Từ năm ngoái, trong đầu của Phong Nhiên đột ngột xuất hiện vô số ký ức của một người nào đó. Rồi cậu bị trầm cảm, đến mức phải bỏ học giữa chừng và tham gia một khoá điều trị tâm lý nhiều ngày.
Sau này, Phong Nhiên mới biết được rằng đó là toàn bộ ký ức của “mình” ở một thế giới khác, cậu đã xuyên không đến một thế giới khác. Nhưng không giống như những mô-típ về việc xuyên không và có một dàn harem hạnh phúc, ở thế giới này, những người xuyên việt chẳng khác gì một đàn lợn để các thế lực bên trên tuỳ ý nuôi nhốt và làm thịt.
Không có harem, những gì cậu trải qua chính là việc bị những ả phụ nữ xảo quyệt lợi dụng làm công cụ. Còn đáng sợ hơn cả ma quỷ, những con mụ đàn bà lợi dụng sắc đẹp của mình để hấp dẫn lòng người, gần như chính tay của bọn họ đã huỷ diệt cuộc đời của Phong Nhiên. Cho đến bây giờ, điều đó vẫn ám ảnh lấy cậu.
Không có sức mạnh bá đạo gì cả, Phong Nhiên là một thằng cực kỳ vô dụng trong đao kiếm, và với lượng ma năng ít ỏi có trong cơ thể, cậu chỉ có thể sử dụng một vài ma thuật cấp thấp để phục vụ cho việc sinh tồn.
Không đánh bại ma vương, không trở thành anh hùng, Phong Nhiên chỉ sống một đời với tư cách của một nhân vật cực kỳ nhỏ bé trong thế giới ấy. Để rồi một ngày chiến tranh nổ ra…
…
“Thành thật mà nói thì… Dù chỉ là một quân tốt, nhưng ngươi phiền toái hơn ta nghĩ.”
Người thanh niên với vẻ ngoài tuấn tú, mái tóc vàng nhạt, cậu ta khoác trên mình một bộ giáp bạc, hông đeo một thanh trường kiếm. Khẽ đưa tay lên chạm vào một thứ vô hình ở trước mắt, cậu ta khẽ tặc lưỡi:
“Tiếc thay ngươi không phải là nhân vật chính…”
Đối diện với người thanh niên chính là thân thể gục ngã của Phong Nhiên. Cậu thở dốc, thân thể bị lấp đầy bởi những vết nứt nẻ. Mái tóc đen như mực, cùng với con mắt trái đục ngầu dữ tợn. Ấy vậy mà khuôn mặt của Phong Nhiên lại tầm thường đến kỳ lạ, tựa như một kẻ có thể dễ dàng lẩn vào trong dòng người. Giờ đây, cậu cũng muốn tìm cách để chạy trốn lắm, nhưng cậu mà không thể.
Nở ra một nụ cười đắng chát, Phong Nhiên ngẩng đầu nhìn lấy kẻ trước mắt:
“Chẳng có ai ở đây là nhân vật chính cả, thằng đần!”
“Ha ha, ngươi sẽ mãi mãi chẳng bao giờ hiểu được.” Tiếng cười nhạt vang lên, người thanh niên bước tới trước mặt Phong Nhiên, bàn tay của cậu ta mở ra, giữa lòng bàn tay, một cái miệng với những hàm răng sắc lẻm, nước bọt chảy dãi ra từ đó.
“Một kẻ không có cheat như ngươi sẽ không bao giờ hiểu được.”
Cảm giác cái chết ập đến, đôi mắt Phong Nhiên thoáng co lại. Bất ngờ thay, cậu cười lớn, chửi thể:
“Cheat con mẹ mày! Một bảng hệ thống? Một thứ sức mạnh khổng lồ? Có cái mả mẹ mày mà mọi chuyện giống như manga và anime! Mấy thằng wibu như mày cứ mãi mãi chìm trong cái ảo tưởng đó đi-”
Không để Phong Nhiên dứt lời, bàn tay của người thanh niên nắm chặt lấy đầu của cậu. Cái miệng ngoác rộng ra, bao phủ lấy nửa trên trán của Phong Nhiên, nghiến chặt lại như đang muốn nuốt chửng lấy cậu. Từng dòng nước bọt đặc quánh và hôi thối chảy xuống dọc trên khuôn mặt, hoà lẫn với từng tia máu. Phong Nhiên đơ người, ngẩng đầu lên nhìn rõ kẻ trước mắt.
