Thị trấn Stoneford
Tại một con hẻm nhỏ, nơi dường như bị nuốt chửng giữa hai bức tường gạch xám xịt, cũ nát và loang lổ những vết ẩm mốc. Ánh sáng yếu ớt từ đầu hẻm không thể len nổi vào sâu bên trong, để lại một khoảng tối đặc quánh như sương đêm vón cục. Tại nơi mà ánh sáng không thể chiếu tới ấy, các hoạt động ngầm diễn ra một cách bừa bãi như thể pháp luật không còn tồn tại. Giết chóc, cướp bóc, buôn lậu,... Không một hoạt động phi pháp nào mà không diễn ra tại nơi này.
Ấy vậy mà lúc bấy giờ một bóng người đơn độc bước vào chỗ ấy một cách chậm rãi không run sợ. Những ánh mắt trong bóng tối cũng bắt đầu chú ý đến người khách xa lạ này với vẻ tò mò, phấn khích. Có vẻ như đã quá lâu từ lần cuối lại có một con mồi dễ dàng như vậy xuất hiện, bọn linh cẩu đang háo hức chờ con mồi đi xa hơn, sa vào bẫy của chúng.
Khi cảm thấy thời cơ đã chín muồi, chúng xuất hiện một cách lặng lẽ, tiếp cận con mồi mà mình cho rằng là dễ dàng ấy.
“Hôm nay quả là một ngày may mắn đối với chúng ta” một giọng nói cất lên từ người đàn ông to lớn có vẻ như là thủ lĩnh. “Một đứa con gái bước vào đây một mình à, có vẻ như quý cô ngây thơ đây đã không biết mình đang bước vào chỗ chết chăng?”.
“Có vẻ như ngươi mồm mép hơn hẳn so với những điều thường xuất hiện ở một tên cướp nhỉ.” cô gái cất tiếng cắt ngang sự giễu cợt của bọn cướp bằng giọng sắc lạnh.
Cùng lúc đó không khí khô lại, mặt đất vốn trần trụi xuất hiện những mảng băng lan dần ra đóng băng chân của những tên cướp lại. Vùng vẫy vô vọng, sự tự tin của lũ linh cẩu dần biến mất khi nhận ra tình cảnh của mình lúc này.
Cô gái bước tới, từng bước chậm rãi như đang dạo chơi trong một khu vườn. Gót giày gõ nhịp đều đặn trên nền, tiếng cốc cốc vang vọng giữa không gian tĩnh lặng, như tiếng kim đồng hồ đếm ngược. Mỗi bước đi của nàng đều mềm mại, duyên dáng đến đáng sợ.
Môi cô mỉm cười nhẹ, nụ cười khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải lạnh sóng lưng. Và vung lưỡi liềm một cách nhẹ nhàng chậm rãi từ từ lấy đi sinh mạng của một tên cướp. Những tên khác thấy thế bắt đầu van xin nhưng thoạt nhiên cô không hề dao động bởi những lời đó.
Mọi chuyện cứ tiếp tục như thế chậm rãi từng tên một, càng đến cuối sự phấn khích, điên loạn càng khiến nàng cười nhiều hơn và tận hưởng khoảnh khắc ấy. Không ai trong số chúng sống sót, những thân xác vẫn đứng đấy tuy nhiên đầu của chúng đã không còn.
“Hoàn hảo” cô mỉm cười thỏa mãn và nhanh chóng hòa mình vào bóng tối của màn đêm.
Sau đêm ấy danh tiếng của một tên sát nhân bắt đầu nổi lên, người đời gọi hắn là The Head-Taker như một cách phân biệt về sự rùng rợn mà hắn gây ra.
