Hội Hiệp Sĩ sẽ chết dưới tay ta.

Không, không phải vì ta sẽ giết họ. Mấy thằng bợm già vô dụng đấy chết hết rồi, và ta thì còn vô dụng hơn cả mấy lão ấy nữa. Mà là vì ta, Quý Ngài Henry Hildbraud của xứ Mostenstein, là hiệp sĩ cuối cùng của hội Thánh Merin.

Và ta sắp chết.

Hai gã pháp sư trẻ đang bám đuôi ta, vừa chạy vừa hô lên mấy phép chú với độ chính xác vừa đủ để khiến ta hối hận đã bước chân ra khỏi nhà ngày hôm nay. Mấy phép đó trông thật xoàng xĩnh, và mấy thằng nhãi này chẳng hơn gì mấy tay hỏa sư tập sự vô công rỗi nghề, cái loại mà nghĩ rằng rượt theo một đống phế liệu biết chạy như ta là một chiến tích cá nhân.

Mà xoàng xĩnh thì ta cũng có đánh lại được đâu! Ta làm gì có phép thuật?

“Con mẹ cái ruột thừa của mấy thằng Hiệp Sĩ Thánh Chiến nữa! Tại sao bọn pháp sư lại lảng vảng trong một hầm ngục Slime Cấp 1 chứ? Làm gì có phần thưởng nào đáng giá ở đây đâu,” tôi vừa chửi vừa rẽ sang một góc khác. Đó là một sai lầm chết người.

Trong này tối tới độ ta còn chả thấy được phía cuối con đường, nhưng chẳng cần thấy để ta tưởng tượng được ra kết cục của mình rồi. Đón chờ ta sẽ là bức tường đá trơn bóng, đen ngòm toàn nhớt là nhớt, phía mép tường có khi là một vũng slime nhầy nhụa rỉ ra như đang khóc. Ta đã phiêu lưu đủ hầm slime để biết chắc đây là đường cùng, không có đường hầm phụ, không có nắp hầm nào để lật lên, không có đống gạch vụn nào để trèo qua.

Trong khoảnh khắc, ta tưởng tượng mình sẽ xoay người, quay lại con đường đã đi, với một phép khinh công chớp nhoáng phi thân mình về phía hành lang, trong khi hai gã pháp sư kia vấp chân phải chính sự kiêu căng của bọn nó mà lộn tùng phèo. Ta thậm chí hình dung việc đào thoát qua chính cặp mắt chúng nó, thấy ánh mắt kinh hoàng của chúng nó, nghe tiếng nguyền rủa của chúng nó khi cố gắng niệm chú lên ta một cách vô ích. Cảnh tượng đó sẽ thật huy hoàng.

Rồi một tiếng hô vang lên, “Bịt chặt hành lang lại! Đừng để hắn vòng ra sau!”

Nó xé toạc trí tưởng tượng của ta. Trải nghiệm là một thứ thật kỳ lạ: nó không chỉ báo cho ta biết nguy hiểm ở đâu; nó còn cho ta biết luôn mối nguy ấy đang mong đợi ta làm gì. Tiếng tri hô cho ta biết chúng nó đã giăng bùa chú khắp hành lang như một mạng nhện; cho ta biết sẽ có bẫy giăng ở góc và phép chú đang rình mò trong bóng tối. Chúng nó đã nghiên cứu cách con mồi chạy.

Bọn nhãi đó không đến đây vì slime. Chúng biết ta sẽ ở đây. Ta là mục tiêu.

Ta tiếp tục chạy, cầu nguyện con đường này sẽ không phải ngõ cụt.

Con đường này chính là ngõ cụt.

“Tất nhiên rồi,” tôi nghiến răng. “Ôi cái hậu môn phồng rộp của Thánh Merin, ta sẽ chết như thế này đây.”

