[Xuyên Không -Trọng Sinh] Đội Cảnh Sát Cảng Thành Có Một Nữ Pháp Y/Chapter 5: Là Người Đó......?!Chapter 5: Là Người Đó......?!
20px

Chương 5:

Đèn gần đó không sáng, mượn bóng đêm lờ mờ, Lâm Mỹ Kỳ nhận ra đây là con gái nhà hàng xóm.

"Chị không phải mẹ của em đâu nha~" Cô ôm bé con, chờ mẹ bé quay lại.

Nửa tiếng sau, cô bé dang tay ôm lấy cổ mẹ mình.

"Về nhà nào, mau nói cảm ơn chị Tiểu Lâm đi!"

"Chị Tiểu Lâm byebye~"

Lâm Mỹ Kỳ lên lầu về phòng, bật đèn, ánh sáng vàng ấm áp lan tỏa, bao trùm lấy cô.

Rửa mặt xong, cô chui vào trong chăn.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô bé nhà hàng xóm đã đeo cặp sách hoạt hình trên lưng, chiếc ba lô có hình con ếch xanh với đôi mắt to tròn ngộ nghĩnh.

Cô bé đứng ở trước cửa chờ mẹ đi ra, nhưng vừa thấy Lâm Mỹ Kỳ, cô bé liền không nhịn được rón rén lại gần bên chân cô, còn vươn tay ôm lấy chân cô.

Mẹ cô bé bước ra, bật cười nói:

"Con bé có vẻ thích em lắm đấy!"

"Mọi người đều nói chị Tiểu Lâm dữ lắm, nhưng đâu có đâu! Chị Tiểu Lâm giống y như một búp bê lớn vậy, con thích búp bê lớn như thế này!"

Cô bé vươn tay muốn ôm, Lâm Mỹ Kỳ bèn nhấc bổng cô bé lên, để mặc cô bé thơm nhẹ vào má mình.

"Được rồi, mau đi học thôi nào."

"Chị Tiểu Lâm, tạm biệt!"

Trẻ con thật ngây thơ và đáng yêu biết bao.

Lâm Mỹ Kỳ khẽ mỉm cười, vẫy tay chào tạm biệt, cô cũng phải đi làm rồi, đạp xe đi làm vừa hay có thể coi như tập thể dục buổi sáng.

Nhớ đến lời của Lương Dực Phong hôm qua, trên đường đi làm cô ghé vào một quán Cha chaan teng, gọi một tô mì sa tế nóng hổi ăn lót dạ, rồi mới đến tổ trọng án.

Chuyện dạy học mà Charlie Phùng nhắc đến hôm qua giờ đã được đưa xuống.

"Đây là tài liệu mà cô cần chuẩn bị để trình báo lại lên trên, còn một phần giáo án nữa, trường cảnh sát đang chờ, trong hai ngày tới cô cần viết cho xong rồi đưa lại cho tôi, sau khi được phê duyệt, cô có thể tới lớp giảng dạy.”

Lâm Mỹ Kỳ chống cằm: "Sẽ không sắp xếp quá nhiều tiết học đó chứ? Còn tiền dạy học thì tính thế nào?”

"Yên tâm đi, tôi đều đã hỏi hết rồi, tiền lương không thấp đâu, tính theo thời gian và tinh lực của cô, chắc chắn có lời.”

Dù ngoài miệng kêu ca một chút, nhưng thật ra trong lòng cô cũng khá vui vẻ nhận việc.

Không ai chê tiền cả.

Lâm Mỹ Kỳ khóa mình trong phòng pháp y, cắn đầu bút suy nghĩ xem nên viết giáo án thế nào.

Hai ngày trôi qua, vụ án giết người trong phòng vẽ vẫn chưa có thêm tiến triển gì mới. Dấu vân tay tìm được ở hiện trường đều thuộc về những người trong phòng vẽ, hai ly đồ uống cũng không có bất kỳ dấu vết nào ngoài của nạn nhân và người mua hộ, manh mối lại bị chặt đứt.

Dù vậy, công việc vẫn phải tiếp tục.

Tổ trọng án nhận được nhiệm vụ điều động, ra ngoài phối hợp, bởi vì có nhiều người được điều đi, trong nhất thời khiến nhân lực trong tổ càng thêm thiếu hụt.