Bên trong lớp giáp bạc chính là một thứ mang hình hài dị dạng. Khuôn mặt tươi cười, từng sợi tơ máu như một tấm lưới nhện méo mó cứ rung động không ngừng. Hai hốc mắt trống rỗng, không ánh sáng, không sự sống, tựa như là một vực thẳm vô tận. Từ trong đó, một thứ chất lỏng đen kịt rỉ ra. Người thanh niên mở miệng, hàng trăm đôi mắt đang chen chúc ở trong đó, nhìn lấy Phong Nhiên với sự nhạo báng:
“Đừng lo, ta sẽ là người giải thoát thế giới này.”
Như vẫn chìm trong giấc mộng của sự ảo tưởng, hắn tiếp tục:
“Hệ thống, hấp thu.”
Cái miệng trong lòng bàn tay đột ngột cắn mạnh. Một tiếng phập vang lên, ý thức của Phong Nhiên biến mất.
…
Lại là giấc mơ đó.
Phong Nhiên đã tỉnh giấc, mồ hôi chảy đầm đìa trên trán của cậu. Nhưng hai mắt vẫn nhắm nghiền, không phải bởi vì cơn ác mộng khiến cậu sợ hãi đến tê liệt người. Phong Nhiên vẫn biết mình vừa mới chịu ảnh hưởng từ ma pháp triệu hồi từ thế giới khác, và quan trọng hơn, cậu nghe thấy tiếng nói chuyện ở bên cạnh mình. Những tiếng nói của sự gấp gáp, pha lẫn căng thẳng sự hồi hộp, còn không thiếu sự đi phấn khích.
"Thưa công chúa, phải chăng... đây chính là những kẻ mà quốc vương đã ra lệnh phải tiêu diệt ngay khi chạm mặt?"
“Vậy là chúng ta đã thành công rồi ư?”
“Chúng ta đã được triệu hồi những tồn tại từ dị giới!”
Quả nhiên, đây chính là đám người đã triệu hồi bọn họ đến dị giới. Phong Nhiên nghĩ thầm, mắt vẫn nhắm lại. Bề ngoài yên tĩnh là thế, nhưng trong lòng của Phong Nhiên đã sớm than thầm. Sau tất cả, cậu lại trở về cái nơi đáng chết này.
Cắt đứt dòng suy nghĩ của Phong Nhiên, một giọng nói nữ tính lạnh lùng vang lên, dường như việc triệu hồi không mấy ảnh hưởng đến cảm xúc của cô ta:
“Tại sao bọn họ vẫn còn bất tỉnh?”
“Thưa công chúa, việc chịu ảnh hưởng bởi ma thuật bẻ cong không gian khiến một người bình thường có thể mê man bất tỉnh và buồn nôn suốt hàng giờ liền. Có lẽ phải vài tiếng đồng hồ nữa thì những người này mới tỉnh dậy.”
Giọng một người đàn ông già đáp lại. Dĩ nhiên, ông ta nói đúng, nhưng đấy chỉ là trường hợp áp dụng cho Nhật Hạ và Anh Tú. Còn Phong Nhiên, cậu đã sống một cuộc đời dài dằng dặc hơn tuổi thật của cậu rất nhiều, với tinh thần cao hơn bình thường như vậy, cậu khó có thể bị ảnh hưởng bởi tác động từ ma thuật triệu hồi từ thế giới khác.
Không những thế, mang theo những nghiệm hiểu biết phong phú về ma pháp cấp thấp, đồng thời bàn tay còn đang chạm lên trên đường vân ma thuật của trận đồ triệu hồi. Với một chút kiến thức về ma thuật, Phong Nhiên có thể “phá hoại” một trận đồ thần thánh với công dụng như triệu hồi người từ dị giới… để trở thành một ma pháp dịch chuyển ngẫu nhiên ở phạm vi gần.
