Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con/Chapter 33: - Tìm Lại Chính MìnhChapter 33: - Tìm Lại Chính Mình
20px

Một tuần làm việc trôi qua, và Minh Khánh An cảm thấy như mình vừa sống lại một cuộc đời khác.

Việc quay trở lại văn phòng, điều mà trước đây anh từng khiếp sợ, giờ đây lại trở thành một sàn diễn để anh thể hiện con người mới của mình. Anh không còn đến công ty với một đám mây u ám trên đầu. Thay vào đó, anh mang theo một kế hoạch rõ ràng cho mỗi ngày, được ghi chú cẩn thận trên một cuốn sổ mới – một thói quen anh học được từ Mai An.

Mỗi sáng, trước khi bước vào tòa nhà Valebran, anh dành vài phút ngồi trong quán cà phê nhỏ ở tầng trệt để xem lại những ghi chú của mình. Những công việc cần hoàn thành trong ngày, những vấn đề cần thảo luận với đồng nghiệp, những ý tưởng mới nảy ra trong đầu. Tất cả được sắp xếp một cách khoa học và có trật tự.

Các cuộc họp giao ban buổi sáng không còn là một cực hình. Trước đây, khi Huy Hà yêu cầu cập nhật tiến độ, anh thường chỉ lắp bắp vài câu về những gì đã làm được, tránh ánh mắt của mọi người. Giờ đây, Minh Khánh An trình bày tiến độ của mình một cách rành mạch, súc tích, đưa ra những dự báo về các khó khăn tiềm tàng và đề xuất giải pháp cụ thể, thay vì chỉ báo cáo một cách thụ động.

"Module quản lý tài nguyên hiện đã hoàn thành 80%," anh báo cáo trong cuộc họp sáng thứ Tư. "Dự kiến sẽ hoàn thành testing vào cuối tuần này. Tuy nhiên, em có một lưu ý về việc tích hợp với hệ thống cũ. Có thể sẽ cần thêm một lớp adapter để đảm bảo tính tương thích. Em đề xuất nên thảo luận với team infrastructure về vấn đề này."

Sự thay đổi này không chỉ khiến Hà gật đầu hài lòng mà còn khiến các đồng nghiệp khác phải nhìn anh bằng con mắt khác. Anh Tuấn từ team database thường xuyên ghé qua bàn anh để xin lời khuyên về cấu trúc dữ liệu. Chị Linh từ phòng kiểm thử cũng chủ động trao đổi với anh về các test case phức tạp. Anh không còn là "An lầm lì" như mọi người thường gọi đùa, mà đã trở thành một thành viên tích cực và đáng tin cậy của đội.

-----

Mối quan hệ giữa anh và Bảo Vy cũng bước sang một trang mới, đầy những sự ngượng ngùng tinh tế và những khoảnh khắc ý nghĩa.

Vào một buổi trưa thứ Năm, khi mọi người đang rủ nhau đi ăn theo nhóm như thường lệ, anh đã lấy hết can đảm, bước đến bàn làm việc của cô. Tim anh đập nhanh hơn, lòng bàn tay hơi ẩm mồ hôi.

"Trưa nay… cậu có bận gì không?"

Bảo Vy ngẩng lên khỏi màn hình máy tính, có chút ngạc nhiên trong đôi mắt. "Không, tớ rảnh. Sao thế?"

"Hay là… đi ăn trưa nhé? Tớ biết một quán bún chả ở gần đây ngon lắm. Cậu có muốn thử không?"

Đó là lần đầu tiên sau nhiều năm, anh chủ động rủ cô đi ăn riêng. Thường thì họ chỉ ăn cùng nhau khi có dịp tình cờ gặp nhau ở căng tin, hoặc khi cô chủ động rủ anh. Bảo Vy nhìn anh, một nụ cười rạng rỡ từ từ nở trên môi.

"Được thôi. Lâu lắm rồi mới được 'đồng chí' bao ăn."

