01

Tôi đần người tại chỗ.

Tôi nhìn trước, nhìn sau, nhìn trái rồi lại nhìn phải tận ba lần.

Trong cả đội, ngoài tôi ra chẳng còn cô gái nào khác.

Anh trai tôi cùng đám nhân viên cũng đồng loạt sững sờ.

Tất cả ngơ ngác nhìn tôi, rồi lại quay sang nhìn Từ Hiện.

Nhưng mà…

Đây rõ ràng là lần đầu tiên tôi gặp Từ Hiện mà!

Chắc chắn anh nhận nhầm người rồi.

Tôi vừa định mở miệng giải thích thì anh trai đã nhanh tay bịt miệng tôi lại, sau đó ấn đầu tôi xuống, ép tôi gật đầu lia lịa.

“Không thành vấn đề, Tổng giám đốc Từ! Sau khi về nhà, cô ấy nhất định sẽ quay lại với anh!”

Nghe anh tôi nói vậy, đôi mắt Từ Hiện lập tức sáng lên.

Anh ngồi xổm xuống trước mặt tôi, để tầm mắt hai người ngang bằng nhau.

Sau đó dùng âm lượng chỉ đủ cho hai chúng tôi nghe thấy, thấp giọng nói:

“Trước đây là tôi quá bảo thủ.”

“Lần này quay lại, tôi có thể cho em xem phong cách.”

Lời này vừa thốt ra, đồng tử tôi chấn động.

Ngoài khuôn mặt ra, người đàn ông trước mắt này chẳng giống lời đồn chút nào!

Nghe nói từ nhỏ Từ Hiện đã là thiên tài.

Trên con đường học tập, anh liên tục nhảy lớp, sau đó còn được tuyển thẳng vào đại học.

Năm hai mươi tuổi, anh thành lập Hiện Thụ Technology, trở thành người tiên phong trong lĩnh vực trí tuệ nhân tạo.

Chỉ trong vòng năm năm ngắn ngủi, công ty đã vươn lên vị trí hàng đầu thế giới.

Từ Hiện nổi tiếng trong giới không chỉ vì tài năng mà còn bởi khuôn mặt đẹp đến mức khiến người ta khó quên cùng khí chất lạnh lùng, cấm dục.

Người trong giới đều gọi anh là Từ thần.

Công ty của anh trai tôi phải tốn sức chín trâu hai hổ mới giành được cơ hội hợp tác dự án trị giá năm mươi triệu với Hiện Thụ.

Ngày xuất phát đi ký hợp đồng, anh tôi dẫn theo toàn bộ đội ngũ tinh anh của công ty.

Suốt dọc đường, anh ấy không ngừng dặn dò mọi người phải chuẩn bị sẵn tinh thần quỳ liếm.

Anh tôi nghiêm túc nói:

“Lát nữa, nếu Từ Hiện do dự không chịu ký tên, tất cả chúng ta sẽ đồng loạt quỳ xuống.”

Một nhân viên tỏ vẻ khinh thường phương pháp này:

“Anh Quát, Hiện Thụ Technology đúng là rất lợi hại, nhưng chúng ta đến bàn chuyện hợp tác, hai bên phải bình đẳng chứ. Huống hồ nam nhi dưới gối có vàng…”

Nam Quát bình tĩnh nói:

“Mỗi người thưởng ba mươi nghìn.”

Nhân viên lập tức đổi giọng:

“Đến lúc lấy vàng dưới đầu gối ra đổi thành tiền mặt rồi!”

Nam Quát quay sang chọc chọc tôi đang chăm chú lái xe.

“Lát nữa em cũng quỳ nhé.”

“Hả… Em cũng phải quỳ à?”

Tôi thậm chí còn chẳng phải nhân viên công ty anh ấy.

Hôm nay tôi chỉ tình cờ tan làm sớm, sau đó bị anh trai tiện tay bắt tới làm tài xế thôi mà.

“Thêm một người là thêm một phần thắng.”

“Em không…”

“Một chiếc Chanel.”

“Dù em không muốn cũng phải muốn. Ai bảo anh là anh trai em chứ.”

02

Sau khi rời khỏi Hiện Thụ, anh tôi cười đến mức lộ cả hàm răng trắng, hai tay nâng niu bản hợp đồng có chữ ký của Từ Hiện như đang ôm bảo vật gia truyền.

“Có dự án này, công ty có thể cầm cự thêm nửa năm rồi.”

Nhưng mà…

Tôi vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.

“Anh, em đâu phải vợ thật của Từ Hiện. Em cảm thấy anh ấy nhận nhầm người rồi.”

Lừa người ta như vậy, hình như không được tốt cho lắm.

Tôi càng nghĩ càng chột dạ.

Nhưng anh tôi vẫn còn chìm đắm trong niềm vui của dự án năm mươi triệu.