Hãy hi vọng những kẻ vừa triệu hồi cả ba dễ nói chuyện và sẵn lòng giao tiếp với Phong Nhiên. Có thể cậu sẽ kể rõ mọi chuyện với bọn họ, nói rằng mình không có sức mạnh đặc biệt gì, bày tỏ thiện ý và mong muốn được sống một cuộc sống giản dị, yên bình…
“Hãy đặt khế ước một chiều lên họ, phải đảm bảo mạng sống của những kẻ này nằm trong tay của ta.” Nàng “công chúa” cất tiếng một cách bình thản, giọng điệu khiến Phong Nhiên muốn ứa gan.
Con mẹ nó? Ả điên ấy muốn biến cậu thành nô lệ để sai khiến?
Khế ước một chiều chẳng khác gì một bản hợp đồng nô lệ, khiến đối tượng phải giao toàn bộ tính mạng cho người thi triển. Đó là thứ mà Phong Nhiên cực kỳ ghét bỏ và sợ hãi, răng cậu khẽ nghiến chặt, tay bắt đầu truyền ma lực vào trong trận đồ triệu hồi, chậm rãi chỉnh sửa nó trong âm thầm.
Tốt nhất là Phong Nhiên nên giả vờ tỉnh dậy và tìm cách đánh lạc hướng…
“Nào, cô không cần phải cẩn trọng với chúng tôi như vậy đâu.”
Chợt, một tiếng nói trong veo như dòng suối mát vang lên. Là giọng của Anh Tú, dường như cô ta vừa ngồi dậy, đưa tay xoa lấy mái tóc của mình, sau đó nhẹ nhàng cất tiếng cười gượng:
“Chúng ta có thể nói chuyện trong hòa bình chứ?”
Ừ đúng rồi, đánh lạc hướng như vậy đấy… Khoan đã, bà ấy làm con mẹ gì thế? Phong Nhiên giật mình nghĩ thầm, len lén hé mắt ra quan sát tình hình. Cậu không hiểu được Anh Tú đã tỉnh giấc từ khi nào, và thái độ bình tĩnh của cô gái trẻ ấy nữa, đây đâu phải biểu hiện của một người học sinh bình thường vừa được triệu hồi đến dị giới?
Hành động tự phát của Anh Tú không chỉ khiến Phong Nhiên phải hoảng hồn, mà ngay cả những người xung quanh phải cất tiếng xôn xao. Có vài tiếng thì thầm, nhưng không ai to tiếng nói lời gì vô nghĩa cả, có lẽ bởi vì ả công chúa kia vẫn ở đây.
Từ góc nhìn này của Phong Nhiên, cậu không thể thấy được ả công chúa kia, nhưng hẳn đối phương cũng bất ngờ lắm. Giọng điệu có đôi phần ngạc nhiên:
“Ngươi đã tỉnh?”
Anh Tú nhún vai, cô nàng đứng dậy rồi vươn vai. Đôi mắt hướng về phía mà có lẽ ả công chúa đang ở đó, Anh Tú nở một nụ cười gượng, hai tay giơ lên như một kẻ phạm tội đang bị cảnh sát chĩa súng vào:
“Đúng vậy, và tôi hoàn toàn không có ác ý gì cả…”
Bầu không khí yên tĩnh, dường như ả công chúa kia đang nghĩ lấy một điều gì đó. Anh Tú khẽ đảo mắt, chứng kiến biểu cảm ấy của người bạn thân lâu năm, không khó Phong Nhiên nhận ra ý nghĩ của Anh Tú: “Đây là một chuyện rất khó xơi rồi đây”. Dẫu vậy, cậu không can thiệp vội, chỉ lặng lẽ thay đổi cấu trúc của trận đồ, dù cho trong lòng của Phong Nhiên có vô vàn câu hỏi muốn đặt ra cho Anh Tú.
