Tạ Hàn Châu đáp:
— Ban hôn trước.
— Người, bổn vương chờ từ từ cũng được.
Trong điện vang lên tiếng xôn xao khe khẽ.
Trán ta vẫn áp trên nền gạch.
Gạch rất lạnh.
Nhưng lòng bàn tay lại dần nóng lên.
Câu nói ấy giống như kéo ta ra khỏi một giấc mộng cũ.
Kiếp trước, ta vì phút hứng khởi của Thái tử mà bị cầu vào Đông cung.
Kiếp này, lại vì một câu “chờ từ từ” của Cửu vương gia mà định sẵn hôn ước.
Vận mệnh vòng đi một khúc quanh, vẫn không chịu để ta bình yên rời khỏi sân khấu.
Hoàng đế cuối cùng hạ chỉ.
Ban hôn Nhị cô nương Khương gia Khương Minh Đường cho Cửu vương gia Tạ Hàn Châu.
Đợi sang xuân năm sau, sau lễ cập kê sẽ thành thân.
Tan tiệc.
Khương Lệnh Nghi đi đến bên ta, thấp giọng:
— Muội muội quả là cao tay.
Ta nhìn nếp gấp trên tay áo nàng.
Kiếp trước nàng cũng như vậy.
Bề ngoài đoan trang, sau lưng chỉ cần vài lời nhẹ bẫng cũng đủ đẩy ta lên đầu sóng.
Ta cười nhạt.
— Tỷ tỷ bách phát bách trúng.
— Giờ nói ra câu này…
— Lại giống như kẻ thua không phục.
Sắc mặt nàng lập tức thay đổi.
Không xa, Tạ Thừa Chiêu đang nhìn về phía này.
Ánh mắt phức tạp, lại xen vài phần dò xét muộn màng.
Ta không để ý.
Vừa xoay người, đã thấy Tạ Hàn Châu đứng trước cửa điện.
Bên cạnh chàng, thị vệ ôm một chiếc hộp dài.
Thấy ta đi ra, chàng khẽ hất cằm.
Thị vệ lập tức dâng hộp tới.
Bên trong là một bộ tên ném bình.
Thân tên gỗ mun, đuôi lông cân bằng, cầm trong tay nặng vừa đủ, trầm mà không trĩu.
Tạ Hàn Châu nói:
— Tên trong cung quá nhẹ.
— Lần sau dùng cái này.
Ta khựng lại.
— Thần nữ không dám nhận.
Chàng nhìn ta.
— Không dám nhận…
— Hay là không dám trúng nữa?
Ta ôm hộp, vành tai hơi nóng.
— Vì sao Vương gia nhất định muốn thần nữ trúng?
Tạ Hàn Châu thần sắc lạnh nhạt, giọng lại hạ thấp đôi phần:
— Trong Vương phủ của bổn vương…
— Không thiếu người biết giấu mình.
— Chỉ thiếu một người…
— Giấu thật đẹp.
________________________________________
2.
Trên xe ngựa trở về Khương gia, phụ thân không nói một lời.
Đích mẫu ngồi bên cạnh ông, sắc mặt đổi tới đổi lui.
Khương Lệnh Nghi cúi đầu vặn khăn, vành mắt đỏ lên, nhưng từ đầu đến cuối không rơi giọt lệ nào.
Nàng giỏi nhất chính là như vậy.
Khiến người ta cảm thấy nàng chịu ủy khuất lớn, lại không nói ra được một câu thất lễ.
Kiếp trước sau khi ta vào Đông cung, phụ thân cũng từng vui mừng.
Ông cho rằng Khương gia có Thái tử trắc phi, sau này có thể dựa vào Đông cung mà tiến thêm một bước.
Nhưng về sau Tạ Thừa Chiêu chán ghét ta, Khương gia cũng chẳng được lợi lộc gì.
Phụ thân liền trách ta không biết cố gắng.
Trách ta không giữ được lòng Thái tử, trách ta không bằng đích tỷ đoan trang, trách ta năm đó được chọn nhất thời mà chặn mất một mối nhân duyên tốt của Khương Lệnh Nghi.
Hiện giờ đổi thành Cửu vương phủ, ông lại không nói gì nữa.
Nhiếp chính thân vương, quyền thế thì lớn.
Nhưng Tạ Hàn Châu tính tình lạnh, trong triều người kiêng dè chàng cũng nhiều.
Mối hôn sự này nhìn thì hiển quý, chưa chắc dễ dựa.
Vào phủ, phụ thân gọi ta đến thư phòng.
Khương Lệnh Nghi cũng theo vào.
Phụ thân ngồi sau án, trầm giọng hỏi:
— Hôm nay ném bình, con cố ý giấu tài?
Ta cụp mắt.
— Nữ nhi vốn chỉ có tài nghệ tầm thường.
Phụ thân cười lạnh.
— Cửu vương gia nói ngay trước điện con “lệch rất vững”.
— Con còn dám nói tầm thường?