Ta không thể chết ở đây được. Ta phải cứu lấy di sản của Hội Hiệp Sĩ! Nếu ta chết thì làm sao mà sống nổi!

Ánh sáng từ ngoài hành lang áp sát lấy ta. Ta còn mười giây; có lẽ ít hơn. Ta xoay người, đôi mắt dò tìm mọi thứ có thể: rương, ống thông, một viên đá cũng được. Thánh thần ơi, cho ta que củi ta cũng chịu.

Mà có cái gì cũng vậy à. Ngay cả khi tìm được vật phẩm gì hữu dụng đi chăng nữa, chắc chắn nó sẽ chứa Hư Vũ, mà Hư Vũ là dành cho pháp sư. Lý do duy nhất ta chọn vung kiếm thay vì phép thuật đơn giản là vì ta không thể điều khiển được Hư Vũ.

Ta thấy một thứ gì đó: một viên đá. Một luồng sáng lạnh, sắc bén nơi mép tường hòa bám lấy khóe mắt ta. Bản năng ngay lập tức chi phối. Ta lao tới và nắm lấy nó.

Đó là một mảnh thạch anh, không lớn hơn nắm tay, trong trẻo như pha lê, với những đường vân trông như tia sét đóng băng. Ta không kịp soi xét nó kỹ hơn khi bước chân vang lên bên tai.

Hai con người xông vào con ngõ, trên khuôn mặt họ hằn rõ lòng tham ngấu nghiến mà chỉ có thể xuất hiện khi bọn họ vừa nhìn thấy một con mồi ngon ăn.

“Từ từ đã, các chàng trai,” ta nói trước khi kịp suy nghĩ. “Chắc chúng ta có thể giải quyết chuyện này như những quý ông mà.”

Thằng nhãi đầu tiên bước tới. Áo choàng nó cháy sém gấu, trên đó vá lộn xộn đủ các vết chằng chịt khiến hắn trông như vừa cướp tiệm giặt là thay vì là tốt nghiệp từ học viện pháp sư ra. Cây trượng là của hắn thì là một cán chổi mạ đồng với vài viên đá phát sáng loe hoe như thể nó phát ngượng khi ta nhìn vào. Người thứ hai còn tệ hơn: mặc áo vest da thuộc, cánh tay trần bám đầy khói và bụi, chiếc nhẫn tiêu điểm của hẳn thì bị tan chảy tới méo mó ở bên thắt lưng.

Bọn này thậm chí không phải pháp sư! Bọn này là bọn pháp sư vườn tường, tự học lỏm phép thuật mà! Thế nên lời chú của chúng nó nghe chỉ vừa đủ đúng chứ không đúng hẳn!

Gã đi trước xòe tay ra, miệng cười gian xảo như lừa đảo có thâm niên. “Được thôi, quý ông. Tao có một thỏa thuận. Nôn áo giáp bạc của mày ra, và có khi bọn tao sẽ thả mày đi mà không hề hấn gì,” nó nói.

“Đúng vậy!” Gã ở sau chêm vào.

Trong một tích tắc ngu xuẩn nào đó, niềm tin bỗng trỗi dậy trong ta. Bọn này chỉ là bọn học lỏm phép thuật thôi. Nếu bọn nó chỉ học được nửa quyển sách phép, ta có thể đối phó với hai thằng lai căng này.

Ta vung kiếm như kẻ ngốc, ngực căng tràn, găng tay trơn nhớt. “Hãy mau đầu hàng! Vì ta là Quý Ngài Henry—”

Gã đứng trên mỉa mai, bung ngón tay và tung ra một quả Cẩu lửa đốt cháy không trung. Quả cầu đó đánh thẳng vào găng tay ta như dấu ấn thiêu. Cảm giác nóng bỏng truyền qua kim loại, thọc thẳng vào xương. Cánh tay ta giật bắn lên. Bản năng chi phối. Ta buông tay ra.

Cả viên đá và thanh kiếm trong tay bay lên trời.