Ấy là cho tới khi ả công chúa suy nghĩ xong và đáp lời. Nếu nói lúc trước đối phương chỉ khiến Phong Nhiên ứa gan, thì bây giờ cậu phải suy nghĩ đến việc làm sao để xiên một nhát vào tim của ả điên này, lời nói thản nhiên đến vô cùng:
“Đừng lo, khi tính mạng của một kẻ nằm trong bàn tay của ta, hắn có thể có ý đồ gì cơ chứ?”
“Nào nào nào, chúng ta đâu cần phải làm như vậy, đúng chứ?”
Khóe miệng Anh Tú có hơi giật nhẹ, nhưng những người lính canh đã bước tới gần cô nàng. Bàn tay của cô khẽ nắm chặt lại, bước chân có hơi lùi, hiển nhiên, Anh Tú biết được rằng bản thân cô khó có thể ngăn cản được bọn họ - những kẻ được trang bị tinh nhuệ và kinh nghiệm chiến đấu phong phú. Cô nàng lùi bước lại gần Nhật Hạ, dường như… cậu ta cũng đã thức tỉnh?
Dù cho tỉnh giấc khá sớm, nhưng đôi mắt của Nhật Hạ vẫn tràn ngập vẻ ngạc nhiên và thoáng chút bối rối. Cũng phải thôi, đây mới chính là thái độ của một người bình thường đột ngột xuất hiện ở thế giới khác, chứ không phải như cô nàng Anh Tú kia, kỳ lạ hết sức.
Phong Nhiên nghĩ thầm, chợt nghe thấy tiếng bước chân vang lên ở bên cạnh bản thân mình. Bàn tay chạm vào trận đồ khẽ ngừng lại, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Liệu có phải ai đó đã nhận ra hành động lén lút của cậu?
“Ngươi…” Giọng nói của ả công chúa vang lên, Phong Nhiên đột ngột mở mắt, ngón tay ấn mạnh vào trận đồ, hét lên về phía Anh Tú:
“Anh Tú, lùi lại vào trong vòng tròn!”
Đoạn, cậu kích hoạt trận đồ dịch chuyển mà mình đã thay đổi từ lâu. Mở mắt ra, Phong Nhiên đột ngột đứng dậy và lao thẳng về phía ả công chúa còn đang ở trong trận đồ, bàn tay của cậu nắm chặt lấy cổ của ả ta và nắm chặt. Cậu gằn giọng, cảnh cáo những kẻ xung quanh còn mang theo ý đồ lao tới:
“Lùi lại, hoặc ta sẽ giết chết ả điên này!”
Giờ đây, Phong Nhiên mới có dịp được quan sát khung cảnh mà mình được triệu hồi tới: Một căn phòng được làm từ đá, cũ kỹ và không có một ánh sáng lọt ra từ bên ngoài. Rộng rãi và chất đầy những bản sách ma thuật, cùng với các trận đồ rải rác khắp sàn nhà, có vẻ đây là nơi tụ tập trong bí mật của bọn họ?
Những người đàn ông mang theo một bộ trường bào xanh lam đang mở to mắt nhìn về phía Phong Nhiên. Tay họ nắm chặt lấy ma trượng, răng nghiến chặt:
“Ngươi… ngươi…”
Những người lính mặc giáp sắt còn đang tiếp cận Anh Tú bỗng ngừng lại, họ bối rối nhìn lấy ả công chúa - người còn đang bị Phong Nhiên bóp chặt cổ lấy. Dường như không biết nên làm gì. Phong Nhiên nhíu mày, dùng tay ra sức nắm chặt hơn. Ả công chúa cau mày, hơi thở bị ngắt quãng, chỉ kịp cất vài tiếng nhỏ, tựa như tiếng khò khè:
“Nghe theo hắn đi.”
“Công chúa…” Người đàn ông mặc trường bào xám khẽ cất tiếng định nói gì đó, nhưng rồi chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho những ma thuật sư ở bên cạnh lùi lại.
Những người khác còn muốn tấn công, lại chỉ có thể không cam lòng thu gậy lại, ánh mắt tựa như muốn ăn tươi nuốt sống Phong Nhiên.
