LYLLETTE III
[ 15/03/590, Ngoại ô Noboris, Theresia ]
Chập tối.
Lê từng bước chân mỏi mệt về đến dinh thự trên núi, Lyllette vẫn không khỏi kinh hồn khi nghĩ về cuộc gặp mặt ngoài mong đợi với Victor Spears.
Chim muông thé lên những tiếng khóc than ai oán hòa cùng âm thanh côn trùng gào thét tứ phía nghe đến là đinh tai nhứt óc. Nắng đã tắt, bầu trời chìm trong một màu xanh sâu thẩm như đáy đại dương. Vầng trăng thượng tuần tròn trịa tựa hồ một chiếc lòng đèn đỏ treo cao rọi chút ánh sáng vàng yếu ớt như muốn dẫn đường cho người con gái khốn khổ.
Lyllette chống hai tay để đẩy cánh cổng sắt nặng trịch chẳng khác gì gánh nặng của vận mệnh đang nằm thù lù trên vai nàng. Tiếng bản lề khóc than cho số phận bạc bẽo cứ lét két thật não ruột làm sao. Lyllette bước vào trong, nàng chẳng còn sức lực nào để khép cái cửa lại nên cứ để hở như vậy, nàng đã thôi không còn thiết tha gì nữa.
Đi qua hoa viên Ophellia rực rỡ, Lyllette nhẹ vẫy tay với những sinh linh nhỏ bé đang trốn bên trong mấy khóm hoa trắng ngần dưới trăng. Nhìn chúng khỏe mạnh làm trái tim treo lơ lửng của nàng dịu lại phần nào. Làn gió nhẹ từ đâu lùa qua mang theo hương thơm ngọt ngào của Ophellia mà đến cả nữ hoàng hồng nhung cũng phải lấy làm hổ thẹn. Hít sâu vài hơi để tự trấn an bản thân, Lyllette vươn vai một cái rồi quay bước vào bên trong dinh thự.
Sau khi gột rửa bụi trần bằng làn nước ấm áp, Lyllette vận lên người chiếc váy hoa dài tay với nhiều họa tiết tua rua đầy nữ tính. Nàng đến bếp để chuẩn bị cho mình một giỏ mây đựng vài trái khế chín nẫu, một chai moisté liqueur chín trăm cùng một đĩa bít tết thơm lừng. Cảm thấy ưng ý, Lyllette mang cái giỏ trên tay rồi đi dọc hành lang để đến chiếc cầu thang đá dẫn lên sân thượng. Từng bước chân trĩu nặng như tâm trạng của nàng lúc này. Ánh vàng le lói của vầng trăng trên cao xuyên qua khung cửa kính rọi đường nàng đi như một người bạn tuy lặng thầm mà trung thành biết bao.
Rồi nàng cũng đến được sân thượng. Cơn gió đêm lạnh giá tạt thẳng vào mặt nàng không hề có chút gì thương xót. Chẳng có một chậu cảnh nào ở đây cả, chỉ độc một chiếc bàn tròn ở chính giữa sân. Lyllette mang cái giỏ đến rồi đặt lên mặt bàn bằng đá phiến. Bàn chân trần của nàng vẫn cảm thấy chút ấm áp còn vương lại trên nền gạch men sáng bóng.
Lyllette bày biện thức ăn ra bàn, nàng rót rượu vào chiếc ly thủy tinh ưa thích. Dưới trăng, thứ rượu ngâm trái cây vốn có một màu cánh gián tuyệt đẹp lại càng trở nên quyến rũ hơn. Mùi thơm nồng đượm theo làn gió đêm mà xộc lên mũi làm nàng đê mê. Châm đến lưng chừng cái ly thì nàng dừng lại, Lyllette cẩn thận lau đi giọt rượu đọng trên miệng chai rồi mới đóng cái nút lại.
Nàng bưng cái ly lên tay rồi nhấp một ngụm nhỏ, vừa đủ để lấp đầy mọi ngóc ngách trong khoang miệng. Cảm giác chát và đắng nhẹ được làm dịu đi rất nhiều bởi hương thơm và vị ngọt của trái cây khô, dư vị cay nồng còn âm ỉ ở cổ làm nàng thấy ấm áp. Lyllette ngã người ra lưng chiếc ghế đá lạnh như băng rồi ngẩng mặt nhìn lên bầu trời trên cao, tay vẫn lắc lư nhè nhẹ ly rượu. Sao đêm nay thật dày đặt, chúng nằm sang sát nhau ở đằng trời xa trông như một dòng thác bạc chói lọi.
