Vùng Đất Mới Holy Land/Chapter 4: Quá khứ và quyết địnhChapter 4: Quá khứ và quyết định
20px

“Nhanh lên và lại đây ăn sáng nào, Lily!” Ethan cất tiếng gọi, giọng anh vang vọng khắp căn bếp nhỏ.

Từ trên cầu thang, Lily lồm cồm bước xuống, mái tóc rối bù che gần nửa khuôn mặt. Cô bé dụi mắt, giọng ngái ngủ:

“Em không đói…”

“Em nói thế suốt thôi,” Ethan mỉm cười, kéo ghế cho em gái, “Anh làm bánh nướng nhân táo đấy, món em thích nhất mà.”

Lily ngồi xuống, im lặng nhìn chiếc bánh còn bốc khói. Ánh nắng buổi sớm chiếu qua cửa sổ, hắt lên mái tóc vàng nhạt của cô.

“Anh Ethan…” — cô ngập ngừng —“Sinh Nhật của em tụi mình đừng đi công viên nữa nhé?”

Ethan khựng lại giữa động tác rót sữa. Một giây im lặng, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc.

“Sao vậy? Anh tưởng em đã mong chờ được đến Disneyland trong cả kỳ nghỉ cơ chứ?”

Cô bé cúi đầu, khẽ xoay chiếc thìa trong tay.

“Không sao đâu… em cũng không muốn đi lắm.”

Ethan nhận ra nụ cười gượng gạo nơi khóe môi cô bé. 

“Anh đã hứa rồi mà, phải không? Nên anh không nghĩ mình sẽ nuốt lời đâu. Đừng lo lắng về điều gì cả” anh nói, xoa nhẹ đầu cô bé.

“Nhưng… dạo này em thấy anh bận lắm" Lily nhỏ giọng nói.

“Anh nói rồi mà, em đừng lo lắng gì về điều đó cả. Mọi chuyện vẫn ổn lắm, nên hôm đó anh sẽ dẫn em đi chơi. Được chứ?” Ethan đáp lại với vẻ chắc nịch.

“Vâng…”

Một lúc sau

“Chào anh, em đi học đây.” nói xong cô bé chạy ra khỏi nhà một cách nhanh chóng, không quên quay lại chào anh. 

“Được rồi, chúc em đi học vui vẻ.” Anh mỉm cười đáp lại.

“Lily có đã lớn hơn nhiều rồi.” Anh trầm ngâm, nhìn cô bé chạy đi với vẻ vô tư.

Đối với Ethan hiện tại cuộc sống thật vô vị, anh nhìn mọi thứ một cách vô hồn, không màu sắc, thiếu sức sống. Mỗi ngày đến và đi nhanh chóng, lập đi lập lại ngày này qua ngày khác. Không có sở thích như những lúc còn hồn nhiên thay vào đó là những lo âu về cuộc sống bộn bề. Tiền thức ăn, tiền điện nước, tiền học phí,... Mọi thứ đều xoay quanh tiền. 

Từ khi cha mẹ rời đi, cuộc sống của hai anh em đã thay đổi rất nhiều. Không còn ai để dựa vào, Ethan buộc phải nghỉ đại học để chăm lo cho em gái. Tuy những ngày đầu ấy rất vất vả, nhưng theo thời gian anh buộc phải thích ứng để tiếp tục tồn tại. Điều duy nhất níu giữ anh ở lại với công việc bận rộn và nặng nề lúc bấy giờ là Lily, em gái của anh. 

Tự hứa với lòng rằng sẽ không để em ấy phải thiếu thốn bất cứ điều gì, đó là động lực lớn nhất để anh tiếp phấn đấu với công việc nhàm chán. Chỉ cần thấy cô bé cười, được vui đùa, hạnh phúc như trước kia, thâm tâm Ethan cảm thấy thanh thản đi phần nào. 

‘Dù không như trước, nhưng mong mọi chuyện vẫn sẽ mãi yên ả như hiện tại’ anh nghĩ. 

Hoàn thành công việc đồng áng, Ethan nhanh chóng thay cho mình bộ vest. Trang phục công sở thường ngày của anh rồi nhanh chóng chạy đến chỗ làm. 

Khung đường đến nơi làm việc thật quen thuộc, những hàng cây. Xe cộ, những tòa nhà hiện ra trước mắt anh rồi khuất về xa. Anh chẳng còn biết mình đã chạy trên cung đường này bao nhiêu lần nữa. Chỉ biết là nó rất xa, rất nhàm chán. 

Suy nghĩ bâng quơ một lúc anh giật mình bởi tiếng điện thoại trong túi, vội tấp xe vào lề anh bắt máy. Phía đầu bên kia, một giọng nam đầu bên kia vang lên mang chút gấp gáp – căng thẳng:

“Xin lỗi, nhưng anh có phải là người giám hộ của Lily Cross phải không?”