_______
Đã vài tuần trôi qua kể từ khi tôi đến thị trấn này, mọi chuyện diễn ra có vẻ như đang suôn sẻ và tôi hầu như không gặp rắc rối nào quá lớn cả. Ít nhất thì bây giờ tôi cũng đã có chỗ trọ để ngủ và công việc mạo hiểm giả thì nhàn hơn mong đợi vì tôi chỉ đang ở cấp Copper. Hằng ngày chỉ lo chạy việc vặt và hái thảo dược, đọc sách để có thêm nhiều thông tin. Rảnh rỗi tôi cũng hay dịch chuyển về khu vực gần trung tâm để luyện tập thực chiến, vì vậy khả năng sử dụng sức mạnh của tôi đã tăng tiến lên rất nhiều.
Hôm nay như thường lệ tôi tới hội để nhận nhiệm vụ vì là sáng sớm nên cũng khá vắng người. Tiếp tân mỉm cười khi nhìn thấy tôi tiến lại gần, mấy ngày đầu tôi nghĩ do tôi đẹp trai nên họ mỉm cười. Thành thật mà nói tôi khá tự tin về ngoại hình của mình, ít nhất là ở hiện tại cơ bắp rắn chắc, dáng người cao ráo và khuôn mặt dễ nhìn nữa. Nhưng sau một thời gian tôi mới hiểu họ mỉm cười như thế thực chất chỉ vì công việc và phép lịch sự thông thường.
Tôi nhanh chóng tới bảng và nhận nhiệm vụ, cùng lúc ấy có hai người tiến vào hội.
‘Một cặp đôi à’
Tôi thầm nghĩ khi thấy họ đang cãi vã nhau, phớt lờ điều đó với tờ nhiệm vụ trên tay tôi nhanh chóng bước ra khỏi đó.
_______
Trưa đến trong lúc đang tìm chỗ nghỉ chân Ethan nghe thấy tiếng động ở gần đó, khi tiến lại gần hơn để quan sát anh nhanh chóng nhận ra cặp đôi trẻ đang chiến đấu với một con gấu. Chàng trai trẻ với ánh mắt sáng như thép được mài giũa, mang trong mình khí chất của người sinh ra để bảo vệ. Mái tóc nâu sẫm thường rối nhẹ vì những chuyến hành trình dài, nhưng chưa từng che mờ vẻ kiên định trong đôi mắt xám tro. Tấm áo choàng cũ vương bụi đường xa vẫn luôn được cài gọn gàng, biểu hiện cho sự nghiêm túc trong từng hành động.
Còn cô gái lại như một lưỡi dao mảnh mai giấu trong bao nhung. Mái tóc đen dài như đêm phủ quanh khuôn mặt thanh tú, ánh mắt hổ phách lạnh lùng quan sát mọi thứ với sự tính toán tinh vi. Nàng luôn khoác những trang phục gọn nhẹ, sắc màu trung tính, không bao giờ để lộ điểm yếu.
Khác với sự bất đồng mà anh thấy trước đó của họ mỗi bước di chuyển, bọc lót và hỗ trợ của họ nhuần nhuyễn một cách tự nhiên như thể đã được lập trình sẵn. Không một sai sót, lưỡi kiếm nhanh chóng chém vào những chỗ hiểm yếu của con gấu khiến nó gục ngã.
‘Có vẻ như xuất thân của họ không hề tầm thường’
Mỗi đường kiếm ấy hẳn đã được tôi luyện qua nhiều năm để đạt được sự nhuần nhuyễn và từ sự dứt khoát ấy anh nhanh chóng đoán rằng có lẽ họ đã quen với việc chiến đấu với quái vật. Có lẽ họ mới bắt đầu làm mạo hiểm giả không lâu nên cấp bậc của họ rất thấp và với sức mạnh này thì chắc rằng không lâu nữa cho đến khi họ nổi danh. Nghĩ thế anh nhanh chóng lập ra kế hoạch để làm quen bọn họ. Tất nhiên Ethan có thể tự mình làm điều đó nhưng nó lại gây quá nhiều sự chú ý nên anh nghĩ sẽ tốt hơn nếu có một mối quan hệ tốt với những tài năng như vậy.