Lyllette nhấp tiếp một ngụm rượu. Victor Spears, gã khốn đó làm nàng nhớ đến trận chiến sinh tử với Aron Frizt. Dung mạo tuyệt sắc ấy thấp thoáng giống con quỷ dữ luôn khiến nàng kinh sợ. Lyllette biết Aron Frizt có một đứa con trai tên Ariel và một đứa con gái tên Anna. Điệu bộ tự tin và tàn nhẫn như một đao phủ giết người không ghê tay kia chẳng thể nào là Ariel vốn nổi danh hèn nhát, xem chừng nàng phải loại bỏ khả năng hắn là một vương tôn của hoàng gia Frizt.
Nàng ngồi thẳng dậy dùng dao nĩa để cắt nhỏ miếng bít tết ra. Từng miếng thịt đỏ mộng vừa chín tới vẫn còn bốc khói thơm lừng. Nàng xắn một miếng đưa lên miệng và nhai thật chậm để tận hưởng cái ngon lành của hương đồng cỏ nội. Lyllette phóng tầm mắt xuống kinh đô Noboris ở đằng xa, phố thị đã lên đèn sáng rực cả một vùng trời.
Lyllette thở dài. Nàng gắng gượng nuốt miếng thịt xuống bụng rồi đặt dao nĩa chéo nhau trên cái đĩa sứ. Bưng ly rượu lên nhấp một ngụm lớn, nàng lại đăm chiêu nghĩ ngợi. Lyllette thật sự không hiểu vì sao nọc độc của lũ bạch xà lại không thể giết chết gã Victor Spears kia. Đến quái vật như Aron Frizt còn phải đau đớn quằng quại một chốc mới đứng dậy được. Nàng đã sửng người đi vài giây khi thấy toàn bộ bạch xà của nàng đánh đu trên người hắn nhưng gã đàn ông kinh tởm đó vẫn có thể đi đi lại lại như thể chẳng có gì xảy ra. Thật đáng sợ, nàng nghĩ, nếu gặp lại hắn, có khi nàng sẽ phải chạy trốn một lần nữa. Lyllette tự hỏi phải đến khi nào thì thế giới mới để một sinh mạng nhỏ bé như nàng được sống trong an yên.
“Ôi Dalen…”, Lyllette bất giác thốt lên.
Giá như được ở bên cạnh chàng lúc này thì tốt biết mấy, Lyllette nghĩ. Lyllette biết Dalen ghét nàng như ghét một con muỗi phiền nhiễu. Dalen cho rằng nàng chỉ là một con rắn cái lăng loàn chỉ biết quyến rũ đàn ông để đạt được mục đích riêng. Nhưng chàng nào có hay, nếu không làm vậy thì nàng sẽ phải đối diện với cái chết còn đau đớn hơn cả đọa vào hỏa ngục. Đã mấy trăm năm dài đằng đẵng trôi qua và Lyllette vẫn chưa một lần được gặp lại Dalen. Chỉ cần một cái nhìn thoáng qua đôi mắt ngũ sắc tuyệt đẹp ấy, dù có chết, nàng cũng không một lời oán than.
Gió đêm mỗi lúc một dữ hơn, từng cơn mang theo sương đêm ẩm ướt phủ lên máy tóc vàng kim của nàng. Lyllette có thể cảm nhận được cái giá lạnh như những bàn tay ác độc cứ ướm nhẹ lên hai gò má hốc hác của nàng. Hàng khế ở sân trước dinh thự khẽ dao động, cành lá khua vào nhau nghe lao xao như muôn ngàn lời thầm thì dịu ngọt.
