[Xuyên Không -Trọng Sinh] Đội Cảnh Sát Cảng Thành Có Một Nữ Pháp Y/Chapter 3: Người Bị Hại Số 2Chapter 3: Người Bị Hại Số 2
20px

Chương 3

Tới nửa đêm mà tiệm thịt vẫn còn sáng đèn đỏ tới mức rợn người, thì làm gì có chuyện tốt bụng đến mức tự dưng vứt thịt ra ngoài, huống hồ còn là một miếng to như thế.

Miếng thịt lợn đó đỏ tươi, trông như vừa mới mổ, vẫn còn rất tươi.

Không cần nghĩ nhiều, Lâm Mỹ Kỳ cũng liền đoán được — có lẽ chiếc xe tải chở thịt đi ngang qua Cửu Long Trại đã bị cướp bởi đám dân sống quanh đó, hoặc thịt trong thùng xe vì lý do gì đó mà rơi xuống đường.

Dĩ nhiên, khả năng đầu tiên có vẻ cao hơn.

Sau đó, cư dân trong và xung quanh Cửu Long Trại nhanh chóng tranh nhau lấy thịt. Hành vi này rõ ràng là không có đạo đức, mà kẻ cầm đầu vụ cướp còn vi phạm pháp luật.

Nhưng điều kỳ lạ là, đối với những người trong khu này, họ lại có kiểu tình nghĩa khác biệt hoàn toàn so với cách họ đối xử với người ngoài, giống như bà cụ hàng xóm tốt bụng tặng cho Lâm Mỹ Kỳ nửa tảng thịt lợn lớn này vậy, khiến cô vừa cảm thấy nguồn gốc của nó không rõ ràng, chẳng dám nhận, nhưng lại không thể từ chối được bởi sự nhiệt tình của bà.

“Bà ơi, hay bà cứ giữ lại mà ăn đi ạ.”

“Không sao đâu, không sao đâu! Bà có nhặt cho cháu thêm một miếng mà. Yên tâm đi, thịt này ngon lắm! Bà vừa chặt một khúc bỏ vào nồi nấu, mùi thơm đến chảy nước miếng luôn đó!”

Lâm Mỹ Kỳ đành phải nói lời cảm ơn, xách miếng thịt vào nhà.

Đêm đó, xuyên qua vách tường cách âm kém, cô có thể nghe thấy tiếng dao băm "cộp cộp" vang lên ở bên nhà hàng xóm, không cần nghĩ cũng biêt, không chỉ mỗi bà cụ là lấy được thịt.

Sáng hôm sau, Lâm Mỹ Kỳ đạp xe từ khu nhà trọ ra ngoài, vừa rời khỏi khu vực Cửu Long Trại, môi trường xung quanh bỗng trở nên sáng sủa hẳn.

Hương thơm béo ngậy của bánh trứng từ các quầy hàng lan tỏa khắp con phố, khiến cả con đường như ngập tràn trong một mùi thơm ngọt ngào, trước cửa tiệm, một hàng dài người đang xếp hàng chờ mua.

Lâm Mỹ Kỳ tiện tay mua vài chiếc bánh tart trứng, rồi lên xe đạp đi thẳng đến tổ trọng án.

“Chào buổi sáng!”

Bảo vệ dưới lầu chào cô, rõ ràng ngay từ ngày đầu tiên cô tới đây, tất cả bọn họ đều đã nhớ kỹ mặt Lâm Mỹ Kỳ cô, dù sao thì cô cũng là vị pháp y nổi tiếng từng xuất hiện trên tờ báo Minh Báo cơ mà.

Lâm Mỹ Kỳ dựng xe đạp gần tòa nhà, vừa lên lầu thì chạm mặt Lương Dực Phong.

“Chào buổi sáng, pháp y Lâm.”

Cô khẽ gật đầu.

“Chỉ ăn mấy cái bánh tart trứng thôi sao, vậy có đủ no không?”

Lâm Mỹ Kỳ cười nhẹ: “Đủ nha, hôm qua tôi cũng có tích trữ chút đồ ăn vặt ở trong phòng rồi, khi nào đói là có thể lấy ra ăn thêm.”

“Cô như vậy không ổn đâu, lượng công việc ở đội trọng án là rất lớn, luôn làm việc với cường độ cao, lâu dài dinh dưỡng của cô sẽ không theo kịp đâu. Nếu có cơ hội, để tôi trổ tài cho cô một bữa, tay nghề nấu ăn của tôi không tệ đâu!”