“Tôi không nghĩ thế này là ổn…” Anh Tú đỡ lấy Nhật Hạ đứng dậy, cô đưa mắt nhìn lấy Phong Nhiên, nụ cười có chút hoang mang:
“Liệu…”
“Trước sau gì cũng chết.” Phong Nhiên cắt lời, giờ cậu mới thấy rõ được vẻ ngoài của ả công chúa: Mái tóc vàng nhạt, khuôn mặt tinh xảo, đẹp đẽ tựa như được một bậc thầy điêu khắc tỉ mẫn đúc từng nét. Mắt xanh lơ, nhưng giờ đây khẽ híp lại, lộ ra vẻ khinh thường mà nhìn lấy Phong Nhiên. Làn da có hơi tím tái vì bị bóp cổ, dẫu vậy, bờ môi đỏ thẫm của ả khẽ mấp máy như định nói gì đó, cuối cùng khẽ nở một nụ cười nhạt.
Lạnh, rất lạnh. Đó là cảm giác mà ả công chúa mang lại cho Phong Nhiên. Một cảm giác rợn tóc gáy khiến mày cậu nhíu lại. Nhưng may mắn thay, trận đồ dịch chuyển đã thành công được thi triển. Một ánh sáng lóe lên, thân ảnh của cả bốn người biến mất khỏi căn phòng.
Bọn họ đang ở giữa một khu rừng rậm rạp, những tán cây chằng chịt chất chồng lên nhau khiến cho không một tia nắng nào có thể chiếu xuống nơi này. Cỏ mọc rậm rạp che kín mặt đất. Nhưng Phong Nhiên không có tâm sức nào để quan sát cảnh vật xung quanh nữa, cậu nắm chặt tay trái, một hình nhân nho nhỏ xuất hiện.
Linh cảm bất an khiến Phong Nhiên muốn giết chết ả công chúa này, cậu giơ hình nhân lên, nhưng còn chưa kịp nói gì, một giọng điệu giễu cợt vang lên:
“Người dị giới, ngươi không biết ta là ai, đúng không?"
Phong Nhiên không đáp, hình nhân đột ngột cử động, chiếc đuốc trên tay của nó bùng cháy. Không nói không rằng, nó giơ đuốc lên trên miệng, môi hé ra tựa như những người thổi lửa thường được biểu diễn trong các rạp xiếc, và rồi…
Ngọn lửa bùng cháy dữ dội, nuốt chửng lấy thân ảnh của ả công chúa. Phong Nhiên lùi lại, tay nắm chặt lấy con rối. Anh Tú thì la lên một cách ngạc nhiên:
“Sao ông lại làm như vậy!?”
“Im đi, chạy theo tôi!”
Phong Nhiên quay người, lao thẳng về phía Nhật Hạ. Còn không đợi chàng thanh niên kịp đáp, cậu đã cõng lấy Nhật Hạ lên trên lưng. Anh Tú còn định nói gì, nhưng cô chỉ liếc nhìn về phía ngọn lửa đang bốc cháy, tặc lưỡi rồi chạy theo Phong Nhiên, lên tiếng:
“Ông phải cho tôi một lời giải thích đấy!”
“Bà có tư cách nói câu đó hả?” Sau những phản ánh bình tĩnh quá mức của Anh Tú, Phong Nhiên không nghĩ cậu cần phải giải thích điều gì cho cô bạn của mình nữa. Hơn nữa, tình huống bây giờ của bọn họ chẳng khả quan chút nào cả.
Lao nhanh qua những lùm cây, chân dẫm lên những lớp lá mục. Đôi mắt của Phong Nhiên đảo liên hồi, cố gắng né những cành cây thấp và rễ cây gồ ghề nhô lên từ mặt đất. Nặng nề, ẩm mốc chính là những từ để mô tả bầu không khí của khu rừng.
