Xuyên không vào trò chơi của các vị thần/Chapter 4: Cuộc Sống bình thường Đi Học (1)Chapter 4: Cuộc Sống bình thường Đi Học (1)
20px

Buổi sáng hôm sau, ánh nắng lấp lóa qua khung cửa kính lớn, trải dài trên sàn lớp học. Tôi ngồi ngay ngắn trong dãy bàn, lòng có chút hồi hộp. Đây mới chỉ là ngày thứ hai tôi đặt chân đến học viện, nhưng mọi thứ đã vượt xa trí tưởng tượng.

Giáo sư Phàm bước vào lớp. Ông không cần cố gắng để tạo ra sự uy nghiêm chỉ một cái liếc mắt, cả lớp lập tức im phăng phắc. Ánh mắt ông như xuyên thấu từng người, rồi cất giọng trầm ổn.

“Bài số 1: Hệ thống Ma pháp.”

Cả lớp đồng loạt mở vở, tiếng giấy sột soạt vang lên trong không gian yên tĩnh.

“Các em phải hiểu,”

Giáo sư nói, bước đến gần bảng ma pháp và vẽ lên đó ba vòng tròn nối liền nhau.

“cốt lõi của mọi ma pháp đều xoay quanh ba yếu tố: Nguyên tố, Năng lượng, Ý niệm. Đây là nền tảng các em sẽ phải khắc ghi trong một năm tới.”

Ánh sáng từ phép chiếu trên bảng hiện ra dòng chữ rõ ràng.

1. Nguồn năng lượng.

2. Kênh dẫn.

3. Ý niệm điều khiển.

Giọng ông vang vọng, đều đặn mà dứt khoát.

“Nguồn năng lượng gọi là Mana, Nguyên khí hay Hồn lực, đều được. Đó là nhiên liệu xuất phát từ trong cơ thể, hoặc hấp thụ từ môi trường.

Kênh dẫn chính là Ma mạch, pháp trận hay ngôn chú. Chúng như mạch máu dẫn truyền, định hình và kiểm soát dòng năng lượng ấy.

Cuối cùng, Ý niệm điều khiển đó là sức mạnh tinh thần, tư duy, trí lực, chính ý chí của pháp sư để buộc năng lượng nghe lệnh.”

Ông ngừng lại một thoáng, nhìn cả lớp, rồi khẽ mỉm cười.

“Các em hãy thử tưởng tượng thế này. Mana là nhiên liệu. Ma mạch là dây dẫn điện. Ý niệm chính là lập trình máy tính. Chỉ cần một bước sai lệch, toàn bộ ma pháp sẽ phản ngược lại, thậm chí phá hủy cả người thi triển.”

Lời nói của ông như tạt một gáo nước lạnh. Vài học sinh lập tức run rẩy, số khác thì háo hức hơn bao giờ hết.

Giáo sư Phàm xoay người, tay phất nhẹ, lập tức một vòng tròn phép sáng rực giữa lớp. Bên trong hiện ra các biểu tượng quen thuộc: Lửa, Nước, Gió, Đất, Băng, Sét.

“Đây là nguyên tố cơ bản. Ma pháp bắt đầu từ việc điều khiển chúng.”

Ông chỉ vào biểu tượng ngọn lửa đỏ rực.

“Lửa cũng thực chất là quá trình gia tăng dao động phân tử, khiến nhiệt độ tăng cao.”

Chỉ sang mảnh băng xanh lam.

“Băng thì ngược lại, giảm dao động phân tử, hạ thấp nhiệt độ, tạo ra sự đông cứng.”

Một luồng gió xoáy nhẹ hiện ra, khiến tóc tôi khẽ rung động.

“Gió thì thao túng áp suất không khí, dẫn dắt dòng chảy vô hình.

Đất thì dịch chuyển, tái sắp xếp phân tử rắn, tạo biến đổi trong kết cấu.”

Tiếng giảng vang vọng, lúc chậm rãi, lúc dồn dập, như đưa tâm trí tôi vào một thế giới hoàn toàn khác. Tôi ngẩn người, vừa kinh ngạc, vừa bừng bừng khát vọng. Thì ra ma pháp không chỉ là thứ sức mạnh mơ hồ trong truyền thuyết mà nó còn tuân theo quy luật, hợp lý như những công thức vật lý mà tôi từng biết ở kiếp trước.

Tiếng chuông vang lên, kéo theo những tiếng thở dài nhẹ nhõm từ khắp lớp.

“Thời gian kéo dãn, làm chậm dao động hạt… suy ra—” 

Giáo sư Phàm vừa nói vừa dừng lại, khẽ gật đầu. 

“Được rồi, tiết học đến đây kết thúc. Các em nghỉ giải lao hai mươi lăm phút, rồi chúng ta sẽ tiếp tục sang tiết mới.”