Quán bún chả nhỏ nằm trong một con ngõ cách văn phòng không xa, với những chiếc bàn nhựa đỏ và ghế đầu nhỏ xếp san sát. Mùi thịt nướng thơm lừng hòa quyện với tiếng nói cười của thực khách tạo nên không khí ấm cúng của một quán ăn bình dân Hà Nội. Họ tìm được một góc yên tĩnh, ngồi đối diện nhau.

Bữa trưa hôm đó thật khác lạ so với những lần trước. Họ không chỉ nói về những chuyện phiếm hay phàn nàn về công việc như thường lệ. Minh Khánh An kể cho cô nghe về những cuốn sách anh đang đọc - từ "Nghệ thuật tinh tế của việc không màng đến" đến "Tư duy nhanh và chậm", về những ý tưởng mới mẻ anh học được từ việc áp dụng chúng vào cuộc sống hàng ngày.

"Tớ đang học cách không để cảm xúc chi phối quyết định," anh chia sẻ, nâng ly nước lên. "Trước đây tớ thường phản ứng theo cảm tính, nhất là khi gặp áp lực. Giờ tớ tập dừng lại, suy nghĩ, rồi mới hành động."

Bảo Vy thì kể cho anh nghe về những áp lực ở vị trí của một trưởng nhóm phân tích kinh doanh, về cách cô phải cân bằng giữa yêu cầu của khách hàng và khả năng thực tế của team kỹ thuật. Về những dự định tương lai của cô - có lẽ sẽ học thêm một khóa MBA, hoặc thử sức với vai trò quản lý dự án lớn hơn.

"Đôi khi tớ cũng mệt mỏi lắm," cô thừa nhận, xoay đũa trong tô bún. "Mọi người thường nghĩ tớ mạnh mẽ, luôn kiểm soát được mọi tình huống. Nhưng thật ra có những lúc tớ cũng muốn có ai đó dựa vào, không phải lúc nào cũng phải là người khác dựa vào tớ."

Họ nói chuyện như hai người trưởng thành thực sự, lắng nghe và chia sẻ với nhau những suy tư sâu kín mà họ ít khi bộc lộ với ai.

Minh Khánh An nhận ra, cô bạn thân của mình không chỉ mạnh mẽ như anh vẫn nghĩ, mà còn rất sâu sắc và có một ý chí kiên định đáng ngưỡng mộ. Đồng thời, cô cũng có những khoảnh khắc yếu đuối, cần được quan tâm và thấu hiểu.

"Dạo này cậu khác quá," Bảo Vy nói, nhìn thẳng vào mắt anh khi họ chuẩn bị về văn phòng. "Tích cực hơn, có sức sống hơn. Nói chuyện cũng sâu sắc hơn. Tớ rất vui khi thấy cậu như vậy."

"Cũng nhờ có cậu," anh đáp, một lời cảm ơn chân thành từ đáy lòng. "Nhờ có cậu luôn tin tưởng và không bỏ rơi tớ."

"Tớ có làm gì đâu." Cô lắc đầu.

"Cậu đã tin tưởng tớ, vào lúc mà chính tớ cũng không tin vào bản thân mình. Điều đó rất quan trọng với tớ."

Câu nói của anh khiến Bảo Vy hơi bối rối. Cô vội quay đi, nhìn ra ngoài đường để che giấu sự xúc động trong mắt. "Bạn bè với nhau mà," cô nói khẽ, vành tai hơi ửng đỏ. "Chúng ta về đi, sắp hết giờ nghỉ rồi."

-----

Sự tương tác ngày càng thường xuyên và tự nhiên của họ không qua được mắt của Huy Hà. Anh ta không nói gì trực tiếp, nhưng Minh Khánh An thỉnh thoảng lại bắt gặp ánh mắt quan sát của sếp khi anh và Bảo Vy trao đổi nhanh về công việc ở hành lang, hay cùng nhau đi lấy nước ở máy làm mát. Đó là một ánh mắt phức tạp, khó đoán, có sự dò xét cẩn trọng của một người quản lý, nhưng dường như còn có cả một chút gì đó khác - có thể là sự quan tâm, hoặc thậm chí là sự phê duyệt thầm lặng.