Viên thạch anh va vào mũ giáp, phát ra âm thanh nge như như tiếng gõ từ chiếc chuông nhà thờ. Thời gian như giật cục; cả thế giới rung lên qua lớp áo giáp, xộc thẳng vào răng và cột sống ta. Như thể ta vừa ăn một phát búa vào đầu vậy. 

Tai ta ù ù một nốt đơn dài, át cả tiếng tri hô của mấy gã pháp sư và nhấn chìm tiếng lẻng xẻng của bộ giáp bạc của ta.

Sao cục đá đấy nó mạnh thế?

Rồi một vầng sáng chợt mở ra trước mắt.

[Hệ Thống Hiệu Chuẩn CERALIS Node (β)]

Phát hiện truy cập: Người dùng trái phép

Chế độ tương thích kích hoạt

Giao thức cũ: Epoch 9

Mức truy cập: Hiệp sĩ chưa đăng ký

Khởi động Giao diện Liên kết Tâm trí…

Mẫu nhận thức: [???]

Lỗi đồng bộ (98,7%) — Tiếp tục

Xin hãy giữ tỉnh táo.

Mọi thứ lóe lên trước mắt ta trong một giây trước khi phai đi.

Ta há hốc miệng, mắt trợn to đến nỗi chúng hơi giần giật. Vai ta run lên không kiểm soát nổi, và một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến ta cảm giác như thể cả thế giới vừa hắt xì hơi trước mặt ta.

Hỡi ôi cái dạ dày của Thánh Merin ơi, chuyện gì vừa xảy ra vậy?

Tiếng nói chèn vào trong tiếng rung. Chúng mỏng và phẳng, ù ù chạy qua não ta như tiếng sấm xa khi áp vỏ sò vào tai.

“Ê! Nếu không chịu đáp, tao sẽ nã một chiêu nữa vào mồm mày đấy!” một người hét lên, giọng nghẹt lại nhưng đầy phấn khích.

“Chắc hắn sợ phát câm rồi! Có khi đang tè ra giáp cũng nên!” một kẻ khác cười, giọng châm biếm.

“Eo ôi! Thế thì hắn làm ô uế chiến lợi phẩm của mình mất!” người thứ nhất đáp.

Rồi một ánh sáng khác lóe trước mắt:

[VUI LÒNG CHỌN PHẦN THƯỞNG ĐĂNG NHẬP]

Sủng Ái Của Fleetborn

Sinh Lực Của Giantblood

Quyền Lệnh Của Ravenlord

Cái quái gì đây? Những dòng chữ trôi nổi này là gì?

Một ánh sáng di chuyển nơi góc mắt, và trước khi não ta kịp phản ứng, ta đã cúi người. Một quả cầu lửa nữa phi về phía mũ giáp của ta, gần đến mức thiêu cả không khí trước mặt. Bản năng của ta lại chi phối, và ta vung tay né. Nhiệt lượng cào lấy má ta; mùi slime cháy tràn vào trong phổi.

[PHẦN THƯỞNG ĐÃ CHỌN: Quyền Lệnh Của Ravenlord]

Phần thưởng: +100 INT

Thánh thần ơi, ta vô tình chọn phải cái gì thế? INT? INT là gì?

Chưa kịp nghĩ thì ta đã bị lũ pháp sư cười vào mặt. Một kẻ còn nói, “Mày có thấy cách hắn thả kiếm như đàn bà không? Haha! Đã vậy không biết còn cầm kiếm làm cái gì nữa?”

Ta tự nhủ INT chắc là intelligence (trí tuệ). Chắc chắn rồi. Nhưng chẳng có gì trong thế giới thay đổi ngay khi phần thưởng đó xuất hiện cả. Đầu ta vẫn đau, răng ta vẫn rung lắc, và ta chẳng cảm thấy thông minh hơn. Nếu như cái dòng chữ trôi nổi vừa rồi có làm gì đó thì hẳn hiệu ứng diễn ra không phải tức thì.

