A Virtue In The Dark/Chapter 36: JODAN VIChapter 36: JODAN VI
20px

JODAN VI

[ 09:00 15/03/590, Rockrune, Theresia ]

Sáng.

Jodan vừa xử lý hết chỗ công vụ của ngày hôm qua. Hắn tự châm cho mình một tách cà phê nóng rồi đến bên khung cửa sổ mở toang. Tựa mình lên vách tường đã được nắng sớm làm cho ấm áp, tử tước Lycano phóng tầm mắt xuống thị trấn bên dưới.

Nàng xuân xem chừng đã chẳng còn vướn bận gì với hồng trần. Nắng hôm nay có vẻ gắt gỏng hơn nhiều, vài tia rọi lên má làm Jodan thấy nóng rang. Thị trấn bên dưới chân đồi, nơi đặt lâu đài nguy nga của hắn, vọng đến âm thanh nhịp sống rù rì như lũ ong chăm chỉ. Đứng từ đây, có thể thấy con đại lộ dẫn thẳng ra cổng thành phía đông.

Jodan vẫn chưa thể tin nổi vào những gì hắn đang có được, tưởng chừng ngài giáo chủ chỉ dùng những lời sáo rỗng để chiêu dụ hắn gia nhập giáo đoàn của ngài, không ngờ ngài ấy thật sự đã hồi sinh di sản vốn đã đổ nát dưới ngọn lửa dữ của gia tộc Lycano mà hắn là hậu duệ cuối cùng.

Jodan nâng tách cà phê lên miệng rồi hớp một ngụm. Thứ nước này được nhập từ Elyndor và nó thật sự mang đến sự tỉnh táo không ngờ. Nhờ cà phê mà Jodan không còn phải gật gà gật gù mỗi khi bắt đầu ngày mới nữa. Thật kỳ diệu, Jodan nghĩ.

Có tiếng gõ lộc cộc vọng đến rồi cánh cửa lớn mở ra. Alice xuất hiện với một đĩa bánh mỳ phết bơ tỏi trên tay. Jodan không hiểu nổi gu ăn mặt kỳ lạ của cô ả, xem chừng thoát khỏi cái chốn thị phi thì người ta lại muốn về gần hơn với thiên nhiên hoang dã.

“Cô ăn mặt hở hang như vậy không sợ bị cảm hay sao?”, Jodan hỏi.

Jodan ngoảnh mặt không dám nhìn thêm. Bộ váy hầu nữ bị cắt xẻ táo bạo kia đúng là hấp dẫn quá. Cái băng đô trắng tua rua cài trên mấy lọn tóc đen bóng được tết vừa gọn gàng vừa tỉ mỉ. Tim hắn đập nhanh như muốn nhảy bổ xuống đất, mạch máu bị dồn ép đến mức mỗi tiếng tim đập đi kèm hiệu ứng hoa mắt ù tai. “Mình bị gì vậy”, hắn tự hỏi.

“…Ngài thấy nó…không hợp ư…?”, Alice e thẹn hỏi.

Jodan khẽ liếc mắt nhìn Alice rồi rất nhanh lại đưa mắt nhìn xa xăm. Cái điệu bộ nhỏng nhẽo như mèo con đó sao mà mị hoặc quá. Hắn thở sâu ba lần để lấy lại bình tĩnh. Một trăm linh tám điều răn của ngài giáo chủ cũng không thể cứu hắn pha này, Jodan nghĩ.

“…Không tệ…”, Jodan đáp cứng, “…Nhưng…Nhưng nếu kín đáo một chút thì sẽ ưng mắt hơn…”

“Cảm ơn ngài”, Alice đáp khẽ.

Jodan nghe một tiếng cười khúc khích vui vẻ phát ra từ sau lưng.

“Mời ngài dùng bữa sáng tôi chuẩn bị này”, Alice nói.

Jodan nhẹ xoay người lại nhìn thì thấy đĩa thức ăn đã được bày ra chiếc bàn tròn giữa bộ sô pha, bên cạnh còn có một cốc nước mát. Hắn vuốt mặt mấy cái, đoạn đặt tách cà phê đã vơi quá nửa lên bàn làm việc rồi tiến về phía chiếc sô pha.

