Vũ Khúc Vạn Linh 1 - Tình yêu và khúc thư hùng/Chapter 29: Sóng ngầm hang sâuChapter 29: Sóng ngầm hang sâu
20px

Chương 27: Sóng ngầm hang sâu

Vài ngày sau khi năm ngàn quân Triệu Tinh Vệ lần đầu xuất chinh, diệt gần như tận gốc đám sơn tặc núi Hắc Vụ với trận đánh một chiều. Lúc này, họ đã di chuyển đến dãy núi khác, tiến về khu vực lưng chừng núi, nơi có hàng dãi những ngọn cờ đỏ thắm với hai thanh kiếm xiên qua đầu rồng màu vàng.

 

Chỉ cần nhìn sơ, dễ thấy nơi đây được bao bọc bởi tòa thành núi đá tự nhiên, chính là bản thân vách đứng cheo leo mà nó sở hữu. Chẳng những bảo vệ hoàn hảo, mà thậm chí trong lòng núi còn tồn tại đồng bằng màu mỡ rộng lớn, sông suối tươi mát, rừng rậm um tùm, hệt như một cõi thiên đường ẩn.

 

Tiến sâu hơn vào lòng núi, có chiếc cổng đá hình thành bởi gió nước bào mòn qua hàng năm tháng đằng đẵng. Cỗ xe dẫn đầu lạ thay không phải xe chỉ huy của Như Yên, mà là thuộc về ai đó khác trong hàng ngũ, vừa lúc dừng lại ngay trước cánh cổng nọ, cách chừng vài chục thước.

 

Nhìn kỹ hơn, cánh cổng cao đến năm thước, ngang sáu thước, cửa cũng được điêu khắc từ loại đá đen nào đó, trông vô cùng kiên cố. Hai bên trụ cổng treo tấm cờ đỏ ghi dòng chữ “Long Sát Tinh Vệ Quân”, cùng tấm bảng đen trên đỉnh cổng với dòng chữ vàng kim đề rõ: “Hậu nhân Triệu Gia Tướng”.

 

Cửa đá lối vào chính được canh giữ bởi mười lính gác mặc giáp trụ đen, lưng đeo súng hỏa dài, tay chắc chuôi đao, áo choàng che một bên vai. Nhìn thấy đoàn quân trở về sau trận chiến đầu tiên, họ mỉm cười phất tay, ra hiệu cho mở cổng đón quân khải hoàn, không quên lại gần hỏi thăm:

“Sao rồi? Không thiếu huynh đệ nào chứ, Triệu Giác đại ca?”

 

“Đủ hết, không thiếu ai cả, còn cứu được thêm vài trăm người.” - Triệu Giác trả lời ngay mà không cần suy nghĩ. - “Bọn sơn tặc đông thật, nhưng chúng chỉ bắn bừa mà chẳng có chiến thuật gì, suy cho cũng chỉ là lũ mạt hạng.”

 

Đáp rồi, anh nhảy xuống từ nóc xe khiến ít bụi cát tung lên, có vẻ nơi đây đã nhiều ngày không mưa nên đất trở nên khô hơn. Bước đến vỗ vai chàng lính trẻ, chỉ tay ngược về sau, nơi tấm ván gỗ lớn đang chở vài cái xác ma thú được đóng băng bằng phép, anh nói tiếp:

 

“Ngoài ra còn thu được cơ số vũ khí , châu báu, thịt tươi và lương khô, cũng khá nhiều đấy, ít nhất cũng hơn chục tấn thịt.”

 

“Ồ… Tuyệt đấy chứ.” - Chàng lính gác kia trầm trồ, mặt mày hớn hở trông thấy. - “Có thêm tiền, lại thêm thịt tươi, huynh đệ và người dân trong doanh đỡ phải đói rồi.”

 

“Còn phải nói sao? Đây đều vì công chúa nghĩ đến các người đấy.”

 

Nghe được câu trả lời từ người phụ nữ, anh lính nhìn ra sau lưng Triệu Giác, nơi vừa có âm thanh chạm đất khi có bóng dáng thon thả nhảy khỏi xe. Nhận ra người trong bộ áo bào trắng ấy, anh ta cùng những lính gác còn lại vội nghiêm mặt thẳng lưng, đầu hơi cúi, chắp tay hành lễ:

 

“Gác binh Vệ Môn Quân, tham kiến Long Sát Nữ sứ đại nhân!”

 

“Ừ, khí thế vẫn khá tốt đấy.” - Như Yên gật gù hài lòng, bước ngang qua họ rồi dừng chân, hất mặt về phía đoàn xe. - “Các huynh gọi thêm hỗ trợ, sắp xếp cho những người mới, tinh thần họ vẫn chưa ổn đâu, nên hãy cẩn thận. Giờ ta phải đi gặp tỷ ấy, chỗ này Triệu lãnh binh và các huynh lo liệu nhé?”

 

“Vâng, cứ giao cho chúng mạc tướng.”

 

“Ừ, vậy ta đi đây.”

 

Như Yên khẽ gật nhẹ rồi quay người đi thẳng vào khu vực bên trong, nhường lại cổng ngoài cho Triệu Giác và những binh sĩ khác. Về phần Giác, anh ta lập tức điều phối cấp dưới, tiến hành tập trung và điểm danh lại các cô gái cứu được từ tay lũ cướp, quay sang lính gác vừa rồi và hỏi:

 

“Triệu Hào, cậu xem đi, và tự nói suy nghĩ.”