Chỉ còn bạn trai của nạn nhân đầu tiên, Hồng Trạch Vũ, là vẫn bị giám sát 24/24. Nhưng sau mấy ngày theo dõi, anh ta không hề có bất cứ hành động khả nghi nào, có vẻ tạm thời có thể loại bỏ khỏi diện tình nghi.

Hôm nay, Hà Uyển Nghi đến tìm Lâm Mỹ Kỳ.

"Pháp y Lâm, bài giảng đã chuẩn bị xong chưa? Nghe nói tối nay chị sẽ đi dạy?”

"Ừ, có hơi lo lắng một chút, trước kia toàn giao tiếp với xác chết, giờ thì hay rồi, có biết bao nhiêu người sống muốn tới nghe tôi giảng bài, có chút không thói quen.”

"Ấy, vậy tôi không phải người sống à?”

“Nói giỡn thôi mà.”

Hà Uyển Nghi bỗng dừng lại, chăm chú nhìn Lâm Mỹ Kỳ một lúc lâu.

"Nói thật nhé, chị khác hoàn toàn với những lời đồn đoán bên ngoài, không lẽ 'Diêm Nhất Đao' thật đã bị đánh tráo? Nhưng chắc không phải đâu, trình độ chuyên môn của chị mạnh như vậy mà, tốc độ đưa ra báo cáo còn nhanh hơn mấy người trước kia, chỉ là ngoại hình này của chị, thật đúng là khó có thể nghĩ tới……..”

Lâm Mỹ Kỳ chỉ cười nhẹ.

Hà Uyển Nghi nói, làm ra vẻ mặt say sưa như đang nghe giảng: "Ước gì lúc chị giảng dạy, tôi cũng có thể ngồi xuống phía dưới học ké. Thật ra hồi nhỏ tôi cũng có ước muốn làm một pháp y, nhưng đến lúc học môn này, nhìn thấy đủ thứ nội tạng ngâm trong formalin, tôi chịu không nổi, suýt nôn ra lớp, thế là bỏ học phần đó luôn. Khi ấy ai cũng tranh nhau đăng ký học lớp pháp y, tôi vất vả lắm mới giành được 1 suất, vậy mà lại phải từ bỏ, giờ nghĩ lại tiếc thật. Như vậy đi, không thể nghe giảng, nhưng tôi có thể lái xe đưa chị tới học viện cảnh sát, thế nào?”

Lâm Mỹ Kỳ gật đầu: "Được thôi!"

Một ngày bận rộn trôi qua, mắt cô có chút mỏi mệt, nhất là phải tập trung vào máy móc suốt thời gian dài khiến thị lực giảm sút, hai mắt có chút hơi mờ.

Làm pháp y thì phải có đôi mắt tinh tường, mắt của “chủ nhân cũ của cơ thể này” vốn đã rất tốt, cô không thể để bị cận thị được.

Lâm Mỹ Kỳ cố gắng xoa mắt, làm vài động tác massage thư giãn, thấy Hà Uyển Nghi lại bước vào, liền túm áo khoác khoác lên người.

"Đến giờ rồi, để tôi chở chị đi."

Hà Uyển Nghi lái xe đưa Lâm Mỹ Kỳ đến trường cảnh sát, khi vào lớp, cô nhận ra đây là một giảng đường bậc thang rất lớn, xem ra số lượng học viên đăng ký không hề ít nên trường học mới sắp xếp cho cô giảng dạy tại chỗ đây.

"Hồi nhỏ ai cũng tò mò, nên ai cũng thích học pháp y, sau này, học sinh của cô trải rộng khắp thiên hạ, không chỉ có pháp y, mà còn có cả cảnh sát nữa.”

Lâm Mỹ Kỳ nhìn lên bục giảng, có chút thấp thỏm hồi hộp, hít sâu một hơi, tuy nhiên cô không dám để lộ ra sự bối rối của mình, dù sao nếu là chủ nhân cũ của cơ thể này, thì cô ấy hẳn là sẽ rất bình tĩnh trong trường hợp này.

Buổi học sắp bắt đầu, Hà Uyển Nghi có việc nên quay về trước.