Nói đến đây, tai Lương Dực Phong đột nhiên đỏ lên.

Lâm Mỹ Kỳ lập tức hiểu ý của anh, tên nhãi này chẳng lẽ còn định đến tận nhà cô nấu ăn cho cô à?

“Được rồi, mai tôi sẽ mua đồ ăn đàng hoàng.”

Tối qua Lâm Mỹ Kỳ bị mất ngủ, trong đầu cứ mãi vướng mắc một chuyện, bí ẩn của ba ly nước trái cây kia rốt cuộc là gì? Đây có thật sự là một vụ giết người ngẫu nhiên hay không?

Trước khi ngủ, cô bỗng lóe lên một suy đoán, hôm nay nhất định phải kiểm chứng.

Vào đến văn phòng đội trọng án, mọi người đã về vị trí của mình, Charlie Phùng và vài cảnh sát không có mặt, có lẽ họ lại ra ngoài điều tra rồi.

Đúng vậy, ngoài cha nuôi của Lương Miên Kỳ và ông chủ tiệm chè, các học viên còn lại trong lớp học vẽ, còn cả nữ họa sĩ – đồng thời là chủ phòng vẽ, cũng không thể loại trừ khỏi diện tình nghi.

Việc hạ độc, dĩ nhiên, thường dễ thực hiện nhất bởi những người ở gần nạn nhân nhất.

Rất nhanh chóng, kết quả xét nghiệm chất độc có phát hiện mới, Lâm Mỹ Kỳ ngồi bên máy kiểm tra chất độc, cẩn thận sắp xếp lại kết quả.

Charlie Phùng vẫn chưa quay về, không rõ anh đang ở đâu, cô chỉ có thể chờ.

Nhưng lần này, phát hiện mới đã đủ để xác định cách thức chất độc được bỏ vào ly nước trái cây kia, đây không phải một vụ giết người ngẫu nhiên.

"Reng reng reng!"

Tiếng chuông điện thoại bất chợt reo lên, Lương Dực Phong bắt máy, đáp ngắn gọn: “Được, bọn tôi đến hiện trường ngay.”

Anh quay sang nhìn A Hào và Hà Uyển Nghi, vẫy tay ra hiệu: “Đi! Đến phòng vẽ kiểm tra lại!”

Nhưng đầu dây bên kia, Charlie Phùng lại gầm lên: “Không phải phòng vẽ! Lại có thêm một học viên khác bị sát hại! Hiện trường là ở nhà của nữ chủ nhân phòng vẽ! Đúng rồi, gọi cả pháp y Lâm đi cùng!”

Tim Lâm Mỹ Kỳ thắt lại, lại thêm một nạn nhân? Sóng gió chưa qua, nguy hiểm đã ập đến lần nữa.

Toàn bộ đội trọng án lập tức trở nên căng thẳng.

“Chuyện gì thế này? Phòng vẽ đều đã bị phong tỏa rồi, sao bọn họ còn học tiếp được vậy?”

“Tám chín phần là do mấy cô cậu học viên đó cảm thấy tiền đều đóng mà không học tiếp thì lãng phí, cho nên chuyển qua nhà của nữ chủ nhân phòng vẽ học tiếp, ai biết lại xảy ra chuyện.”

“Thôi được rồi, mau xuất phát, sếp chắc đã có mặt ở đó rồi.”

Lương Dực Phong lái xe, cố tình để trống ghế phụ, Hà Uyển Nghi định bước lên nhưng bị ánh mắt của anh chặn lại.

Cô lẩm bẩm đầy bất mãn: “Hừ, trọng sắc khinh bạn!”

Lâm Mỹ Kỳ nhìn quanh, thấy ghế sau đã kín chỗ, chỉ còn cách lên ghế phụ, cài chặt dây an toàn.

Nhà của nữ chủ nhân phòng vẽ nằm trong khu Cảng Lệ, nơi chỉ những người giàu có ở Hương Cảng mới đủ khả năng sinh sống, vừa tiến vào bên trong khu nhà, cảnh sắc nơi đây đã khiến mọi người không khỏi trầm trồ, cây cối xanh mướt, đường sá sạch sẽ, trước mỗi căn nhà đều có đài phun nước trang trí.

Vài cảnh sát đứng dưới tòa nhà, không nhịn được mà cảm thán:

“Chà, mở phòng vẽ kiếm được nhiều tiền ghê ha!”

“Làm nghệ thuật mà, không có chút tiền sao theo nổi? Học viên giàu thì thầy cô cũng giàu thôi.”

