Mọi người đã bao giờ trải qua cảm giác thức dậy và thấy mình đang ở giữa chiến trường chưa?

Chắc chắn là éo rồi, bởi vì đó là một trải nghiệm kinh hoàng mà méo ai muốn trải qua. Hãy tưởng tượng bạn đang nằm dài trên ghế sofa, xem TV và ngủ thiếp đi. Khi mở mắt ra, bạn không còn ở trong một ngôi nhà ấm cúng nữa, mà là giữa một chiến trường hoang vắng, nơi những siêu nhân đang lao vào một trận chiến khốc liệt. Với họ, đây có thể là cuộc sống thường nhật, nhưng với một người bình thường như bạn, người chỉ mong muốn một cuộc sống bình yên, thì đó là một cơn ác mộng thực sự.

Lúc này, chắc chắn khuôn mặt bạn sẽ cứng đờ, như thể giáo viên vừa gọi bạn lên bảng kiểm tra vấn đáp mà quên mang theo sách vở và não.

"Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?”

Anh chàng với mái tóc đen bù xù, đôi mắt to tròn, đen láy và gương mặt sắc nét như tượng tạc, lúc này lại mang một biểu cảm khó tả. Dáng người cao ráo, khoảng 1m8, vai rộng, nhưng tư thế hiện tại của cậu lại có phần lúng túng và buồn cười.

Một chiến trường trải dài trước mắt cậu, nồng nặc mùi lửa, đất cháy xém, và một nguồn năng lượng không rõ. Cây cối đổ rạp, bầu không khí đặc quánh và nặng nề. Mây xám trôi ngang bầu trời, những mảnh đất đá lớn nhỏ lơ lửng kỳ lạ.

Ngay lúc đó, có vài người chạy ngang qua. Cậu vội vàng nắm lấy tay một người. Người kia giật mình quay lại, nhìn thấy khuôn mặt méo mó của anh, kinh hãi hỏi:

"Sao... sao thế người anh em? Bình tĩnh nào... Tôi không phải gay, xin anh tha thứ cho tôi được không?”

Câu nói này khiến anh sững người vài giây, rồi gân xanh nổi lên trên trán. Tuy nhiên, anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và hỏi lại người kia một cách chắc nịch:

“Có chuyện gì xảy ra ở đây vậy?”

Giọng cậu không nhanh cũng không chậm, nhưng sự bối rối và khó hiểu trong giọng nói khiến người trước mặt phải dừng lại suy nghĩ một lúc.

Người trước mặt suy nghĩ một lát, nhìn cậu, ánh mắt liên tục đảo quanh, xác định xung quanh không có ai, rồi cúi xuống, ghé vào tai anh, thì thầm:

"Cái gì cậu không biết à? Chúng là khủng bố! Chúng đã tấn công làng chúng tôi đêm qua, giết sạch không thương tiếc! Hoàng tử và đội cận vệ đã cố gắng tự vệ, nhưng... nhưng họ sắp thua rồi! Hoàng tử ngài ấy vừa ra lệnh cho dân làng chạy trốn, mọi người phải rời khỏi đây ngay lập tức!"

Nói xong, hắn vội vã bỏ đi, hòa vào dòng người hoảng loạn đang di tản. Cậu đứng đó, sững sờ, câụ cố gắng sắp xếp lại những thông tin vừa nhận được. "Hoàng tử", "Khủng bố", và "Ngôi làng bị tấn công". Tất cả những từ này đều xa lạ và chẳng có ý nghĩa gì với một người vừa mới ngủ gật trước màn hình TV. Anh đưa tay lên xoa mặt; cảm giác thật mát lạnh. Mùi khói, tiếng rên rỉ hòa lẫn với tiếng la hét, và đống đổ nát xung quanh bắt đầu xuất hiện trong đầu cậu, đây không phải là một giấc mơ giấc mơ.

Cậu đứng đó hồi lâu, như thể tâm trí anh bị kẹt giữa hai thế giới. Một bên là Wi-Fi, trà sữa và deadline, bên kia là tiếng súng, tiếng la hét và máu me... bình thường. Không hiểu sao, giữa cảnh hỗn loạn ấy, điều đầu tiên hiện lên trong đầu cậu lại là:

"Mình còn chưa ăn tối..."

Nhưng cơn đói chỉ kéo dài vài giây. Ngay sau đó, mặt đất rung chuyển với một tiếng nổ lớn. Cậu loạng choạng, suýt ngã xuống một cái mương nhỏ nơi đất đã bị đào lên. Nhìn lên, cậu thấy những tia sáng lóe lên ở đường chân trời, rõ ràng đó là tâm điểm của trận chiến.

Sự tò mò, thứ cảm giác tội lỗi mà bất kỳ nhân vật chính nào cũng có, bắt đầu len lỏi vào lồng ngực cậu.

"Vì mình đã lang thang ở đây... ít nhất mình cũng nên biết chuyện gì đang xảy ra chứ nhỉ."