 

“Hơn bốn trăm người sao?” - Triệu Hào lật từng trang danh sách của đồng đội đưa cho, tặc lưỡi khó chịu, chân mày nhíu chặt vào nhau. - “Bị hai vạn tên cưỡng bức, cơ thể đầy rẫy thương tích từ trong ra ngoài. Mẹ nó… Có còn là người không? Lão tặc vậy mà bỏ dân cho sơn tặc chơi đùa sao?”

 

Vừa dứt lời, Giác và Hào bị thu hút bởi tiếng hét của các cô gái, họ liên tục gào lên hoảng loạn khi có binh sĩ cố tiếp cận. Trước hành vi ấy của những nạn nhân, Triệu Giác nhận ra tình hình ngay lập tức, vẫy tay nói lớn: “Này! Các cậu tránh ra đi! Để cho bên nữ binh tiếp quản!”

 

Mà trong khi ấy, một nữ quân binh đang trực tiếp xem xét vết thương cho họ cũng không tránh khỏi căm phẫn, nghiến răng cay đắng chửi rủa: “Khốn nạn, đối xử với đồng loại thua cả cách yêu tộc đối với con người. Con mẹ lão tặc Hoành Triệt, dung túng bọn bất hảo này, khốn nạn tột cùng mà!”

 

“Năm xưa vu cáo, tìm cớ diệt Triệu gia, khiến chúng ta tha hương về phía Nam lánh nạn.” - Đồng đội của cô ấy không nén được cơn bực tức liền nói chen, tay xử lý vết thương một cách dịu dàng. - “Nay lại thả cho sơn tặc… Cùng là thân nữ, tôi không dám nghĩ họ đã trải những gì… Mẹ kiếp lão tặc!”

 

Lúc này, khi nghe những lời phẫn nộ ấy, dường như nghĩ về vấn đề nào đó, Triệu Hào cùng lãnh binh Giác tiến lại, vừa giúp phân phát thẻ phòng và y phục, anh vừa nói: “Huynh nói xem, Giác ca, khi xưa trên dưới Triệu gia diệt tộc, Triệu Tinh Vệ phân tán, nay trùng phùng nơi hoang vu này, là duyên à?”

 

“Chắc thế, tôi cũng ngỡ bản thân đang mơ, Hào tử à.” - Triệu Giác vừa cười đáp, vừa giúp kiểm tra vết thương ngoài da cho nạn nhân trước khi chuyển cho quân y. - “Năm đó công chúa còn quá nhỏ, may mắn lão tặc xem ngài ấy còn giá trị nên không diệt cỏ tận gốc, Triệu gia mới có cơ hội đoàn tụ.”

 

Dừng một đoạn, anh thở dài, ngoảnh mặt nhìn về phương Nam, ánh mắt dấy lên cả nỗi biết ơn sâu lắng lẫn niềm tin nào đó mà chỉ bản thân mới rõ. Cùng chàng lính tên Hào bước sang khu vực bàn tạm đang chuẩn bị những mâm thức ăn nhẹ, hít một hơi thật sâu, Giác lại tiếp những lời dang dở:

“Lần đó, Triệu Tinh Vệ chỉ còn vài ngàn tên lính quèn, nếu không nhờ những yêu nữ lạ mặt giúp đỡ, e cũng xong rồi. Thật muốn biết thế lực nào dám dưới mắt lão tặc cứu đám tàn dư chúng ta?”

 

“Huynh nói phải, tôi cũng mong tìm lại được ân nhân.” - Hào nói rồi tựa lưng vào cột trụ gần đó, trông qua như có chút mệt mỏi sau những ngày dài, rồi bỗng nhiên cậu khựng lại, vung tay chỉ trỏ. - “Này tên tiểu tử lính mới kia, dừng ngay lại đó cho tôi! Bỏ cái bát cơm đó xuống ngay!”

 

Chẳng rõ vì sao, bỗng Hào chuyển sang biểu cảm điên tiết, quát tháo người lính đang định đưa bát cơm cho một cô gái trong nhóm nạn nhân. Anh vội chạy đến giật lấy chiếc bát từ tay chàng lính kia trước ánh nhìn ngỡ ngàng của cô gái, tức tối đặt sang một bên rồi đập mạnh bàn, lớn tiếng cảnh cáo:

 

“Tiểu tử cậu nghĩ gì vậy hả? Muốn giết họ à? Chưa cho họ ăn cơm được đâu tên ngốc này! Lấy nước gạo ấm để họ uống trước, không là lớn chuyện đấy!”

 

“Hả? À… Vâng! Tôi làm ngay!”

 

Anh lính kia đeo dải khăn thêu hình dao và lửa bếp, xem ra thuộc nhóm hậu cần, sau khi bị quát liền hấp tấp chạy đi lấy nước vo gạo bắc lên bếp. Hạo gãi đầu nhăn mặt, chưa nguôi cơn tức, có vẻ vẫn đang khó chịu với người kia, lẩm bẩm càu nhàu, trông như chỉ chờ cơ hội này để xả cơn giận vu vơ:

 

“Thật tình, tên lính mới này… Sao mà đần vậy? Là lính ai vậy hả? Bước ra đây!”