Vào chiều thứ Sáu cuối tuần, Minh Khánh An đã hoàn thành việc tái cấu trúc lớp truy cập dữ liệu sớm hơn dự kiến một ngày. Anh kiểm tra lại code lần cuối, chạy thử tất cả các test case, và gửi email báo cáo chi tiết cho Hà. Trong email, anh không chỉ thông báo về việc hoàn thành mà còn đính kèm tài liệu hướng dẫn sử dụng và những ghi chú về các vấn đề cần lưu ý khi triển khai.

Thay vì chỉ trả lời qua email như thường lệ, vài phút sau, Hà đã đi thẳng đến bàn làm việc của anh. Văn phòng lúc này đã vắng hơn, nhiều người đã về sớm vào ngày cuối tuần.

"Tôi xem qua rồi," Hà nói, giọng vẫn đều đều như thường lệ. "Cấu trúc rõ ràng, bình luận chi tiết, test coverage cao. Tốt."

Anh ta cúi xuống, chỉ vào một đoạn mã trên màn hình của Minh Khánh An. "Nhưng ở chỗ này, tại sao anh lại chọn dùng interface thay vì một abstract class? Dùng abstract class có thể sẽ tái sử dụng được nhiều code hơn, giảm bớt sự lặp lại."

Đây là một câu hỏi chuyên môn sâu, một bài kiểm tra thực sự về tư duy thiết kế và hiểu biết về các nguyên lý lập trình. Minh Khánh An của vài tháng trước sẽ ngay lập tức trở nên lúng túng và phòng thủ, có thể sẽ đồng tình ngay với ý kiến của sếp để tránh tranh cãi. Nhưng Minh Khánh An của bây giờ thì khác.

Anh bình tĩnh, quay màn hình một góc để Hà có thể nhìn rõ hơn, rồi giải thích một cách logic và có căn cứ.

"Bởi vì theo yêu cầu ban đầu, module này trong tương lai có thể sẽ cần tích hợp với các hệ thống được viết bằng những ngôn ngữ khác nhau, hoặc thậm chí là các service bên ngoài. Dùng interface sẽ đảm bảo tính linh hoạt cao nhất và giảm sự phụ thuộc chặt chẽ giữa các component. Nó sẽ dễ dàng hơn cho việc mở rộng và bảo trì sau này, kể cả khi yêu cầu thay đổi."

Anh chỉ vào một phần comment trong code. "Ở đây em có ghi chú về quyết định thiết kế này. Mặc dù có thể sẽ có một chút trùng lặp code, nhưng lợi ích về tính linh hoạt và khả năng bảo trì sẽ lớn hơn rất nhiều trong tương lai."

Hà im lặng một lúc, đôi mắt sau cặp kính nhìn chăm chú vào màn hình, rồi lại nhìn anh. Có thể cảm nhận được sự cân nhắc kỹ lưỡng trong đầu sếp. Cuối cùng, anh ta gật đầu một cách dứt khoát.

"Hợp lý. Anh có suy nghĩ tổng thể và nhìn xa đấy. Cứ tiếp tục theo hướng này đi."

Nói rồi, anh ta vỗ nhẹ lên vai Minh Khánh An - một cử chỉ hiếm hoi của sự công nhận - rồi quay lưng bước về phòng làm việc của mình.

Minh Khánh An thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng dâng lên một cảm giác tự hào và tự tin mạnh mẽ. Anh không chỉ hoàn thành công việc đúng hạn. Anh đã bảo vệ được giải pháp của mình trước một người có chuyên môn cao nhất công ty, và thuyết phục được anh ta bằng lập luận logic. Đây không phải là may mắn. Đây là kết quả của sự chuẩn bị kỹ lưỡng, tư duy chín chắn và kiến thức vững vàng.

Anh nhìn ra cửa sổ, thấy ánh nắng chiều vàng óng đang dần phai. Một tuần đầy ý nghĩa đã kết thúc. Và anh biết, mình đang đi đúng hướng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...