Và vì vậy, thay vì chạy theo đám đông, anh đã làm ngược lại cậu tiến thẳng về phía vụ nổ.

Một lát sau.

Chúng ta có thể nhìn thấy cậu đang khom người xuống thấp nhất có thể, bò dọc theo những bức tường đổ nát, qua những vết máu và những khẩu pháo vẫn còn đang bốc khói. Không ai để ý đến cậu; mọi người đều quá bận rộn chìm đắm trong nỗi tuyệt vọng của riêng mình

Cuối cùng sau vài phút, cậu tìm thấy thứ trông giống như đống đổ nát của một nhà kho lớn, giờ chỉ còn là những cột trụ đổ nát và những bức tường cháy đen. Nhưng từ đây, cậu có thể nhìn xuống thung lũng phía trước, nơi ánh sáng của các tia lửa nhấp nháy cuồng nhiệt.

Và khi nhìn từ xa, cậu thấy chúng.

Một nhóm người, không mặc quân phục, không mang cờ hiệu, nhưng ánh mắt sắc lạnh cùng vẻ mặt đầy đe dọa của họ khiến cậu chắc chắn: Cái lũ này éo phải là phe "Chính nghĩa" gì. Chúng xếp thành hàng, đứng giữa vòng tròn lửa, mỗi người sử dụng một loại vũ khí khác nhau: Một kẻ vung thanh kiếm bốc lửa tựa nham thạch đang cuộn trào, trong khi kẻ khác rút ra cây giáo phát ra âm thanh chói tai, giống như tiếng nhiễu sóng radio gây khó chịu.

“Chắc đây là…lũ khủng bố mà người kia nói…”

Đứng đối diện chúng là một nhóm khác, khoác trên mình bộ giáp bạc sáng lấp lánh, dù đã nhuốm máu và phủ bụi mờ. Dẫu vậy, họ vẫn duy trì đội hình kiên định. Dẫn đầu là một người đàn ông cao lớn, mái tóc đen dài tựa dòng suối đêm, đôi mắt xanh sắc lạnh như băng. Trong tay hắn là một thanh kiếm gãy, nhưng khí chất vẫn toát lên vẻ uy nghi.

Hoàng Tử…?

Cậu khẽ cau mày, thu mình sau một phiến đá lớn đã nứt vỡ, chỉ dám hé mắt quan sát.

Không khí xung quanh như đặc sệt lại, mặt đất bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt.

Một trận chiến sẽ sớm bùng lên, và cậu chỉ là một học sinh vừa lỡ ngủ quên trên ghế sofa nay lại đứng trước cảnh tượng sinh tử này, thật khó tin.

Nhưng rồi... ánh mắt.

Ánh nhìn của Hoàng tử lia nhanh qua mọi thứ trước khi dừng lại. Khoảnh khắc ấy, ánh mắt ấy như đóng băng tại vị trí nơi cậu đang trốn.

‘Vãi bị phát hiện rồi à?’

Cậu thầm nghĩ.

Chưa nghĩ được bao lâu, tiếng nổ lại vang lên lần nữa.

BÙMMMMMM!!

Làm sóng áp lực xé nát không khí, thổi tung bụi đát xung quanh và làm những thứ xung quanh cậu run bần bật. Mắt cậu lia tới bên dưới, cậu thấy:

Dưới thung lũng, Hoàng Tử một lần nữa bị quăng vào vách đá, để lại một vệt máu dài phía sau bất tường đá mà Hoàng Tử đâm trúng. Giáp trụ của cậu ta vỡ nát, vết thương đầy mình, máu chảy ra trên đầu, tay thì run rẩy chống thanh kiếm gãy cố gáng đứng lên. Nhóm cận vệ cũng ngã gần hết nằm rãi rác xung quanh chiến trường chỉ còn lại vài pháp sư đang dùng phép thuật chống đỡ.

Phía đối diện với cậu ta, một tên khủng bố có mái tóc trằng dài tới thắt lưng, ánh mắt đỏ rực như máu của hắn dán chặt vào cậu ta, bên dưới mái tóc trắng dài đến thắt lưng là khuôn mặt bệnh hoạn chằng chịt những vết sẹo cũ kỹ. Chiếc áo choàng da thú cũ nát, lấm lem và bốc mùi tanh hôi của lưu huỳnh và thảo dược thối rữa, lách cách theo mỗi bước chân với những mẩu xương quái vật đính trên đó, cười nhạt.

ẦM!!

Rồi hắn ta dùng một cước bọc đầy ma lực đá ngay ngực Hoàng tử giờ được gọi là Leohard Elrandil. cả người cậu ta bay ngược về phía sau và đâm sầm vào bức tượng đá phía sau lần 2, tạo nên một cái hố sau gần của mét.

“Chỉ có ngần ấy thôi sao Leohard Elrandil? Cái danh Hoàng Tử vô địch của Elrandil chỉ có như vậy mà thôi, ma lực thấp như nước cống thế này cũng dám xứng là vô địch sao?”