Tối hôm đó, với sự tính toán tỉ mỉ của mình Ethan bước vào khu phố đông đúc và ‘vô tình’ bắt gặp cặp đôi nọ. Lặng lẽ tiếp cận họ, anh cất tiếng chào hỏi với một nụ cười trên môi.
“À… xin lỗi, tôi không định làm phiền,” anh nói, giọng pha chút bối rối đã luyện trước. “Tôi là Ethan. Có lẽ chúng ta từng gặp thoáng qua ở hội lần trước?”
Cô gái nghiêng đầu, ánh nhìn dò xét, còn chàng trai thì mỉm cười gật nhẹ. Ethan bắt lấy khoảnh khắc đó, chìa tay ra, nụ cười hiện lên vừa đủ — không quá vội vã, không quá xa cách. Chàng trai mỉm cười đưa tay ra với ý định đáp lại và nói.
“Tôi là Gareth và đây là chị gái tôi——”
“Gareth đừng có suồng sã với người lạ như thế!” Cô gái nhanh chóng lên tiếng cắt ngang lời nói của Gareth.
“Và anh, tôi không nhớ là đã từng gặp anh nên đừng tỏ vẻ như chúng ta đã quen biết như vậy”
“Lời nói đó khiến tôi khá tổn thương đối với một người bắt chuyện đấy” anh cười gượng.
“Thôi vòng vo và vào thẳng vấn đề đi, anh muốn gì ở chúng tôi?”
Giọng cô gái cất lên, không lạnh lùng nhưng đủ sắc bén để khiến Ethan khẽ nhướng mày thích thú.
“Được thôi.” Anh cười nhẹ, thu tay về, rồi nghiêng đầu với vẻ chân thành. “Tôi chỉ muốn làm quen mà thôi. Ở hội, hiếm khi thấy những người mới có thể phối hợp ăn ý như hai người lúc trưa. Ấn tượng thật đấy.”
Cậu em trai gãi đầu, có vẻ hơi ngượng trước lời khen, nhưng cô chị chỉ nheo mắt nhìn anh chăm chú.
“Anh theo dõi bọn tôi sao?”
“Không hẳn.” Ethan nhún vai, giọng chậm rãi, vừa như đùa vừa như thật. “Tôi chỉ tình cờ chứng kiến thôi nhưng khoảnh khắc ấy vẫn gây ấn tượng rất lớn đối với tôi và tự hỏi liệu tôi có thể làm quen được với hai người tài năng như thế không nên mới tiếp cận hai người.”
Lời nói đơn giản, nhưng nụ cười nhẹ và ánh mắt bình thản khiến lời ấy không mang vẻ toan tính, mà lại thành một lời khen chân tình.
Cậu em bật cười, chìa tay ra phớt lờ lời nói trước đó của chị mình:
“Em không nghĩ mình giỏi đến mức đó đâu, phải không chị? À như anh thấy đó để tôi giới thiệu lại. Tôi là Gareth và đây là chị gái tôi Selene”
Ethan bắt lấy tay cậu, bắt chặt vừa đủ. “Rất hân hạnh, tôi là Ethan Cross ”
Selene nhìn cảnh đó một thoáng, rồi chậm rãi gật đầu mà không cản em mình lại nữa.
“Ồ anh Ethan là quý tộc à, phải chăng bọn em đã thất lễ rồi chăng.” Gareth nghiêng đầu thắc mắc.
Thấy mình lỡ lời Ethan nhanh chóng lấp liếm “À xin lỗi đã khiến cậu hiểu lầm, Cross là tộc của tôi thôi và chúng tôi thường thêm nó vào tên như cách xác định giữa các bộ tộc với nhau”
“Ồ, thảo nào nhìn cơ bắp anh rắn chắc phết”
“Mà đêm nay bọn em định đi đến nhà trọ gần đây để ăn tối, nếu rảnh thì anh tham gia nhé. Coi như là bữa tiệc làm quen” Gareth nhanh chóng rủ rê anh nhập hội.