Jodan vừa ngồi xuống thì hắn nghe rõ mồn một tiếng gót giày ầm ầm vọng đến từ ngoài hành lang. Một tiếng đùng đoàn vang lên rồi ngay sau đó cánh cửa lớn mở toang, Nivy mồ hôi mồ kê nhễ ngại xuất hiện với một đĩa bít tết còn nóng bốc khói trên tay.

“Ngài… Ngài tử tước…”, Nivy vừa nói vừa hì hụt thở, “Mời ngài… Dùng bữa sáng…”

Jodan tròn mắt nhìn Nivy, Alice cũng vậy. Đầu tóc rối bù cùng bộ com lê lấm tấm bùng đất làm Nivy trông hệt như một con sói tuyết vừa ngã vào vũng lầy.

“Ôi trời…”, Alice cười khúc khích, “Ai lại ăn sáng bằng bít tết thế, cô không biết nó rất dầu mỡ và nặng bụng hay sao?”

Nivy cười khẩy một cái, cô ả đã thấy đĩa bánh mì trên bàn của Alice. Ngay lập tức, cô ả đứng thẳng dậy vênh mặt lườm đồng nghiệp.

“Ngài Jodan luôn bận rộn, ngài ấy cần được ăn thứ gì đó chắc dạ”, Nivy rút cái khăn tay trên ngực áo để lau vội mấy giọt mồ hôi trên trán, một tay vẫn bưng đĩa thịt, “Mấy cái bánh mì thảm hại của cô chẳng mấy mà trôi tuột đi…”

Dứt lời, Nivy cười ha hả đầy vẻ tự đắt. Cô ả sải bước đến gần Jodan rồi đặt đĩa thịt thơm lừng ngay cạnh đĩa bánh mì của Alice. Xong xuôi, Nivy đứng thẳng dậy khoanh tay trừng mắt nhìn Alice. Alice cũng chẳng có vẻ gì là nhúng nhường, liền chống hông rồi dùng ánh mắt sắc như dao cạo để liếc Nivy. Jodan có cảm giác như bản thân đang ngồi giữa tiền tuyến và bom đạn cứ thế mà vụt qua vụt lại giữa hai cô thư ký.

Với sức ăn của Jodan thì miếng thịt này và bốn lát bánh mì kia cũng chẳng thấm vào đâu. Thôi thì ăn hết cũng không chết ai, có chăng là lựa lời thế nào để làm dịu đi cuộc xung đột kỳ quái này. Jodan không hiểu Alice có ý gì mà sáng nào cũng mang thức ăn ngon đến cho hắn, đó rõ ràng là phần việc của Nivy, và Jodan tin rằng một quản lý nhân sự tháo vát như Alice hiểu rõ điều đó.

Jodan dùng dao nhĩa cắt nhỏ đĩa thịt rồi ăn kèm nó với bánh mì trước sự chứng kiến của cả hai cô thư ký.

“Ngon quá”, Jodan khen ngợi, “Hai thứ này ăn cùng nhau đúng là hòa quyện.”

“Thật sao?”, họ đồng thanh hỏi rồi lại trao nhau ánh mắt hình viên đạn.

“Thật”, Jodan gật gù, “Nếu chủ nhân của chúng của có thể hòa hợp với nhau như vậy thì tốt biết mấy”, hắn cười mỉm một cái cố ra vẻ duyên dáng nhất có thể.

Jodan thật sự muốn nhảy ra khỏi cửa sổ để về với đất mẹ sau những lời vừa rồi. Những mánh lới giao tiếp mà ngài giáo chủ dạy hắn thi thoảng lại mang đến cảm giác xấu hổ đến tận cùng vì quá giả tạo. Jodan tự hỏi ngài giáo chủ đã trui rèn đến mức nào để có thể dùng chúng một cách thuần thục và hoàn hảo đến vậy.

Những lời mị hoặc vừa rồi quả thực đã tác động ít nhiều đến hai cô thư ký của hắn. Alice thì trông đỏ ửng còn Nivy thì gãi đầu nhè nhẹ trong khi đảo mắt nhìn đăm chiêu.

“Này Nivy”, Alice cất tiếng, “Chúng ta sẽ luân phiên mang bữa sáng đến cho ngài Jodan, cô thấy thế nào?”