Không khí trong lớp ngay lập tức thay đổi.

Một số học sinh ùa ra hành lang để hít thở, số khác thì tụm lại bàn tán, còn tôi thì chỉ gục mặt xuống bàn.

Chà… 90 phút một tiết, đúng là tra tấn tinh thần. Nhưng mà… phải công nhận, cách thầy giảng vừa cuốn vừa dễ hiểu, cứ như đang xem một bộ phim hành động sống động vậy.

Tôi lẩm bẩm, thả lỏng cơ thể, để mặc mình nằm dài như một kẻ lười biếng.

Thời gian trôi qua nhanh, hai mươi lăm phút kết thúc. Giáo sư Phàm đã đứng ở cửa, ánh mắt nghiêm nghị quét qua lớp.

“Các em, đi theo tôi.”

Chúng tôi nối gót ông, bước vào một căn phòng rộng lớn. Cảm giác đầu tiên là… choáng ngợp.

Máy chạy bộ, dãy tạ đủ loại, thiết bị nâng, màn chiếu dữ liệu, thậm chí có cả máy chỉnh trọng lực. Không khác gì một phòng huấn luyện tổng hợp hiện đại.

“Đây là phòng đa năng.”

Giáo sư Phàm khoanh tay nói.

“Những ai chưa quen thì thầy sẽ hướng dẫn. Còn ai biết rồi, tự giác luyện tập.”

Tôi nhếch môi. Vậy ra đây không hẳn là lớp thể dục ép buộc, mà giống như… thử thách để xem học trò có tự rèn được không.

Tôi tiến lại kệ tạ. Đưa mắt nhìn dãy số, từ 5kg đến hơn cả trăm. Dù ở kiếp trước tôi từng rèn luyện võ thuật, nhưng với thân thể sáu tuổi hiện tại tôi không dám manh động.

Bắt đầu từ 5kg thôi.

Tôi nắm lấy hai quả tạ nhỏ, nâng lên.

“..!!”

Cơ tay run rẩy. Tôi cắn răng, thử giơ cao lên đầu. Mồ hôi lấm tấm trên trán.

“5kg… ổn thôi, nhưng chưa đủ sức đưa qua khỏi đầu.”

Tôi cắn môi, đổi sang động tác squat kết hợp nâng. Từng nhịp, từng nhịp… toàn thân run lên vì sức ép.

Đúng lúc đó, bóng dáng Ám Thiên Đạo lướt qua. Không nói lời thừa, cậu ta cúi xuống, một tay nhấc bổng quả tạ 20kg như không.

“Hả!?”

Tôi trố mắt.

“Sao cậu dễ dàng nâng được vậy?”

Ám Thiên Đạo bình thản trả lời, giọng lạnh nhạt.

“Một năm trước cha đã thuê gia sư riêng cho tôi. Tôi luyện tập thường xuyên… hơn nữa, mật độ nguyên lực trong cơ thể tôi vốn vượt xa cậu.”

“… Ra vậy.”

Tôi chỉ biết gãi đầu, cảm giác thua kém tràn vào ngực.

Lee cũng bước tới, nắm lấy quả tạ 10kg rồi nâng thử. Cậu mỉm cười, đôi mắt xanh dương sáng rực.

“Phải rồi, thầy từng nói… trong năm nay sẽ có hai lần kiểm tra định kỳ trước khi tốt nghiệp. Chúng ta cần chuẩn bị tinh thần.”

“Cảm ơn vì đã nhắc.”

Tôi gật đầu, cố giấu đi sự hụt hơi.

Sau đó Lee đi về phía máy chạy bộ, còn tôi thì tiếp tục kiên trì với cặp tạ nhỏ. Dù yếu kém, mình cũng không thể bỏ dở. Nếu không bắt đầu ngay hôm nay, sau này sẽ chẳng bao giờ kịp.

Thời gian chậm rãi trôi.

Chín mươi phút luyện tập kết thúc, toàn thân tôi như bị nghiền nát. Từng thớ cơ, từng khớp xương đều kêu gào phản đối. Cả cánh tay, bắp chân, thậm chí là cổ cũng nhức nhối.

“Địa ngục…”

Tôi lầm bầm, mồ hôi chảy thành dòng.

Lee bước đến, đưa cho tôi một chai nước lạnh.

“Cậu ổn chứ?”

Tôi đón lấy, mở nắp, uống một hơi cạn sạch. Nước mát chảy xuống cổ họng như cứu rỗi.

“Tạm… tạm thời vẫn sống được.”

Tôi ngả người ra, thở dốc. Xung quanh, cả lớp học sinh cũng đang đầm đìa mồ hôi, ai nấy như vừa trở về từ chiến trường.

“Phù… sống lại rồi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...