07
Dương Dương nhanh chóng kết bạn WeChat với tôi.
Lần này tôi tìm đến một câu lạc bộ tên là Yểu Điệu.
Nghe nói đây là câu lạc bộ do một đại lão cực kỳ lợi hại mở.
Bên trong đều là tinh anh game thủ, quản lý cũng rất chuyên nghiệp.
Chỉ có điều phí thuê người chơi cực kỳ đắt.
May mà tôi nghèo đến mức chỉ còn tiền.
“Chị Dao Dao, xin chào. Em là Dương Dương, rất vui được trở thành người chơi thuê độc quyền của chị.”
Tim tôi lập tức đập mạnh.
Thoáng nghe qua.
Tôi còn tưởng là Trì Hựu.
Nhưng ngay giây sau tôi liền phủ nhận.
Giọng Trì Hựu thiên về lạnh lùng.
Giọng Dương Dương thì hơi mềm mại, mang theo cảm giác lấy lòng cẩn thận dè dặt, nghe mà tai cũng tê dại.
Không thể nào là Trì Hựu được.
【Hơi giống giọng của nam chính.】
【Nữ phụ cố tình tìm người thế thân nam chính hả? Ghê tởm ai vậy?】
Tôi: …
Tôi đã học được cách tự động bỏ qua mấy dòng bình luận thiểu năng này.
Bắt đầu trận game đầu tiên với Dương Dương.
Kỹ năng của Dương Dương tốt hơn Mạch Mạch nhiều.
Tôi lại tìm được cảm giác nằm không cũng thắng.
Nhưng cậu ấy thật sự quá giống Trì Hựu.
Không chỉ giọng nói.
Mà cả thao tác cũng giống.
“Anh trai, cứu em với.”
Câu nói ấy vô thức bật ra khỏi miệng tôi.
Không khí lập tức im lặng.
Vài giây sau.
Dương Dương khẽ đáp một tiếng.
“Ừm.”
Tôi hơi ngượng.
Hai phút tiếp theo ngoan ngoãn im thin thít.
Có lẽ câu lạc bộ quy định không được để bầu không khí lạnh đi.
Dương Dương chủ động tìm chuyện nói.
“Chị Dao Dao, chị có biết vì sao em lại chọn làm người chơi thuê không?”
Giọng nói mang theo chút buồn nhàn nhạt.
Trong đầu tôi tự động hiện lên cảnh một người cha nghiện cờ bạc, một người mẹ bệnh nặng, một đứa em trai còn đi học và một cậu thanh niên tan vỡ.
Đang định an ủi.
Thì cậu ấy bỗng kích động nói.
“Đương nhiên là vì thần tượng của em, Trì Hựu!”
Tôi: ?
“Chị Dao Dao biết Trì Hựu không? Anh ấy là một người cực kỳ xuất sắc. Kỹ năng chơi game của em đều học theo anh ấy.”
Vậy thì trên người cậu ấy có bóng dáng của Trì Hựu cũng chẳng lạ.
【???】
【Bó tay thật! Sao nữ phụ lại dính đến Trì Hựu nữa rồi? Đúng là âm hồn không tan, tránh xa tránh xa!】
Đối với chủ đề Trì Hựu, tôi thật sự không muốn nói nhiều.
Chỉ có thể khô khan đáp.
“Bạn thân em cũng rất thích anh ấy. Ngày nào cũng canh livestream, là fan trung thành của anh ấy.”
“Vậy chị thì sao? Chị thích anh ấy không?”
Tôi cụp mắt xuống.
“Không thích.”
Người vốn dĩ không thuộc về tôi.
Tôi mới không muốn thích anh ấy.
08
“Aaaaa bảo bối! Nam thần Trì Hựu của mình sắp có sự kiện offline rồi!”
“Đây là lần đầu tiên anh ấy tham gia sự kiện sau khi giải nghệ, nhất định mình phải đi!”
“Bảo bối, cậu giúp mình săn vé với nhé. Mình thật sự rất muốn đi, xin cậu đó.”
Trì Hựu.
Trì Hựu.
Trì Hựu…
Dường như Trì Hựu đã rời khỏi thế giới của tôi.
Nhưng cũng chưa hoàn toàn rời đi.
Dương Dương cũng là fan cuồng trung thành của anh ấy.
Mỗi lần chơi game đều nhắc đến anh.
Đến mức gần như moi sạch mọi thông tin về anh.
“Trì Hựu, người Thượng Hải, năm nay hai mươi ba tuổi. Danh nghĩa sở hữu mấy căn nhà, vài chiếc siêu xe. Anh ấy là con trai độc nhất của nhà họ Trì giàu có. Vì nổi loạn, không muốn sớm kế thừa gia sản nên ngang bướng bước vào giới eSports. Ban đầu chỉ định chơi cho vui, ai ngờ lại giành hết giải thưởng lớn nhỏ.”
“Gia đình hòa thuận, bố mẹ rất cởi mở. Bản thân Trì Hựu sống lành mạnh, thường xuyên rèn luyện sức khỏe…”
Người biết thì hiểu đây là fan trung thành hiểu rõ thần tượng của mình.
Người không biết còn tưởng chính chủ đang đi xem mắt.
Tôi chỉ biết cười cho qua.
Bạn thân vẫn liên tục oanh tạc bằng tin nhắn thoại.
Không chịu nổi màn năn nỉ của cô ấy.
Tôi mở đường link săn vé.
Thuận tay bấm một cái.
Đặt vé thành công!
“Aaaaa bảo bối! Mình đặt được rồi! Còn cậu thì sao?”
“…Mình cũng được rồi.”
“Tuyệt quá! Chúng ta có thể đi cùng nhau rồi!”
“…Hay là thôi đi.”
Giọng bạn thân đầy thất vọng.
“Hả? Bảo bối không đi với mình sao? Vậy mình đi một mình cô đơn lắm.”
Tôi: …
Thật sự tôi không muốn đi.
“Bảo bối, xin cậu mà, xin cậu đó.”
Tôi bất lực thở dài.
Nghĩ kỹ lại.
Tôi và Trì Hựu chỉ là bạn quen qua mạng.
Ngoài đời, tôi biết anh.
Nhưng anh lại không biết tôi.
Có gì mà phải sợ chứ?
Đi thì đi!
Ai sợ ai chứ!
Chaporia
Bình Luận (0)