưng đối diện với một bức tường có vẻ vững chãi. Một con mồi tự dồn mình vào góc chết.

Gorin và hai tên đồng bọn bước vào, dáng đi của chúng chặn kín lối thoát duy nhất. Gã mặt lưỡi cày rút ra một con dao găm, trong khi gã to béo lăm lăm cây chùy gai trong tay. Chúng không đến để trao đổi.

"Được rồi, nhóc," Gorin khoanh tay, nụ cười của gã trông thật gớm ghiếc dưới ánh trăng. "Mày đã rất vất vả. Giờ thì đưa nắm rêu đây, và có lẽ ta sẽ cho mày một cái chết nhanh gọn. Trông mày như sắp chết đến nơi rồi."

Vaynard thở ra một hơi, luồng hơi trắng xóa trong không khí lạnh. Cơn đau từ vai trái đang gào thét, một ngọn lửa âm ỉ thiêu đốt từng thớ thịt. Nhưng sâu hơn cơn đau đó, Hố đen trong lồng ngực cậu lại tĩnh lặng một cách lạ thường. Nó hấp thụ nỗi sợ, chỉ để lại một sự tập trung sắc bén. Cậu nhìn thẳng vào mắt Gorin, và khẽ lắc đầu.

Một hành động nhỏ, nhưng là một sự thách thức không thể chối cãi.

"Muốn chết à?" Cơn thịnh nộ khiến mặt Gorin đỏ bừng.

Ngay khoảnh khắc hắn định ra lệnh, Vaynard đã hành động.

Không phải một đòn tấn công. Cậu vung tay, và túi tro bụi bay về phía trước. Cùng lúc đó, một luồng áp suất vô hình, một cái tát của không khí, bùng lên từ dưới chân cậu. Luồng gió sắc lẹm đó không đẩy cậu đi, mà thổi tung đám tro thành một đám mây đen kịt, nhấn chìm cả ba tên lính đánh thuê.

"Khụ! Khụ! Thằng chó con!" Tiếng chửi rủa và ho sặc sụa vang lên.

Tâm trí Vaynard không ra lệnh, nó chỉ gào thét ba mệnh lệnh duy nhất: . Loạn . Chia cắt .

Trong lúc tầm nhìn của chúng bị che khuất, Vaynard lùi lại như một bóng ma, chân cậu đạp mạnh vào thanh gỗ mục nát đang chống đỡ đống xà beng gỉ sét.

RẦM!

Một bản giao hưởng chói tai của kim loại va vào nhau vang lên. Cả đống sắt vụn đổ sập xuống, tạo thành một bức tường tạm bợ, chia cắt Gorin với hai tên đồng bọn của hắn.

"Giết nó!" Gorin gầm lên qua đám bụi.

Gã mặt lưỡi cày, trong cơn hoảng loạn, lao bừa về phía bóng của Vaynard. Nhưng mắt hắn đang nhòe đi vì tro bụi, hắn không thể thấy sợi dây thừng cũ được giăng ngang tầm mắt cá chân. Hắn vấp ngã, chúi người về phía trước trong một tư thế mất thăng bằng hoàn hảo.

Vaynard không chạy, cậu trôi đi. Cơ thể cậu lướt tới như một chiếc lá trong gió, nhanh hơn những gì một người bị thương có thể làm. Một vệt sáng bạc lóe lên trong bóng tối. Lưỡi dao của cậu quét qua cổ họng của gã lính đánh thuê. Một tiếng soạt ướt át, và một sinh mạng tắt lịm.

Gã to béo thấy đồng bọn ngã xuống, hắn gầm lên một tiếng man dại và vung cây chùy gai. Nhưng trong không gian chật hẹp, vũ khí của hắn trở nên vướng víu. Cây chùy đập mạnh vào tường đá tóe lửa. Lợi dụng khoảnh khắc hắn mất đà, Vaynard áp sát từ bên hông. Lưỡi dao của cậu không tìm đến ngực hay lưng, mà theo một quỹ đạo kỳ lạ, đâm thẳng vào vùng nách không được giáp che. Gã to béo khựng lại, đôi mắt trợn trừng, rồi đổ ầm xuống.

Hai cái chết, diễn ra trong chưa đầy ba nhịp thở. Không có sự do dự. Không có cảm xúc. Chỉ có hiệu quả chết người được dẫn dắt bởi cái hố đen ở ngực.

Gorin cuối cùng cũng trèo qua được đống xà beng. Và thứ hắn thấy là hai cái xác của đồng bọn. Hắn không còn cười nữa. "GRÀÀÀ!" Hắn gầm lên, hai chân dang rộng, mặt đất dưới chân hắn dường như rắn lại. Hắn là một cỗ xe tăng bằng xương bằng thịt, và hắn lao về phía trước. Xung Phong!