Lyllette lại xiên một miếng thịt cho vào miệng. Cơn gió tàn nhẫn đã cuỗm đi chút hơi ấm ít ỏi của nàng, miếng thịt vốn nóng bỏng bấy giờ chỉ còn lại cảm giác ngụi lạnh chẳng khác gì lòng dạ của Dalen dành cho nàng. Lyllette nhai mấy cái chiếu lệ rồi uống trọng, chẳng biết vì miếng thịt hay do cảm xúc dâng trào mà nàng thấy nghèn nghẹn ở cổ. Lyllette vội bưng ly rượu đã vơi quá nửa lên rồi tuông ừng ực mấy hơi liền. Cơn nghẹn đã dịu bớt, hẳn là do miếng thịt, nàng nghĩ.
Đặt ly rượu sắp cạn xuống mặt bàn lạnh tanh, Lyllette với tay lấy một quả khế trong cái giỏ mây bên cạnh. Thứ quả chín vàng căng mộng đầy mời gọi, nàng đưa lên mũi để hít hà mùi thơm ngọt ngào lan tỏa trên lớp vỏ phi bóng như pha lê. Lyllette dùng dao xẻ quả khế quyến rũ thành từng lát mỏng vừa ăn rồi bày ra trên cái đĩa sứ, ngay bên cạnh miếng thịt. Nàng dùng nĩa xắn một miếng khế cho lên miệng. Thịt quả mộng nước và mát lành, vị chua ngọt xen lẫn chút chát nhẹ vô cùng phù hợp để làm tráng miệng sau một bữa ăn đầy dầu mỡ.
Chợt một tiếng cú vọ vang lên từ cánh rừng sau lưng dinh thự. Âm thanh thản thốt như báo trước điềm dữ khiến Lyllette nhẹ rùng mình. Nàng lại nghĩ vẩn vơ về Valma, một trong số ít đồng minh chính trị của nàng, kẻ đã không thể thoát khỏi cái chết dưới tay Victor Spears. Tin tức Valma bị ám sát có vẻ sẽ về đến kinh đô trong nay mai, và tương lai của phe bảo thủ do nàng cầm đầu xem chừng cũng chẳng sáng lạn hơn bầu trời ngay lúc này là bao. Lyllette lại thở dài một hơi ủ dột.
Nàng không thể rời khỏi cái Theresia này vì Ophellia chỉ có thể sinh trưởng ở nơi khí hậu ôn hòa. Không còn bột tím, Lyllette chỉ là một con rắn nhỏ yếu ớt với chút ma thuật ít ỏi chỉ đáng làm trò lòe mắt thiên hạ.
So với một pháp sư phá thiên diệt địa như Aron Frizt, Lyllette chỉ như một đứa nhóc mới học việc. Nàng không thể đối đầu trực diện với con quỷ đó mà chỉ có thể chui rút sau tấm màn nhung của chính trị và quyền lực.
“Chào buổi tối, tử diện Lyllette.”
Một âm thanh trầm ồm đầy uy lực vọng xuống từ bầu trời. Lyllette cứng đờ người, răng lợi nàng va vào nhau không tự chủ vì sợ hãi. Nàng biết âm thanh này. Lyllette ngẩng đầu nhìn lên.
“Victor Spears…”, Lyllette gào lên.
Nàng trừng mắt nhìn gã khốn đang ngồi chiểm chệ trên lưng bạch diện Salan. Gió lớn làm chiếc váy của nàng tung bay bay dữ dội. Salan đáp xuống sân thượng, nó đứng cách nàng độ chục thước. Chợt gió tắt hẳn, ngoài tiếng côn trùng thé lên từng hồi ai oán thì chẳng còn âm thanh nào khác. Cả khu rừng đứng yên, hàng khế trước dinh thự cũng vậy, thời gian như vừa dừng lại.
Victor bước xuống, dáng vẻ đạo mạo như những bậc tu hành khổ hạnh. Dung mạo thoát tục của hắn toát ra một sự thống trị kinh hồn. Hắn cất từng bước đến gần làm nàng bất giác lùi lại về phía sau.
“Con rắn chết giẫm dám tơ tưởng đến Dalen của bổn tọa”, Victor nói bằng giọng trầm vang vọng như đang tụng kinh, “Bổn tọa sẽ lăng trì loại nghiệt súc nhà ngươi…”
Dứt lời, hắn lao đến với tốc độ kinh hồn. Lyllette cố gắn vùng chạy nhưng không thể, nàng chỉ có thể hét lên trong bất lực. Victor đã áp sát được nàng, hắn thẳng tay bóp cổ rồi ghì mạnh nàng xuống nền gạch men lạnh như băng.