 

“Thôi, bình tĩnh, đừng làm căng quá.” - Triệu Giác vỗ vai Hạo xoa dịu, rồi hất mặt về phía các rương châu báu, xoa bắp tay cậu ta. - “Được rồi Hào tử, cùng tôi kiểm tra lại chiến lợi phẩm đi.”

 

“Được, nghe huynh.”

 

Nói rồi, Hạo chỉ tay nhắc nhở những lính hậu cần thêm lần nữa trước khi cùng Giác rời đi, nhưng thi thoảng vẫn ngoảnh đầu nhìn lại như để đảm bảo. Trong khi đó, tại khu trong, có hang động lớn được canh gác bởi binh sĩ giáp đen viền vàng, áo choàng đỏ, tay chắc chuôi đao, eo đeo súng hỏa.

 

Sâu bên trong, nơi được che khuất với ngoài hang bởi tấm vách gỗ dày phủ vải đỏ, có hình bóng cô gái trong bộ áo bào đỏ ngồi tại chiếc bàn trung tâm. Gương mặt trái xoan xinh xắn tuy có chút ốm đi theo thời gian, nhưng với dung nhan ấy, vẫn dễ dàng nhận ra nàng công chúa Đại Long hôm nào.

 

“Xảo tỷ, mọi chuyện là vậy.” - Như Yên đứng đối diện, tay cầm sổ ghi chép, hiện đã hoàn tất báo tất cả mọi thứ về lại cho Linh Xảo. - “Trước mắt thì vấn đề thiếu lương thực tạm thời được giải quyết, về binh khí cho nghĩa quân, muội nghĩ chỉ có thể cố mua từ chợ đen, hoặc…”

 

Đang nói nửa chừng, Yên bỗng thoáng chút do dự khi nhắc đến nguồn thu mua vũ khí trang bị, chân mày như muốn dính chặt vào nhau. Thấy thế, Linh Xảo lập tức nhận ra Yên đang định nói về ai, liền nhoẻn miệng đáp như hỏi: “Hoặc liên hệ nguồn cung từ Liên minh Manteiv, ý muội là thế đúng chứ?”

 

“Vâng… Đúng là vậy.”

 

Như Yên đáp, ngữ điệu đôi phần ngập ngừng, đầu hơi cúi thấp tỏ rõ thái độ rầu rĩ, lướt thoáng qua có vẻ nghĩa quân Linh Xảo không mấy ổn định. Cả hai cô gái cứ thế mà im lặng hồi lâu, rồi Yên lại ngẩng lên sau đôi mươi phút, giọng điệu tựa tra hỏi một cách nhẹ nhàng nhưng nặng nề trong tâm lý:

 

“Dù có chiến xa, nhưng chưa đến năm mươi chiếc, còn là hàng loại hai, bị ngâm trong nước lũ nhiều ngày. Còn nữa, trận vừa rồi đã tốn ba phần mười trữ lượng đạn dược trong kho, lại thiếu hoàn toàn công xưởng nặng, lâu dài e rằng quân ta sẽ tự tan ra mất!”

 

“Tỷ biết, Yên nhi, biết rất rõ là đằng khác.” - Linh Xảo đưa hai tay day lấy thái dương, rít hơi dài qua kẽ răng như xuýt xoa, rồi thở hắt ra. - “Vấn đề là chất lượng hàng quân dụng ra sao, giá trị mua bán thế nào. Số tiền lấy được từ lũ cướp, dù tằn tiện thì e cũng chỉ duy trì được hai ba năm là cao.”

 

Xảo im lặng vài giây, tay day mạnh đến đỏ cả trán, bàn chân khẽ nhịp tạo nên những âm thanh lộp cộp xuống bề mặt hang, gây nên tiếng vọng khô khốc, rồi cô tiếp: “Manteiv chưa chắc đã chịu giúp phe ta, nhất là Vạn Yêu luôn khép kín với các nước loài người, Lotussia chỉ là trường hợp ngoại lệ.”

 

“Gì cũng có lần đầu cả, Xảo tỷ à!” - Như Yên căng thẳng đáp, mím môi suy tính thêm rồi tặc lưỡi nhìn thẳng Linh Xảo. - “Vạn Yêu và Lotussia từ thời các bộ lạc cũng chiến tranh triền miên đấy, sau đó thì sao? Họ đã cùng nhau hòa hoãn, rồi ba vạn năm trước kết minh, tỷ xem ai chen chân vào họ được?”

 

Nói đến đây, Như Yên nhìn quanh rồi đột ngột rời vị trí đứng mà tiến lại bàn Linh Xảo, chống cả hai tay lên mặt bàn. Hành vi ấy khiến Xảo vô thức chùn lại, xem chừng có đôi chút bàng hoàng với thái độ của Yên. Không đợi vị công chúa nghĩa quân kịp nói thêm, nàng Nữ Sứ đã nhanh miệng đáp trả:

 

“Xảo tỷ, cẩn trọng là tốt, nhưng cẩn trọng quá sẽ tự đào huyệt chôn chính mình. Với tiềm lực hiện tại của ta, một khi bị phát hiện, lão tặc chỉ cần cho bao vây là nghĩa quân tự tan sau vài tháng. Muội nghĩ đây là cơ hội vàng để chúng ta thiết lập nền tảng với họ, tỷ suy tính kỹ càng đi.”