Lâm Mỹ Kỳ bước lên bục giảng, đặt giáo án đã chuẩn bị sẵn sang một bên, chờ đợi mãi cho tới khi chuông báo vào học vang lên, cô kinh ngạc phát hiện cả giảng đường rộng lớn chỉ có lác đác vài người tới học, trống vắng vô cùng.

Tảng đá lo lắng vì phải đối mặt với hàng trăm con người trong lòng cô cũng theo đó mà rơi xuống.

Nhưng đồng thời, cô lại thầm thắc mắc trong lòng, chỉ có chưa đến mười người tới học như vậy, mà vẫn bố trí một phòng học lớn như vậy cho cô sao?

Trường không thấy khó xử chứ cô thì bắt đầu thấy ngại rồi đây.

Thôi kệ, tới đâu hay tới đó, Lâm Mỹ Kỳ bắt đầu bài giảng cho sáu, bảy học viên có mặt, trước mắt đây là môn tự chọn dành cho các học viên không chuyên ngành pháp y, cô giảng từ lý thuyết cơ bản trước, sau này nếu có cơ hội sẽ tiếp tục dạy về bệnh lý học, giải phẫu học, bằng chứng pháp y…

Dù số người học ít ỏi, nhưng học viên vẫn rất chăm chú lắng nghe, còn ghi chép cẩn thận.

Trong số đó, có vài cô gái khá xinh xắn khiến Lâm Mỹ Kỳ chú ý, xem ra đây đúng là một môn học có sức hút! Dù pháp y thường xuyên phải tiếp xúc với xác chết, nhưng những người thực sự đam mê sẽ không hề e ngại.

Buổi học kết thúc, Lâm Mỹ Kỳ thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.

Đột nhiên, có một cô gái buộc tóc đuôi ngựa từ dưới lớp đứng dậy, nhanh chóng chạy đến trước mặt cô, đưa ra một quyển sổ: "Cô Lâm, cô có thể ký tên cho em không? Em đã ngưỡng mộ cô từ rất lâu rồi! Mọi người đều nói cô là một trong số ít những nữ pháp y hiếm hoi, nhưng em nghĩ đó chỉ là sự khởi đầu, sẽ ngày càng có nhiều phụ nữ theo đuổi công việc mà họ yêu thích, em cũng muốn trở thành một pháp y giỏi như cô!"

Lâm Mỹ Kỳ cảm thấy rất vui, lấy bút ra ký tên lên cuốn sổ của cô gái trẻ, nhưng vừa ký được hai chữ, một tấm ảnh từ trong sổ bất ngờ rơi ra.

"A, xin lỗi cô! Đây là ảnh em chụp cùng mấy chị em thân thiết, em quên chưa cất đi."

Nữ sinh vội vàng nhặt lại bức ảnh, nhưng Lâm Mỹ Kỳ đã kịp nhìn thấy, cô cảm thán: "Ồ, thật tuyệt! Có đến tận năm người bạn thân cơ à."

"Là sáu người ạ."

Cô gái chỉ vào góc ảnh, đó là cái bóng của bức tường, ánh sáng khá yếu, ở chỗ đó thế nhưng vẫn còn một cô gái trẻ đang đứng, cô gái trẻ với nước da ngăm đen, trông khá giống người Châu Phi.

Nếu không phải được cô gái trẻ chỉ ra, thì chắc chắn Lâm Mỹ Kỳ sẽ không phát hiện ra cô gái này.

“Cái này cũng không thể trách cô, ai nhìn vào tấm ảnh này cũng sẽ chỉ nghĩ là có sáu người tính cả em ở trong đó, trong vô thức bỏ qua cô bạn da đen kia đi, nước da của bạn ấy gần như hoà vào trong bóng tối vậy.”

Lâm Mỹ Kỳ rất kinh ngạc, trong đầu cô lại chợt loé lên hình ảnh về bức ảnh chụp trong phòng vẽ.

Cô nhớ đã từng thấy nó trong đống tang vật, trong túi xách của nạn nhân đầu tiên có một bức ảnh chụp nhóm học viên tốt nghiệp khóa học trước, nhưng vì Lương Miên Kỳ tham gia tiếp khóa học lần hai nên bức ảnh đó vẫn được cô ấy giữ lại trong túi.

Liệu trong bức ảnh đó có ai bị cô vô tình bỏ qua hay không?