Bất chợt, một luồng gió lạnh bất thường thổi qua cả khu rừng. Nhiệt độ như giảm xuống một cách đột ngột. Từ khi nào, ả công chúa đã đứng ở trước mắt bọn họ, không hề hấn gì từ đòn tấn công của Phong Nhiên. Mái tóc vàng nhạt bồng bềnh, không chút rối bời, đôi mắt xanh lơ nhìn lấy bọn họ bằng sự khinh miệt. Ả công chúa mang theo trường bào trắng, giơ tay lên cao, giọng nói nhàn nhạt vang lên:
“Frostveil.”
Hơi nước trong không khí kết tinh thành những bông tuyết, rồi tụ lại thành một cây gậy phép trên tay cô ả. Nhưng Phong Nhiên không để cho ả hoàn tất quá trình ấy, cậu nhấc tay lên, con rối nhỏ cầm theo ngọn đuốc đột ngột bay về phía trước, cây đuốc bùng cháy. Con rối há miệng và phun ra một ngọn lửa khổng lồ về phía ả công chúa. Tiếng tí tách vang lên khi lá khô bị thiêu, việc sử dụng một đòn tấn công bằng lửa ở giữa rừng không phải là một quyết định khôn ngoan. Đáng chết thay, Phong Nhiên chỉ có duy nhất một con rối.
Đột ngột, một làn sương dày đặc tỏa ra, nhiệt độ giảm xuống đột ngột khiến ngọn lửa co lại, rồi cứ thế mà tắt ngúm. Frostveil đã hình thành trên tay của ả công chúa, với vẻ ngoài mong manh tựa như một lớp sương băng, lại lấp lánh và đẹp đẽ đến khôn cùng. Ả công chúa nắm chặt lấy cây gậy phép trên tay, chậm rãi bước về phía Phong Nhiên.
“Đó là lý do mà ta ghét phải nói chuyện với những người xuyên việt…” Ả nói, giọng lạnh như băng. Cây cối xung quanh bị một lớp băng bao phủ, nứt toác dưới áp lực lạnh giá. Nhưng lần này, Anh Tú chỉ nhìn lấy xung quanh, sau đó thở dài:
“Chúng ta có thể nói chuyện hòa bình cơ mà…”
“Có? Việc đầu tiên mà ả muốn làm với chúng ta là đặt một khế ước nô lệ, bà nghĩ đối phương muốn nói chuyện hòa bình lắm ư?”
Phong Nhiên cười lạnh, cậu nhìn ả công chúa đang tiến lại gần bằng ánh mắt mỉa mai. Nhưng chuyện đã tệ lắm rồi, hơi thở của Nhật Hạ đang yếu dần ở trên vai của cậu. Dù ả công chúa kia chẳng làm gì, nhưng chỉ sự hiện diện của ma thuật băng giá đã khiến nhiệt độ xung quanh giảm xuống đáng kể. Có thể Phong Nhiên và Anh Tú chịu được, nhưng Nhật Hạ chỉ là một người bình thường, chàng thanh niên giờ đây đã yếu lắm rồi, sinh mạng có thể vụt tắt bất cứ lúc nào, tựa như ngọn nến mong manh trong cơn bão tuyết.
Ả công chúa cũng biết được chuyện ấy:
“Các ngươi có hai lựa chọn.” Ả giơ hai ngón tay lên, giọng nói không mang theo chút cảm xúc: “Thần phục ta, hoặc chết.”
Phong Nhiên nhíu mày, cậu còn muốn phản kháng. Nhưng chợt nhận ra có cố gắng thế nào đi chăng nữa cũng vô ích. Kẻ địch quá mạnh so với bọn họ, chỉ cần một ma thuật được thi triển ra là đủ để quét sạch bọn họ.
Được thôi, giả vờ thần phục và tìm cách phá vỡ phong ấn sau vậy. Phong Nhiên cố gắng giữ một chút lạc quan trong suy nghĩ của mình, lúc này, cậu như muốn bật cười chế giễu bản thân. Có thể ư? Khế ước một chiều là một loại ma thuật có tính khóa chặt rất cao, một khi thành công, đối phương chỉ cần một ý nghĩ là đủ để giết cậu. Điều đó chẳng khác gì treo một thanh gươm trên cổ mình cả. Cậu thở dài, trả lời:
“Chúng tôi-”
Lời nói của Phong Nhiên vừa ra khỏi miệng đã bị Anh Tú giơ tay ngăn lại, cô liếc mắt nhìn về phía cậu, cười nhẹ:
“Ông chạy trước đi.”