 

Lúc bấy giờ, nàng nữ hầu cạnh bên, vốn bị che khuất bởi bóng tối do ánh sáng le lói không thể vươn tới chỗ cô, bạo dạn bước đến gần Linh Xảo và xen vào: “Công chúa, nô tì đồng tình với lời Nữ Sứ đại nhân, thành kiến yêu tộc đối với Đại Long quả là thật, nhưng họ chưa từng hại người vô cớ.”

 

“Tiểu Hạ… Muội…”

 

Linh Xảo nhìn sang Tiểu Hạ, vốn là nàng cung nữ đã cùng cô rời chốn thâm cung chẳng rõ từ bao giờ, đến nay vẫn theo chân công chúa không rời. Do dự hồi lâu, Xảo mở hộp gỗ dẹt, lấy ra tờ giấy ám vàng, cầm bút lông ghi chép từng dòng nắn nót, sau đó ký tên mình ở góc cuối.

 

“Yên nhi, muội cầm lấy thư của tỷ.” - Xảo cho bức thư chỉ vừa hơi khô mực vào phong bì trắng, cho vài giọt sáp và đóng mộc niêm phong, giao ngay cho Yên. - “Tìm cách đưa nó cho đồn biên phòng gần nhất, của Vạn Yêu hay Lotussia đều được, coi như tỷ tin hai người, đánh cược lần này.”

 

“Công chúa, để nô tì đảm nhận được không ạ?”

 

Lời đề nghị của Tiểu Hạ khiến Linh Xảo lẫn Như Yên ngây người, hoàn toàn không nghĩ được một cựu cung nữ lại chủ động đến thế. Trong khi Xảo đang lưỡng lự nên giao thư cho ai giữa hai người thì Yên nhíu mày, nhìn Tiểu Hạ từ trên đầu xuống đến chấm gót, mắt khép hờ như lấy nét hình ảnh.

 

“Đợi đã, ngươi đứng đó cho ta.” - Như Yên bước đến áp sát Tiểu Hạ chặn đường, hai người gần đến nỗi cảm nhận hơi thở của nhau phả vào mặt, gườm mắt dò xét. - “Nhiệm vụ lần này nguy hiểm ra sao ngươi biết không, Tiểu Hạ? Ngươi lấy can đảm từ đâu để tự đề xuất bản thân làm? Hay ngươi là…”

 

“Yên nhi, gượm đã muội…”

 

“Nô tì biết rất rõ ạ, vô cùng rõ.” - Tiểu Hạ đáp thẳng, mặc cho Linh Xảo đang định can ngăn, cô vẫn nhìn vào mắt vị Nữ Sứ kia, một bước cũng không lùi. - “Vượt biên để sang nước có quan hệ thù địch quả thực nguy hiểm, nhưng nô tì không muốn chỉ là kẻ biết siêng ăn nhác làm, cũng muốn giúp sức.”

 

Nhận thức được sự tình đang không ổn, dễ xảy ra xung đột bất cứ lúc nào, Linh Xảo vội rời khỏi ghế để đến đứng giữa hai người họ. Một tay giao lại bức thư cho Tiểu Hạ, tay còn lại nhẹ nhàng đặt lên bờ vai Như Yên, cô dùng âm giọng dịu dàng nhất, tựa hồ muốn trấn tĩnh cả nàng họ Liễu kia:

 

“Yên muội, Tiểu Hạ theo tỷ từ khi tỷ chỉ mới lên năm, sẽ không có chuyện gì đâu. Tiểu Hạ, bức thư này ta giao cho muội, nhất định trên đường đi phải thật thận trọng, thấy nguy thì quay về đây.”

 

“Vâng, công chúa.” - Tiểu Hạ nhận lấy thư, mở vạt áo nhét sâu vào túi áo trong, siết mạnh dây thắt lưng, rồi cúi đầu giã từ. - “Thời gian tới nô tì không thể ở bên phụng sự, xin công chúa bảo trọng thân thể. Nô tì xin phép ạ.”

 

“Được, nhớ cẩn thận đấy.”

Được sự cho phép, Tiểu Hạ lùi ba bước rồi quay lưng, đi nhanh khỏi hang, hướng thẳng cổng chính quân doanh mà rảo từng sải chân đều đặn. Còn lại hai vị thủ lĩnh cấp cao của quân khởi nghĩa, Như Yên tỏ ý không hài lòng, chỉ tay theo hướng mà nàng cựu cung nữ vừa đi, gắt gỏng hỏi gặng:

 

“Xảo tỷ! Muội chưa thấy cung nữ nào như cô ta, chuyện này không thể xem nhẹ! Dù ở cạnh, nhưng thân thế cô ta bí hiểm, e là gián điệp của phe phái nào đó.”

 

“Tỷ biết chứ, Yên nhi.”

 

“Tỷ biết ư? Vậy sao… Ửm?”

 

Như Yên đang định dò hỏi thêm với thái độ cứng nhắc nhưng chợt khựng lại, vì ngay bên cạnh, Xảo đang nhìn theo Tiểu Hạ, nở nụ cười lạ lẫm. Khẽ hít một hơi thật sâu rồi thở dài như thể cố ý trêu chọc Yên, cô chắp tay sau lưng quay lại ghế, vuốt vạt váy ngồi xuống, ngữ điệu thoáng hơn so với vừa rồi:

 

“Yên nhi à Yên nhi, muội ngày thường đa mưu túc trí, nhạy bén hơn người, nhưng liên quan đến tỷ lại khác quá.