Nivy thoáng giật mình nhưng cũng chăm chú lắng nghe ý tưởng của Alice. Xem chừng nó là một phương án khả thi và cô ả chỉ im lặng suy tư hồi lâu.

“Còn chủ nhật thì sao?”, Nivy hỏi.

“Cô định ép ngài Jodan làm việc cả chủ nhật hay sao?”, Alice hỏi.

Một câu hỏi chí mạng, Jodan nghĩ. Hắn xiêng một miếng thịt và xé một mẩu bánh mì đưa vào miệng. Vừa nhai, Jodan vừa quan sát cách Nivy sẽ trả lời. Dầu là một người tháo vát nhưng Nivy không nhanh nhạy và tinh tế như Alice, sẽ là rất bất lợi cho cô ả nếu bị một người chuyên nghiệp hơn đặt vào thế khó.

“Vì công việc quá nhiều nên ngài Jodan phải làm việc cả tuần”, Nivy nói, “Có vẻ tôi đã quên mất ngài ấy cũng cần một ngày nghỉ.”

Jodan như muốn rớt nước mắt trước sự minh triết của Nivy. Rõ ràng hắn là một nô lệ mặc áo quan chứ chẳng uy quyền gì cho cam. Ngoài những dịp đặt biệt, Jodan hầu như chẳng thể ra khỏi cái nhà tù nguy nga này.

“Một bữa tiệc thân mật vào cuối tuần thì sao?”, Alice gợi ý, “Mời cả ngài giáo chủ và các linh mục nữa, họ cũng cần được nghỉ ngơi đúng không nào?”

Jodan gật đầu như một lời xác nhận.

Nivy mỉm cười.

Có vẻ họ đã tìm được tiếng nói chung, Jodan nghĩ.

“Cứ vậy mà làm nhé”, Jodan vừa nhai một họng thịt vừa nói.

“Tuân lệnh”, họ đồng thanh đáp nhưng lần này là những nụ cười vui vẻ chứ không còn nồng nặc mùi súng đạn nữa.

Tạ ơn thánh Larra, Jodan nghĩ.

Bữa sáng căng thẳng cuối cùng cũng kết thúc, Jodan uống cạn cốc nước rồi đặt bên cạnh hai cái đĩa rỗng. Alice vui vẻ bưng hai cái đĩa rời đi, chỉ còn Nivy và Jodan ở lại.

Nắng xuyên qua khung cửa rọi xuống tấm thảm nhung hắc ánh sáng ra chung quanh, lấn át đi cả thứ ánh sáng vàng ấm của chiếc đèn chùm trên trần nhà. Jodan với tay lấy tách cà phê trên bàn làm việc rồi nhấp một ngụm nhỏ. Vị đắng này mạnh đến mức dư vị của hai đĩa thức ăn bị đánh bay gần như là ngay lập tức.

Nivy ngồi xuống chiếc sô pha đối diện Jodan, cô ả cũng đã tự châm cho bản thân một tách cà phê lưng chừng.

“Này Nivy”, Jodan gọi, “Lúc nãy cô làm gì mà hớt hãi dữ vậy? Nếu tôi nhớ không nhầm thì hôm nay đâu phải ngày cho hổ ăn?”

“Tôi bận đón tiếp ngài Timbre và người đại diện của cái làng Aisyer, thưa ngài”, Nivy đáp.

Cô ả bưng tách cà phê lên nhấp môt ngụm rồi phe phẩy bàn tay trước ngực áo cho mát. Mấy lọn tóc màu mọt đô suông mượt cũng nhẹ phất phơ như dãy lụa trong làn gió xuân.

“Nếu bận rộn như vậy thì cô đâu cần phải chuẩn bị bữa sáng cho tôi làm gì?”, Jodan nói.

“Tôi không ưa ả Alice kia”, Nivy khoanh tay nói.

Chợt Jodan thấy một cái nhíu mày nhẹ trên trán cô ả, rồi không hiểu vì cớ gì mà hai cái má cũng ửng đỏ theo.

“Tôi…”, Nivy nói khẽ, “…Tôi sợ ngài bị ả cướp mất…”

“Tôi vẫn ở đây chứ có đi đâu mà sợ?”, Jodan thản nhiên nói.