Mọi người nhanh chóng bước lên cầu thang đi vào trong.

Vào đến nhà của nữ chủ nhân phòng vẽ, đúng như dự đoán, từ sau vụ án trước, phòng khách lớn trong nhà đã bị cải tạo thành một phòng vẽ tạm thời. Hai, ba chục giá vẽ dựng thẳng hàng, nhìn qua đúng là giống một lớp học thực thụ.

Giữa sàn nhà, một cô gái nằm bất động.

Cô gái trẻ mặc một chiếc váy hoa nhí, bên cạnh là một ly trà sữa bị đổ, nhưng lần này, địa điểm xảy ra án mạng cách khá xa phòng vẽ, chắc chắn trà sữa không phải mua từ cùng một tiệm chè như trước.

Như vậy, ông chủ tiệm chè có thể được loại bỏ khỏi diện tình nghi.

Lâm Mỹ Kỳ đeo găng tay, cầm ly trà sữa lên xem xét, đúng như dự đoán, tên tiệm in trên ly khác với tiệm lần trước.

Cô tách nhẹ mí mắt, kiểm tra khoang miệng, lấy mẫu xét nghiệm, giống như nạn nhân trước, Lương Miên Kỳ, cô gái này cũng tử vong do trúng độc, chỉ khác là trên da xuất hiện nhiều đốm xuất huyết hơn, có lẽ do đã uống phải lượng độc lớn hơn.

Lâm Mỹ Kỳ cẩn thận thu thập trà sữa đổ dưới đất vào túi vật chứng, đồng thời, cô không quên một chi tiết quan trọng—ống hút bị rơi cạnh đó.

Ở vụ án trước, ống hút của nạn nhân bị lăn ra khá xa. May mắn là Lâm Mỹ Kỳ vẫn kịp phát hiện nó nằm dưới một bức tranh rơi trên sàn và nhặt lại.

Lần này, hiện trường không hỗn loạn như lần trước, có thể giữ lại nhiều bằng chứng hơn.

Charlie Phùng đứng ở một góc phòng khách, chăm chú quan sát mọi ngóc ngách.

Hai học viên bị sát hại liên tiếp khi đang vẽ tranh, rõ ràng hung thủ có liên quan đến phòng vẽ này, là học viên hay giáo viên?

Những học viên còn lại sợ hãi đứng nép vào góc phòng, các cô gái ôm chặt lấy nhau.

Ban đầu, họ nghĩ vụ án trước là do cha nuôi của Lương Miên Kỳ gây ra, không ý thức được nguy hiểm xung quanh, khi nhận được thông báo từ giáo viên về việc đổi địa điểm học, họ lại tiếp tục đến lớp.

Không ngờ, bi kịch lại xảy ra lần nữa.

Họ vô cùng hoảng sợ—nếu ly trà sữa đó rơi vào tay mình, có lẽ người chết đã là họ.

“Là chủ của phòng vẽ, đồng thời cũng là giáo viên, cô không có gì muốn nói hay sao?”

Charlie Phùng nhìn nữ chủ nhân của phòng vẽ — Hà Chỉ Đình, cô năm nay 33 tuổi, nhưng nhờ chăm sóc bản thân tốt, lại thường xuyên làm nghệ thuật, nên trông vẫn rất trẻ trung, dịu dàng.

Nhìn cô chẳng khác nào một thiếu nữ, hoàn toàn không giống một người phụ nữ đã kết hôn.

“A sir, anh không thể vu oan cho người vô tội! Xảy ra chuyện như này, phòng vẽ của tôi sẽ chịu ảnh hưởng đầu tiên! Sự nghiệp tôi gây dựng bao năm bỗng chốc tan thành mây khói, tôi còn chưa kịp trách hung thủ, sao anh có thể nghi ngờ tôi?”

“Chỉ là hỏi thăm theo thủ tục, cô kích động cái gì?”

A Hào đứng bên cạnh chen vào: “Hơn nữa, chẳng phải đã dặn cô tạm thời ngừng dạy học sao? Cuộc điều tra còn chưa kết thúc, sao cô vẫn đưa học viên về nhà dạy học?”

“Tôi… tôi chỉ muốn tiếp tục dạy vẽ, kiếm chút tiền nuôi sống bản thân thôi. Nhưng bây giờ giết người còn giết tới tận nhà tôi, anh nói xem đáng sợ biết mấy!”

“Cô là giáo viên, tiếp xúc với học viên nhiều nhất, gần nhất có ai có hành vi gì kỳ lạ không, có chú ý tới hay không?”