Nhưng nếu ta thực sự đã thông minh hơn, chắc hẳn mồm mép ta phải khéo hơn rồi.

Lũ pháp sư tiến gần. Gã đi trước cúi người, miệng cười nham nhở như đồng xu rỉ sét. “Nào, đừng làm chuyện này khó hơn cho mày nữa,” hắn nói, giọng dẻo như nhớt.

Được thôi, không sao cả. Hội Hiệp Sĩ đã dạy ta phải hào hiệp và giao thiệp, và mọi thứ sẽ ổn thôi. Ta cố nhớ lại tất cả các mánh khóe ngoại giao mình đã được học, chuẩn bị những lời mềm mỏng để câu thêm vài giây. Đây là những gì ta nghĩ,  “Thôi nào, các chàng trai. Các cậu không muốn động vào chiếc áo giáp này đâu. Nó vừa bị nguyền, lại còn ám mồ hôi của thằng đàn ông khác nữa. Các cậu muốn mồ hôi thằng khác dính vào da cậu sao?”

Nhưng lời ra khỏi miệng không phải giọng ta. Những lời ta nói vừa trầm, vừa nặng, vừa chết người, “Động tay vào ta, và ta sẽ xóa ngươi khỏi thế giới này sạch sẽ đến mức tới cả mặt đất cũng quên dấu chân ngươi.”

Hiệu ứng tới tức thì. Nụ cười của gã đằng sau vặn vẹo méo mó; bàn tay đang vân vê chiếc nhẫn tiêu điểm bỗng dừng lại. Hắn rùng mình một phát như con chó nghe phải sấm. “Gì vậy… Tay này cũng dữ phết ấy chứ…”

“Hắn đang bịp đó,” thằng nhãi pháp sư đằng trước ấp úng, cố giả vờ tự tin. “Như một con thú bị dồn góc tường vậy!”

Ta đã soạn sẵn câu tiếp theo trong đầu. Câu văn này sẽ thật lịch sự, mềm mỏng, nhằm kết thúc xung đột leo thang. Ta sẽ nói thế này: “ Đôi lúc anh em chỉ hơi máu quá thôi. Lùi lại đi và ai về nhà nấy nào.”

Qua mồm ta, câu đó trở thành thế này, “Các ngươi đã từng nếm máu chính mình chưa? Ta sẽ moi mật ngươi ra và cho ngươi biết máu của ngươi có vị ra sao.”

Thánh thần ơi! Ta vừa nói gì vậy?

Máu rút hết khỏi mặt kẻ đi sau. Đôi tay hắn buông khỏi nhẫn, co quắp trông thật vô dụng. Trông chúng bây giờ chẳng khác gì bọn trộm vặt vừa bị Nhà Vua bắt được.

“Ối dời ơi! Cái khí chất đó!” gã kêu lên. “Hắn không bịp đâu. Hắn dụ chúng ta đến đây để thủ tiêu đấy!”

“Chạy thôi!” Pháp sư đằng trước hét. Bọn chúng quay gót, vọt lẹ như hai con thú hoảng. Giọng của chúng vẫn vang vọng, đầy hoảng loạn, rồi bớt hoảng, rồi giận dữ nhưng mà vẫn hơi hoảng.

Căn phòng tĩnh lặng trở lại, đủ lâu để ta nghe thấy nhịp tim chính mình, cánh tay dính nhớt và viên thạch anh tưởng chừng vẫn rung lên bên mũ giáp khi ta đang cố hiểu chuyện vừa xảy ra.

Rồi dòng chữ sáng choang lại trở lại.

[PHẦN THƯỞNG ĐÃ CHỌN: Quyền Lệnh Của Ravenlord]

Phần thưởng: +100 INT

Ta nhìn chằm chằm vào chữ INT. Rõ ràng nó vừa hiệu nghiệm. Nhưng INT là gì?