Muội nói xem, tỷ sao có thể không nhận ra sự kỳ lạ từ Tiểu Hạ chứ? Khi mà cô ta luôn ngày đêm bên tỷ.”

 

“Vậy sao tỷ lại…” - Giọng Yên hạ thấp, cơ thể cứng đờ trước thái độ của Xảo. - “Có thể cho muội một lời giải thích thỏa đáng không?”

 

“Không thành vấn đề, muội ngồi đi.”

 

Xảo khẽ cười, nhưng lại chưa vội trả lời đề nghị của Yên ngay, trái lại, cô rót trà ra hai chiếc tách, mùi thơm quyện vào không khí lan khắp hang. Sau khi vị tiểu thư họ Liễu kia ngồi xuống, chậm rãi hưởng trà, vị công chúa kia mới bắt đầu giải thích, lời chậm rãi như để in vào tâm trí Yên từng con chữ:

 

“Một gián điệp giỏi nếu muốn diệt ta sẽ không bao giờ để lộ hành vi, Tiểu Hạ ở cạnh tỷ đã lâu, càng không thể là tay mơ. Muội nói, gián điệp nguy hiểm vậy mà lại im lặng bên tỷ, chờ đợi gần năm trăm năm mới lộ diện can dự, ý đồ có thể là gì?”

 

“Là gì ư? Ý tỷ là…”

 

Như Yên nuốt nước bọt, hình bóng Linh Xảo thản nhiên nâng tách uống trà phản chiếu trong đôi con ngươi óng ánh. Như thể nhận ra ẩn ý trong lời cảu Xảo, Yên bất giác mở trừng hai mắt, tựa hồ muốn gom cả thân thể công chúa của mình mà dán vào tầm nhìn, đứng phắt dậy làm cả bàn rung lên:

 

“Lẽ nào đây là để lôi kéo chúng ta về cùng một chiến tuyến? Kế này chắc chắn của Vạn Yêu? Tỷ đã biết từ trước?”

 

“Không, mới nhận ra thôi.” - Linh Xảo nhún nhẹ bờ vai thon, môi nở nụ cười, tiếp tục nhấm nháp tách trà ấm tỏa khói. - “Tỷ chưa từng nghi ngờ gì Tiểu Hạ cho đến khi cô ta lên tiếng, vừa rồi ấy. Cách làm phiền phức vậy, hẳn đang thử xem ta có xứng làm đồng minh hay không.”

 

“Tỷ… Tỷ có thể nghĩ sâu thế sao?”

 

“Hửm?” - Xảo nhún vai gác cằm, khóe môi hơi cong. - “Muôi quá khen rồi.”

 

Tuy nhiên, sau khi dứt câu, Linh Xảo bắt đầu chìm vào âu lo, bàn tay nắm chặt rồi buông lỏng, xong lại tiếp tục siết trắng cả khớp, cô nói với giọng run: “Nhưng gửi cả gián điệp lâu dài như vậy, xem ra Vạn Yêu thật sự muốn ngã bài với Long Tinh rồi”

 

“Tỷ nói thế thì muội cũng đoán là vậy, ván cược này…” - Như Yên nhích người đến sát bên Xảo, vai tựa vai, đầu sát đầu, nắm lấy bàn tay nhau, đan các ngón xen kẽ. - “Mong là cược thắng, và liên minh được với Manteiv hay không, chỉ có thể đợi Tiểu Hạ trở lại… Nhưng bất kể ra sao, muội vẫn bên tỷ.”

 

“Cảm ơn muội, Yên nhi.”

 

Nói rồi, cả hai không hẹn mà cùng nhìn tấm bản đồ treo trên vách gỗ, hướng sự chú ý vào khu vực được vẽ đường biên bằng mực đỏ phát quang. Tại đó, vùng đất họ đang ở có diện tích không nhỏ cũng chẳng lớn, vây quanh bởi núi non trùng điệp, giáp ranh gần sông Minh Nguyệt, được gọi là…

Phong Long Lĩnh, lãnh địa cực Nam của Hoàng quốc Long Tinh, giữa mùa thu năm 461, một ngày sau khi Triệu Giác quay về quân doanh….

 

Sáng tinh mơ, mặt trời chưa kịp ném những tia sáng vàng đầu ngày, Linh Xảo đã thức giấc từ sớm và rời hang riêng, hoặc nên nói là phòng của cô. Bước ra khỏi cửa, Xảo gật đầu với những lính canh, tỏ rõ sự tôn trọng đến với họ, rồi quay lưng tiến vào khu nhà vừa được sơn mới vội vàng.

 

Ở đó, những cánh cửa gỗ lim trắng vẫn đóng kín, im lìm không một tiếng động, xem chừng người bên trong vẫn đang còn trong cơn say giấc nồng. Mà tại bậc thang dẫn lên, những người lính bếp đã chuẩn bị cháo loãng nghi ngút khói, giao tiếp với nhau một cách thì thầm, như tránh đánh thức ai kia.