“Không phải…”, Nivy đáp, “…Không phải…”, Cô ả di di hai ngón trỏ vào nhau rồi e thẹn nhìn Jodan, “Ý tôi không phải như vậy…”

Jodan cau mày nhìn Nivy với vẻ khó hiểu. Cái kiểu ăn nói lấp lửng này như đang đánh đố đầu óc đơn giản của hắn vậy. Phụ nữ thật khó hiểu, hắn nghĩ.

“Cô đừng lo, Nivy”, Jodan cất lời, “Cô vẫn luôn có chỗ đứng trong lòng tôi, chẳng ai thay thế được cả.”

Jodan mang ơn Nivy. Làm sao hắn có thể quên được công lao to lớn của người bạn đường chịu khó và trung thành này được. Tuy không nói ra nhưng Nivy đã trở thành một phần không thể thiếu đối với Jodan từ khi hắn nắm trong tay cái Rockrune này.

“Thật ư?”, Nivy tròn mắt nhìn Jodan.

“Đúng vậy…”, Jodan gật đầu.

Nivy mỉm cười vui vẻ như một đứa trẻ vừa được thưởng kẹo. Tim Jodan vừa hẩn một nhịp trước sự dễ thương đầy mộc mạc này. Thật kỳ lạ, hắn nghĩ, cùng là dễ thương nhưng Alice thì trông như một đóa hồng nhung đầy gai còn Nivy lại tựa một búp sen non e ấp.

“Lịch hẹn thế nào?”, Jodan hỏi.

“Ồ”, Nivy xoay chiều cái sổ tay rồi chìa trước mặt Jodan, “Hai giờ chiều nay chúng ta sẽ gặp họ ở phòng tiếp khách đặc biệt.”

“Hiện giờ họ đang ở đây ư?”, Jodan hỏi.

“Họ đang nghỉ ngơi ở quán trọ của lão Quadmire”, Nivy đáp, “Nhưng chúng ta không cần đợi ngài giáo chủ quay về sao, thưa ngài?”

Jodan lắc đầu, “Giáo hội sẽ không can dự vào vụ này. Tôi sẽ đứng ra để làm trung gian giao dịch.

“Nhưng vì sao vậy?”, Nivy nghiêng đầu hỏi, “Giáo hội đã ra mặt viện trợ lương thực, cho cả Rockrune và những ngôi làng lân cận trong mùa đông đói kém, nhưng lại không đứng ra giao dịch. Tôi thật sự không hiểu.”

“Ồ, cô nhận ra sao?”, Jodan mỉm cười, “Của biếu thì tiếng thơm là chính, còn liên quan đến tiền bạc thì lại là một câu chuyện khác. Ngài giáo chủ nói rằng một tôn giáo hoạt động như một điểm tựa tinh thần thiêng liêng, đạo đức và phục vụ cộng đồng là chính. Chẳng phải giáo hội đã gánh rất nhiều thứ trợ cấp xã hội cho thị trấn hay sao?”

“Đúng vậy”, Nivy gật gù.

“Cho nên việc giáo hội bị thương mại hóa sẽ làm cho cái điểm tựa đó bị lung lay”, Jodan tiếp, “Chúng ta sẽ là tính chính danh để bảo đảm hình ảnh của giáo hội được vững chắc.”

“Ngài giáo chủ lo xa đến vậy ư?”, Nivy hỏi.

“Ngài ấy luôn đi trước chúng ta vài bước”, Jodan đáp.

***

Chiều.

Jodan đứng bên vách tường thủy tinh hướng mắt ra hoa viên ở chính giữa lâu đài. Nắng chiều chói chang trúc xuống như đổ lửa. Lũ ong bướm đánh đu qua lại giữa những khóm hồng nhu đỏ rực. Trong góc vườn, cẩm tú cầu tím nhạt bung nở thành từng khối cầu tròn vành vạnh tựa hồ mấy cái lồng đèn giấy mà lũ trẻ hay thắp cùng nhau trong những đêm trăng sáng. Vài cụm tuyết chuông rũ bông hoa trắng ngần như những giọt pha lê dọc lối đi trải đá phiến.