INT (Sự Đe Dọa, Intimidation): Khí chất, khả năng gây áp lực và dùng nỗi sợ làm công cụ. Cải thiện khả năng:

Ép cung: Lời nói, mệnh lệnh, lời hăm dọa đều sẽ có sức công phá lớn; người thường, kẻ phạm tội, kẻ chưa luyện tập sẽ do dự, bỏ chạy hoặc tuân lệnh bản nếu thất bại bài kiểm tra tinh thần.

Khí chất: Sự hiện diện của bạn gây bàng hoàng; kẻ yếu tâm lý ở gần sẽ không thể suy nghĩ nổi.

Kiểm tra nỗi sợ: Giúp vượt qua những bài kiểm tra liên quan đến thống trị, đe dọa, nỗi sợ.

Thời gian & phạm vi: Tăng theo mức tiếp xúc. Những lời nói ngắn gọn có thể gây giật mình, những lời hăm dọa kéo dài có thể khiến cả nhóm bỏ chạy.

[INT hiện tại: 104/100]

[Khả năng Hăm Dọa đạt mức quá tải.]

Ta phải đọc lại hai lần, vì người tỉnh táo sẽ luôn đọc những thứ quỷ dị ít nhất hai lần trước khi tin vào nó. Điểm INT ban đầu của ta chỉ là 4 ư? Vậy tức là ta thực sự vừa trở nên đáng sợ gấp 26 lần sao? Chuyện này là thế nào chứ?

Ta chạy lại trong đầu cảnh vừa rồi: quả cầu lửa, găng tay nóng bừng, viên thạch va vào mũ, tiếng chuông kêu, dòng chữ sáng choang, giọng nói biến đổi, lũ pháp sư bỏ chạy. Mọi thứ lộn xộn như ký ức bị cắt ghép, nhưng vẫn đi theo một quy luật: đá, va, âm, chữ, chạy. Liệu cục đá vừa rồi đã gây ra điều này ư?

Ta kiểm tra thật kỹ viên thạch anh nọ.

Nó không giống bất kỳ viên đá thô nào ta từng thấy nhét trong các hầm ngục hay được bán bởi bọn thợ mỏ lừa đảo. Thạch anh bình thường sẽ trung thực, còn viên này che giấu sự tinh xảo một cách máu lạnh. Nhìn qua thì nó gần như rỗng tuếch, cốt lõi tuyệt đối trong suốt, như ai khoan một con mắt sạch xuyên qua nó vậy. Nhưng bên trong thì lại có gì đó di chuyển: như một cơn bão bị nhốt lại, quanh đi quẩn lại trong một lồng giam bằng kính. Những đường vân như tĩnh mạch chạy xuyên qua, không phải vệt khoáng mà như ánh sáng chạm khắc, phân nhánh sắc lạnh như sét đông đặc.

“Kẻ điên nào lại tạo ra một viên đá như thế này chứ?” ta lầm bầm. Một trò đùa của thần linh ư? Hay là thí nghiệm bỏ dở của một pháp sư nào đó? Dù là ai đi chăng nữa, người đó cũng hẳn phải có sức mạnh khá là đáng nể.

Liệu thực sự là viên đá này sao? Một khối tinh thể nhỏ bé, im lìm trong tay ta, mà lại có thể biến giọng nói của ta thành… thế kia sao? Ý nghĩ này thật nực cười. Nhưng dù nực cười hay không, ta vẫn không nỡ vứt nó đi. Ta cũng chẳng hiểu gì về Hư Vũ, nhưng bọn pháp sư lại cứ quăng Hư Vũ khắp nơi như thể đó sức mạnh vũ trụ đóng chai vậy.

Các ngón tay ta siết chặt lấy viên đá nọ. Kể cả ta không hiểu đi nữa, thì ít nhất, sức mạnh này cũng là của ta rồi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...