Ôn Đào Chi liên tục cầu xin.

Sau một lúc im lặng, Hoàng thượng hạ lệnh:

“Truyền ý chỉ của trẫm, Ôn Đào Chi mưu hại Thái tử, tội đáng tru, Ôn gia toàn bộ xử trảm.”

“Không… Hoàng thượng… thần thiếp còn đang mang thai con của người…”

Ôn Đào Chi ngã ngồi xuống đất.

Hoàng hậu hừ lạnh:

“Hạng nữ nhân như ngươi, sinh ra đứa trẻ cũng chẳng ra gì, đừng làm ô uế huyết mạch hoàng gia. Người đâu, kéo xuống, đánh chết bằng loạn côn!”

Cung nhân kéo Ôn Đào Chi ra ngoài. Rất nhanh, bên ngoài vang lên tiếng gậy đánh, xen lẫn tiếng kêu thảm thiết khiến người nghe rợn người.

Hoàng thượng không ngăn cản. Dù sao mưu hại Thái tử đúng là trọng tội, cho dù nàng ta đang mang thai, cũng khó thoát khỏi cái chết.

Tiểu Hà vì không có thân nhân, bị đánh chết rồi ném ra bãi tha ma.

Chẳng bao lâu, tiếng kêu thảm bên ngoài dần lắng xuống. Thi thể bị kéo đi, máu đỏ trên mặt đất cũng nhanh chóng được cung nhân rửa sạch, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Hoàng thượng an ủi Hoàng hậu và tiểu Thái tử một lúc rồi đi thượng triều.

Còn phụ thân và di nương của ta cũng bị xử trảm vào ngày hôm sau, toàn bộ tài sản bị tịch thu.

Còn ta, tên đã sớm bị người cha “tốt” kia xóa khỏi gia phả, không còn liên quan gì đến Ôn gia nữa.

Mối thù của nguyên chủ cuối cùng cũng được báo.

Sau đó, ta càng chăm sóc Thái tử cẩn thận hơn, sợ bé va chạm dù chỉ một chút.

Hoàng hậu cũng càng tin tưởng ta hơn.

Ngoài ta ra, không có nhũ mẫu nào được phép tiếp cận tiểu Thái tử.

Tiểu Thái tử cũng rất đáng yêu, rất thích ta, đòi ôm, đòi hôn.

Ta hiểu bé thích gì, không thích gì, nên bé đặc biệt dính ta.

Có sự che chở của tiểu Thái tử, Hoàng hậu đối với ta ngày càng tốt, thường xuyên ban thưởng vàng bạc châu báu.

Ta xem như đã thật sự ôm được “đùi lớn” của tiểu Thái tử.

Lúc này ta mới hiểu vì sao những nhũ mẫu trước đó bị lưu đày.

Một là chăm sóc không tốt, hai là không nắm được tâm của Hoàng hậu.

May mà ta có “bàn tay vàng” giữ mạng, sống trong hậu cung cũng xem như thuận buồm xuôi gió.

Thái tử biết nói rất sớm. Từ khi bé biết nói, ta không còn nghe được tiếng lòng của bé nữa.

Nhưng may là, bé không giấu ta điều gì.

Mãi đến khi Thái tử tám tuổi, Hoàng hậu cho ta xuất cung.

Dù Thái tử vô cùng không nỡ, ta vẫn rời đi.

Hoàng hậu không cho phép con mình thân thiết với ta hơn.

Ở trong cung, chỉ cần nói sai một câu cũng có thể mất mạng, lúc nào cũng phải cẩn trọng.

Đó không phải cuộc sống ta mong muốn.

Những năm ở trong cung, ta đã kiếm được số tiền cả đời cũng không tiêu hết.

Sau khi xuất cung, ta đi thẳng xuống Giang Nam, mua một tiểu viện, nuôi hai con mèo.

Cuộc sống nhàn nhã tự tại.

Từ đó về sau, ta không còn gặp lại tiểu Thái tử.

Cho đến một ngày, khi ta đang ngắm hoa trên thuyền, phía sau có người gọi:

“Đào Yểu tỷ tỷ, cuối cùng ta cũng tìm được tỷ rồi.”

Ta quay đầu lại. Người kia mặc áo trắng, tay cầm quạt, phong thái ôn nhu nho nhã.

Chính là tiểu Thái tử năm xưa.

Ta nhìn hắn, mỉm cười.

Chúng ta như những người bạn cũ, trò chuyện một lúc. Biết ta sống rất tốt, hắn cũng yên tâm mỉm cười.

“Nếu có người bắt nạt tỷ tỷ, tỷ cầm lệnh bài này đến Đông cung tìm ta.”

Hắn chớp mắt với ta, đưa cho ta một khối lệnh bài.

Ta hai tay nhận lấy. Có “chỗ dựa” như vậy, ta gần như có thể đi ngang khắp nơi.

Tạm biệt Thái tử xong, ta trở về tiểu viện của mình.

Con mèo trong nhà sinh một ổ mèo con.

Mềm mại, đáng yêu vô cùng.

Lúc này cũng vừa đúng mùa vạn vật hồi sinh.

Mọi thứ, đều rất tốt đẹp.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...