Nghĩ như vậy, cô cảm kích nhìn nữ sinh trước mặt: "Cảm ơn em, em đã cho cô một gợi ý rất quan trọng!"

Lâm Mỹ Kỳ trả lại cuốn sổ đã ký tên, vội vã đón một chiếc taxi quay về tổ trọng án.

Nhìn từ bên ngoài, cả tòa nhà gần như chìm trong bóng tối, nhưng sau khi bước vào trong, lại phát hiện vẫn còn có một ngọn đèn nhỏ hắt sáng, là Charlie Phùng còn chưa có rời đi.

Nghe thấy tiếng bước chân phía sau, anh quay đầu lại phát hiện là Lâm Mỹ Kỳ: "Sao cô quay lại đây? Dạy học xong rồi không về nhà à?”

“Chợt nghĩ đến một chuyện quan trọng cần phải kiểm chứng, không thì đêm nay không ngủ được, mà sao Sếp cũng chưa về thế?”

“Nhà tôi ở gần đây, về nhà cũng chỉ nghĩ về vụ án, còn không bằng ở lại đây luôn.”

"Gần lắm sao?"

"Từ nhà tới đây chỉ mất có 5 phút đi bộ, khi không có việc gì cũng thường hay nhốt mình trong văn phòng.”

“Sếp ăn cơm chưa”’ Lâm Mỹ Kỳ hỏi.

"Ăn rồi."

Lâm Mỹ Kỳ thở phào nhẹ nhõm, may quá! Cô thì vẫn chưa kịp ăn gì, vì bận thêm chút nội dung vào giáo án mà cô quên luôn thời gian ăn tối, sau đó lại giảng bài một tiếng đồng hồ, khát khô cả cổ, sau khi tan học, cô tới quán bên cạnh mua một ly trà sữa và một phần cá viên cà ri.

Nếu Charlie Phùng cũng chưa ăn, cô lại phải chia sẻ với anh, mà như thế thì chẳng đủ no.

Gần đây do công việc bận rộn, khẩu phần ăn của cô có vẻ tăng lên, vừa ngửi thấy mùi thơm là lại không kiềm được cơn đói.

Lâm Mỹ Kỳ mở hộp đựng cá viên cà ri, cắn một miếng, hương vị đậm đà của cá hòa quyện cùng mùi cà ri lan tỏa trong khoang miệng, khiến cô không thể dừng lại., cô ăn hết viên này đến viên khác, đồng thời lấy tấm ảnh chụp ra, tập trung quan sát thật kỹ.

Bức ảnh chụp vào năm ngoái, cả hai nạn nhân đều có mặt, xem ra lớp học này dạy khá tốt, vì sau khi tốt nghiệp, họ vẫn tiếp tục đăng ký học thêm khóa thứ hai.

Còn về người trong bóng tối?

Cô nhớ mình đã kiểm tra kỹ tất cả những người có mặt trong bức ảnh, nhưng cứ có cảm giác đã bỏ lỡ điều gì đó quan trọng.

Cuối cùng, một gương mặt lọt vào tầm mắt cô, Lâm Mỹ Kỳ đẩy bức ảnh đến trước mặt Charlie Phùng, chỉ vào một người đàn ông trong đó:

"Người này, Sếp có ấn tượng gì không?”

Charlie Phùng lập tức nhớ lại hiện trường vụ án của cả hai nạn nhân, khi ấy, anh chủ yếu chú ý đến những học viên hoảng sợ và bà chủ phòng vẽ xinh đẹp, hướng điều tra cũng vẫn luôn xoay quanh những người đó.

Nhưng trong bức ảnh này, một người đàn ông có vẻ ngoài bình thường đến mức dễ bị lãng quên lại đang đứng ở vị trí không quá nổi bật, nhưng cũng không hề chìm hẳn vào phông nền.

Quan trọng hơn cả, thân phận của người này còn khá đặc biệt, rồi lại khá bình thường tới mức chẳng ai để ý tới.

Giống như cô gái da đen bị bóng tối nuốt chửng trong bức ảnh trước đó — người đàn ông này cũng vậy.

"Không ngờ… lại là người đó…"

Hết chương 5.

Chuyển ngữ: ThiAn0416

Cảm ơn các bạn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...