“Sao nào?”, Victor gằng giọng, “Rắn của ngươi đâu? Chẳng phải ngươi thích đe dọa người khác bằng nọc độc hay sao?”
“Xin…hãy…tha…”, nàng cố mấp mấy môi để rặn từng chữ vô cùng khó nhọc.
Nàng không thở được, bàn tay của Victor siết mạnh như thể một con trăn lớn đang siết mồi. Nàng cố bấu thật mạnh vào bắp tay của hắn, chân cẳn cũng khua đủ cả với chút hi vọng sống cuối cùng.
“Lance…”, Salan cất tiếng, “Đủ rồi, ả chết thật đấy…”
Victor thật sự đã bỏ tay ra. Lyllette vừa ho khù khụ vừa hớp từng ngụm không khí một cách đầy khó nhọc. Nàng chóng cánh tay run rẩy để lấy đà ngồi dậy. Lyllette ngẩng mặt lên nhìn gã đàn ông đang đứng sừng sửng trước mặt, vóc dáng của hắn chẳng khác nào một tử thần nắm quyền sinh sát trong tay.
“Ác quỷ…”, nàng vẫn cố chửi dù cổ họng đau rát.
“Câm mồm đi, đồ rắn độc”, hắn chửi, “Cái loại sai khiến rắn để ám sát người khác thì tốt lành hơn ai?”
“Ngươi…”, Lyllette cất tiếng.
“Bổn tọa không đến đây để buông chuyện”, Victor cắt lời, “Bổn tọa nghĩ Theresia cần được thay máu và những kẻ cứng đầu như ngươi hay Valma và Iris cần được dạy dỗ một chút.”
“Chẳng phải ngươi đã giết Valma rồi hay sao?”, Lyllette vừa hỏi vừa đứng dậy đối diện Victor.
“Ai bảo thế?”, Victor cười khẩy một cái.
“Valma Anyston vẫn còn sống”, Salan nói chắc nịch.
Nếu Salan đã nói như vậy thì hẳn điều đó là sự thật. Bạch diện Salan là thánh thú của công lý và chính nghĩa, nó sẽ không bao giờ nói dối. Hiện diện của Salan làm con tim của Lyllette như đang treo lơ lửng trên một chảo dầu sôi ùng ục. Nếu nàng nói dối, Salan sẽ lập tức phát giác và chẳng ai biết được gã khốn Victor này sẽ làm gì nàng.
“Ngươi muốn chúng ta làm gì?”, Lyllette hỏi bằng giọng vỡ nát vì đờm vướng trong cổ họng.
“Ta muốn ngươi thể hiện thái độ ngoan ngoãn trước Seth và hủy toàn bộ kế hoạch gây hấn trong tương lai”, Victor nói như ra lệnh.
Đôi mắt vàng đen của hắn ta sáng rỡ đầy mê hoặc và quyền lực. Lyllette gần như bị khuất phục trước ánh nhìn như thể đọc thấu cả tâm can kia.
“Không được”, Lyllette đáp, “Ta có thù với hoàng đế Seth, không thể có chuyện ta thể hiện thái độ hòa hoãn với hắn…”
Chợt nàng thấy một cái cong môi kỳ lạ của Victor. Hắn nhẹ xoay người đối diện nàng. Dưới trăng, dung mạo của hắn trông thật tuyệt mỹ và phong trần. Valma cũng chỉ thuộc hạng xoàn nếu so với sự tuấn tú này.
“Ngươi có thù với Aron Frizt sao?”, Victor hỏi.
“Đúng vậy”, Lyllette gật đầu.
Nàng bất giác nhìn Salan rồi lại nhìn Victor như sợ bị phát giác. Lyllette quả thực thù hận Aron Frizt nhưng nàng sợ hãi hắn nhiều hơn. Chợt Salan ngoi đầu dậy nhìn nàng một cái rồi lại nằm dài ra nền gạch mà không nói gì. Con tim treo lơ lửng của nàng như vừa bị một cơn gió dữ lùa ngang làm nó đánh đu từng nhịp đầy kinh hãi.