Anh gật đầu đáp lại “Được rồi, cậu đã nói thế thì chầu này tôi sẽ trả nên cứ thoải mái nhé”.
Cười thầm trong lòng vì đã đạt được mục đích anh đi theo bọn họ tới quán trọ.
_______
“Anh Ethan là chiến binh sử dụng vũ khí gì vậy, theo như em thấy anh không cầm theo kiếm hay thứ gì tương tự cả”.
Gareth hỏi Ethan, lúc này cả ba người đang ngồi trong quán và hai chúng tôi rôm rả tán chuyện với nhau.
“À tôi không dùng vũ khí đâu, hầu hết tôi dùng phép cường hoá rồi đánh nhau bằng chính cơ thể thôi. Nên cậu cũng có thể coi cơ thể tôi chính là vũ khí.”
“Oh hiếm khi thấy ai chiến đấu như anh nhỉ, chắc anh là chiến binh cấp cao lắm. Không phải khoe khoang nhưng em đã đạt cấp 3 rồi và chị Selene đã——”
“Này Gaz” Selene cắt ngang lời nói của cậu em trai lần nữa, liếc nhìn cậu với ánh mắt sắc lẹm.
“Em tưởng có thể chia sẻ chuyện đó chứ” Gareth ngây thơ đáp.
“Chị đã nói nhiều lần rồi mà, đừng suồng sã như vậy nhất là với người mới quen. Đó là lý do cha chẳng bao giờ cho em đi phiêu lưu một mình đó. “
“Nhưng mà——”
Ethan cười gượng trước cảnh tượng ấy, có lẽ vì cậu em nên họ khá thường xuyên cãi nhau.
“Thứ lỗi cho tôi, vì xuất thân khá xa xôi nên tôi cũng không biết rõ bản thân mình đã đạt đến mức nào nữa. Cuộc sống của tôi chỉ đơn thuần là chiến đấu để sinh tồn, sống sót thôi.” Anh vội đáp lại câu hỏi dang dở ấy, cắt ngang cuộc tranh cãi của họ và chuyển chủ đề.
"Mà kiếm thuật của hai người đặc biệt thật đấy, khung cảnh chiến đấu mà tôi thấy lúc trước giống như một điệu múa uyển chuyển vậy.”
“Cha đã truyền chúng cho em và chị gái với mục đích tự vệ đó. Nhưng em và chị Selene còn có thể chiến đấu đơn lẻ đỉnh hơn thế nhiều”
“Oh, chắc hẳn cha hai người phải mạnh mẽ lắm” anh cất tiếng trầm trồ.
“Vâng, em chưa từng thấy cha em thua bất kỳ ai cả” Gareth ngẩng đầu tự hào.
Cuộc nói chuyện cứ tiếp diễn như thế cho đến khuya.
“Sau này anh có thể gọi em là Gaz, như vậy tiện hơn nhiều.”
“Tên của anh là Ethan thôi và cũng không có biệt danh nào đâu.”
“Không có vấn đề gì cả đâu, nếu sau này anh có chuyện gì muốn giúp cứ gọi em nhé.”
“Ừm, mà trời cũng khuya rồi có lẽ anh phải về nhà trọ thôi.”
“Vâng, bọn em cũng về đây. Anh ngủ ngon nhé.”
Cứ như thế một ngày kết thúc, mối quan hệ tiến triển rất tốt, mặc dù là chỉ với mỗi Gaz vì tính cách của cậu. Còn cô chị gái vẫn không tham gia vào cuộc trò chuyện ấy, giữ khoảng cách với anh và chỉ cang thiệp khi Gaz đi quá xa.
‘Chị em họ như lửa với nước vậy’ anh nghĩ, cậu em hoà đồng bao nhiêu thì người chị lạnh lùng bấy nhiêu.
Chaporia
Bình Luận (0)