Lần này, Phong Nhiên thực sự muốn hỏi về thân phận thực sự của Anh Tú: Rốt cuộc cô nàng này là ai? Từ khi nào mà người bạn thuở nhỏ của cậu lại có vẻ như đang cất giấu đầy rẫy những bí ẩn như vậy chứ? Phong Nhiên nghĩ thầm, cậu biết rằng đây không phải là lúc, khi mà tính mạng của Nhật Hạ đang trở nên nguy kịch. Cậu chỉ gật đầu, thuận miệng lên tiếng nhắc nhở lấy bạn thuở nhỏ:
“Nếu đánh không lại thì cứ chạy đi, tôi biết cách thoát khỏi tầm mắt của ả ta.”
Có lẽ là vậy… Phong Nhiên thở dài, đoạn quay lưng bỏ đi. Không hay biết Anh Tú chỉ đang tủm tỉm cười, cô nàng hướng mắt về phía ả công chúa, tay cởi lấy nút áo trên cùng của bộ đồng phục, thuận miệng hỏi:
“Ngài tên là gì vậy?”
“Aelrine đến từ Lismud.”
Ả công chúa đáp lại một cách không ngắn cũng không dài. Đôi mắt hờ hững quan sát tất cả mọi chuyện xảy ra, không hề có một ý định nào muốn can thiệp. Nhìn theo bóng dáng chạy trốn của Phong Nhiên, ả chống Frostveil xuống mặt đất. Trong tích tắc, một làm sương lạnh bao phủ lấy mảnh đất xung quanh. Đám cỏ cháy đen giờ đã bị đóng băng, vỡ vụn theo những bước chân của ả.
“Chỉ có can đảm thì chưa đủ đâu, cô gái trẻ ạ.”
“Tôi biết chứ.” Không hề cảm thấy cái lạnh giá đang bao phủ, Anh Tú lột bộ áo đồng phục ra và gấp gọn. Giờ đây, trên người cô khoác một bộ áo bó đơn giản, lớp áo bó sát, để lộ từng múi cơ bụng, vai, và đùi. Thân thể của Anh Tú rất cao, có lẽ phải gần một mét chín. Cô nắm chặt tay, để lộ cánh tay tuy không quá cơ bắp, lại trông săn chắc và không kém phần mềm mại, linh hoạt của phái nữ.
Aelrine đột ngột nhấc tay, Frostveil loé sáng và tạo ra những mũi băng sắc nhọn nhắm về phía của Anh Tú. Nhưng sao người thiếu nữ vẫn bình tĩnh lắm, cô thủ thế, tay nắm chặt, chân đứng tấn, khẽ hít thở sâu, đôi mắt của Anh Tú chợt loé sáng lên.
Chân cô dẫm mạnh, tiếng mặt đất vỡ vụn vang lên. Người Anh Tú lao thẳng về phía ả công chúa. Mũi băng đã dí sát cô lắm rồi, nhưng Anh Tú chỉ tung ra nắm đấm, xuyên qua những lớp băng, khiến nó tan nát thành từng mảnh nhỏ. Trước khi Aelrine kịp phản ứng, người thiếu nữ đã xuất hiện trước mặt ả.
“Cảm ơn cô nhé, vì đã đưa tôi đến nơi này.”
Nắm đấm xuyên thủng qua lớp băng cuối cùng, nhưng lại không thể tiến thêm một bước. Từ khi nào, cây gậy băng tinh xảo đã chặn lại nắm đấm của Anh Tú, lặng lẽ toả ra từng tia khí lạnh như muốn xâm nhập vào trong cơ thể của cô. Nhưng đã sớm nhận ra điều đó, cô gái trẻ nhanh chóng rút tay lại và cô xoay người, tung một cước nhanh gọn vào người của Aelrine.