Jodan bất giác ngoảnh mặt lại nhìn căn phòng tráng lệ sau lưng. Cái nơi rộng thênh thang này từng được bố hắn dùng để đón tiếp đủ kiểu vương tôn quý tộc. Jodan nhớ những người đã không còn nữa, nhớ cái cách mẹ hắn sải bước trong bộ đầm dạ hội nhung đỏ mà bà thích nhất, nhớ những người anh háo sắc hay tụm năm tụm bảy để chọn vợ trong những bữa tiệc xa hoa, nhớ một Osa Lycano thảnh thơi chẳng vướng bận chuyện chính sự. Đã không còn nữa, cái thời rong chơi cả ngày trên lưng ngựa rồi đánh một giấc thật sâu mà chẳng cần quan tâm ngày mai rồi sẽ ra sao.

Jodan bất giác thở dài một hơi. Giờ thì chẳng còn ai đợi hắn về nữa rồi.

Có tiếng gõ cửa vọng đến. Jodan xoay người lại thì thấy Alice cùng Nivy đang đẩy xe chở thức ăn vào. Họ cẩn thận bày biện đủ thứ của ngon vật lạ ra chiếc bàn gỗ hương trầm trải lụa đỏ. Cả một con gà quay đỏ au còn bóc khói nghi ngúc được đặt trên một cái mâm sáng bóng lót đầy rau cải xanh mướt. Súp bí ngô thịt xay vàng ươm, cánh gà xào sả ớt rắt tiêu thơm lừng, và còn vô vàn món ăn khác trông thật thịnh soạn.

“Như vậy có khoa trương quá không?”, Jodan vừa bước đến gần bàn tiệc vừa nói.

“Chẳng là gì so với việc dùng căn phòng nguy nga này để tiếp mấy gã nông dân cả, thưa ngài”, Alice nói rồi lườm Nivy một cái.

“Họ sẽ là nguồn thịt quan trọng đấy”, Nivy thản nhiên đáp.

“Ồ, nhắc mới nhớ”, Alice nhìn Jodan, “Ngài có cả một trang trại gà nhưng lại cần nguồn thịt để làm gì vậy?”

Jodan thở dài còn Nivy thì cười ha hả đầy đắc ý. Xem chừng mấy hôm đến đây, Alice đã quá vùi đầu vào công việc mà chưa tham quan thị trấn lần nào. Jodan chỉ hi vọng cô ả sẽ không ngất xỉu khi biết sự thật.

“Giáo hội nuôi cả một bầy hổ với năm mươi miệng ăn đấy, thưa tiểu thư”, Nivy ôm bụng cười giòn giã.

“Hổ á?”, Alice cau mày hỏi.

“Đúng vậy”, Nivy gật đầu, “Hổ nanh kiếm là thánh thú của giáo hội Larra del Lawrence, cô không biết sao?”

“Không thể tin nổi”, Alice nói bằng giọng run run, “Thảo nào lương ở đây cao như vậy, tôi hối hận quá…”

Jodan cũng đoán được phần nào phản ứng của cô gái cá tính nọ. Trên cái cỏi đời này chắc chỉ có mỗi mình ngài giáo chủ là dám cưỡi hổ nanh kiếm như cưỡi ngựa. Và chắc cũng chỉ mỗi ngài ấy là dám dùng hổ như một rào chắn tự nhiên trước những mối đe dọa như thổ phỉ hay gián điệp.

“Chỗ gà đó chỉ vừa đủ cho chúng ăn chứ chưa có thừa để xuất ra thị trường”, Jodan giải thích, “Chỉ một phần nhỏ được dùng trong nội bộ nhân sự của lâu đài.”

“Ngày mai đến kỳ hạn giao thịt, hãy để tôi đưa cô gặp thái tử của lũ hổ”, Nivy đề nghị, “Tôi đoán cô sẽ thích mê bộ lông ngài ấy cho mà xem.”

