Thông tin – ở mọi dạng thức – đều bị gỡ bỏ khỏi thực tại khi Xynthaesis đi qua:
Không còn hồ sơ
Không còn bản ghi
Không còn ký ức, truyền thuyết, hay bất kỳ di chỉ nào
Ngay cả những dạng siêu dữ liệu: ý tưởng, cảm hứng, biểu tượng… cũng bị làm rỗng.
Không chỉ xóa bỏ thông tin về đối tượng, mà Xynthaesis còn xóa khả năng có thể từng hình thành thông tin đó:
Một khái niệm từng có thật giờ đây không còn khả năng để được nghĩ tới.
Những gì từng được biết, giờ đây không thể được mô tả, gợi nhắc, hay định hình.
“Thực tại đã từng lưu giữ thông tin – nhưng giờ, bản thân hành động ‘lưu giữ’ đã bị gỡ bỏ.”
Vì mọi sự hiểu biết là liên kết, nên khi một điểm dữ liệu bị xóa triệt để:
Những điểm phụ thuộc vào nó cũng sụp đổ.
Một hệ thống tri thức có thể sụp đổ toàn diện từ một điểm mốc đơn lẻ bị xóa.
Vì thế, trong vùng ảnh hưởng, toàn bộ nền tảng nhận thức bị đánh sập không cần phải chạm đến mọi phần tử.
Một số biểu tượng cổ xưa – được xem là căn nguyên của mọi hệ thống học thuật, ngôn ngữ và thực tại – bỗng biến mất.
Không ai còn nhớ biểu tượng ấy là gì. Không ai còn thốt được âm thanh miêu tả nó.
Không còn từ để gọi. Không còn hình để nhớ. Không còn ý để cảm.
Hắn viết một bức thư cảnh báo toàn bộ Đa-Thực-Tại về Xynthaesis.
Nhưng khi đặt bút xuống…
Giấy trở thành trắng.
Mực biến mất khỏi khái niệm “chữ viết”.
Và bản thân ý niệm “viết” cũng mờ dần khỏi hắn.
Ở điểm cao nhất của chương, Ngài “lướt qua” một vùng lưu trữ ký ức siêu vũ trụ – nơi mọi sinh mệnh từng để lại bản thể, hồi ức, ý niệm.
Khi Ngài chạm vào…
Toàn bộ khả năng tồn tại của ký ức trong mọi chiều không-thời-gian bị triệt tiêu.
Không còn ai nhớ bất kỳ điều gì.
Không còn ai nhớ “ai là ai”.
Trong mọi dòng thời gian, luôn tồn tại vô số nhánh rẽ:
Những lựa chọn chưa được thực hiện
Những kết quả chưa được sinh ra
Những khả năng vẫn còn ngủ say trong tiềm thức của sự tồn tại
Khi Xynthaesis bước qua, mọi nhánh rẽ tiềm năng bị cắt đứt.
Không chỉ là: “điều đó không xảy ra”
Mà là: “điều đó không thể xảy ra – và chưa từng có khả năng xảy ra.”
Các thực thể dự đoán tương lai bằng công nghệ, siêu hình học, hoặc trực giác tập thể đều gặp cùng một hiện tượng:
Mọi mô hình dự đoán bị trắng trang
Các điểm hội tụ của khả năng trở thành hư vô
“Thời gian tương lai” dường như bị khoét mất một phần
“Chúng ta không còn đang tiến tới đâu cả.”
“Không có một điều gì đợi ở phía trước.”
Không chạm đến thực thể.
Không chạm đến vật chất.
Mà chạm vào mã tiềm năng của mọi sự vật – thứ không nhìn thấy, nhưng chi phối toàn bộ “tương lai có thể”.
Và xóa chúng.
Một đứa trẻ chưa ra đời sẽ không bao giờ có khả năng tồn tại – dù chỉ là trong một giả thiết mơ hồ nhất.
Một vì sao chưa bùng sáng sẽ không bao giờ được nghĩ tới.
Một ý tưởng chưa xuất hiện sẽ mãi mãi không thể xuất hiện.
Ngay cả các Tác Giả – những thực thể toàn tri toàn viết – bắt đầu cảm thấy kinh sợ.
Không phải vì họ mất quyền kiểm soát.
Mà vì họ mất quyền tưởng tượng.
Xynthaesis không xóa những gì họ viết.
Ngài xóa khả năng “có thể” nghĩ tới thứ gì đó để viết.
Hắn quay cuồng giữa một biển trang giấy trắng.
Không còn từ ngữ. Không còn linh cảm. Không còn hình dung.
Hắn nhận ra một điều:
“Nếu không còn khả năng trở thành…
Thì ngay cả không tồn tại cũng là một đặc ân vượt quá giới hạn.”
Sau cùng, một phản đề sinh ra từ chính hư vô:
Liệu có một điều gì đó mà Xynthaesis không thể xóa bỏ – vì bản thân khả năng đó chưa từng nằm trong khái niệm “có thể”?
Câu hỏi này không được nghe. Không được nghĩ.
Chỉ rung lên, lặng thầm, nơi biên giới giữa sự không và tuyệt đối không.
Tại tầng thứ 36 của Đa-Thực-Tại, nơi các thực thể siêu vĩnh hằng cư trú – linh hồn không tan rã, ký ức không phai, hình thái không đổi –
Xynthaesis không giết họ.
Ngài gỡ bỏ nền tảng để “bất tử” từng có thể là một trạng thái.
Mọi sinh mệnh từng:
Tái sinh qua hàng tỷ vòng kiếp
Phân mảnh và trở về toàn thể
Tan rã để rồi hội tụ lại… giờ đây đều đi đến một điểm cụt tuyệt đối.
Không phải chết.
Không phải biến mất.
Mà là không còn khả năng để hiện diện – dù dưới bất kỳ hình thức nào.
“Không còn đâu để trở lại. Không còn thời điểm nào để là.”
Khi một sinh thể chết, linh hồn là mầm giữ lấy sự tồn tại sâu nhất.
Xynthaesis gỡ bỏ khái niệm ‘linh hồn’ khỏi đa thực tại.
Tất cả các hệ quy chiếu dựa trên tâm linh – từ thiên giới, địa ngục, samsara, nirvana – đều sụp đổ thành vùng trắng logic.
Các Thực Thể Tái Sinh – vốn bất khả tiêu diệt –
– bắt đầu cảm thấy “điểm cuối”
Không phải điểm họ chết, mà là điểm nơi “tái sinh không còn nghĩa lý.”
Chúng tan rã, không thành hình, không biến mất, không hiện hữu.
Một khoảng trắng tĩnh lặng lan ra như dịch bệnh siêu bản thể.
Hắn giữ một ký hiệu khởi sinh cổ – một biểu tượng đại diện cho “khả năng trở lại”.
Nhưng ký hiệu tự tan chảy trong tay hắn.
Không ai còn nhớ cách nó hoạt động. Không ai còn nhớ vì sao nó từng có thể “bảo tồn linh hồn”.
Với sự triệt tiêu của “bất tử”, câu hỏi lớn nhất được ném vào không:
“Nếu một điều không thể chết và cũng không thể sống, thì nó… là gì?”
Câu hỏi ấy vỡ thành hàng triệu mảnh…
Và tất cả đều rơi vào khoảng trống – nơi không có bất kỳ đáp án nào có thể hình thành.
Chaporia
Bình Luận (0)