“So với một người trái đất, tố chất thân thể của ngươi không tệ.” Dẫu vậy, ả công chúa trước mắt chỉ đưa cây gậy phép của mình để chặn lại đòn tấn công của Anh Tú. Điều đó khiến nàng nữ sinh thoáng nheo mày lại, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Cha đã dạy mình phải làm gì trong tình huống như thế này nhỉ?
Trong chớp mắt, Anh Tú đã có được câu trả lời: Cô nắm chặt tay, cơ thể có một sự thay đổi nhỏ. Tựa như có một tia nắng gắt đang chiếu đến từng thớ cơ trong cơ thể của Anh Tú. Bàn tay cô nóng rực tựa như cái nắng của mùa hạ, hướng thẳng về phía Aelrine.
Lần này, có vẻ như ả công chúa đã bị bất ngờ, hay nói đúng hơn là ả đã không ngờ được rằng một người từ trái đất có thể làm được điều ấy.
Cú đấm trúng thẳng vào bụng của Aelrine, Lực xung kích dữ dội kèm theo cảm giác bỏng rát không thể tin được ập đến khiến ả nhíu mày. Anh Tú thoáng mừng rỡ, quả nhiên điều đó thực sự có hiệu…
Nhưng dòng suy nghĩ của cô đã bị cắt đứt bởi cơn lạnh buốt giá ập đến. Mặt đất dưới chân Anh Tú đột ngột biến thành một mặt gương băng giá. Cô cố gắng ổn định thân thể, nhưng hơi nóng từ cơ thể cô tỏa ra giờ đây bị cái lạnh lẽo nuốt chửng. Rồi, từng cột băng sắc nhọn đột ngột trồi lên, đan vào nhau tạo thành một nhà tù hình vòm. Khống chế lại toàn bộ thân thể của cô gái trẻ.
“Ngươi có ma lực?” Aelrine cất tiếng, giọng nói giờ đây đã có thêm phần tò mò. Nhưng Anh Tú chỉ giật nhẹ khoé môi, thè lưỡi ra và trả lời:
“Nó là khí, khí công đấy…”
Tuy tỏ ra vui vẻ là vậy, nhưng từng thớ cơ trên cơ thể của Anh Tú đang chuẩn bị để bộc phát toàn bộ sức mạnh bất kỳ lúc nào. Anh Tú đảo mắt, than thầm trong lòng. Cho dù đã đến được dị giới, nhưng dường như đối thủ đầu tiên mà cô gặp có vẻ không hề dễ xơi cho lắm.
Biết sao được, phải dùng toàn bộ sức mạnh thôi.
Nghĩ thầm như vậy, Anh Tú chuẩn bị bộc phát và phá tan sự giam cầm của mình. Nhưng bàn tay của Aelrine đã chạm lên cơ thể của cô, rồi theo từng nhịp, ngón tay điểm vào các huyệt đạo trên cơ thể của Anh Tú, điều đó tức khắc khiến thân thể của cô mềm nhũn ra, không còn chút sức lực nào cả.
“Ể?” Giọng nói bối rối vang lên, lần này thì Anh Tú thực sự ngạc nhiên. Aelrine quay lưng lại, chậm rãi bước đi về hướng mà Triết Minh và Nhật Hạ đã chạy trốn lúc trước. Chỉ để lại một câu nói lạnh nhạt dành cho cô:
“Cũng may ta đã từng giao chiến với đám võ giả ở phương Đông.”
Rốt cuộc cô ta là cái quỷ gì vậy? Anh Tú than thầm trong lòng, cô cục cựa, cố gắng tìm cách để phá giải sự giam cầm của ả công chúa. Nhưng rồi nhanh chóng nhận ra các huyệt đạo trên cơ thể đã bị chặn lại, nếu không có những cột băng đang chống giữ, e rằng cô còn chẳng thể đứng vững.
“Rồi, xong đời.” Cuối cùng, Anh Tú chỉ đảo mắt, buông ra hai lời chán nản.
Chaporia
Bình Luận (0)