“Ừm…”, Alice rưng rưng như sắp khóc, “Hi vọng tôi sẽ không bị những con hổ đó ăn thịt nếu chẳng may đi lạc…”

Nivy cười không ngậm được mồm còn Jodan thì chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

Bày biện xong thức ăn, hai cô gái lại đẩy chiếc xe rỗng ra ngoài bỏ lại Jodan một mình. Nhìn mớ của ngon vật lạ trên chiếc bàn dài hai mươi bốn ghế trước mặt, lòng Jodan không một chút gợn sóng. Hắn hiểu cảm giác đói đến mức phải ăn sống một con châu chấu là như thế nào, và hắn luôn cố gắn hết sức để toàn bộ cư dân Rockrune ngoài kia không phải nếm trải thứ mùi vị tanh tưởi như hắn đã từng.

Jodan bước vào góc phòng, nơi đặt một cái quầy rượu, chậm rãi châm cho bản thân một chút vang đỏ. Cầm cái ly trên tay, Jodan lại bước đến vách tường thủy tinh. Hắn tựa lưng lên cái rèm nhung rồi lại nhìn quanh căn phòng một lần nữa. Tường nhà sơn trắng thếp vàng mọi góc cạnh trông nguy nga chẳng kém gì kiến trúc của cung điện hoàng gia. Trên trần treo ba cái đèn chùm thủy tinh dọc chiều dài chiếc bàn bên dưới, ánh sáng vàng ấm áp từ chúng bao trùm khắp không gian.

Jodan nhấp một ngụm rượu. Vị ngọt nhẹ và thơm dịu lan tỏa khắp khoang miệng. Đây là một trong số ít rượu được ngài giáo chủ làm thử nghiệm bằng dâu tây của vụ vừa rồi. Xem chừng ngài ấy sẽ không chỉ dừng lại ở ma túy và thuốc lá, Jodan nghĩ. Nhưng hắn phải thú nhận thứ rượu này ngon ngọt và tinh tế quá, nó vượt trội hơn hẳn thứ rượu thô kệch nấu từ nho vốn đại trà và rẻ tiền.

Ly rượu vừa cạn thì cánh cửa gỗ to bản cũng mở ra. Nivy trong bộ com lê tươm tất và đầu tóc được chải chuốt gọn gàng xuất hiện. Sau lưng cô ta là thương nhân Timbre, cậu bé Aubert chạy lon ton và một người đàn ông độ ngũ tuần đầu tóc bạc phơ. Họ đều ăn mặc giản dị với trang phục may từ vải lanh ngắn tay, chân mang giày vải.

“Chào ngài Jodan…”, Aubert khoanh tay cúi người chào hỏi vô cùng lễ phép.

“Chào Aubert”, Jodan mỉm cười đáp.

Hắn bước đến gần rồi nhẹ cúi xuống để vuốt tóc cậu bé lễ phép trước mặt.

“Trông cu cậu tròn trịu hơn hẳn rồi nhỉ?”, Jodan khen ngợi, “Xem chừng tương lai sẽ trở thành một người tài giỏi.”

“Cảm ơn ngài”, Timbre đáp đầy tự hào.

Nivy cẩn thận kéo ghế để mời những vị khách quý ngồi vào bàn tiệc. Cô ả còn cẩn thận châm rượu dâu cho hai người lớn và một cốc nước ép đỏ tươi bắt mắt cho Aubert. Xong xuôi, Nivy lùi ra phía sau Jodan và chờ đợi.

“Trông ngon quá…”, Aubert nhìn mấy cái cánh gà vàng ươm với đôi mắt háo hức.

Jodan nhẹ ngoái đầu nhìn Nivy như ra hiệu. Cô thư ký tinh ý có vẻ đã nhận ra ý tứ của hắn liền bước đến phục vụ thức ăn cho đứa trẻ ngoan ngoãn.

“Tôi là Osa Lycano, lãnh chúa của xứ Rockrune này”, Jodan nhìn lão già trước mặt trong lúc nói.

“Lão là Norin, trưởng làng đương nhiệm của Aisyer”, Norin đặt một tay trước ngực trong lúc nói, “Xin cho phép lão già này gửi lời cảm ơn đến ngài vì đã cứu đứa cháu nội của lão khỏi cửa chết.”

Jodan có thoáng bất ngờ.

“Thì ra lão là bố của anh Timbre đây sao?”, Jodan hỏi.