“Anh không quan tâm vợ thật hay vợ giả.

Có thể khiến Từ Hiện chịu ký hợp đồng thì chính là vợ tốt.”

Đám nhân viên cũng đang chìm trong niềm vui nhận được ba mươi nghìn tiền thưởng và kết bạn được với Từ thần.

Căn bản chẳng có ai quan tâm đến sống chết của tôi.

Đúng lúc tôi đang rầu rĩ, Tiểu Soái đột nhiên kinh ngạc hét lên:

“Khoan đã!”

“Ảnh bìa vòng bạn bè của Từ thần sao lại giống chị Nam Chi thế?”

“Chị Chi, chẳng lẽ chị thật sự là chị dâu của bọn em à?”

Mọi người lập tức xúm lại.

Một người nhìn hồi lâu rồi lắc đầu.

“Không đúng, không đúng.”

“Sao tôi nhìn thế nào cũng cảm thấy giống anh Quát hơn?”

Một người khác lập tức tiếp lời:

“Giống anh Quát mặc đồ nữ!”

Tôi vội vàng chen tới xem.

Trời đất!

Người trong ảnh tuyệt đối không phải tôi.

Tôi chưa từng tạo dáng yêu kiều như thế, càng không thể nào dùng ánh mắt quyến rũ như vậy nhìn vào ống kính.

Nhưng ngũ quan của người trong ảnh…

Quả thật có vài phần giống tôi.

Sắc mặt anh trai tôi lập tức thay đổi.

Anh ngây người vài giây, sau đó khó khăn nặn ra một câu:

“Cậu chắc chắn đây là WeChat của Từ Hiện?”

“Đúng vậy. Vừa rồi lúc anh đi vệ sinh, em mặt dày chạy tới xin WeChat của Từ thần đấy, còn nóng hổi luôn đây này. Anh Quát có muốn kết bạn không?”

Anh tôi lập tức lắc đầu.

“Mấy cậu thêm là được rồi. Quá nhiều người cùng lúc kết bạn với anh ta sẽ khiến anh ta phản cảm.”

Tôi không nhịn được nữa, lập tức ngắt lời:

“Nhưng người trong ảnh thật sự không phải em. Em chưa từng chụp bức ảnh nào như vậy.”

“Chuyện này quá kỳ lạ rồi, em phải hỏi rõ xem rốt cuộc là thế nào.”

Tôi vừa định gọi điện đến Hiện Thụ Technology thì anh tôi đã nhanh tay ấn điện thoại của tôi xuống.

“Trên đời này có rất nhiều người giống nhau.”

“Em cứ dỗ dành cậu ta trước đi. Sau này chúng ta còn một dự án hơn trăm triệu nữa.”

“Nhưng em sẽ bị lộ đấy!”

Tôi trừng mắt nhìn anh ấy.

“Đến lúc Từ Hiện phát hiện chúng ta lừa anh ấy, anh ấy tức giận phong sát anh thì sao?”

Anh tôi nhìn thẳng vào mắt tôi, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Tin anh đi.”

“Em cứ lừa cậu ta cho tốt… À nhầm, nói chuyện cho tử tế với cậu ta.”

“Có bất cứ hậu quả gì, anh sẽ gánh.”

Ánh mắt tôi lập tức trở nên kiên định.

“Em không làm!”

Nam Quát liếc tôi một cái.

“Sau khi thành công, túi xách dưới một triệu, em tùy ý chọn.”

Nghĩ đến chiếc túi Millennium mà tôi ngày nhớ đêm mong đang vẫy tay gọi mình…

Ánh mắt tôi càng trở nên kiên định hơn.

“Em không thể khiến anh trai mình thất vọng được.”

03

Ngày hôm sau.

Vừa đến giờ tan làm, dưới tòa nhà văn phòng đã vang lên từng đợt kinh hô.

Tôi tò mò nhìn kỹ.

Từ Hiện đang ôm một bó hoa ly, đứng bên cạnh chiếc Maybach.

Anh mặc áo sơ mi đen phẳng phiu, cổ tay áo hơi xắn lên, để lộ đường nét xương cổ tay gầy gọn rõ ràng.

Chỉ tùy tiện đứng đó thôi cũng đủ đẹp đến mức khiến người qua đường phải ngoái nhìn.

Vừa trông thấy tôi, ánh mắt anh lập tức sáng lên, vui vẻ bước tới.

“Vợ à.”

Một tiếng gọi này vừa vang lên, tất cả mọi người xung quanh đồng loạt quay đầu nhìn tôi.

Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn dùng ngón chân đào một cái hố rồi chui xuống, vội vàng nắm tay kéo anh lên xe.

Từ Hiện cúi mắt nhìn bàn tay đang bị tôi nắm lấy.

Bàn tay còn lại khẽ sờ cổ, khóe môi cong lên, muốn ép cũng không ép xuống nổi.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...