 

Linh Xảo lúc này đã tiếp cận, những người lính đang dọn bữa sáng định chào thì bị cô ngăn lại cử chỉ bằng ngón tay để dọc môi, tránh việc làm ồn. Đến bên chiếc nồi lớn, cô múc ra chén nhỏ, kiểm tra chất lượng cháo bên trong, gật gù thuận ý, rồi hỏi khẽ: “Tình trạng họ thế nào rồi? Ngủ lúc nào?”

 

“Bẩm công chúa, tâm lý tạm thời đã ổn, nhưng đến quá khuya mới ngủ được.” - Chàng lính kính cẩn đáp, tay cầm muôi khuấy đảo không ngừng, thi thoảng lại cho ít cháo ra bát nhỏ để thử vị. - “Kể cũng đáng thương, nhưng mà hơn bốn trăm người mới thế này… Muối và thuốc tươi cũng đang cạn.”

 

“Đừng lo lắng, chuyện đó cứ để ta và Yên… Để ta và Nữ Sứ tìm cách giải quyết, an tâm đi.”

 

Vừa đáp lại bằng lời lẽ dịu êm, Xảo vừa đặt tay lên vai anh ta, mắt nhìn về phía dãy phòng tĩnh như tờ, lướt qua từng ô cửa chẳng chút động tĩnh. Mắt cô bỗng chốc thấm đặc nỗi buồn chua xót, âu có lẽ cùng thân nữ nhi mà sinh đồng cảm, Xảo cắn chặt răng như cố nuốt cảm xúc vào trong.

 

Đoạn, cô nhìn sang hang động lớn hơn, miệng được bịt kín bởi hai cánh cửa gỗ đen dày, trấn giữ bởi sự canh gác chặt chẽ của hai mươi người lính. Vuốt mép váy xuôi theo cặp đùi săn chắc đẫy đà, Xảo ngồi xuống chiếc ghế đôn khắc đá gần đó, gối khép vào nhau, chống cằm ôm trán, miệng lẩm bẩm:

 

“Quân doanh có khoảng năm vạn nhân khẩu, trong đó có hai vạn ba quân, sẵn sàng chiến đấu dưới vạn. Lương thực tạm đáp ứng vài năm, nhưng trang bị chỉ bốn ngàn bộ, khí giới thu được phần lớn là đồ bỏ. Quan trọng nhất là muối và thuốc men đang cạn… Phải làm sao mới được đây?”

 

Chợt nhớ đến vấn đề khác, Linh Xảo ngẩng đầu ngó dáo dác như tìm kiếm ai đó rồi vươn tay vẫy gọi một nhóm lính tuần sáng đang đi ngang. Dù là người gọi, lại có địa vị cao, cô không ngồi chờ họ đến tận nơi mà chủ động đứng lên, chậm rãi tiếp cận, nhìn thẳng vị đội trưởng đội tuần tra và căn dặn:

 

“Hôm qua Tiểu Hạ vừa nhận lệnh ta mà rời doanh để làm nhiệm vụ, các huynh những ngày này nhớ để mắt, xem bao giờ cô ấy về thì báo ngay ta.”

 

“Tiểu Hạ?” - Những binh sĩ đi tuần nhìn nhau lấy làm lạ, đứng tụm lại hỏi dò đồng đội rồi quay sang Xảo, gãi đầu bối rối. - “Công chúa, từ qua đến nay chỉ có đơn vị của Triệu lãnh binh trở về, ngoài ra chẳng có ai ra vào. Với cả… Theo thuộc hạ nhớ, danh sách nhân khẩu không ai tên Tiểu Hạ cả.”

 

“Làm sao lại thế được? Tiểu Hạ luôn bên cạnh ta hàng ngày mà?”

 

Mí mắt Linh Xảo mở căng hết cỡ, đôi đồng tử thu hẹp, toàn thân cứng đờ hệt pho tượng đá, ngây ra đó mà chẳng nói được lời nào khác. Những binh sĩ cấp dưới của vị đội trưởng kia cũng cau mày trao đổi, rồi cử ra một đại diện để tiến lên một bước đối mặt với Xảo, thận trọng trình bày:

 

“Công chúa à, người giao danh sách nhân khẩu cho Triệu Tinh Vệ giữ để giúp kiểm soát, và quả thực không có ai tên Tiểu Hạ cả. Cô gái đi cạnh mà người vừa nói, thú thực chúng thần còn chẳng thể nhớ mặt mũi ra sao, tên cũng thế, không ấn tượng gì cả.”

“Sao có thể?”

 

Linh Xảo bàng hoàng ra mặt, đúng lúc Như Yên vừa từ phía xa nơi cổng doanh quay lại, trông có vẻ vừa đi đâu đó, mái tóc vẫn còn ẩm ướt chưa kịp khô. Vô tình bắt gặp Yên, người vẫn đang bình thản vì chưa biết chuyện, Xảo vội vã vén váy qua chấm gót, chạy thật nhanh đến cạnh cô, giọng hớt hải:

 

“Yên nhi! T-Tiểu Hạ không có trong danh sách nhân khẩu thật à? Sao muội không nói tỷ biết?”