Đột nhiên một quả cầu năng lượng lao tới bụi cây cách không xa chiến tuyến rồi phát nổ, để lại một mùi khét lẹt của cỏ cháy. Lửa liếm qua từng nhánh cây cho đến khi thiêu rụi toàn bộ tán lá rậm rạp, và rồi… một cái bóng người hiện ra.

Quay lại chỗ thanh niên đang trốn.

Lợi dụng lúc mà tên tóc trắng với Hoàng tử, à không giờ nên gọi là Leohard mới đúng. Cậu đã nhanh chóng chuyển từ nơi ẩn nấp phía trên cao mà chạy chạy xuống dưới một bụi cây gần chiến trường, lí do ư? Xuống dưới để nhìn rõ hơn chứ gì nữa!

Sau khi trốn vào bụi cây gần đó, cậu nghe được một thông tin khá thú vị như là:

Thứ nhất: Hoàng tử tên là Leohard Elrandi hoàng tử vô địch của Vương Quốc Elrandi…tên họ của tên hoàng tử này là tên của cái vương quốc luôn à? Vậy chắc cũng có lịch sử khá lâu đời rồi.

Ờm…cậu chỉ nghe được nhiêu đó thôi phần còn lại thì không nghe được gì nữa.

Rồi tên tóc trắng mặt sẹo giơ một cước bọc  trong một năng lượng kì lạ, theo kinh nghiệm đọc mấy bộ isekai mì ăn liền thì cậu đoán chắc rằng đây là ma lực vì sao ư? Ma lực trong isekai qua phổ biến rồi ai không biết về nó vậy thằng đó chính là thằng ngu hahahaha!!!

Cậu suýt thì bật cười thanh tiếng, vội vàng bụm miệng lại. Nhanh chóng thụp người thấp xuống trong bụi rậm, tiếp tục quan sát hai người đứng trước mặt. Nói thiệt gã khủng bố tóc trắng này nhìn xấu vãi lìn đúng chuẩn mấy thằng nhân vật phản diện trong mấy bộ anime luôn: Mặt đầy sẹo, đôi mắt mang theo đầy bệnh hoạn, tóc trắng dài, giọng trầm khàn, bốc mùi xác chết. Vãi hình như tôi còn nhìn thấy vết nâu gì đó dính tên quần gã khủng bố nữa, mong là không phải như mình nghĩ nếu thật vậy thì kinh bỏ xừ ra.

Và rồi cậu thấy gã đó một cược va chạm với ngực của Leohard làm cho cậu ta bay vào vách tường đá lần hai bỏ lại một cái hố sâu gần 1 mét, bức tường tội nghiệp bị va chạm tận hai lần mà vẫn chưa bị phá hủy, đừng lo tường đá từ giờ trở đi ta phong người làm bức tường đá nghị lực nhất chỗ này.

Cậu lẩm bẩm.

”Nhìn gã tóc trắng này...không biết là boss đầu truyện hay cuối truyện đây nhỉJ?”

Liếc sang Leohard, giờ cậu bắt đầu so sánh tên này như một bộ xương biết cử động. Máu rỉ ra từ trán, vai thì lệch khỏi khớp và còn cái thanh kiếm gãy kia giờ nhìn không khác gì…cái kiếm gãy?

Rồi một câu nói của gã tóc trắng chạm vào não cậu.

"Chỉ có ngần ấy thôi sao, Leohard Elrandil? Ma lực thấp như nước cống thế này cũng dám xứng là vô địch sao?"

Nghe đến điều đó, cậu nhíu chạt mày lại.

“Ma lực thấp? Vậy hóa ra hoàng tử này không hề mạnh mẽ như lời đồn thổi của thiên hạ. Dẫu vậy, hắn vẫn kiên cường đứng lên, đối mặt với tên boss mặt quỷ kia. Hừm… có vẻ như đây là mẫu nhân vật chính điển hình, không sử dụng chiêu trò gian lận nhưng lại sở hữu lòng dũng cảm đáng khâm phục. Mà khoan đã… nếu đây là kiểu thế giới isekai, liệu có phải hoàng tử kia chỉ là nhân vật phụ để làm nổi bật vai trò của nhân vật chính là mình? Hmm… trông thật quen thuộc.”

Đang mãi nghĩ thì.

BOOMMMMM!!!

Một quả cầu năng lượng từ phía tên tóc trắng được phóng lên, bay vọt qua đầu Leohard , lao thẳng về phía bụi cây cậu đang trốn .

“Ế ê ê!? Đừng đùa thế chứ không vui nha?”

BÙÙÙÙMMMM!!

Cây cối nơi cậu đang trốn cháy sém, cỏ bốc khói, tán lá bị xé toạc như mảnh giấy ướt. Và rồi ánh mắt cả hai phe đều dán về phía… cậu, trong trạng thái choáng váng bụi đất bám đầy người, đầu tóc rối bù, gương mặt hiện rõ: “Mẹ nó, chết tao rồi.”

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...