Mặt đất như rung chuyển dưới sức nặng của hắn. Vaynard cảm nhận được luồng không khí bị ép lại trước mặt Gorin. Cơ thể cậu xoay chuyển trước cả khi não bộ kịp ra lệnh. Một luồng gió xoáy quanh gót chân, đẩy cậu sang bên một cách phi lý. Gorin lao sượt qua, mái tóc của Vaynard bay rợp cả lên.

RẦM! Gorin đâm sầm vào bức tường gạch cuối hẻm, gạch vữa rơi lả tả.

Hắn quay người lại, thở hổn hển. Sự nặng nề của hệ Thổ khiến hắn khó đổi hướng nhanh. "Mày chỉ biết chạy thôi sao, thằng nhãi ranh!"

Hắn lại chuẩn bị lao tới. Nhưng lần này, ánh mắt Vaynard không còn đặt trên người Gorin. Cậu đang nhìn vào bức tường gạch mà Gorin vừa đâm vào. Một vết nứt lớn đã xuất hiện. Bên cạnh đó, là một đống thùng gỗ mục nát chất cao.

Trong đầu cậu, giữa cơn đau và sự mệt mỏi, một ánh chớp của một giải pháp điên rồ lóe lên, một giải pháp được đưa ra bởi Mảnh Vỡ.

Gorin lại xung phong. Lần này, Vaynard không né sang bên. Cậu lùi lại, từng bước, từng bước, như thể đang sợ hãi, như thể đã hết đường chạy. Cậu đang dụ Gorin lao sâu hơn, về phía cái bẫy chết người không hề tồn tại.

"Chết đi!" Gorin gầm lên, hắn tin rằng lần này con mồi đã bị dồn vào chân tường.

Ngay khi Gorin lao đến, chỉ còn cách vài mét, Vaynard hành động. Không có kế hoạch. Chỉ có bản năng.

Cậu không cố chặn hắn. Cậu cũng không né tránh. Thay vào đó, trong một chuyển động duy nhất, cậu dùng gót chân đá mạnh vào một thanh xà beng gỉ sét nằm dưới đất, khiến nó lăn ra ngay trên đường chạy của Gorin. Cùng lúc đó, cậu nhảy xổ vào đống thùng gỗ bên cạnh, dùng sức nặng của mình xô đổ chúng.

Mọi thứ diễn ra trong một khoảnh khắc.

Gorin, đang ở tốc độ cao nhất, thấy đống thùng đổ ập xuống, theo phản xạ hắn hơi nghiêng người để tránh. Nhưng chân trụ của hắn đã đạp phải thanh xà beng đang lăn.

Cả cơ thể đồ sộ của hắn, mang theo quán tính khủng khiếp của cú xung phong, mất thăng bằng và lao thẳng về phía trước, không thể kiểm soát.

RẦM!!!

Đầu và vai của hắn không đâm vào Vaynard. Nó đâm thẳng vào vết nứt trên bức tường gạch. Cú va chạm, được khuếch đại bởi chính sức mạnh của Gorin, tạo ra một tiếng động kinh hoàng. Tiếng rắc khô khốc của xương gãy và tiếng tường sập hòa vào làm một. Bức tường gạch cũ kỹ không chịu nổi, đổ sập xuống, chôn vùi một nửa người trên của Gorin trong một đống gạch đá và bụi bặm.

Sự im lặng trở lại. Nặng nề và chết chóc.

Vaynard lồm cồm bò dậy từ đống gỗ mục, cơn đau từ vai trái lúc này mới thực sự ập đến như một cơn bão. Cậu chậm rãi bước tới, mũi dao vẫn còn dính máu.

Gorin bị kẹt cứng, một cánh tay gãy gập một cách kỳ dị, máu tuôn ra từ miệng. Hắn nhìn Vaynard, trong mắt không còn sự kiêu ngạo, chỉ còn nỗi kinh hoàng và không thể tin nổi.

Vaynard đứng trước mặt hắn, khuôn mặt ẩn trong bóng tối.

"Bột Đất Đánh Dấu," giọng cậu vang lên, không một gợn sóng, không một chút cảm xúc. "Loại tốt nhất. Ở đâu?"

"Hẻm… Mực…" Gorin thều thào, máu sủi bọt trên môi. "Lão… Trom…"

Vaynard gật đầu.

"Làm ơn…"

Cậu nhớ lại tiếng hú ai oán của bầy sói. Kẻ thù không chết sẽ quay lại.

Và lưỡi dao của cậu quét qua.

Cậu đứng đó một lúc, giữa ba cái xác và một sân khấu do chính mình tạo ra. Cậu lục lọi thi thể của Gorin, lấy ra ba chiếc Lông Chim Ưng và toàn bộ túi tiền của gã. Rồi lặng lẽ, cậu quay người, biến mất vào bóng tối của Silverlake City, để lại phía sau một bài học được viết bằng máu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...