 

“Muội còn ngỡ tỷ biết rồi?” - Cả hai mắt Yên tròn xoe, rồi cô ôm đầu thở dài, xem chừng đã hiểu ra vấn đề. - “Trời ơi… Thế nên muội mới bảo tỷ cẩn thận với cô ta, có khi Tiểu Hạ mà tỷ biết vốn chưa bao giờ tồn tại, mà chỉ là vỏ bọc ảo… Hửm? Vỏ bọc ảo? Khoan, chờ đã…”

 

Nói nửa chừng, Như Yên tái mặt im bặt, trán tối sầm mất đi thần sắc, mồ hôi lạnh bắt đầu rơi trên đôi má thon yêu kiều. Tay cô từ từ hạ xuống, môi mím chặt vào nhau, nuốt nước bọt lớn đến nỗi đứng cách vài bước vẫn nghe tiếng “ực” rõ mồn một, cô nói với ngữ điệu nặng nề:

 

“Tiểu Hạ bên tỷ nửa thiên kỷ mà không ai hay biết, cũng không làm tỷ nghi ngờ, ở đây mấy tháng qua nhưng vẫn chẳng ai hay. Nói vậy, có khi nào cả triều đình Đại Long từ lâu đã…”

 

Nghe qua những phán đoán của Yên, lúc bấy giờ Xảo mới dần ngẫm lại những gương mặt mà bản thân từng gặp khi còn ở trong cung. Nỗi hoang mang từ Yên nhanh chóng lây lan sang Xảo một cách nhanh chóng, cô đưa tay day trán, bước chân lảo đảo, âm giọng thấp đi hơn hẳn:

 

“Xem ra bấy lâu nay Vạn Yêu vẫn luôn giấu thực lực, và giờ họ thực sự không muốn nhịn nữa.”

 

“Tỷ nói đúng.” - Như Yên chợt đổi tông giọng, khóe môi cong lên méo mó đến khó hiểu, nụ cười vừa chứa đựng sự bất lực, nhưng cũng đong đầy nỗi trông đợi. - “Dù có ta hay không, họ vẫn sẽ dồn lực diệt Đại Long, nhưng lại cho chúng ta cơ hội để kết minh… Vậy là tỷ cược đúng rồi, Xảo tỷ.”

 

“Ừ, có lẽ vậy thật, nhưng vấn đề là…”

 

Xảo lần nữa rơi vào trạng thái bất an, nhìn sang những binh sĩ đang nấu cháo loãng với lượng muối đong đo chắt chiu từng chút. Bên cạnh, vài đồng đội của anh ta đang cẩn thận đo đạc và cắt từng lát thịt mỏng, đắp thêm chút lá thảo mộc rồi treo lên hun khói, hoặc đặt lên vỉ nướng.

 

Chuyển tầm mắt đến kho trữ lương, Xảo lại thở dài khi thấy lính dưới trướng đang dần ốm đi mà vẫn phải canh gác cửa kho không rời bước. Trước biểu lộ rõ ngàn nõi u sầu của Xảo, Yên hiểu ý liền lựa lời trấn an: “Xảo tỷ, chuyện đâu rồi có đó, chờ thêm ít lâu nữa, ắt sẽ tìm được nguồn cung.”

 

“Tỷ cũng mong là vậy.”

 

Đang lo nghĩ đến nỗi quên cả xung quanh, Xảo bị đánh bật ra khỏi tâm tư chính mình bởi tiếng kẽo kẹt của gỗ cọ vào nhau. Động tĩnh ấy có thể không quá lớn, nhưng giữa buổi sáng tinh mơ, nó lại thành công thu hút sự chú ý lẫn ham muốn được nhìn của cô và Như Yên.

 

Cửa phòng nơi người mới đến hé mở, nhưng vì gia công sơ sài nên âm thanh do nó gây ra khô khốc đến lạnh gáy. Ở mép cửa, cô gái với gương mặt in hằn vết bầm tím và cổ còn rõ dấu bóp của bàn tay to lớn, mặc dù cơ thể đã sạch bụi bẩn hơn so với hôm trước, sự nhút nhất vẫn chưa thể tàn phai.

 

Có thể cô muốn đi đâu đó, nhưng khi thấy đông người tụ tập, có cả Linh Xảo, Như Yên, và cả những binh sĩ, cô bất giác thụt lùi vào trong. Nhận ra điều đó, Xảo mỉm cười, từ tốn tiến đến với từng bước chân êm dịu đến nỗi không gây ra tiếng động nào, đứng trước mặt cô gái kia và hỏi nhẹ nhàng:

“Thế nào? Tối qua ngủ có ngon không? Mà, cô tên gì?”

 

“Ưm… T-Tôi… Tôi…”

 

Cô gái lúng túng sợ sệt, toàn thân run lên bần bật, mặt mày tái mét khi có người đến gần, định lùi vào trốn trong phòng. Tuy nhiên, trước sự quan tâm tận tình của Xảo, cô bỗng chốc bị nàng công chúa ấy thu hút, bờ vai dần thả lỏng, ấp úng đáp lời: “Tối qua… Mộng Cầm… Lâm Mộng Cầm… Ngủ ngon…”

 

“À, vậy cô nương là Lâm Mộng Cầm nhỉ?” - Linh Xảo chậm rãi nhích từng bước, từ từ chạm vào tay Cầm -mà tránh gây thêm sợ hãi cho cô ấy, mỉm cười dịu dàng. - “Hít sâu vào, cứ bình tĩnh, ở đây an toàn cả rồi, tôi hứa đấy.”