“Ngươi biết về căn nguyên chứ?”, Victor hỏi.
“Biết… Ta biết…”, Lyllette đáp ngay.
Một nụ cười vui vẻ đầy độc ác nở rộ trên gương mặt đạo mạo của Victor. Hắn nhẹ tiến đến gần nàng.
“Ngươi biết chúng đang ở đâu không?”, Victor hỏi.
“Tôi không”, Lyllette đáp.
“Cô chán sống hay sao vậy, Tử diện?”, Salan liếc nàng một cái sắc lẻm.
Lyllette vô thức dùng tay bịt miệng mình lại. Nàng vừa thuận miệng nói dối theo thói quen mà quên mất Salan đang ở đây.
“Ngươi biết gì thì khai mau”, Victor nhíu mày, vừa vênh mặt vừa trừng mắt nhìn nàng như đe dọa.
“Một căn nguyên đang nằm trong tay Xích diện Miridiana Claes”, Lyllette nói bằng giọng rụt rè, nàng cố tránh ánh mắt của Salan trong khi nói.
“Bà tổng bí thư liên hợp quốc đó ư?”, Victor hỏi.
“Phải…”, Lyllette gật đầu.
“Ngươi còn biết cái nào nữa không?”, Victor hỏi.
Lyllette lắc đầu. Chợt nàng thấy Victor thở dài một hơi vô cùng não ruột, trông hắn như thể đang sắp đối diện với một mối nguy khó nhằn. Từ lúc hỏi về căn nguyên, trông Victor không còn tỏ ra thái độ thù địch nữa. Có vẻ gã này cũng có mối thù nào đó với Aron Frizt và sẽ trở thành đồng minh với nàng cũng không chừng. Dầu sao thì kẻ thù của kẻ thù cũng dễ dàng trở thành bạn bè chiến lược.
“Này Victor”, nàng đánh bạo lên tiếng, “Ngươi hỏi về căn nguyên để làm gì?”
“Không phải việc của con rắn dơ bẩn nhà ngươi”, hắn cau mày đáp, “Ngươi chỉ cần biết bổn tọa sẽ giết ngươi bất kỳ lúc nào nếu cảm thấy chướng mắt.”
Lyllette cứng họng ngay lập tức. Thái độ thù địch vừa trở lại trên vẻ mặt của Victor và nó làm nàng run rẩy vì sợ hãi. Làm sao nàng có thể quên được cảm giác bị bóp nghẹt đến không thở nổi khi nãy. Chợt nàng ớn lạnh rồi vô thức rùng mình một cái.
Victor nhẹ xoay người liếc nhìn Lyllette.
“Ngươi nhớ những gì bổn tọa nói chứ?”, hắn hỏi bằng giọng bền trên đầy cao ngạo.
Lyllette cúi gằm mặt xuống đất và nhẹ gật đầu như xác nhận. Làm sao nàng dám quên khi cảm giác đau rát ở cổ họng vẫn chưa biến mất. Victor đã đeo vào cổ nàng một sợi dây thòng lọng và hắn chính là gã đao phủ sẽ chặc đứt dây thiều để kết liễu nàng bất cứ lúc nào hắn muốn.
“Vậy thì tốt”, Victor mỉm cười.
Hắn chậm rãi tiến về phía Salan rồi leo lên lưng nó, phong thái khoang thai và điềm nhiên như một đấng giác ngộ đầy thông tuệ. Gió lại nổi lên, âm thanh lá cây xào xạc vọng đến, chim muông cũng giật mình mà thét lên oai oái khắp phía. Salan cưỡi lên ngọn gió, nó cùng Victor khuất dạng vào màn đêm u tịch.
Lyllette ngồi phịch xuống nền gạch lạnh lẽo. Nàng tự ôm lấy mình rồi bật khóc nức nở. Nàng khóc cho cuộc đời bạc bẽo và thân phận nhỏ bé của mình phải mãi trốn chạy khỏi cái chết. Chợt một sấm rền vang dội làm nàng giật mình. Đằng chân trời, mây đen đã che mất dòng thác bạc lúc nào không hay biết.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chaporia
Bình Luận (0)