“Vâng? Tôi là Ethan Cross, anh trai của cô bé. Có chuyện gì vậy?” Anh đáp lại với vẻ thắc mắc.

“Tôi là thầy Parker, giáo viên chủ nhiệm lớp Lily. Chiếc xe buýt chở các em đến trường… gặp tai nạn trên đường Elm Street. Hiện Lily đã được đưa đến bệnh viện St. Claire gần đó, anh có thể nhanh chóng đến đó được không?”

Anh sững người, tin dữ vang bên tai khiến anh như mất hết sức lực. Bần thần một lúc, Ethan nhanh chóng cúp máy. Chạy xe đến bệnh viện một cách nhanh nhất.

Có lẽ Ethan sẽ không bao giờ quên thời khắc ấy, quãng đường đến bệnh viện. Mọi suy nghĩ chồng chất lên nhau, hỗn loạn. Anh chưa bao giờ mong thời gian trôi nhanh như lúc ấy. Mỗi khoảnh khắc trôi qua như một cực hình đè nặng lên tâm trí và cả thể xác anh. Thời gian dường như cũng chậm lại, chống lại mong muốn của anh.

———

Cửa bệnh viện St. Claire bật mở với tiếng gió lạnh ùa vào. Ethan lao vào, hơi thở gấp, áo khoác còn vướng vài giọt mưa.

“Xin lỗi, tôi tìm… tôi tìm Lily Cross! Cô bé bị tai nạn xe buýt!” – giọng anh khàn đặc, như sắp vỡ.

Cô y tá trực ngẩng lên, ánh mắt thoáng giật mình rồi nhanh chóng chỉ hướng:

“Phòng cấp cứu, cuối hành lang bên phải! Có nhiều bệnh nhân mới được đưa vào đó, có thể cô bé cũng ở đó.” 

Ethan gần như chạy, giày va lên sàn tạo tiếng vang dội. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc, tiếng loa nội viện lẫn với tiếng bánh xe cáng lăn vội. Mọi âm thanh như hòa thành một thứ ồn ào nghẹt thở.

Ở đó, một bóng người quen thuộc dần hiện ra. Là thầy Parker, người đã gọi điện báo cho anh.

“Thầy Parker, tôi là anh trai của Lily đây. Em ấy đâu rồi” anh bồn chồn, gấp gáp hỏi.

Tuy nhiên người thầy giáo vốn năng động thường ngày không vội đáp lại. Ánh mắt đượm buồn “Tôi xin lỗi anh, Ethan. Là một người giáo viên, dù sao thì đây cũng là một phần lỗi của tôi, tôi muốn nói——” 

“Im đi” Ethan cắt ngang với đôi mắt anh đỏ ngầu, giọng giận giữ. “Tôi chỉ muốn biết em ấy ở đâu thôi!”.

“Cô bé hiện đang trong ca phẫu thuật, sẽ tốt hơn nếu anh hỏi bác sĩ về tình trạng của em ấy”

Ở bên ngoài phòng phẫu thuật, Ethan dù bồn chồn nhưng vẫn im lặng. Cậu mong rằng ca phẫu thuật sẽ thành công, mong rằng mọi chuyện vẫn ổn, mong là Lily vẫn ở đó, bên cạnh anh giống như lúc trước. Sự lo lắng khiến một người vô thần như anh bắt đầu cầu nguyện, cầu nguyện chúa sẽ để Lily ở lại. Anh chưa bao giờ mong họ có thật như lúc này, để một người yếu đuối như anh có thể tin vào.

Rồi thời khắc ấy cũng đến, cửa phòng phẫu thuật mở ra, Ethan chầm chậm tiến đến gần bác sĩ để hỏi về ca phẫu thuật. Anh nhanh chóng muốn biết về tình trạng của em gái, nhưng lại sợ nghe câu trả lời từ bác sĩ. Sợ câu trả lời sẽ mang đi một người thân của anh nữa.

“Tôi xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức. Cô bé đang được chuyển sang phòng hồi sức. Cô ấy muốn gặp anh.”

Ethan sững người, rồi lao đi. Trong căn phòng trắng lạnh, Lily nằm đó — gương mặt tái nhợt, hơi thở yếu, nhưng đôi mắt vẫn trong như ngày nào.

“Anh Ethan…” – cô bé gọi anh, giọng run run. 

Anh ngồi xuống, nắm lấy tay cô.

“Anh đây. Anh ở đây rồi, Lily, đừng nói gì cả… nghỉ ngơi đi.”

Cô bé khẽ lắc đầu, khóe môi nở nụ cười rất nhỏ.