 

Đang trò chuyện cùng Mộng Cầm, bỗng có số đông sự hiện diện, khiến sự chú ý của Xảo chuyển dời sang những căn phòng cạnh bên. Ở đó, những cô gái đã cùng Cầm trải qua chuỗi ngày sống không bằng chết đang lấp ló, một số nhìn nồi cháo mà mím môi nuốt ực trong cổ nhưng chưa dám bước ra.

 

Thấy thế, Như Yên không buồn bận tâm chuyện về Tiểu Hạ nữa, từng bước qua bậc tam cấp làm nó vang lên những tiếng cọt kẹt chói tai. Đứng cạnh Xảo, cô lướt mắt qua một lượt các gương mặt mới như để in sâu vào tâm trí mình, thái độ cũng dịu đi so với trước đó, nhoẻn miệng vẫy tay:

 

“Ngủ cả đêm hẳn phải đói rồi đúng không? Tạm bỏ chuyện không vui đi, ăn sáng thôi mọi người..”

 

Trước sự thân thiện từ vị Nữ Sứ ấy, tất cả họ lấy can đảm rời khỏi căn phòng mà bản thân được an toàn trong đêm vừa rồi. Hẳn vì lần đầu được đối xử tử tế trong suốt hàng trăm năm bị dày vò, cũng như được cho ăn, họ không cầm lòng được, bật khóc trong vòng tay chào đón của mọi người.

 

Ngồi cạnh bên những đồng loại mà không phải là dã quái đội lốt người, họ càng tủi thân hơn cho cơ thể chẳng còn lành lặn mà nức nở hơn. Những tiếng khóc vang trong núi đá, vọng khắp quân doanh, minh chứng cho cuộc đời được sống đã trở về, thoát khỏi cơn ác mộng khủng khiếp nhất đối với họ.

 

“Ừm… Long Sát Công chúa…” - Mộng Cầm hiện đã bình tâm sau khi hưởng thức bát cháo ấm áp đến tận bao tử, liền quay sang Linh Xảo, bấy giờ cũng đang cùng ăn sáng. - “Thứ cho tôi vì đã nghe lén, nhưng nếu ngài cần muối và vũ khí, tôi có một đề xuất, dù không chắc sẽ nhiều.”

 

Nghe vậy, binh sĩ lẫn những người dân cũ vừa mới tụ tập nhìn nhau, Linh Xảo cùng Như Yên cũng bắt đầu dấy lên vô số tò mò. Nhìn sang Yên, ánh mắt báo hiệu sự hiểu ý ngầm giữa cả hai, họ cùng gật đầu, đặt bát xuống bàn đá rồi nhìn trực tiếp vào mắt Cầm, biểu cảm trở nên nghiêm túc.

 

“Lâm cô nương mời nói.”

 

Thế rồi, trong khi khi dùng bữa sáng, họ bắt đầu được cho hay về một nơi mà các cô gái bị nạn kia đã thề sẽ không bao giờ đặt chân trở lại. Dẫu vậy, sự can đảm của Mộng Cầm vẫn là điều đáng nể kể cả với Xảo, với Yên, và cả với những người đang đứng dưới ngọn cờ Long Sát Tinh Vệ Quân.

 

Nhưng, sáng hôm ấy, mải mê trò chuyện với người mới, không ai có thể nhận ra từng đường đi nước bước của mình đều bị dõi theo. Trên tầng đỉnh cao nhất của dãy núi tưởng chừng không thể tiến vào bằng mọi cách, có một bóng dáng áo đen đã ở đó tự bao giờ, âm thầm quan sát toàn quân doanh.

 

Đó là một nữ yêu với đôi tai nhọn hoắt trên đầu, nhìn qua tưởng giống mèo mà chẳng phải mèo, đuôi dài bất thường như rắn. Cô mặc cho đuôi tóc dài óng mượt phất phơ theo gió, trong tay là phong thư đính sáp đỏ, môi nở nụ cười đắc thắng, liếc nhìn về sau lưng khẽ nói:

 

“Vậy, chỗ này giao lại cho các cô nhé, Mèo Du Hành của Ám Vệ Đoàn.”

 

Dứt câu, mắt cô lóe ánh ngọc bích pha tím, yêu khí bao trùm toàn thân, chìm xuống bóng tối đen kịt dưới chân, đúng lúc Mèo Du Hành vừa đến. Ám Miêu số Hai Trăm Hai Mươi Hai khựng lại tại vị trí cô gái kia, hai tai vểnh cao, nhìn nghiêng ngó dọc, ngẩng đầu khịt mũi tự hỏi: “Mùi này… Là linh miêu.”

 

“Linh Miêu? Mèo quỷ phương Bắc?” - Một đồng đội lên tiếng, dáng vẻ không yên. - “Đội trưởng, làm sao bây giờ? Bọn mèo quỷ rất nguy hiểm, không dễ đối phó.”

 

Nàng đội trưởng của Mèo Du Hành trầm tư nhìn xuống quân doanh của Linh Xảo, nheo mắt suy nghĩ thoáng qua rồi lắc đầu đáp, giọng trầm thấp: “Yên tâm, mèo quỷ từ lâu đã bị Ngũ điện hạ thu phục, sẽ không lộng hành. Gửi tin về Tây Lĩnh đi, ta sẽ ở lại theo dõi nghĩa quân Long Sát.”

 

“Rõ, đội trưởng.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...