Hà Chỉ Đình nghĩ một lúc, rồi lắc đầu: “Thật sự không có, tôi chưa từng để ý tới mấy chuyện đó. Học viên có xích mích gì với nhau hay không, tôi cũng không rõ. Nói thật, tôi không phải kiểu giáo viên hay xen vào chuyện riêng của học viên.”

Đúng lúc này, Lâm Mỹ Kỳ bước tới, đưa báo cáo xét nghiệm mới cho Charlie Phùng và trình bày phát hiện của mình:

“Nước trái cây của nạn nhân trước không có độc, mà độc được bỏ vào thông qua ống hút. Ống hút này không phải của ly nước đó, có thể khẳng định đã bị ai đó cố tình tráo đổi.”

“Cái gì?”

Charlie Phùng sửng sốt, nhận báo cáo và đọc kỹ những điểm quan trọng.

“Mặt trong ống hút chứa một lượng lớn chất độc, thậm chí phần đầu ống hút còn sót lại một chút dư lượng. Điều này giải thích tại sao trong ba ly nước chỉ có một ly bị hạ độc—mục tiêu chính là Lương Miên Kỳ.” Lâm Mỹ Kỳ nói.

Nếu thủ đoạn là bỏ độc vào ống hút, nghi phạm hàng đầu phải là người đã đi mua nước trái cây giúp Lương Miên Kỳ.

Đồng thời, tất cả học viên và giáo viên trong phòng vẽ đều trở thành đối tượng tình nghi.

Trong quá trình vẽ tranh, mọi người đều có thể tự do di chuyển, nên việc tráo đổi ống hút chỉ là chuyện trong tầm tay nếu hung thủ đi ngang qua chỗ Lương Miên Kỳ.

Charlie Phùng gật đầu, thầm khâm phục sự nhạy bén của pháp y Lâm.

Tuy nhiên, nguồn gốc chất độc trong vụ án thứ hai vẫn cần được kiểm tra để xác nhận xem có cùng thủ đoạn không, tạm thời, họ chỉ có thể tiếp tục điều tra vụ án của Lương Miên Kỳ.

Anh và các cảnh sát chia nhau thẩm vấn học viên.

“Ai mà đi để ý xem ống hút của Lương Miên Kỳ có khớp hay không? Tôi nghĩ ngay cả cô ấy cũng không nhận ra.”

“Tôi không làm chuyện đó! Đúng là tôi đã đi lấy nước trái cây giúp cô ấy, nhưng tôi không thể nào tự dưng đổi ống hút được, nếu làm vậy, chẳng phải sẽ để lại bằng chứng rất rõ ràng hay sao, phải không nào?”

“Trong lúc vẽ tranh, chúng tôi thường xuyên đi lại, đặc biệt là khi thiếu màu, nhất là màu trắng, chúng tôi hay mượn của nhau. Thêm vào đó, khi vẽ tượng thạch cao, đôi khi phải thay đổi vị trí để quan sát góc độ, đo đạc tỉ lệ, nên rời khỏi chỗ ngồi là chuyện bình thường. Nói thật, tôi không có chú ý tới là ai đã động vào đồ của Lương Miên Kỳ, vì có quá nhiều người qua lại.”

Thẩm vấn kết thúc, cảnh sát rời khỏi hiện trường, chỉ để lại một nhóm nhỏ thu thập chứng cứ và chụp ảnh.

Trên đường về, không ai nói một lời.

Theo những gì đã hỏi được, hai nạn nhân ngoài việc cùng học trong phòng vẽ, không có bất kỳ mối quan hệ cá nhân nào khác, cũng không có bạn thân trong lớp.

Liệu họ có quen biết nhau ở bên ngoài hay không, thì vẫn còn cần phải điều tra thêm.

Nhưng hai vụ án liên tiếp xảy ra trong khoảng thời gian ngắn, liệu phòng vẽ này có còn xảy ra vụ án thứ ba nữa không?

Dù Hà Chỉ Đình lần này rút được kinh nghiệm, không tổ chức học vẽ nữa, nhưng nếu hung thủ đã nhắm đến các học viên, thì những người còn lại vẫn sẽ gặp nguy hiểm.

“Đều là những cô gái trẻ tuổi đôi mươi, thật đáng tiếc.” Charlie Phùng siết chặt nắm đấm.

Hết chương 3.

Chuyển ngữ: ThiAn0416

Cảm ơn các bạn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...