“Em không sao đâu… chỉ hơi mệt. Anh đừng khóc nhé.”

Ethan cắn chặt môi, giọng nghẹn:

“Anh xin lỗi… giá như anh không để em rời đi sáng nay, giá như anh biết mọi chuyện sẽ xảy ra. Giá như—”

Lily ngắt lời, giọng yếu ớt mà dịu dàng:

“Em biết mà. Anh lúc nào cũng cố gắng… Em chỉ muốn nói cảm ơn. Vì anh đã luôn ở bên em, dù bận rộn hay mệt mỏi.”

Một thoáng im lặng. Ngoài cửa sổ, trời đổ mưa nhẹ.

“Anh Ethan… nếu một ngày nào đó, anh đến công viên… hãy mang theo bánh táo nhé.” – cô mỉm cười khẽ, mắt dần khép lại. – “Em sẽ ngửi thấy mùi hương ấy… và biết là anh đang nhớ em.”

“Hứa nhé… hứa với em” Lily nắm chặt tay anh.

“Anh hứa, anh sẽ làm thật nhiều bánh táo, anh sẽ dẫn em đi công viên mỗi ngày. C-chỉ cần em ở bên cạnh anh thôi… như trước kia, được chứ?” 

“Em xin lỗi… anh à” Lily cất tiếng gọi.

“Anh vẫn đang nghe em nói đây” Ethan run giọng đáp lại.

“Đừng đi nhé… em sợ lắm…”

“Anh không đi đâu cả. Anh ở đây, ngay bên em.”

“Thật không? Anh… thật sự vẫn ở đây chứ?”

“Phải. Anh ở đây. Anh sẽ không đi đâu, anh hứa.”

Lily mím môi, đôi mắt long lanh ướt nước.

“Nắm tay em… thật lâu nhé, để em biết rằng anh vẫn ở cạnh em…”

Ethan gật đầu, nước mắt trượt dài trên má. Anh siết chặt tay em hơn, giọng nghẹn lại:

“Được rồi… anh sẽ không đi đâu cả đâu. Anh sẽ mãi ở cạnh em.”

“Anh ơi…” – cô gọi thêm một lần nữa, giọng nhỏ như hơi thở – “Chỉ… chỉ cần anh ở bên cạnh em thôi…”

Bàn tay nhỏ bé trong tay anh dần lạnh đi. Máy theo dõi vang lên một tiếng dài, kéo ngang không trung — rồi im bặt.

Ngày hôm ấy, đối với chàng trai trẻ Ethan lúc bấy giờ. Mọi thứ dường như sụp đổ những lý do khiến Ethan cố gắng tồn tại, lý do mà anh vẫn tiếp tục cuộc sống đã không còn nữa. Trời vẫn cứ mưa, mưa xối xả, ngày một lớn hơn. Bầu trời dường như đang tả lại nỗi lòng của anh. U tối, xám xịt, màu sắc duy nhất của cuộc sống anh đã biến mất. Để lại thế giới ấy mình anh, một màu sắc đơn điệu nhàm chán.

———

Choàng tỉnh dậy khỏi cơn mê man, Ethan mới nhanh chóng xác nhận rằng mình vẫn đang ở thế giới khác.

Một giấc mơ về quá khứ khiến anh bồi hồi, cho đến lúc chuyển sinh đã là vài năm sau cái chết của Lily.

Khoảng thời gian sau tang lễ của Lily, cuộc sống của Ethan vẫn tiếp tục. Tuy nhiên lại không còn tràn đầy sức sống như trước kia nữa. Ngôi nhà ấm cúng ấy chỉ còn lại mình anh. Mất đi những người yêu thương nhất, nỗi buồn ngày ngày gặm nhấm anh. 

Dần dần anh đã làm quen với rượu bia, nực cười thay thứ mà anh khinh thường lúc trước. Bây giờ lại đang cứu rỗi chính mình, chỉ khi say Ethan mới thôi nhớ về quá khứ nên anh đã bắt đầu làm quen với nó cho đến khi phép màu xuất hiện và đưa anh sang thế giới khác.

Bần thần một lúc, anh suy nghĩ về những dự định tiếp theo của bản thân. Đã nhiều tháng trôi qua kể từ khi anh sống ở đây. Cuộc sống tuy tẻ nhạt nhưng vẫn tốt hơn trước kia rất nhiều. Và giấc mơ vừa rồi như đánh thức anh khỏi cơn mê man bất định. 

Nắm chặt tay, Ethan đã đưa ra một   quyết định. Khao khát mãnh liệt mà anh nghĩ mình phải làm được.

“Anh sẽ giữ lời hứa đó, anh sẽ nắm tay và ở bên em mãi mãi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...