“Đúng vậy”, Timbre đáp, “Vì là con thứ nên tôi sẽ ra ngoài để buôn bán, còn anh cả sẽ kế thừa vai trò trưởng làng.”

Đằng xa, Nivy và Aubert nói chuyện gì đó rôm rả không nghe rõ. Trông họ vui vẻ đến lạ, Jodan nghĩ Nivy cũng thích trẻ con như hắn.

“Anh thấy túi gạo dùng thử của chúng tôi thế nào, Timbre”, Jodan hỏi.

“Trước khi trả lời câu hỏi của ngài, tôi có thể hỏi trước ngài một câu không?”, Timbre hỏi ngược lại.

“Được chứ, anh cứ hỏi”, Jodan mỉm cười vui vẻ.

“Gạo của ngài có khả năng chữa bệnh hay sao vậy?”, Timbre hỏi.

Nivy có vẻ chú ý đến câu hỏi vừa rồi. Cô ả đang đút cánh gà cho Aubert thì dừng tay để hóng hớt. Jodan nhẹ giật mình nhưng vẫn cố nở một cười mỉm để tỏ ra bình tĩnh.

“Đã xảy ra chuyện gì ư?”, Jodan hỏi.

“Thật ra khi tôi trở về làng, có vài đứa trẻ đã mắc bệnh y hệt Aubert”, Timbre kể, “Chúng tôi đã nấu cháo cho chúng bằng túi gạo mà ngài cho, định bụng sẽ đến thẳng Rockrune để cầu cứu. Nhưng kỳ tích đã xảy ra, những đứa trẻ được mớm cháo dần dần hạ sốt rồi dứt bệnh hẳn.”

Nghe xong câu chuyện, trái tim đang treo lơ lửng của Jodan đã nhẹ nhỏm trở lại. Quả thật gạo cao sản của giáo hội có khả năng trị bệnh, tuy dược tính có yếu hơn ambrosia pha loãng của ngài giáo chủ nhưng nó vẫn có tác dụng ở một mức độ nhất định. Trao đổi chất trong cơ thể lũ trẻ rất mạnh, cộng thêm sinh khối nhỏ nên chúng khỏi bệnh chỉ với một lượng nhỏ máu thánh là điều dễ hiểu.

“Thật ra gạo đó được ngài giáo chủ ban phúc nên mới có dược tính trị bách bệnh như vậy”, Jodan mỉm cười giải thích, “Cũng vì thế mà ở thị trấn này ai cũng khỏe mạnh cả…”

“Ôi, thật kỳ diệu…”, Norin chấp tay nói bằng giọng thành kính.

“Vậy”, Jodan đặt tay lên ly rượu, “Câu trả lời của anh thế nào?”

“Thật sự một lạng thịt đáng giá một cân gạo sao, thưa ngài?”, Timbre hỏi bằng vẻ thiết tha.

“Đúng vậy”, Jodan gật đầu, “Nếu được, tôi mong anh hãy chuyển vật nuôi còn sống đến đây, chúng tôi sẽ cân chúng rồi thanh toán tại chỗ. Tất nhiên, nếu anh muốn lấy vàng hay tiền mặt thì chúng tôi cũng sẽ quy đổi ra với tỷ giá tương ứng.”

Jodan thấy đôi mắt sáng rỡ đầy hi vọng của Timbre và Norin. Họ nhìn nhau như giao tiếp bằng thứ ngôn ngữ chỉ họ hiểu, rồi lại nhìn Jodan.

“Chúng tôi đồng ý…”, Norin và Timbre đồng thanh.

Jodan mỉm cười. Hắn đứng dậy nâng cái ly lên cao, Norin và Timbre cũng thế.

“Vì sự hợp tác lâu dài và bền vững”, Jodan hô.

“Vì sự hợp tác lâu dài và bền vững”, hai người họ hô theo.

Chợt Aubert đứng dậy, thằng bé cũng nhất cái cốc đựng nước ép dâu đã vơi quá nữa lên cao, hô “…bền vững..” một cách đầy vụng về.

Cả ba người lớn bật cười thành tiếng, Nivy cũng không nhịn được mà ngoảnh mặt khúc khích run hết cả vai.

Nhưng ly rượu được uống cạn trong một niềm hân hoan khôn tả.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...