Khương Lệnh Nghi khẽ nói:
— Phụ thân đừng trách muội muội.
— Có lẽ muội muội không muốn cướp hào quang của con, nên mới cố ý ném lệch.
Nghe như đang giải vây cho ta.
Nhưng từng chữ đều nhắc phụ thân rằng ta có tâm cơ.
Kiếp trước nàng cũng như vậy.
Trước thì bảo ta nhường nàng.
Sau lại nói ta cố ý làm xấu mặt.
Ta ngẩng mắt nhìn nàng.
— Tỷ tỷ nói đùa rồi.
— Trên điện ném bình, ai cũng dựa vào bản lĩnh.
— Tỷ tỷ sáu mũi đều trúng, sao lại sợ ta cướp hào quang?
Khương Lệnh Nghi sững lại.
Phụ thân nhìn nàng, khẽ nhíu mày.
Nàng vội cúi đầu, giọng càng nhỏ:
— Ta tự nhiên không sợ.
Ta gật đầu.
— Vậy lời vừa rồi của tỷ tỷ, ta lại không hiểu.
Trong thư phòng yên lặng trong chốc lát.
Phụ thân đập bàn.
— Đủ rồi.
— Nay thánh chỉ đã ban, các con còn ở đây đấu khẩu, ra thể thống gì?
Ta im lặng.
Khương Lệnh Nghi mắt ngấn lệ.
Đích mẫu rốt cuộc lên tiếng:
— Lão gia, hôn sự của Minh Đường đến quá đột ngột, chúng ta cũng nên tính toán cho nó.
— Cửu vương phủ như vậy, quy củ e còn nghiêm hơn Đông cung.
— Tính nó lại tản mạn, nếu vào phủ chọc giận Vương gia, Khương gia cũng bị liên lụy.
Sắc mặt phụ thân càng trầm.
— Vậy thời gian này, con theo tỷ tỷ học quy củ cho tốt.
Ta suýt bật cười.
Lại nữa rồi.
Kiếp trước cũng như vậy.
Từ lúc ban hôn đến trước khi vào phủ, trong nhà ngày nào cũng bắt ta học theo Khương Lệnh Nghi.
Học nàng cách hành lễ, cách nói chuyện, cách cười không lộ răng, cách khiến nam nhân cảm thấy ổn trọng đáng tin.
Nhưng Tạ Thừa Chiêu ban đầu thích sự hoạt bát của ta, về sau lại chê ta không đủ đoan trang.
Ta học tới học lui, cuối cùng chỉ học được cách khiến mình chẳng ra sao.
Lần này, ta không học.
Ta hành lễ:
— Phụ thân, từ ngày mai nữ nhi muốn đến ở tạm viện cũ của mẫu thân vài ngày.
Phụ thân nhíu mày.
Mẫu thân ruột của ta là thiếp thất, đã mất sớm.
Viện cũ nằm ở phía tây Khương phủ, gần chuồng ngựa, bình thường ít người lui tới.
— Lúc này con đến nơi đó làm gì?
— Tĩnh tâm.
Đích mẫu lập tức nói:
— Hôn sự sắp đến, con nên ở chính viện học lễ.
Ta ngẩng đầu.
— Hôm nay Vương gia nói, ông nhìn trúng nữ nhi vì tay vững.
— Nếu nữ nhi học đến mức không còn là mình, vào Vương phủ e lại thành chuyện xấu.
Phụ thân bị chặn lời.
Ba chữ “Cửu vương gia” lúc này còn hữu dụng hơn mọi lý do.
Ông trầm mặc một lát, cuối cùng phất tay.
— Đi đi.
— Đừng gây chuyện.
Khương Lệnh Nghi tiễn ta ra khỏi thư phòng.
Đến hành lang, nàng hạ giọng:
— Khương Minh Đường, ngươi đắc ý không được bao lâu đâu.
Ta nhìn nàng.
Trong mắt nàng không còn đoan trang, chỉ còn lạnh lẽo.
— Người như Cửu vương gia, cưới ngươi chẳng qua nhất thời hứng khởi.
— Ngươi tưởng mình hơn được ta sao?
Ta cười.
— Tỷ tỷ sao cứ phải so với ta?
— Hôm nay rõ ràng là Thái tử chọn phi.
Sắc mặt nàng lập tức trắng bệch.
Ta nói tiếp:
— Tỷ tỷ bách phát bách trúng, Thái tử điện hạ lại không mở miệng.
— Đó không phải lỗi của ta.
Nàng giơ tay định đánh ta.
Cổ tay vừa nhấc lên, ngoài tường viện bỗng vang lên một tiếng ho khẽ.
Thị vệ bên cạnh Tạ Hàn Châu không biết từ lúc nào đã đứng ngoài cổng.
Hắn mặt không biểu cảm:
— Khương đại cô nương.
— Vương gia sai thuộc hạ đến hỏi, Khương nhị cô nương dùng bộ tên gỗ mun có thuận tay không.
Chaporia
Bình Luận (0)